Thứ Năm, 13 tháng 10, 2022
“CHIẾN THẮNG HÀ NỘI - ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG - TẦM CAO TRÍ TUỆ VÀ BẢN LĨNH VIỆT NAM”
SỤC SÔI NHIỆT HUYẾT, CỐNG HIẾN SỨC TRẺ
“TUỔI TRẺ SÁNG TẠO” - CẦN SỨC BẬT CỦA THANH NIÊN QUÂN ĐỘI Những năm qua, công tác Đoàn và Phong t
rào Thanh niên Quân đội đã có nhiều hoạt động sôi nổi, thiết thực, đạt kết quả sâu rộng, có ý nghĩa về nhiều mặt. Trong đó nổi lên là phong trào nghiên cứu sáng tạo, tham gia Giải thưởng “Tuổi trẻ sáng tạo” đã và đang được tuổi trẻ Quân đội triển khai tích cực, hiệu quả.
THANH NIÊN QUÂN ĐỘI NÊU CAO KHÁT VỌNG CỐNG HIẾN, XUNG KÍCH, SÁNG TẠO, XỨNG DANH BỘ ĐỘI CỤ HỒ
VẬN DỤNG PHONG CÁCH VĂN HÓA ỨNG XỬ CỦA BÁC VÀO VIỆC XÂY DỰNG VĂN HÓA TRONG CHI BỘ
Vận dụng phong cách ứng xử của Chủ tịch Hồ Chí Minh vào việc tu dưỡng rèn luyện xây dựng văn hóa trong chi bộ là việc làm rất cần thiết. Học tập và làm theo Bác, mỗi cán bộ, đảng viên tự soi mình mà khắc phục những hạn chế, yếu kém trong công tác và cuộc sống để biết đặt lợi ích quốc gia, dân tộc, tập thể lên trên hết và thực hiện có hiệu quả lời nói đi đôi với việc làm. Đồng thời, không ngừng tu dưỡng, rèn luyện đạo đức, lối sống giản dị, trong sáng, xây dựng một tập thể đoàn kết, sẵn sàng nhận và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
1.
Ứng xử của cán bộ lãnh đạo, quản lý, tham mưu
Trong quan hệ công tác: tôn trọng, lắng nghe ý kiến của
đồng nghiệp; phối hợp, hướng dẫn về chuyên môn, nghiệp vụ, kinh nghiệm lãnh
đạo, quản lý; khách quan, trung thực trong báo cáo, đề xuất, tham gia
đóng góp ý kiến cho công tác tham mưu, quản lý ở lĩnh vực được phân công; chấp
hành sự phân công công tác; gương mẫu về đạo đức, lối sống; kịp thời nắm
bắt tâm tư, nguyện vọng, khả năng của cán bộ thuộc thẩm quyền quản lý để bố
trí, sắp xếp, giao nhiệm vụ phù hợp; phát huy dân chủ, bình đẳng, không phân
biệt đối xử; tạo môi trường và cơ hội để cấp dưới bày tỏ ý kiến, nguyện vọng,
quan điểm; bao dung, tôn trọng và tạo niềm tin đối với cấp dưới; kịp thời động
viên, chia sẽ khó khăn, vướng mắc; đôn đốc, kiểm tra, giám sát, đánh giá khách
quan việc chấp hành kỷ cương, kỷ luật trong thực hiện nhiệm vụ chuyên
môn; là tấm gương về đạo đức cách mạng, tác phong, tư duy, bản lĩnh chính
trị; lắng nghe ý kiến của cơ sở để kịp thời giải quyết, tháo gỡ những khó khăn,
vướng mắc trong quá trình thực hiện nhiệm vụ được giao.
Đối với công việc: không ngừng tích lũy tri thức, nâng cao
trình độ chuyên môn, nghiệp vụ; trách nhiệm, chủ động, sáng tạo trong điều
hành; giải quyết công việc đúng quy định; không sách nhiễu, không ưu tiên người
thân, không gợi ý tặng quà; đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân; kiên
quyết đấu tranh chống lại các biểu hiện tiêu cực, lãng phí, hối lộ, tham nhũng;
chịu trách nhiệm về kết quả và hạn chế của lĩnh vực được phân công phụ trách.
Đối với chính mình: Tuân thủ nguyên tắc tự phê bình và phê
bình; thường xuyên rèn luyện đạo đức cách mạng, tư duy, phong cách của người
cán bộ lãnh đạo, quản lý.
2.
Ứng xử của đảng viên, công chức nói chung
Trong quan hệ công tác: hợp tác hoàn thành tốt các nhiệm vụ
được giao; chia sẻ thông tin, tri thức, kinh nghiệm; tôn trọng, góp ý thẳng
thắn, đúng mực; không phân biệt, xúc phạm danh dự đồng nghiệp; bảo đảm sự đoàn
kết trong cơ quan, đơn vị; có thái độ lịch sự, đúng mực khi giao tiếp với cơ
sở, với các đơn vị khi thực hiện nhiệm vụ; tôn trọng ý kiến của cơ sở; thể hiện
phong cách mẫu mực của người đảng viên ở cơ quan và trong cuộc sống.
Đối với công việc: Đảm bảo thời gian làm việc đúng quy
định; luôn có ý thức giữ gìn uy tín, danh dự của cơ quan, đơn vị và bản thân;
thực hiện kỷ luật phát ngôn, không nói, viết và làm những việc trái với lợi ích
của Đảng, Nhà nước và nhân dân; kiên quyết đấu tranh chống lại những lời nói và
việc làm sai trái, xuyên tạc, phản động; khi trả lời, phát biểu, bình luận với
các cơ quan truyền thông trong nước và quốc tế mà không được sự ủy quyền của
người có thẩm quyền thì phải nêu rõ việc trả lời đó trên danh nghĩa cá nhân,
không đại diện, nhân danh đơn vị, cơ quan và phải chịu trách nhiệm cá nhân về
những thông tin đó.
Đối với chính mình: Thể hiện trí tuệ, bản lĩnh, trách nhiệm
cá nhân và hiệu quả trong công việc; chủ động cập nhật kiến thức; không ngừng
học hỏi nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ đáp ứng yêu cầu của công việc và
sự nghiệp đổi mới; tích cực đổi mới phương pháp công tác.
Ứng xử với đồng nghiệp
Trong quan hệ công tác: thể hiện thái độ đúng mực trong
giao tiếp, ứng xử; cầu thị khi trao đổi ý kiến, thảo luận trong các cuộc họp;
tôn trọng ý kiến và chấp hành quy định của lãnh đạo đơn vị, quyết định của các
cấp lãnh đạo, quản lý; giữ thái độ khiêm tốn khi trao đổi với cán bộ lãnh đạo,
quản lý; có thái độ hợp tác trong giải quyết công việc; giữa các phòng chia sẻ,
giúp đỡ nhau trong công việc; đoàn kết, không gây bè phái, chia rẽ nội bộ; xây
dựng, duy trì sự kết nối giữa các đồng chí trong cơ quan và giữa các thế hệ cán
bộ của cơ quan.
Đối với nhiệm vụ học tập, rèn luyện: Tuân thủ nội quy, quy
chế, quy định hiện hành của cơ quan, đơn vị; có tinh thần, thái độ học tập
nghiêm túc; tích cực trao đổi, thảo luận, chia sẻ kinh nghiệm; chủ động, tích
cực khai thác các nguồn tài liệu phục vụ việc học tập.
Đối với chính mình: thường xuyên tu dưỡng đạo đức cách
mạng, rèn luyện lối sống, tác phong chuẩn mực; đấu tranh với các tiêu cực trong
học tập và công tác; làm tốt nghĩa vụ của mình. Nghĩa vụ được quan niệm như là
trách nhiệm của con người trước người khác, trước xã hội.
Con người sống trong xã hội có nhiều mối quan hệ, trên
nhiều lĩnh vực, do vậy cũng có nhiều nghĩa vụ khác nhau. Trong các mối quan hệ,
con người có nghĩa vụ với gia đình, có nghĩa vụ với quê hương, với đất nước…
Trên các phương diện, con người có nghĩa vụ kinh kế, nghĩa vụ chính trị, nghĩa
vụ pháp luật. Nghĩa vụ kinh tế, trong nền kinh tế thị trường, các đối tác phải
thực hiện trách nhiệm của mình
Có thể nói phong cách ứng xử của Bác là một phương pháp,
một phong cách biểu hiện tư tưởng của Bác trong việc xử lý những sự việc cụ
thể, với những con người cụ thể, kể cả đối với bản thân, đối với vật, đối với
việc. Phong cách ứng xử của Bác hướng cho mọi người đến với chân, thiện, mỹ của
cuộc sống. Giá trị văn hoá ứng xử của Bác luôn sống mãi với thời gian, là hành
trang quý giá để mỗi cán bộ, đảng viên vận dụng nhằm xây dựng và duy trì nếp
sống văn hóa trong chi bộ.
Để khắc phục những hạn chế, yếu kém trong phong cách ứng
xử, thực hiện có hiệu quả lời nói đi đôi với việc làm, các cấp cần tiếp tục đổi
mới giáo dục, nâng cao nhận thức cho cán bộ, đảng viên học tập phong cách ứng
xử của Bác. Đồng thời, tự bản thân của mỗi cán bộ, đảng viên trong từng chi bộ
phải không ngừng tu dưỡng, rèn luyện, học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức,
phong cách của Bác nhằm xây dựng duy trì nếp sống văn hóa trong chi bộ. Thực
tiễn cho thấy, dù xã hội có vận động phức tạp như thế nào đi chăng nữa, có trải
qua những bước thăng trầm trong lịch sử, nhưng cuối cùng những cái tốt, những
việc làm tốt vẫn được khẳng định.
VTT
(St)
PHONG CÁCH VĂN HÓA ỨNG XỬ CỦA BÁC HỒ
Khi nói đến phong cách ứng xử của Bác thể thâu tóm vào hai
chữ văn hóa. Bác ứng xử tự nhiên, bình dị, gần gũi khiến bất cứ ai được gặp
Người đều không cảm thấy sự cách biệt giữa lãnh tụ và quần chúng. Bác giao tiếp
với nhiều đối tượng khác nhau, tùy theo đối tượng và địa bàn mà Người có cách
ứng xử phù hợp. Ở Bác, chính trị và văn hóa hòa quyện với nhau, văn hóa mang
tính chính trị và chính trị có tính văn hóa. Đối với từng hoàn cảnh cụ thể, Bác
đều có cách ứng xử văn hóa độc đáo.
Thứ nhất, Bác ứng xử khiêm tốn, nhã nhặn, lịch lãm. Năm
1958, Bác đến thăm Ấn Độ lần thứ hai, hàng vạn người dự cuộc mít tinh tại Red
Fort (Thành Đỏ) ở Thủ đô Delhi. Phía Ấn Độ đặt sẵn một ghế trên bục danh dự cho
Bác ngồi, trông như một cái ngai vàng rất lớn, trong khi đó, Thủ tướng Ấn Độ J.
Neru thì chỉ ngồi một chiếc ghế bình thường như mọi người khác. Thủ tướng J.
Neru mời Bác Hồ ngồi vào chiếc ghế đó, Bác dứt khoát từ chối. Thấy vậy, Thủ
tướng Neru nói: “Ngài là vị khách danh dự của chúng tôi, việc Ngài ngồi lên
chiếc ghế này chính là niềm vinh dự của chúng tôi”. Cả một biển người dự mít
tinh ở quảng trường đứng cả lên chứng kiến hai vị lãnh tụ của hai nước nhường
nhau, chẳng ai chịu ngồi lên chiếc ghế lớn ấy. Cuối cùng, Thủ tướng Neru đành
gọi người cho chuyển chiếc ghế ấy đi, thay bằng một chiếc ghế khác giản dị hơn.
Nhân dân vô cùng cảm kích, vỗ tay vang dội và hô rất to: “Hồ Chí Minh muôn năm!
Hồ Chí Minh muôn năm!”.
Thứ hai, Bác có biệt tài ứng xử linh hoạt, biến hóa “dĩ bất
biến ứng vạn biến”.
Năm 1946, trên đường từ Pháp về Việt Nam đến vùng biển Cam
Ranh, Bác nhận được bức điện của Đô đốc D’ Argenlieu xin gặp Người trong cảng,
mục đích của chúng là diễu võ dương oai để uy hiếp tinh thần Người. Trong bộ
quần áo giản dị, Người ngồi giữa một bên là Đô đốc hải quân Pháp, bên kia là
Thống soái lục quân Pháp ở Viễn Đông với những bộ quân phục sáng loáng các thứ
bội tinh, quân hàm, quân hiệu. D’ Argenlieu mời Người giọng mỉa mai bóng gió:
“Thưa Chủ tịch, ngài đang bị đóng khung lại giữa lục quân và hải quân đó”. Ông
ta cố nói theo kiểu nhát gừng, từng tiếng một và nhấn mạnh chỗ “đang bị đóng
khung lại”. Cả bọn sĩ quan Pháp cùng cười ồ khoái chí vì cái tài “chơi chữ” của
chỉ huy. Bác thản nhiên cười, trả lời: “Nhưng như ngài biết đó, thưa Đô đốc,
chính bức họa mới làm cho khung có chút giá trị”. Bất ngờ và cay cú trước tài
ứng xử thông minh của Người, cả hai không dám nói xách mé nữa mà tỏ ra rất lịch
lãm và kính phục Người. Đây là bản lĩnh Hồ Chí Minh, cũng chính là phong cách
ứng xử đầy trí tuệ của vị Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Thứ ba, Bác luôn ứng xử chân tình, nồng hậu có lý, có tình.
Trong những ngày giá lạnh ở Chiến khu việt Bắc năm 1954, Bác thường làm việc
rất khuya. Một lần, nghe tiếng ai đó thụt chân ngã xuống một cái hố tránh
máy bay trong đêm. Người chiến sĩ gác đêm ấy đang loay hoay tìm cách để lên
khỏi hố, bỗng nghe có tiếng bước chân đi về phía mình rồi giọng nói ấm áp lo
lắng đầy quan tâm của Bác: - Chú nào ngã đấy? Người chiến sĩ chưa kịp trả lời
Bác, thì Bác đã luồn hai tay vào nách người chiến sĩ (Bác vội, không kịp khoác
áo bông), vừa kéo, Bác vừa hỏi, chú ngã có đau không, Bác nắn chân, nắn tay cho
anh chiến sĩ rồi bảo anh ngồi xuống bóp chân cho đỡ đau. Bác căn dặn người
chiến sĩ: “Bất cứ làm việc gì chú cũng phải cẩn thận”.
Bác từng nói: “Cái mà tôi cần nhất trên đời là: Đồng bào
tôi được tự do, Tổ quốc tôi được độc lập”, vì vậy không chỉ đấu tranh để thực
hiện khát vọng ấy, mà khi thời cơ giành chính quyền đến, Người nhấn mạnh quyết
tâm: “Dù hy sinh tới đâu, dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên
quyết giành cho được độc lập”. Sau này, trước âm mưu chia cắt đất nước của kẻ
thù, Bác vẫn khẳng định: Nước Việt Nam là một. Dân tộc Việt Nam là một và
"sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý đó vẫn không bao giờ thay
đổi”. Độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc, tự do hạnh phúc của nhân dân là mục
đích và cũng là “ham muốn tột bậc”, là khát vọng lớn lao mà cụ Hồ và cả dân tộc
Việt Nam phấn đấu. Khi đế quốc Mỹ mở rộng phạm vi ném bom ra miền Bắc và Hà Nội
nhằm “đưa miền Bắc trở về thời kỳ đồ đá”, Bác khẳng định rõ quyết tâm của cả
dân tộc ta: “Giônxơn và bè lũ phải biết rằng: chúng có thể đưa 50 vạn quân, 1
triệu quân hoặc nhiều hơn nữa… Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm
hoặc lâu hơn nữa. Hà Nội, Hải Phòng và một số thành phố, xí nghiệp có thể bị
tàn phá, song nhân dân Việt Nam quyết không sợ! Không có gì quý hơn độc lập, tự
do”...
Nội dung phong cách ứng xử của Bác nổi bật “Tư cách một người cách mệnh”[1] bao gồm: (1) Đối với mình, Người đã tự mình đặt ra cách “Tự mình phải: Cần kiệm. Hòa mà không tư. Cả quyết sửa lỗi mình. Cẩn thận mà không nhút nhát. Hay hỏi. Nhẫn nại (chịu khó). Hay nghiên cứu, xem xét. Vị công vong tư. Không hiếu danh, không kiêu ngạo. Nói thì phải làm. Giữ chủ nghĩa cho vững. Hy sinh. Ít lòng ham muốn vật chất. Bí mật. (2) Đối với người phải: Với từng người thì khoan thứ. Với đoàn thể thì nghiêm. Có lòng bày vẽ cho người. Trực mà không táo bạo. Hay xem xét người. (3) Làm việc phải: Xem xét hoàn cảnh kỹ càng. Quyết đoán. Dũng cảm. Phục tùng đoàn thể”[2] ,… Đối với mọi người, Bác luôn luôn thể hiện thái độ yêu thương, quý mến, trân trọng, khoan dung, khiêm nhường, độ lượng với con người. Chính vì vậy mà ở Người toát lên sức cuốn hút, cảm hóa, cảm phục, ngưỡng mộ và thôi thúc mọi người hướng tới cái chân, thiện, mỹ trong cuộc sống và công tác. Khi cần nhắc nhở, Người không quên chỉ vẽ tận tình, khi phê bình thì Người rất nghiêm khắc, nhưng rất độ lượng, bao dung mà không bao che, nhằm nâng con người lên không phải hạ thấp con người xuống. Phong cách ứng xử của Bác thể hiện rõ nét sự ân cần, niềm nở, tự nhiên, luôn có sự hòa đồng giữa lãnh tụ với nhân dân, giữa chủ với khách; Bác luôn ứng xử bình dị, khiêm nhường, không tự đặt mình cao hơn người khác, mặc dù Người uyên bác về trình độ, vĩ đại trong sự nghiệp cứu nước, cứu dân, giải phóng con người, có quyền cao chức trọng trong xã hội. Với kẻ thù của cách mạng hay những người ở bên kia, phong cách ứng xử của Bác là tự chủ và lịch lãm, bình tĩnh và đĩnh đạc, chủ động và sáng tạo để vượt qua mọi cạm bẫy, đẩy lùi mọi đòn tiến công hiểm độc của kẻ thù và mọi hành động gian giảo của kẻ thù. Phong cách đó đòi hỏi sự tinh tế cao trong từng lời, từng chữ, từ cái nhìn, bước đi đến thế đứng, từ cái bắt tay đến cái bắt tay đúng kiểu, đúng lúc… (4) Đối với vật, Người không xa xỉ, lãng phí, mà tiết kiệm, còn có thể nói là “căn cơ” từng hạt gạo, từng đôi tất,… Sinh thời, khi nước nhà vừa giành được độc lập năm 1945, đứng trước nạn đói, Bác kêu gọi toàn dân diệt “giặc đói” bằng một hành động cụ thể, mười ngày nhịn ăn một bữa để lấy số gạo đó cứu những người bị đói và chính Người đã gương mẫu nghiêm túc thực hiện. Hưởng ứng phong trào đóng góp vào quỹ mùa đông binh sĩ, Bác đã gửi tới cụ Võ Liêm Sơn những dòng mộc mạc, chân tình “Thưa cụ, Ủy ban Trung ương mùa đông kháng chiến giúp binh sĩ chỉ quyên vải vóc hoặc chăn áo. Nhưng tôi không biết may, không có vải, mà áo cũng chỉ có hai bộ đã cũ. Vậy tôi xin quyên một tháng lương là 1.000 đồng, nhờ Cụ mua giùm vật liệu và may giùm mấy chiếc chăn, áo cho chiến sĩ, gọi là tỏ chút lòng thành”. (4) Đối với việc, làm việc phải xem xét, cân nhắc kỹ càng, quyết đoán, dũng cảm và sáng suốt, phục tùng đoàn thể,… Theo Bác, làm việc phải đến đúng giờ, chớ đến trễ về sớm. Làm cho chóng, cho chu đáo. Việc ngày nào nên làm xong ngày ấy, chớ để ngày mai. Cần phải tránh làm việc không thiết thực, không từ chỗ gốc, chỗ chính, không từ dưới làm lên. Làm cho có chuyện, làm lấy rồi. Làm được ít suy ra nhiều, để làm một bản báo cáo cho oai, nhưng xét kỹ lại thì rỗng tuếch. Không được kéo bè, kéo cánh, đây lại là một bệnh rất nguy hiểm cho tổ chức. Từ bè phái mà đi đến chia rẽ. Ai hợp với mình thì dù người xấu cũng cho là tốt, việc dở cũng cho là hay, rồi che đậy cho nhau, ủng hộ lẫn nhau. Ai không hợp với mình thì người tốt cũng cho là xấu, việc hay cũng cho là dở, rồi tìm cách dèm pha, nói xấu, tìm cách dìm người đó xuống…
VTT (St)
HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HỢP QUỐC CÓ TẦM NHÌN XA, TRÔNG RỘNG!
LỜI BÁC HỒ DẠY NGÀY 13/10
CHIẾN LƯỢC AN NINH QUỐC GIA CHÍNH THỨC ĐẦU TIÊN CỦA CHÍNH QUYỀN TỔNG THỐNG JOE BIDEN
Ngày 12/10 (theo giờ Washington), Chính quyền Tổng thống Mỹ Joe Biden đã công bố Chiến lược An ninh Quốc gia chính thức đầu tiên, 21 tháng sau khi ông trở thành tổng thống thứ 46 của nước Mỹ.
