Thứ Tư, 5 tháng 10, 2022

TRÁCH NHIỆM CỦA CÁN BỘ, ĐẢNG VIÊN TRONG VIỆC LAN TỎA THÔNG TIN TÍCH CỰC


Hầu hết chúng ta nghe và nói rất nhiều về việc lan tỏa thông tin tích cực, nhưng thế nào là thông tin tích cực hay trách nhiệm của cán bộ, đảng viên trong vấn đề này như thế nào thì không phải ai cũng hiểu rõ. Trên thực tế, trước khi đặt ra vấn đề trách nhiệm của mình thì các cán bộ, đảng viên trong vai trò của một công dân cũng luôn quan tâm đến việc lan tỏa thông tin để góp phần làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
📌
Thế nào là thông tin tích cực
Hiểu một cách phổ biến, thông tin tích cực là thông tin đúng đắn, chính xác về một sự việc, một nhân vật, một mô hình, một giải pháp hay, có ý nghĩa, có giá trị. Thông tin đó có thể gieo cho người đọc những nhận thức, tình cảm tốt đẹp; có thể thúc đẩy người tiếp nhận có suy nghĩ tích cực, từ đó có hành vi tích cực; cung cấp cho người đọc những kiến thức, nhận thức đúng đắn, phù hợp, có ý nghĩa thiết thực… Thí dụ, hồi tháng 6/2021, báo chí đăng về việc anh Lại Văn Cường (32 tuổi) và vợ là chị Bùi Thị Hương (29 tuổi), tạm trú tại khu phố 1, phường Long Bình Tân, TP Biên Hòa (Đồng Nai), khi nhặt được điện thoại Iphone 11 đã chủ động đăng facebook, dán tờ rơi… tìm chủ nhân để trả lại. Anh Cường là người khuyết tật, đang mưu sinh bằng nghề bán vé số…. Câu chuyện này hẳn sẽ thúc đẩy suy nghĩ tốt đẹp, lương thiện trong hầu hết người tiếp nhận.
Có khi, đó là thông tin xác định rõ một vấn đề đang có nhiều ý kiến khác nhau hoặc bác bỏ một thông tin sai trái đang được lưu truyền; hoặc là thông tin giải đáp được thắc mắc, nghi vấn của nhiều người về một vấn đề nào đó.
Do đó, nhìn rộng ra, thông tin tích cực chính là các thông tin giúp củng cố lòng tin đối với tổ chức, cá nhân, dư luận xã hội…
📌
Chọn thông tin tích cực để lan tỏa
Mỗi cán bộ, đảng viên phải có trách nhiệm trong việc chia sẻ thông tin tích cực, cả ở khía cạnh phải chọn thông tin phù hợp và thường xuyên thực hiện việc lan tỏa các thông tin đó. Mỗi người trước khi chia sẻ phải tư duy phản biện, thẩm định, đánh giá, phân tích, đối chiếu, so sánh… khi tiếp nhận thông tin. Không phải thông tin nào được lan truyền rộng rãi, được nhiều người đọc và chia sẻ cũng là thông tin chính xác, đúng đắn. Do đó, cần thiết phải tìm cách khẳng định tính xác thực của thông tin chứ không dễ dàng tin theo và làm lan tỏa thông tin đó khi chưa biết rõ mức độ tin cậy của thông tin. Tuyệt đối không nên xác tín theo cách “thông tin do mạng A nói”, “do ông X trên mạng B nói”… mà phải căn cứ trên những nguồn thông tin chính thức, chính thống. Như trong đợt dịch năm 2021, rất nhiều người dùng mạng xã hội chia sẻ các chỉ dẫn được cho là của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam nhưng trên thực tế lại không phải như vậy.
Đồng thời, phải chú ý chọn thông tin nào mà mình tin là đúng, cảm nhận được cái hay, cái đẹp, bản thân được truyền cảm hứng. Mỗi người phải luôn ý thức rằng thông tin của mình sẽ có người đọc và ít nhiều chịu tác động, nên chọn thông tin tốt nhất, hay nhất, có ích nhất, ý nghĩa nhất.
Không chỉ vậy, là cán bộ, đảng viên còn phải luôn nghĩ đến liệu thông tin có gây hiểu lầm hoặc thúc đẩy ai đó nhận thức sai lệch không; nếu cảm thấy có thì không chia sẻ.
📌
Gợi ý cách lan tỏa thông tin tích cực
Mỗi cán bộ, đảng viên có thể sử dụng tài khoản mạng xã hội hoặc trang mạng internet cá nhân của mình để chia sẻ, đăng tải, cung cấp, định hướng thông tin có ích cho người khác, cho xã hội và đất nước. Điều này hiện có thể được thực hiện dễ dàng bởi hầu hết chúng ta đều có ít nhất một tài khoản mạng xã hội; một số người còn có nhiều tài khoản đồng thời ở facebook, instagram, zalo, twitter…
Chúng ta cũng có thể đăng trên các trang diễn đàn (trên mạng internet hoặc các nền tảng mạng xã hội), trang cộng đồng (fanpage), nhóm (group)… những thông tin mà mình có căn cứ xác thực cho là đúng đắn, chính xác để có độ lan tỏa nhanh hơn, rộng hơn. Chẳng hạn, khi có căn cứ bác bỏ một thông tin chưa đúng, chúng ta có thể đưa thông tin đó vào các trang, nhóm có đông người theo dõi để tạo sự lan tỏa nhanh hơn, rộng hơn.
Trong điều kiện của mình, mỗi cán bộ, đảng viên nên tuyên truyền, động viên để nhiều người khác hiểu rõ và thực hiện các quy chuẩn, quy tắc ứng xử của cán bộ, đảng viên khi sử dụng mạng internet và mạng xã hội. Với các cơ quan có quy chuẩn thì nên khuyến khích mọi người thực hiện theo quy chuẩn đó; hoặc gợi ý mọi người những cách thức sử dụng đúng pháp luật, văn minh, tiến bộ, hợp lý bằng các hình thức dễ hiểu, dễ thực hiện.
Trên trang mạng xã hội của mình, mỗi cán bộ, đảng viên nên tích cực kêu gọi, động viên mọi người chấp hành tốt các quy định của pháp luật, các chủ trương, chính sách, các cuộc vận động, nhất là các nội dung có tính thời sự, đang cần sự tham gia của đông đảo người dân, các vấn đề đang có ý kiến khác nhau… Đồng thời, tích cực giới thiệu, quảng bá các hình ảnh, thông tin tốt, có ích về địa phương, cơ quan, đơn vị, về TPHCM và đất nước…; làm lan tỏa những gương người tốt việc tốt, các điển hình tiên tiến, các câu chuyện có giá trị nhân văn… Việc góp phần lan tỏa những thông tin tốt, hình ảnh đẹp, câu chuyện hay đó không chỉ giúp người khác thưởng lãm mà còn có thể tác động đến suy nghĩ, tình cảm, hành động của họ, từ đó có thêm những hành động tích cực khác.
Sau cùng, chúng ta nên luôn gương mẫu, chuẩn mực khi phát ngôn, đăng tải hình ảnh, chia sẻ thông tin… trên mạng internet và mạng xã hội. Bản thân mỗi cán bộ, đảng viên nên luôn ý thức rằng mỗi thông tin, mỗi status mình đưa lên “có ích gì cho ai không”, chứ không phải nghĩ đến câu hỏi “có hại gì cho ai không”. Bởi trách nhiệm của chúng ta là đồng thời phải làm lan tỏa thông tin tích cực và tìm cách hạn chế, đẩy lùi các thông tin tiêu cực, thông tin xấu độc.
ST
Có thể là hình ảnh về 1 người và văn bản cho biết 'E-MAGAZINE XÂY DỰNG ĐỘI NGŨ CÁN BỘ CÁC CẤP ĐỦ PHẨM CHẤT, NĂNG LỰC VÀ UY TÍN, NGANG TẦM NHIỆM VỤ TRÁCH NHIỆM CỦA CÁN BỘ, ĐẢNG VIÊN TRONG VIỆC LAN TỎA THÔNG TIN TÍCH CỰC'

ĐƯỢC & MẤT TRONG 222 NGÀY CUỘC XUNG ĐỘT NGA- UKRAINE


(Chiều 5/10)
Cuộc xung đột đã qua 2 giai đoạn, đã bước sang ngày thứ 222 - giai đoạn 3.
Xin tổng hợp sơ bộ:
* Nga đã giải phóng 1/5 (90.000km2) lãnh thổ miền Đông, miền Nam Ukraine. Là vùng xương sống nền kinh tế của Ukraine. Nga không dấu ý định giải phóng, sáp nhập hoàn toàn vùng Donbass, Donetsk, Odessa vào Gấu mẹ.
* Gần như toàn bộ nền kinh tế Ukraine sụp đổ, cơ sở hạ tầng tan nát, tiềm lực Quốc phòng gần về số "âm", nợ hàng trăm tỷ USD phải trả sau nhiều đời. Mục tiêu gia nhập khối Nato thất bại, sau tờ đơn Zelensky ký giữa đường.
* Nga đã trưng cầu thắng lợi với tỷ lệ phiếu rất cao. 4 vùng Đông, Nam sáp nhập về Nga. Kết quả bỏ phiếu phản đối sáp nhập của Nga tại LHQ, chỉ có 10/193 nước (trong đó có Mỹ) LHQ không ra được nghị quyết. Qua đó cho thấy đó là ưu thế của Nga, chính nghĩa của Nga.
* Tỷ giá đồng USD, ERO hạ thấp nhất từ trước tới nay, trong khi đồng Rup Nga có tỷ giá cao chưa từng thấy. Trái ngược lại với cả nghìn lệnh cấm vận, trừng phạt theo mưu mô của Mỹ.
* Các nước EU đang khủng hoảng trầm trọng, nội bộ liên minh Nato, EU bất ổn. Nạn từ chức, biểu tình phản đối, đòi ra khỏi khối Nato, EU của dân Châu Âu ngày càng nhiều. Mỹ ngày càng mất tín nhiệm, bộ mặt bá quyền ngày càng bị lộ rõ.
Trong khi đó Nga mở rộng quan hệ hướng Đông và các khối còn lại trên tinh thần hợp tác bình đẳng và cùng có lợi...
Lòng tin ngày càng được củng cố, phát triển.
Vấn đề tại LHQ ngày 2/10, bỏ phiếu chống Nga: Số 10/193 đã nói lên tất cả. Thêm nữa là bài phát biểu đanh thép của ngoại trưởng Nga như vạch ra sự vô tác dụng của tổ chức lớn nhất hành tinh này, cần phải cải tổ. Đưa thêm Ấn Độ, Brasil...vào thường trực HĐBA LHQ. Khi đó phe nào sẽ có quyền trừng phạt, cấm vận đây (?!)
* Trong khi Putin ký sắc lệnh sáp nhập 4 vùng thì quân đội Ukraine theo lệnh Zelensky tập trung tấn công vào cả ba mặt trận: Kharkov, Donetsk, Kherson. Có chỗ lấn vào 1,5-2 km, rồi chụp ảnh, đưa tin...nhưng ngay sau đó đã chịu tổn thất nặng nề từ hỏa lực pháo binh, tên lửa tầm xa & hỏa lực phóng loạt. Trong ba ngày 2,3,4/10 hơn 900 binh sĩ Ukraine bị loại, tại Kharkov chỉ 24h đã có 140 binh sĩ Ukraine bị thương vong. Tại Kherson, 15 xe tăng, ba tổ hợp tên lửa bị tiêu diệt (ảnh loạt tăng cháy), 5 kho tên lửa, pháo và đạn dược bị xóa sổ trong các khu định cư.
* Theo TTXVN, Nga tuyên bố trong 222 ngày chiến dịch, đã tiêu diệt của Ukraine :
- 310 máy bay chiến đấu .
- 5.392 xe tăng & các phương tiện bọc thép khác.
- 155 trực thăng bị bắn rơi.
- 2.137 máy bay không người lái bị trúng tên lửa.
- 378 tổ hợp tên lửa đất đối không bị phá.
- 860 bệ phóng rocket bị tiêu hủy.
- 3.944 pháo và súng cối bị phá hủy.
- 6.786 xe quân sự bị phá tan.
Tối ngày 3/10, lực lượng quân đội Nga cùng lực lượng vũ trang ly khai vùng Donnek tuyên bố vẫn giữ vững vòng tuyến, tất cả lực lượng Ukraine tham chiến tại đây bị tiêu diệt. Trong khi đó phía Ukraine vẫn im lặng.
Ông Zelensky liên tục lên truyền hình quốc gia mỗi đêm, ca ngợi thắng lợi to lớn ở các mặt trận. Cho rằng việc sáp nhập 4 vùng vào Nga là một sự dàn dựng của Putin. Tất cả các phóng viên, các nhà quan sát bỏ phiếu đều bị Nga mua chuộc. Và tuyên bố bỏ tù những người sang đó theo dõi, quan sát cuộc bỏ phiếu sáp nhập này.
Trái lại:
* Phóng viên chiến trường của ông ta thì đăng stt khá cảm thán trên trang cá nhân của mình:
"10.000 lính Ukraine đã c.h.ế.t, chỉ để cố gắng chứng minh với Phương Tây rằng Ukraine vẫn có thể thắng, và cố gắng thuyết phục họ rằng làm ơn đừng do dự nữa, hãy gửi thêm viện trợ đi".
* Tham mưu trưởng QĐ Anh lại nhận định: Hiện tại Ukraine chưa thấy có dấu hiệu rằng có thể thay đổi cục diện chiến trường!
Nhưng cái giá phải trả từ đầu chiến dịch phản công là không hề nhỏ.
* Quan sát viên Italy tại cuộc trưng cầu dân ý tại 4 khu vực phía Đông & phía Nam Ukraine, cho biết:
"Tôi muốn nhấn mạnh rằng những diễn biến ở Donbass và các khu vực khác hoàn toàn không phải là một cuộc thôn tính. Đó là quá trình sáp nhập tự do và tự nguyện vào Nga. Những gì mà giới lãnh đạo EU nói không tương xứng với thực tế. Chúng tôi sẽ cố gắng làm rõ điều này và lên tiếng về điều này",
Hiện tại Nga đã chuẩn bị hàng loạt tăng chịu được nhiệt độ rất thấp. Đang củng cố địa chính trị cho vùng mới sáp nhập, khóa van khí đốt vô thời hạn. Lập vòng tuyến vững chắc.
Theo phát biểu của ông Putin là sẽ bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ Nga bằng tất cả những vũ khí hiện có (không loại trừ vũ khí hạt nhân chiến thuật, chiến lược trên không gian, không phận, dưới đáy biển...) không nói đùa và không hề nói suông !
Mùa đông đang tới gần, chuyện hay còn nhiều ở phía trước.
Lão Pu thường thấy cái gì nói ra có khi không làm, cái gì làm thì lại không nói. Chả biết đâu mà lần...
Cứ diễn sâu, la to lên...anh có nói gì chú em đâu - Zelensky ?!
Hãy đợi đấy!
(Quốc Minh tổng hợp & luận bàn)

LỜI BÁC HỒ DẠY NGÀY 06/10


“Muốn cho danh chính, lợi chính, thì Danh, làm sao cho dân tộc mình có danh với thế giới, và Lợi, làm thế nào cho tranh được lợi với thế giới”.
Là lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bài “Nói chuyện với đại biểu các báo chí về nội trị, ngoại giao nước nhà trong những ngày vừa qua”, Người nói ngày 06 tháng 10 năm 1945; đăng trên Báo Cứu quốc, số 61, ngày 08 tháng 10 năm 1945.
Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời – một mốc son chói lọi trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta. Tuy nhiên, những năm tháng đầu sau ngày độc lập, chúng ta gặp phải muôn vàn khó khăn, thách thức, cùng lúc phải đối phó với giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm; chính quyền mới được thành lập chưa được củng cố, lực lượng vũ trang còn non yếu và những tàn dư của xã hội cũ còn sót lại trên các lĩnh vực của đời sống xã hội; trong đó, có hiện tượng một số ít cán bộ ham muốn danh, lợi nên chưa thật sự tận tâm, tận lực phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã có nhiều bài viết, bài nói giải thích về Danh và Lợi cho cán bộ, đảng viên các cấp, các ngành để họ nắm rõ, hiểu đúng và hành động đúng. Theo Bác, Danh – nghĩa là phải làm tròn bất kỳ nhiệm vụ nào nhân dân giao phó thì đều là danh dự, là vẻ vang, là anh hùng, nếu phải hy sinh tính mạng thì tiếng thơm lưu truyền mãi mãi. Về Lợi, Hồ Chí Minh thường nhắc nhở cán bộ, đảng viên đối với công việc hằng ngày “Việc gì có lợi cho dân, thì phải làm cho kỳ được. Việc gì có hại cho dân thì phải hết sức tránh” và việc gì dù lợi cho mình, phải xem xét có lợi cho nước hay không? Nếu không có lợi mà có hại cho nước thì quyết không làm. Khi phải cân nhắc, chọn lấy một, giữa lợi ích riêng và lợi ích chung, thì phải chọn lợi ích chung, phải hy sinh lợi ích riêng cho lợi ích chung, vì lợi ích cho nước tức là lợi ích cho mình, lợi ích chung của đất nước của dân tộc có thắng lợi thì lợi ích riêng của gia đình thắng lợi. Hồ Chí Minh từng chỉ rõ chủ nghĩa cá nhân – căn bệnh luôn đặt lợi ích riêng của mình, của gia đình mình lên trên, lên trước lợi ích chung của dân tộc, chính là cha đẻ của tư tưởng danh lợi chỉ muốn làm ông này, ông khác, bà này, bà khác. Tư tưởng danh lợi lại đẻ ra trăm thứ bệnh.
Học tập và làm theo lời Bác Hồ dạy, các thế hệ cán bộ, đảng viên của Đảng đã luôn đặt lợi ích của Đảng, của dân tộc và nhân dân lên trên, lên trước, sẵn sàng chiến đấu, hi sinh vì độc lập dân tộc, vì chủ nghĩa xã hội, luôn đồng cam, cộng khổ với quần chúng nhân dân, “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” thực sự là hạt nhân lãnh đạo, đoàn kết đã cùng với toàn dân, toàn quân làm nên những thắng lợi vĩ đại của cách mạng Việt Nam. Tuy nhiên, một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, sa đà vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi…. làm giảm sút lòng tin đối của nhân dân đối với Đảng; nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ, cần phải kiên quyết đấu tranh, xử lý nghiêm.
Đội ngũ cán bộ, đảng viên trong Quân đội là hạt nhân lãnh đạo, đoàn kết ở đơn vị, say mê, gắn bó hết mình với công việc, chức trách, nhiệm vụ được giao; có ý thức tiết kiệm của công, không tham nhũng, lãng phí; công minh, chính trực, thẳng thắn đấu tranh với những biểu hiện tiêu cực; không quản hy sinh, gian khổ; luôn chấp hành và gương mẫu đi đầu trong mọi công việc; sẵn sàng đến những nơi khó khăn vất vả, từ biên giới, hải đảo, vùng sâu, vùng xa; có lối sống trung thực, giản dị, gần gũi, thương yêu đồng chí, đồng đội; có tinh thần đoàn kết, bao dung, độ lượng, vị tha. Gương mẫu trong mọi lúc, mọi nơi, luôn đi đầu gương mẫu trong thực hiện thắng lợi mọi đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, điều lệnh, điều lệ của quân đội, là chỗ dựa tin cậy của bộ đội.
Có thể là hình ảnh về 1 người và văn bản cho biết 'ĐẨY MẠNH HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH CHỦ TỊCH Há» CHÍ MINH'

TIỀN NHIỀU ĐỂ LÀM GÌ KHI MÀ TỔ QUỐC LUÔN LÀ TRÊN HẾT

Nếu có trong tay khoảng 6000 tỷ, tương đương khoảng 260 triệu đô la Mỹ và đổi lại, đối phương muốn các bạn ngừng công việc hiện tại mà các bạn đã làm trong khoảng 30 năm trước đó. Các bạn có đồng ý không? Tháng 7/1946, công văn mật của Sở tình báo Paris cho biết Ngân hàng Đông Dương đã chấp nhận “lobby” cho Chủ tịch Hồ Chí Minh khoảng 30 tỷ Francs Pháp, đổi lại. Họ yêu cầu Chủ tịch Hồ Chí Minh từ bỏ các hoạt động đòi độc lập cho phía Việt Nam. Nói về khoản tiền ấy đơn giản thế này, nếu nhận lời, Chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ trở thành một trong những người giàu nhất Đông Dương thời đó. Công tử Bạc Liêu ư? Có lẽ cũng bình thường thôi. Cũng trong chuyến công du đó, tình báo Pháp cho biết sẵn sàng phá rối các hoạt động của Bác tại Paris và khu vực lân cận. Thậm chí, họ sẵn sàng chuẩn bị cho một chuyến mưu sát Chủ tịch Hồ Chí Minh thông qua một nhóm cực đoan là Trotcyste. Nhóm này sẽ thực hiện một vụ ném bom trên đường di chuyển của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Vừa gây sức ép bằng túi tiền không đáy, vừa gây sức ép về mặt tính mạng. Có lẽ là với nhiều người, nhận xừ nó 6000 tỷ rồi ăn chơi hết đời là xong, khỏi lo chuyện thiên hạ làm gì. Nhưng, sự tầm thường của nhiều người làm nổi bật sự vĩ đại một người. Bác tránh việc bị ám sát ngầm bằng việc làm việc hết công suất và nỗ lực tham gia rất nhiều các hoạt động tiếp xúc công cộng, tiếp xúc với các lãnh đạo, giới chức không chỉ của Pháp mà còn của các quốc gia khác. Trong khoảng 100 ngày ở Pháp, Bác đã tham gia 400 cuộc họp, hội đàm, làm việc với các bên. Mật vụ Pháp băn khoăn không biết nên làm gì, phá rối hay ném bom thì đều đụng phải “khách VIP”. Trong cuộc tiếp xúc với cộng đồng người Việt tại Pháp, Bác nói: “Tổ Quốc trên hết. Dân tộc trên hết”, thể hiện sự kiên định với lý tưởng độc lập dân tộc cho người dân và đất nước Việt Nam. Đừng giữa nước Pháp, một quốc gia bấy giờ là thù địch của Việt Nam, chịu rất nhiều áp lực, nhưng lại dám tuyên bố mạnh mẽ như vậy. Và câu nói đó, như là một lời đáp với Ngân hàng Đông Dương và các mật thám Pháp. Vì đằng sau của Bác, là một nỗi khát khao về một sự độc lập dân tộc cho Việt Nam, là hàng chục triệu người dân Việt Nam, nỗi khát khao đó lớn hơn bất cứ một khoản tiền nào, bất cứ một khó khăn, khát khao đó lớn hơn cả tính mạng. Như người ta vẫn hay thường nói, sau này là lịch sử.

TIÊN HỌC LỄ, HẬU HỌC VĂN: TƯ TƯỞNG ĐÚNG ĐẮN, TẠI SAO PHẢI BỎ?

Mình nhớ có lần mình đọc một quyển sách lớp 7 giải thích về câu “Tiên học lễ, hậu học văn”. Đại khái câu đó mang ý nghĩa là học lễ nghĩa trước, học kiến thức theo sau. Phần chữ “lễ” ở đây là cách cư xử, tôn trọng giữa người với người, kính trên nhường dưới, biết điều trong các mối quan hệ, sống tốt đẹp. Hay rộng và dễ hiểu hơn, chữ “lễ” là đạo đức của mỗi người. Chữ “lễ” ở đây không phải mang tính lễ nghi, lễ giáo phong kiến lạc hậu, cổ hủ như nhiều người vẫn nghĩ. Không ít người, không biết tài năng học rộng bao nhiêu, nhưng với tâm lý bài Tàu mù quáng, cứ dính một chút đến các từ Hán Việt hay Nho giáo là phủ quyết cho rằng đó là những thứ lạc hậu, cổ hủ, cần bài trừ. Nho giáo có những điều không phù hợp với hiện tại, nhưng không phải hoàn toàn là những điều xấu xa, Nho giáo vẫn đang là cốt lõi văn hóa của nhiều quốc gia, vùng lãnh thổ phương Đông như Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore… Thay vì theo Nho giáo một cách khô cứng, họ vận dụng, biến đổi, nêu cao cái tốt, hạn chế cái xấu cho phù hợp với xu thế phát triển của hiện tại. Và họ đều là những quốc phát triển hơn Việt Nam. Phần lớn người Việt khi nghĩ về câu nói “Tiên học lễ, hậu học văn”, người ta nghĩ đến điều gì? Đó là việc học tập và rèn luyện về nhân cách, đạo đức luôn là hàng đầu. Và đó là cũng là tiêu chí của rất nhiều nền giáo dục khác đồng văn với chúng ta. Nhà tư tưởng vĩ đại bậc nhất Fukuzawa Yukichi vốn là một người không thích Nho giáo, ông phê phán những lề lối trì trệ của Nho giáo, nhưng ông phê phán một cách chọn lọc, nêu cao những điểm tốt lành của Nho giáo như rèn luyện đạo đức, tính dân tộc, suy nghĩ minh bạch sáng suốt và “phải làm những gì có ích cho xã hội” - trích từ Hibi no oshie - Những lời dạy thường ngày, một trong những lời dạy trẻ em được biết đến nhiều nhất Nhật Bản. Vậy, có ích cho xã hội là gì? Là một người con người có đạo đức và kiến thức. Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng nói một câu bất hủ: “Có tài mà không có đức là người vô dụng. Có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó.” Xu thế của thế giới hiện tại là khai phá, hòa nhập, phát triển, đề cao tinh thần độc lập và tôn trọng suy nghĩ cá nhân. Nhưng, những điều trên đâu có mâu thuẫn với “Tiên học lễ, hậu học văn”? Chúng ta hoàn toàn có thể phát triển những định hướng giáo dục tôn vinh việc phát triển đạo đức xã hội, song song đó là cải cách hoặc đổi mới phương pháp dạy và học, cách ứng dụng công nghệ thông tin, tăng tính chủ động của cả giáo viên và học sinh.... Tại sao không duy trì khẩu hiệu ấy song song với những khẩu hiệu, câu nói khác? Nếu chỉ vì “kích thích tư duy phản biện” mà bỏ câu “Tiên học lễ, hậu học văn” ấy đi. Thì cần phải hiểu thế này, tư duy phản biện là một tư duy đúng đắn, mới mẻ và hợp lý trong giáo dục. Nhưng không phải lứa tuổi nào, học sinh nào, lớp nào, môn học nào, trường học nào… cũng có thể áp dụng “phản biện” vào được. Mới chỉ 2 - 3 năm nay, vấn đề phản biện xã hội mới được đưa vào thí điểm vào trong khối THPT, còn không chỉ khi lên bậc đại học, cao đẳng thì người ta mới biết đến khái niệm phản biện một cách thực sự rõ ràng. Bất cứ ai, lứa tuổi nào, giới tính nào, trình độ học vấn ra sao cũng đều có thể “Tiên học lễ, hậu học văn”. Việc bỏ một câu mang tính phổ quát về tư tưởng giáo dục thay bằng một câu gì đó khuyến khích tư duy phản biện, e rằng là quá mới và không phù hợp với tiến trình giáo dục hiện tại. Đôi khi sẽ khiến tư tưởng giáo dục bị bó hẹp lại. Chưa kể, “tư duy phản biện” không thể đem ra làm cốt lõi đại diện cho ngành giáo dục được, vì nó chỉ là một phần rất nhỏ trong giáo dục mà thôi. Muốn áp dụng một cải cách gì mới trong giáo dục, cần một sự thí điểm, đánh giá và thay đổi có lộ trình rõ ràng, không phải mang tính đánh đố và bắt buộc giáo viên, học sinh và phụ huynh. Ví dụ ngay như chương trình Trường Teen chuyên về phản biện dành cho các học sinh THPT, cũng chỉ có một số trường nhất định, với các bạn học sinh tiếp xúc sớm, được biết nhiều về phản biện mới có thể tham gia. Mà trước khi đạt được “nấc thang” phản biện, thì làm tốt vấn đề tranh luận, trao đổi, tăng tính tự chủ của học sinh và giáo viên đi đã. Và dĩ nhiên, lại kéo theo một câu chuyện rất dài nữa. Câu chuyện đề xuất bỏ cụm từ “Tiên học lễ, hậu học văn” khiến mình nhớ đến hai câu chuyện. Một là cách đây khoảng 7 - 8 năm gì đó, một giáo sư nào đó cũng đề xuất thay đổi lời Quốc ca vì lời bài hát “đẫm máu” và “bạo lực quá”. Nên viết lại cho mềm dẻo và phù hợp với xu thế phát triển hiện tại và để cho quốc tế thấy Việt Nam yêu hòa bình thế nào. Hai là cách đây khoảng 10 năm, khi còn ngồi trên ghế đại học, tranh luận về câu nói: “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”. Nguyên khí quốc gia ở đây là năng “chất” làm nên sự sống còn và phát triển của đất nước, xã hội. Có bạn nói rằng, nếu tôi chỉ là một người bình thường, không phải hiền tài, thì chẳng lẽ không xứng đáng là “nguyên khí quốc gia”. Đôi khi, một câu nói đơn giản, mang một tinh thần nhất định khiến ai cũng có thể hiểu biết và nắm rõ. Lại bị gán ghép cho đủ thứ linh tinh và đậm chất diễn. Hay như xã hội phát triển hơn, văn minh hơn, giàu có hơn, thì lịch sử hay văn hóa, vẫn luôn là thứ cần phải bảo tồn.

CHỐNG TRUNG QUỐC BẰNG CÁCH ỦNG HỘ ĐÀI LOAN: TỰ BẮN VÀO CHÂN MÌNH

Tại sao lại ghi là Đài Loan (Trung Quốc), không phải họ là một quốc gia độc lập hay sao? Tại sao không công nhận Đài Loan là một quốc gia để có thêm đồng minh chống Trung Quốc? Tại sao không ủng hộ Đài Loan để có thêm đồng minh trong vấn đề Biển Đông? Có không ít người mang một tâm thế ủng hộ Đài Loan độc lập trước Trung Quốc, vì theo họ, ủng hộ Đài Loan tức là Việt Nam có thêm đồng minh chống Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông. Nhưng, đó là tư tưởng không khác gì việc mang AK 47 ra ngắm thẳng xuống bàn chân mình cả. Quốc gia/vùng lãnh thổ nào tập trận bắn đạn thật tại Biển Đông? Trung Quốc và Đài Loan. Dĩ nhiên là có cả Việt Nam và Philippines nữa. Nhưng trong số này, Việt Nam hạn chế công khai các cuộc tập trận bắn đạn thật, còn Philippines chủ yếu xung quanh bãi cạn Scarborough. Quốc gia/vùng lãnh thổ nào đưa lực lượng hải quân của một quốc gia khác đến tập trận tại Biển Đông? Đài Loan, sau đó là Philippines. Đặc biệt là Đài Loan, vì chống Trung Quốc, họ muốn đưa hải quân của Pháp, Anh, Đức, Nhật, Hàn, Mỹ vào Biển Đông. Và chúng ta, làm sao so sánh về mặt thực lực với những cái tên trên? Quốc gia/vùng lãnh thổ nào “vẽ” ra “đường mười một đoạn”, cái gọi là tiền thân của “đường chín đoạn”: Đó là Trung Hoa Dân Quốc aka Đài Loan. Mà nhắc cho nhiều người chưa biết, phần tuyên bố chủ quyền của Đài Loan tại Biển Đông còn lớn hơn Trung Quốc. Quốc gia/vùng lãnh thổ nào tuyên bố phần lớn Vịnh Bắc Bộ và đảo Bạch Long Vĩ thuộc chủ quyền của họ, lên án Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết thăm đảo Bạch Long Vĩ vào năm 2013: Đài Loan. Trong khi Trung Quốc và Việt Nam đã phân định xong Vịnh Bắc Bộ thông qua Hiệp định về Hợp tác Nghề cá và Hiệp định Phân định Vịnh Bắc Bộ, thì Đài Loan vẫn duy trì “đường mười một đoạn” - trong đó có đoạn bao trùm cả Bạch Long Vĩ của Việt Nam. Quốc gia/vùng lãnh thổ nào phản đối quan điểm của Tòa án quốc tế La Haye về đơn kiện của Philippines liên quan đến việc phân định Biển Đông? Trung Quốc và Đài Loan. Hai quốc gia/vùng lãnh thổ nhất thống một quan điểm rằng, chủ quyền của họ ở Biển Đông được tạo dựng dựa trên các đường phân đoạn (đường lưỡi bò), các đường phân đoạn này bao gồm 80% diện tích Biển Đông, bao gồm Trường Sa, Hoàng Sa, Hoàng Nham… Ngày 19/11, tờ Taiwan News đưa tin Đài Loan sẵn sàng lên tiếng ủng hộ Việt Nam giải quyết các tranh chấp hòa bình tại Biển Đông. Nhưng, vào 10 ngày trước đó, Đài Loan đã cử tàu ngầm Hai Lung tham gia tập trận bắn đạn thật tại khu vực gần đảo Ba Bình - hòn đảo lớn nhất Trường Sa mà Đài Loan chiếm đóng trái phép. Quan chức Đài Loan cho biết tàu ngầm này sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất diễn ra tại đây và “thách thức các bên xâm phạm chủ quyền của Đài Loan tại Biển Đông”. Đài Loan cũng đang thực hiện một dự án tàu ngầm mới tự đóng, dự kiến sẽ biên chế cho hải quân Đài Loan vào năm 2024. Trong một thông báo được đưa ra vào cuối năm 2020, cho biết hạm đội này được hình thành nhằm chống lại một hạm đội tàu ngầm mới “của một quốc gia Đông Nam Á”. Và quốc gia đó chính là Việt Nam chứ còn “ai trong khoai đất này” nữa. Năm 2014, khi Việt Nam và Trung Quốc căng thẳng cực độ xung quanh vụ việc giàn khoan HD981, thì quân đội Đài Loan tuyên bố điều động thêm lực lượng đến các đảo ở Trường Sa. Mục tiêu là nếu xảy ra xung đột cục bộ giữa Trung Quốc và Việt Nam trên Biển Đông, thì quân đội Đài Loan “sẵn sàng hành động”. Với Việt Nam và 98% các quốc gia trên thế giới, Đài Loan không phải là một quốc gia. Việc ủng hộ Đài Loan độc lập không giúp cho Việt Nam có thêm đồng minh, mà chỉ chắc chắn sẽ khiến Trung Quốc có cái cớ để thực thi nhiều chính sách rất có hại cho phía Việt Nam. Ngay đến cả phương Tây, tiềm lực mạnh mẽ là thế, giàu có là thế, nhưng cũng không dám đứng thẳng tuyên bố “Đài Loan là một quốc gia độc lập”. Báo chí luôn vẽ ra một thực trạng là chỉ có Trung Quốc gây ra tình trạng rối ren ở Biển Đông. Thậm chí, báo chí từng cố gò ép thông tin Đài Loan đưa tàu ngầm ra Biển Đông là để “thách thức” Trung Quốc, rồi cư dân mạng thì “quay tay” ủng hộ Đài Loan nhiệt liệt. Nhưng thực ra hành động đó của Đài Loan còn thách thức, đe dọa chủ quyền của cả Việt Nam nữa. Báo Taiwan News cho biết tàu ngầm Hai Lung đến khu vực gần Ba Bình để tập trận nhằm “tấn công các mục tiêu của đối phương”. Đối phương ở đây là ai? Là Trung Quốc, là Philippines và có cả Việt Nam nữa. Nói thẳng ra, trong vấn đề Biển Đông, Đài Loan không tốt đẹp như nhiều người vẫn nghĩ. Nhiều người Việt Nam cần nghĩ rằng, Đài Loan cũng đang có tranh chấp với Việt Nam ở Việt Nam, cũng tuyên bố phần lớn chủ quyền Biển Đông, cũng có những hành động leo thang quân sự và tuyên bố "diều hâu", cũng chiếm đóng phi pháp các đảo thuộc chủ quyền Việt Nam. Đừng có chỉ vì tâm lý chống Trung Quốc và quay sang ủng hộ Đài Loan, hai quốc gia/vùng lãnh thổ này, trong vấn đề Biển Đông, cũng chẳng thua kém nhau đâu.

XÂY DỰNG, CHỈNH ĐỐN ĐẢNG GÓP PHẦN QUAN TRỌNG TRONG ĐẤU TRANH LÀM THẤT BẠI CHIẾN LƯỢC “DIỄN BIẾN HOÀ BÌNH” CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH

 

Công cuộc đổi mới đất nước do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, ngày càng đạt được nhiều thành tựu to lớn trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội, nhất là trên linh vực kinh tế, chính, trị, văn hoá, xã hội. Cùng với đó, các thế lực thù địch vẫn không ngừng tiến hành chiến lược “diễn biến hoà bình”, hòng xoá bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng ta, đi đến lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Vì vậy, việc xây dựng, chỉnh đốn Đảng chính là góp phần quan trọng vào làm thất bại chiến lược “diễn biến hoà bình”. Để xây dựng, chỉnh đốn Đảng một cách hiệu quả, cần tập trung thực hiện tốt các nội dung, biện pháp sau

XÉT LẠI LỊCH SỬ- BÀI CŨ SOẠN LẠI CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH

 

Thời gian gần đây, các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị triệt để lợi dụng các trang mạng xã hội để tán phát các tin, bài, video clip có nội dung xuyên tạc lịch sử dân tộc, lịch sử cách mạng với sự gia tăng cả về cấp độ, mật độ, tần suất và lưu lượng tin, bài,… bằng những chiêu bài, thủ đoạn hết sức tinh vi nhằm thu hút sự quan tâm, theo dõi của cộng đồng mạng. Qua đó, chúng thực hiện các biện pháp, thủ đoạn tuyên truyền xuyên tạc, "đổi trắng thay đen", đánh tráo khái niệm, tên gọi về các sự kiện trong lịch sử dân tộc, lịch sử cách mạng Việt Nam làm cho một bộ phận cư dân mạng mất phương hướng, lầm tưởng rằng đó là sự thật, dẫn đến hoài nghi, thiếu niềm tin với Đảng, chế độ.

NHIỀU NGƯỜI VIỆT BÊNH VỰC PHÁP, MỸ LÀ KHÔNG THUA TẠI VIỆT NAM, HỌ CHỈ RÚT LUI MÀ THÔI (?)

“Việt Cộng cứ nghĩ là Mỹ thua. Nhưng sự thật thì Mỹ chỉ rút quân thôi. Tôi có người nhà thuộc VNCH và người nhà tôi cùng quan điểm với người Mỹ”. “Năm 1972, nhân dân Hoa Kỳ biểu tình đòi chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam nên quân đội Mỹ rút quân về chứ còn lâu mà thua nhé” “Mỹ rút quân thôi mà các bố Việt Cộng ảo tưởng. Mỹ lại ném cho 2 quả bom nguyên tử vào giữa Hà Nội, Hải Phòng như Hiroshima và Nagasaki lại giơ cờ trắng đầu hàng. Mỹ nó thương cho lại đéo biết gì” Đó là những bình luận cho rằng Mỹ chỉ rút lui tại Việt Nam tại video trên Tiktok từ bạn Sỹ Anh - một du học sinh Việt Nam tại Mỹ. Bạn này cho biết Mỹ dạy học sinh của họ là Mỹ sợ chủ nghĩa cộng sản lan ra các nơi nên họ chọn Việt Nam để ngăn chặn sự lan tỏa của chủ nghĩa cộng sản. Sau đó Mỹ rút quân vì “không muốn tiếp tục cuộc chiến tranh nữa” và Mỹ viết rằng “Hồ Chí Minh là một lãnh đạo độc tài” chứ không phải là một “người vĩ đại” như người Việt tôn thờ. Cũng trong một video trên Tiktok khác tóm tắt về cuộc chiến Điện Biên Phủ năm 1954, nhiều “người Pháp nói tiếng Việt” bình luận rằng “Việt Nam không thắng Pháp vì Pháp không sử dụng bom nguyên tử”, “Pháp tha cho Việt Nam nên không sử dụng bom nguyên tử ném vào Điện Biên”, “Việt Nam thiệt hại nhiều hơn nên không thể coi như là chiến thắng”... Trước hết, nhắc cho đám đám dốt về lịch sử, Pháp thử nghiệm thành công bom nguyên tử vào năm 1960 tại Algeria thuộc châu Phi với tên mã là Gerboise Bleue. Sau đó, Pháp thử nghiệm khoảng 13 lần nữa cho đến năm 1967. Tức là trong thời gian Pháp tiến đánh Việt Nam lần thứ 2 (1945 - 1954) thì Pháp chưa có bom nguyên tử. Vậy lấy đâu ra bom nguyên tử để ném xuống Điện Biên Phủ? Bom võ mồm à? Tiếp nữa, Pháp đóng quân tại lòng chảo Mường Thanh, còn quân ta đóng quân bao vây khu vực này ở những điểm cao hơn. Nếu ném bom nguyên tử xuống lòng chảo Mường Thanh thì khác gì Pháp “tự tay bóp dé” khiến 16 ngàn quân theo Pháp lên bảng đếm số? Có sáng kiến gì khôn hơn không? Hãy nhớ rằng quân ta và quân Pháp cách nhau chỉ vài cây số, trong khi bom nguyên tử có phạm vi sát thương hàng chục, hàng trăm km. Muốn Việt Minh thiệt hại thì quân Pháp ở Điện Biên Phủ cũng tèo theo là chắc. Dốt lịch sử cộng với tư duy tự nhục, xét lại thì đúng là combo thất bại của cuộc đời. Tiếp tục nói về chuyện “Mỹ rút lui tại Việt Nam” thì trang thống kê US Wings được viết bởi cơ quan thống kê Hoa Kỳ, sở hữu bởi một công ty quân sự tư nhân cũng ghi rõ rằng: “Mỹ không bị đánh bại ở Việt Nam. Quân đội Mỹ không thua một trận chiến nào. Việt Cộng và Cộng quân đã thiệt hại lớn”. Được rồi, nếu xét về thiệt hại nhân mạng, thì chúng ta phải khẳng định rằng quân Giải Phóng thiệt hại nhiều hơn quân Mỹ tại chiến trường miền Nam Việt Nam. Nhưng mấy ông Mỹ đúng là khôn lỏi, ông lấy số thiệt mạng của lính Mỹ ít hơn nhiều so với lính Việt Cộng để nói các ông không thất bại, nhưng cái phe mà các ông đứng đầu, bao gồm VNCH, Hàn, Thái, Úc… thì các ông không đưa ra. Việt Cộng có đối đầu với RIÊNG các ông đâu? Mà với cả một phe liên quan gồm nhiều quốc gia, phe phái. Ừ thì các ông thiệt hại ít hơn thì các ông không thua, nhưng mà phe của ông thua, đúng không? Kèo thơm thì nước Mỹ vĩ đại, kèo thối thì đổ tại đồng minh. Mà nếu các ông Mỹ và đám người Mỹ nói tiếng Việt cho rằng Mỹ không thua vì thiệt hại ít hơn. Vậy hãy điểm qua những thiệt hại chỉ riêng mặt trận trên không nhé. Từ 1954 đến 1975, Mỹ thiệt hại tới 10 - 12 ngàn thiết bị bay, máy bay, trực thăng, còn phía Việt Nam chỉ vào khoảng khoảng 200. Trong 24 phi công đạt đẳng cấp ACE (đẳng cấp bắn hạ 5 phi cơ trở nên) tại chiến tranh Việt Nam, phe Việt Cộng có tới 19 phi công, phe Mỹ chỉ có 5 phi công. Hoa Kỳ còn đạt được một thành tích “vô tiền khoáng hậu” là tất cả các loại máy bay được đưa đến Việt Nam đều bị bắn hạ. Trước trận Linebacker II thì quyết tâm đưa miền Bắc về thời đại đồ đá, thách phòng không Bắc Việt hạ được B52, sau trận thì… à mà làm éo gì còn sau đó nữa. Ngồi xuống, ký hiệp định và lượn! Lại thêm một kèo thơm thì gáy rõ to, kèo thiệt hại nhiều hơn thì im. Hay thắng ở đây là ném bom và gây thiệt mạng càng nhiều dân thường càng tốt? Nói “ngăn chặn sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản và chống Trung Quốc” cũng chẳng đúng. Đầu tiên, thì chính người Việt đã tìm đến người Mỹ nhờ hỗ trợ, lên tiếng trong vấn đề độc lập, chủ quyền, chính người Mỹ từng đào tạo Việt Minh chống Nhật, hỗ trợ Việt Nam tham gia phe đồng minh. Nhưng sau đó, vì liên minh với Mỹ, chính Mỹ đã tạo điều kiện cho Pháp đánh Việt Nam lần 2. Thực tế, Việt Minh là một khối gồm nhiều giai cấp, tầng lớp, không chỉ bao gồm công nhân và nông dân. Mà nếu muốn chống Trung Quốc thì mang quân đi ốp Trung Quốc chứ tự dưng đem qua ốp Việt Nam (?) Sau năm 1975 lại quay qua chơi và làm thân với Trung Quốc (?) Tiếp nữa, Việt Nam không chủ trương mang chủ nghĩa cộng sản đi quảng bá cho các nước khác. Mỹ đã thành công trong việc chia đôi bán đảo Triều Tiên, nhưng lại thất bại rõ ràng ở Việt Nam, vì người Việt Nam coi tư tưởng cộng sản là nền tảng chính trị cho những mục tiêu vĩ đại hơn như giải phóng dân tộc, thống nhất Tổ Quốc. Mỹ đã thành công trong việc “ngăn cách” bán đảo Triều Tiên nhưng lại thất bại trong việc chia đôi Việt Nam. Thậm chí còn khiến chủ nghĩa cộng sản trở nên lớn mạnh khắp Việt Nam ngay cả khi Mỹ còn đóng quân ở Việt Nam. Nói chung là, cứ tìm một lý do nào đó để giải thích cho sự thất bại của bản thân mà thôi. Không đạt được mục tiêu là thua, đồng minh bị đánh cho chạy sml là thua, còn Việt Nam đạt được mục tiêu là giải phóng dân tộc, thống nhất Tổ Quốc là phe thắng, nói nhanh cho vuông! Ai cũng biết thành công lớn nhất của Mỹ là vươn lên thành siêu cường lớn nhất thế giới và đánh bại Liên Xô. Vậy thất bại lớn nhất nước Mỹ là gì? Đó là thất bại tại chiến trường Việt Nam. Không phải ngẫu nhiên là người Mỹ lôi số người thiệt mạng ở chiến tranh Việt Nam ra so sánh với đại dịch Covid-19. Là người Việt Nam, phải thông hiểu lịch sử Việt Nam, phải học lịch sử bằng cái tâm và trí óc, và muốn nói về lịch sử đôi khi cũng cần trình độ nhất định. Chứ cứ phát ngôn “Pháp chưa ném bom nguyên tử xuống Điện Biên 1954” hay “Mỹ rút lui và tha cho Việt Nam” là thấy trò hề rồi.

KHI BẠN BÈ NƯỚC NGOÀI YÊU THÍCH LỊCH SỬ VIỆT NAM, CÒN CHÚNG TA THÌ SAO?

Có thể bạn không biết về một trào lưu reaction lịch sử Việt Nam trên Youtube và Tiktok được thực hiện bởi các streamer, Youtuber nước ngoài. Trào này này tương đối lớn mạnh trên 2 mạng xã hội này trong nhiều tháng trở lại đây và thậm chí nhận được hàng chục, hàng trăm ngàn lượt xem. Họ nghĩ về lịch sử Việt Nam? Việt Nam hiện ra trong con mắt của họ như thế nào? Có một bình luận đáng chú ý về trào lưu reaction lịch sử bởi các bạn bè nước ngoài: “Toàn thấy người nước ngoài xem lịch sử Việt Nam, chẳng thấy Youtuber Việt nào quảng bá, reaction lịch sử Việt Nam. Mang tiếng là lập kênh reaction mà toàn reaction mấy thứ nhảm nhí và đi lùa gà không”. Khởi nguồn của những clip reaction này bắt nguồn từ mạng xã hội livestream nổi tiếng Twitch, khi mà một tài khoản Việt Nam donate cho một streamer kèm theo đường dẫn video lịch sử Việt Nam trên nền nhạc Victory - TSFH, streamer này có bật xem và nhanh chóng thu hút nhiều sự chú ý của dân mạng. Từ đó, nhiều người khác học theo và trở thành một trào lưu trên mạng xã hội. Dumsybrown, một Youtuber có hơn 200 ngàn lượt theo dõi nói rằng anh ấy nể phục vì những gì mà những nông dân Việt Nam đã làm được. Anh ấy bình luận: “Tôi nhìn thấy khuôn mặt của một người phụ nữ hằn lên những nỗi đau. Tôi biết rằng các bạn đã chiến đấu cho chiến thắng của các bạn đi kèm với một cái giá phải trả. Một số sẽ chết, một số sẽ sống, gia đình sẽ phải di tản, nhưng cuối cùng các bạn đã chiến thắng. Và có thể nói với con cái rằng chúng sẽ được sống trong hòa bình…” “Họ đều là những người anh hùng. Họ đã chiến đấu cho lý tưởng của họ… Tôi biết có những người đàn ông, phụ nữ có thể chiến đấu mà không có thức ăn. Chỉ để đảm bảo rằng họ sẽ mang lại hòa bình cho đất nước của họ” Combat Arms Channel - một trong những channel về quân sự nổi tiếng nhất Youtube có hơn 350 ngàn theo dõi, cũng có clip reaction về lịch sử Việt Nam đạt hàng chục ngàn lượt xem. Và hãy xem để biết họ nói gì về Hồ Chí Minh? “Hồ Chí Minh là một người nhìn xa trông rộng, hết sức trong sáng. Một người đàn ông tận tụy với sự nghiệp của mình. Một người đàn ông tuyệt vời và không có gì để nghi ngờ” - Mr Jean Deaux “Người Việt Nam biết họ chiến đấu vì điều gì và muốn chiến đấu vì điều đó. Trong khi người Mỹ không muốn chiến đấu và không muốn ở đó” - Archie Bald Một tài khoản phản biện việc lịch sử Mỹ vu cáo là “lính Bắc Việt đã tra tấn, giết hại phi công Mỹ” là: “Phi công Mỹ nhảy dù xuống miền Bắc đều an toàn. Khi dân Việt Nam ăn khoai mỡ thì lính Mỹ vẫn có thịt gà để ăn. Đó là vì sao một trong cựu binh vĩ đại nhất John McCain đã trở lại và giúp đỡ Việt Nam. John McCain là người bạn tốt nhất của Việt Nam”. Honour Onyedum, chủ kênh Bambi Tv đang sinh sống ở Nigieria cũng có reaction về lịch sử Việt Nam đạt gần 100 ngàn lượt xem. Anh nói: “Tôi biết rằng nhiều người anh hùng đã mất đi và tôi thấy nhiều người sẵn sàng sẵn sàng tạm biệt gia đình để chiến đấu và giành chiến thắng. Đó là điều mà mọi quốc gia cần phải học hỏi”. Trên trang cá nhân, anh ấy từng cho biết rằng ở anh ấy được dạy rằng Việt Nam là một quốc gia có lịch sử đáng trân trọng. Một channel reaction nổi tiếng là Youtuber Highly Combustible Reacts đã trả lời câu hỏi của những người theo dõi: Tại sao anh lại thích lịch sử Việt Nam trong khi anh là một người Mỹ?. Paul Freitas, tên thật của Youtuber này trả lời: “Điều đó đâu có gì quan trọng. Thế hệ đi trước đã chiến đấu với họ chứ không phải tôi. Tôi không còn là một người Mỹ thiếu hiểu biết nữa”. Video reaction của anh về chiến tranh Việt Nam thu hút gần 200 ngàn người xem, rất đông người Việt và bạn bè quốc tế theo dõi. Trước đó, nhiều lần Paul Freitas nói về lịch sử Việt Nam với một thái độ trân trọng, cầu thị và yêu mến. Anh là cựu chiến binh từng ở Afghanistan trong 6 năm và anh ấy từng chia sẻ rằng người Afghanistan nói nhiều về Việt Nam là quốc gia có một lịch sử vĩ đại. Và điều đó là cảm hứng cho anh tìm hiểu về lịch sử Việt Nam. Channel Vibe with Judeo cũng reaction về chiến tranh Việt Nam và thu được gần 150 ngàn lượt xem, người này bình luận: “Đây không phải là một cuộc nội chiến và chống Trung Quốc…”. Youtuber The Perseverance còn làm động tác chào và nói “Họ là những anh hùng” và giơ tay chào khi bức ảnh tướng Giáp đứng trước Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân. “Tôi biết bức ảnh này, nó khá là nổi tiếng. Đó là lúc mà đội quân Việt Nam được thành lập từ vài chục người”. Chúng ta đã quen với clip trải nghiệm ẩm thực Việt Nam, du lịch Việt Nam, đánh giá món ăn Việt Nam, cà phê Việt Nam hay là reaction A, B, C.. gì đó. Thật vui vì lịch sử Việt Nam lại đang được biết đến nhiều và rộng rãi như vậy. Có một bình luận mà mình thấy hơi xót xa: “Nhiều người nước ngoài yêu quý và theo dõi lịch sử Việt Nam. Vậy mà đáng buồn là nhiều người Việt lại không trân trọng lịch sử hào hùng của cha ông”. Có lẽ chúng ta cần cám ơn người anh em Việt Nam nào đó đã donate cho một streamer nước ngoài để anh này reaction lịch sử Việt Nam trên Twitch. Nói vui chút, nếu không có ngày hôm đó, có lẽ chúng ta sẽ không có những clip xem lịch sử Việt Nam như hiện tại. Nhưng reaction là cảm nhận của họ, vậy cảm nhận của chúng ta như thế nào? Cảm nhận của người Việt ra sao? Thật buồn là chúng ta chưa chứng kiến Youtuber, Tiktoker người Việt Nam nào reaction về lịch sử Việt Nam thì phải. Có nhiều người đón xem lịch sử Việt Nam hơn là một niềm vui lớn. Nhưng nhiều người Việt Nam lại không biết đến, không quan tâm lại là một nỗi buồn tương đối lớn.

TẠI SAO VIỆT NAM KHÔNG ĐƯỢC DỰA DẪM VÀO BẤT CỨ QUỐC GIA NÀO KHÁC TRONG VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG?

Ngày 13/01 vừa qua, Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam đăng nghiên cứu bác bỏ yêu sách chủ quyền và đặc quyền tài phán của Trung Quốc với gần như toàn bộ Biển Đông. Thông tin ấy thu hút nhiều sự chú ý và rất nhiều người Việt đã “cám ơn nước Mỹ vĩ đại”, mong muốn trở thành đồng minh của Mỹ để chống Trung Quốc. Vậy, sự thực của cái nghiên cứu đó là thế nào? Liệu chúng ta có nên ngả theo Mỹ để chống Trung Quốc hay không? Hay nên duy trì một tâm thế độc lập, tự chủ về chủ quyền dựa trên sự kìm hãm lẫn nhau giữa các nước lớn? Thứ nhất, trong nghiên cứu trên, Hoa Kỳ phủ quyết tuyên bố lãnh thổ của Trung Quốc với hơn 100 đối tượng địa lý tại Biển Đông bị nhấn chìm dưới mặt biển khi thủy triều lên. Hoa Kỳ cho rằng “các đối tượng địa lý này không phù hợp để được xem xét là một phần lãnh thổ hoặc lãnh hải”. Tuy nhiên, cần chú ý rằng trong 33 điểm đóng quân của Việt Nam tại Trường Sa có tới 12 đảo chìm và phần lớn trong số này nằm trong 100 đối tượng địa lý mà Hoa Kỳ phủ quyết “không thể là một phần lãnh thổ hoặc lãnh hải” ở bên trên đó. Tức là, Hoa Kỳ đã gián tiếp phủ quyết các tuyên bố chủ quyền Việt Nam tại Biển Đông tại các đảo chìm. Thứ hai, nghiên cứu trên đó của Mỹ nhằm vào Trung Quốc là rõ ràng. Nhưng trong tuyên bố đó không hề nhắc đến một cụm từ nào nói rằng “Mỹ ủng hộ Việt Nam” hay tương tự. Có một thực tế phũ phàng rằng, Mỹ cũng là một quốc gia rất “nước đôi” nếu không nói là lươn lẹo. Khi các nghị sĩ Mỹ đến Đài Loan, các nghị sĩ này từng tuyên bố sẽ ở bên Đài Loan trong cuộc chiến với Trung Quốc và nhóm nghị sĩ này đã và đang vận động một đạo luật NDAA - Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng để bảo vệ hòn đảo này kèm theo vùng chủ quyền mà hòn đảo này tuyên bố. Mà Đài Loan còn có tuyên bố vùng chủ quyền tại Biển Đông lớn hơn cả Trung Quốc. Vào đầu tháng 12/2021, tức là mới chỉ vừa một tháng trước thôi, phía Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương Hoa Kỳ đã gặp gỡ các đối tác từ Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc để đàm phán hòa bình về các vấn đề “trên các tuyến đường thủy đang tranh chấp ở châu Á”. Bao gồm biển Nhật Bản, biển Hoa Đông và Biển Đông. Đừng quên rằng tháng 7/2020, Bộ chỉ huy Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Hoa Kỳ điều tàu chiến Arleigh Burke USS Ralph Johnson đến quần đảo Trường Sa nhằm thách thức các yêu sách chủ quyền vô lý của Đài Loan, Trung Quốc, Việt Nam. Dĩ nhiên và đại sứ quán Mỹ, báo chí Đông Lào cuồng Mỹ không bao giờ dám đưa tin tức này ra. Thứ ba, Hoa Kỳ dùng cụm từ “Công ước về Luật Biển” để phản đối Trung Quốc. Vậy công ước này là gì? Luật quốc tế là luật nào? Tại sao Hoa Kỳ lại không ghi rõ ra? Cần biết rằng, Mỹ không tham gia và UNCLOS - Công ước quốc tế của Liên Hợp Quốc về luật biển. Trong khi Việt Nam luôn muốn tất cả các quốc gia phải tuân theo UNCLOS, phải xử lý và xem xét xung đột bằng UNCLOS. Nhưng một quốc gia luôn miệng hô hào tuân theo luật pháp quốc tế lại không hề tham gia vào luật pháp quốc tế. Chính vì Hoa Kỳ không tham gia UNCLOS, nên một số nhà ngoại giao Bắc Kinh đã phản hồi rằng: “Mỹ không tham gia vào luật quốc tế (UNCLOS) nên không có quyền phản đối Trung Quốc. Những kẻ đặt bản thân họ ngoài luật thì không có gì đảm bảo rằng họ chơi theo luật”. The Heritage Foundation - một quỹ nghiên cứu bảo thủ có liên kết chặt chẽ với các Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa chỉ ra 7 điểm mà Hoa Kỳ không nên tham gia vào UNCLOS. Ví dụ như việc tham gia UNCLOS sẽ giới hạn phạm vi hoạt động của Hải quân Hoa Kỳ, Hoa Kỳ sẽ không thể sử dụng các vấn đề “tự do hàng hải” để can thiệp, đòi quyền lợi ở các khu vực khác trên thế giới. Bên cạnh đó, lý do khiến Hoa Kỳ có thể đảm bảo chủ quyền an ninh đại dương bằng lực lượng quân đội mạnh mẽ chứ không cần tham gia công ước của LHQ. Tức là tao quá mạnh, tao không cần chơi theo luật. Thứ tư, Mỹ kêu gọi tuân theo phán quyết của Tòa án Quốc tế La Hay về vụ việc Philippines kiện Trung Quốc vào năm 2016. Phán quyết đó bác bỏ những yêu sách chủ quyền của Trung Quốc, nhưng có nhiều điều khoản bất lợi cho phía Việt Nam thậm chí ảnh hưởng nghiêm trọng đến chủ quyền Việt Nam như vấn đề các đảo chìm, phần chồng lấn có lợi cho Philippines... Đài Loan và Trung Quốc đều bác phán quyết đó còn Việt Nam thì trung lập, Indonesia và Malaysia cũng không đưa ra tuyên bố đồng ý với phán quyết. Rõ ràng, chẳng có quốc gia liên quan nào tuân theo cả, một phán quyết chỉ có giá trị về mặt nói mồm. Tại sao Việt Nam thường chỉ “ghi nhận” các phiên tòa như thế này? Vì các phiên tòa thế này sẽ tạo tiền lệ cực kỳ xấu, cho phép “quốc tế hóa” các vấn đề chủ quyền, lãnh thổ, tạo điều kiện cho quốc tế can thiệp nội bộ vào một quốc gia khác. Hãy thử nghĩ thế này, nếu Trung Quốc kiện Việt Nam có hành vi xâm phạm chủ quyền Trung Quốc tại Biển Đông ra tòa án quốc tế và Trung Quốc thắng kiện, thì chúng ta sẽ phản ứng thế nào? Có dám chắc là chúng ta sẽ thắng kiện không trong khi các tòa án vốn chịu sự chi phối lớn về mặt chính trị, pháp lý từ các nước lớn? Phán quyết đã ra đời hơn 5 năm nhưng Philippines vốn chẳng nhận được thứ gì ngoài việc mất 20 triệu đô tiền phí. Trong phát ngôn mới nhất của Bộ Ngoại giao, bà Lê Thu Hằng nói rằng “Việt Nam ghi nhận việc Bộ Ngoại giao Mỹ công bố Báo cáo số 150 về các ranh giới biển” và kêu gọi các quốc gia tuân theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS) - mà Hoa Kỳ không tham gia, không phê chuẩn. Hãy chú ý vào từ “ghi nhận”! Không phải là tán thành, tán đồng, cũng chẳng phải hoan nghênh hay cám ơn. Ghi nhận chỉ là một hành động cho thấy rằng phía Việt Nam đã biết đến tuyên bố của phía Hoa Kỳ, vậy thôi. Nhiều người Việt thì dường như có một tâm lý dựa dẫm vào một quốc gia khác. Trong các giai đoạn lịch sử, Việt Nam luôn có chủ trương là “tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế”, tranh thủ sự ủng hộ chứ không phải dựa dẫm. Vấn đề chủ quyền dân tộc của Việt Nam phải do người Việt Nam tự quyết. Người Mỹ đưa ra một tuyên bố chống Trung Quốc như bao nhiêu tuyên bố trước đó, điều đó không hẳn đã có lợi cho Việt Nam. Đã bao nhiêu bài học nhãn tiền về việc ngả theo một cường quốc để khiêu chiến với một cường quốc khác, cái kết phải nhận là vô cùng đắt giá. Mỹ đã từng tuyên bố sẽ chiến đấu cùng người Philippines và cái kết Philippines nhận được là gì? Hãy nhớ lại bài học của chủ tịch Hồ Chí Minh: “Đừng biến thành một con bài trong tay người khác”