Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: KHI ĐỌC CÂU HỎI “LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ NHỮNG STEVE JOBS VIỆT NAM?”, EM XIN PHÉP ĐƯỢC ĐẶT LẠI MỘT CÂU HỎI VỚI CÁC THẦY CÔ: VÌ SAO LẠI PHẢI LÀ “STEVE JOBS VIỆT NAM”?

VÌ SAO LẠI PHẢI LÀ “STEVE JOBS VIỆT NAM”?

     Bài này hướng người đọc yêu Sử, hiểu Sử, yêu văn học và trí tuệ Việt Nam: Người có trình độ, nhận thức và lòng tự hào dân tộc là vậy đó.

Em xin được nói thật: em không biết rõ Steve Jobs là ai.

Có thể đó là một thiếu sót của em. Có thể vì không biết rõ ông ấy, bài nghị luận này của em sẽ không đạt điểm cao. Nhưng nếu một bài văn bắt đầu từ sự trung thực, thì điều đầu tiên em cần làm không phải là cố tỏ ra mình hiểu điều mình chưa hiểu, mà là nói đúng sự thật.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Dương Đình Nghệ.

Em biết một người đã nuôi dưỡng ba nghìn nghĩa sĩ, chuẩn bị sức mạnh cho cuộc đấu tranh giành lại quyền tự chủ của dân tộc. Có những con người không được gọi tên nhiều trong đời sống hôm nay, nhưng nếu không có họ, lịch sử Việt Nam đã không thể đi tiếp bằng dáng đứng của một dân tộc có chủ quyền.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Sư Vạn Hạnh.

Em biết một bậc thiền sư lớn của dân tộc, người không chỉ tu hành cho riêng mình mà còn nhìn thấy vận nước, góp phần mở ra triều Lý, một triều đại rực rỡ trong lịch sử Việt Nam. Ở Sư Vạn Hạnh, em thấy trí tuệ không chỉ là sự thông minh, mà là tầm nhìn, là đạo lý, là khả năng đặt vận mệnh dân tộc lên trên danh lợi cá nhân.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Trần Hưng Đạo.

Em biết một vị Quốc công Tiết chế đã cùng quân dân Đại Việt ba lần đánh bại quân Nguyên - Mông, đội quân từng làm rung chuyển nhiều vùng đất lớn trên thế giới. Ở Trần Hưng Đạo, em thấy bản lĩnh Việt Nam không nằm ở sự ồn ào, mà nằm ở trí tuệ giữ nước, ở lòng trung nghĩa, ở khả năng biến sức mạnh của nhân dân thành thành trì bất khuất của dân tộc.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Mạc Đĩnh Chi.

Em biết một con người được gọi là lưỡng quốc trạng nguyên, dùng trí tuệ và bản lĩnh của người Việt để khiến người phương Bắc phải nể phục. Ở Mạc Đĩnh Chi, em thấy một trí tuệ Việt Nam không tự ti, không cúi đầu, không cần vay mượn hào quang của ai để được công nhận.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Lê Lợi.

Em biết một con người từ Lam Sơn đã cùng nhân dân đứng lên chống giặc Minh, đi qua gian khổ, đi qua mất mát, để giành lại non sông. Ở Lê Lợi, em thấy không chỉ có tài năng quân sự, mà còn có trách nhiệm với đất nước trong thời khắc dân tộc bị chà đạp.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Trãi.

Em biết một bậc đại trí thức của dân tộc, người viết nên Bình Ngô đại cáo, áng thiên cổ hùng văn khẳng định nền độc lập, văn hiến và khí phách Đại Việt. Ở Nguyễn Trãi, em thấy trí tuệ không chỉ để làm quan, làm thơ, làm văn, mà để phụng sự nhân dân, phụng sự đất nước, dùng chữ nghĩa để dựng lại lòng tự tôn của một dân tộc sau những năm tháng bị giày xéo.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Em biết một con người có trí tuệ lớn, sống giữa thời cuộc rối ren mà vẫn giữ được sự minh triết. Một người không chỉ để lại thơ văn, mà còn để lại một thái độ sống: biết nhìn thời thế, biết giữ đạo, biết không đánh mất mình trước danh lợi và biến động.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Huệ.

Em biết một người áo vải Tây Sơn đã làm nên những chiến công hiển hách, đánh tan quân xâm lược, khẳng định khí phách của một dân tộc không chịu cúi đầu. Nguyễn Huệ không cần trở thành bản sao của bất cứ ai. Ông là chính ông, và vì thế lịch sử phải gọi tên ông.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Nguyễn Tất Thành.

Em biết một người thanh niên đã rời bến Nhà Rồng với hai bàn tay trắng, mang theo một câu hỏi lớn về vận mệnh dân tộc. Người không đi tìm vinh quang cho riêng mình. Người đi tìm con đường để dân tộc mình thoát khỏi kiếp nô lệ, để người Việt Nam được sống như một dân tộc độc lập.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Võ Nguyên Giáp.

Em biết một vị tướng của nhân dân, một con người làm nên những chiến công khiến thế giới phải kính trọng Việt Nam. Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là tài năng quân sự. Ông còn là biểu tượng của bản lĩnh, của ý chí, của niềm tin rằng một dân tộc nhỏ vẫn có thể làm nên những điều lớn lao nếu dân tộc ấy có chính nghĩa.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Trần Đại Nghĩa.

Em biết một nhà khoa học, một kỹ sư lớn, người đã đem tri thức hiện đại phục vụ Tổ quốc trong những năm tháng khốc liệt. Trí tuệ ấy không chỉ để lập nghiệp cho riêng mình, mà để bảo vệ đất nước. Theo em, đó là một loại trí tuệ rất cao: trí tuệ biết đứng về phía dân tộc mình.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Lương Định Của.

Em biết một nhà khoa học đã gắn trí tuệ của mình với ruộng đồng, với cây lúa, với đời sống của người nông dân Việt Nam. Đó cũng là sáng tạo. Đó cũng là đổi mới. Đó cũng là phụng sự. Không phải sáng tạo nào cũng nằm trong một chiếc điện thoại hay một công ty công nghệ. Có những sáng tạo âm thầm làm no ấm hàng triệu con người.

Em không biết rõ Steve Jobs là ai. Nhưng em biết Lê Duẩn.

Em biết một nhà lãnh đạo gắn với ý chí thống nhất đất nước, với một thời kỳ lịch sử đầy thử thách, đầy hy sinh của dân tộc Việt Nam. Dù nhìn lịch sử từ góc độ nào, cũng không thể phủ nhận rằng có những con người đã đặt vận mệnh quốc gia lên trên đời sống riêng mình, sống trong những quyết định nặng nề của thời cuộc.

Vì vậy, khi đọc câu hỏi: “Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?”, em xin phép được đặt lại một câu hỏi với các thầy cô:

Vì sao lại phải là “Steve Jobs Việt Nam”?

Vì sao không hỏi: làm thế nào để thế hệ trẻ Việt Nam trí tuệ hơn, trách nhiệm hơn, bản lĩnh hơn?

Vì sao không hỏi: làm thế nào để người trẻ Việt Nam biết yêu Lẽ Phải bằng tất cả con tim của mình?

Vì sao không hỏi: làm thế nào để đất nước này có thêm những con người dám sống tử tế, dám phụng sự, dám sáng tạo, dám bảo vệ điều đúng, dám đứng về phía nhân dân, dám làm cho Việt Nam trở nên tốt đẹp hơn?

Em không phản đối việc học hỏi những con người tài giỏi trên thế giới. Một dân tộc muốn tiến bộ thì không thể khép mình. Người trẻ Việt Nam cần học khoa học, học công nghệ, học tư duy tổ chức, học tinh thần sáng tạo của nhân loại. Nếu Steve Jobs là một biểu tượng của sáng tạo, thì việc nhắc đến ông không có gì sai.

Nhưng em nghĩ, một đề Văn không chỉ kiểm tra khả năng viết. Một đề Văn còn gieo vào học sinh một cách nhìn.

Khi câu hỏi đặt ra là “làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam”, em có cảm giác người Việt Nam đang được hình dung như một phiên bản đi sau của người khác. Như thể muốn nói đến tài năng, ta phải mượn một cái tên bên ngoài. Muốn nói đến sáng tạo, ta phải bắt đầu từ một biểu tượng không sinh ra từ đất nước mình. Điều đó khiến em băn khoăn.

Bởi những con người em vừa nhắc đến không lớn lên bằng cách trở thành bản sao của ai.

Dương Đình Nghệ không chuẩn bị sức mạnh tự chủ cho dân tộc bằng một khát vọng vay mượn.

Sư Vạn Hạnh không nhìn vận nước bằng con mắt vay mượn.

Trần Hưng Đạo không giữ nước bằng khí phách đi mượn.

Mạc Đĩnh Chi không khiến người phương Bắc nể phục bằng trí tuệ sao chép.

Nguyễn Trãi không viết Bình Ngô đại cáo để chứng minh Đại Việt giống một quốc gia nào khác.

Nguyễn Huệ không làm nên chiến thắng vì ông đi tìm một hình mẫu bên ngoài để bắt chước.

Nguyễn Tất Thành, Võ Nguyên Giáp, Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của, Lê Duẩn,… cũng không sống đời mình bằng khát vọng trở thành “phiên bản Việt Nam” của một ai đó.

Họ lớn vì họ là người Việt Nam. Họ đứng trong hoàn cảnh Việt Nam. Họ mang nỗi đau Việt Nam, trách nhiệm Việt Nam, trí tuệ Việt Nam và khát vọng Việt Nam.

Đó là điều em muốn được nhìn thấy trong một câu hỏi dành cho thế hệ trẻ. Một câu hỏi có thể mở ra thế giới, nhưng vẫn phải giữ được căn cốt Việt Nam. Một câu hỏi có thể nói về công nghệ, sáng tạo, khởi nghiệp, nhưng không được quên rằng trước khi trở thành người thành công, con người phải trở thành người có nhân cách. Bởi nếu chỉ có tài năng mà không có trách nhiệm, tài năng ấy có thể trở thành sự khôn ngoan ích kỷ.

Nếu chỉ có sáng tạo mà không có căn cốt văn hóa, sáng tạo ấy có thể trở thành sự bắt chước hào nhoáng.

Nếu chỉ có khát vọng thành công mà không có tình yêu đất nước, thành công ấy có thể rất lớn với cá nhân, nhưng rất nhỏ với dân tộc.

Theo em, câu hỏi quan trọng hơn không phải là làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam.

Câu hỏi quan trọng hơn là: làm thế nào để giáo dục Việt Nam tạo ra những con người Việt Nam có trí tuệ, có nhân cách, có khí phách và có trách nhiệm với tương lai đất nước?

Em không dám nói mình viết hay. Em cũng không dám nói mình hiểu hết những nhân vật em vừa nhắc đến. Nhưng em biết một điều: nếu giáo dục muốn tạo ra những con người lớn, thì giáo dục không nên bắt đầu bằng việc hỏi làm sao để chúng em trở thành phiên bản Việt Nam của một ai đó.

Xin hãy hỏi chúng em:

Làm thế nào để người trẻ Việt Nam trí tuệ hơn?
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam trách nhiệm hơn?
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam bản lĩnh hơn?
Làm thế nào để người trẻ Việt Nam biết yêu Lẽ Phải, yêu nhân dân, yêu đất nước bằng tất cả con tim của mình?

Nếu một ngày nào đó Việt Nam có những con người làm thế giới kính trọng, em mong đừng ai gọi họ là “Steve Jobs Việt Nam”. Em mong họ được gọi bằng chính tên của họ với niềm tự hào là Người Việt Nam./.
Bài viết của tg Trương Đình Nam.
QV-ST!

HAI TỘI TO CỦA HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM VÀ NHỮNG NGƯỜI CÓ LIÊN QUAN!

     Từ rác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” xuyên tạc và bôi xấu hình ảnh Anh bộ đội Cụ Hồ đến rác phẩm “Chuyện với Thanh-Lời kể mới về ánh sang” trực tiếp xuyên tạc thân thế và tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Điều đáng nói là hai rác phẩm này đều được Hội nhà văn Việt Nam vinh danh. “Nỗi buồn chiến tranh” được Hội nhà văn Việt Nam “tiến cử” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nền văn học nghệ thuật Việt Nam trong 50 năm kể từ ngày giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước, còn “Chuyện với Thanh-Lời kể mới về ánh sang” được chính Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành. 

Bị dư luận xã hội kịch liệt phản đối, tác giả của “Nỗi buồn chiến tranh” tự nguyện rút rác phẩm này ra khỏi danh mục những tác phẩm tiêu biểu của nền văn học nghệ thuật Việt Nam. Một hành động được coi là “rút củi khỏi đáy nồi”. Còn rác phẩm “Chuyện với Thanh-Lời kể mới về ánh sang” được chính Nhà xuất bản Hội Nhà văn ra quyết định thu hồi. 

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch yêu cầu dừng phát hành, thu hồi cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng", đồng thời làm rõ trách nhiệm của các tổ chức, cá nhân liên quan đến những sai sót trong quá trình xuất bản

Thế còn những ai viết bài và đăng đàn ca ngợi hai rác phẩm này lên “tận mây xanh” thì sao nhỉ?

QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: CHÚNG TÔI ĐÁNH GIÁ CÂU TRẢ LỜI CỦA ĐẠI DIỆN BỘ GIÁO DỤC TRƯỚC BÁO GIỚI VÀ DƯ LUẬN VỀ ĐỀ THI MÔN VĂN TỐT NGHIỆP THPT 2026 LÀ THIẾU THUYẾT PHỤC!

     Chúng ta cần nhìn nhận vào sự thật, đề THPT- phổ thông tức là phổ biến thông thường, thông dụng - đề ra cho học sinh cả nước; có vùng sâu vùng xa, có biên giới, có hải đảo, có tỉnh nghèo tỉnh giàu nhưng rõ ràng nghiêng về phía có điều kiện nhiều hơn.

Câu số 5 của phần 1 là câu hỏi về AI. Câu 1 của phần 2(2 điểm) lại là câu hỏi về công nghệ. 

Và tôi cho rằng câu trả lời của đại diện Bộ Giáo Dục đối với câu hỏi này là câu trả lời mù. 

Anh chị không cần biết ba ông có tên trong đề nổi tiếng về công nghệ gì, làm việc gì chỉ cần biết nổi tiếng về công nghệ là cứ viết thôi. Như vậy là học sinh không cần tính minh bạch, chỉ việc bịa đại, hiểu đại khi không có đủ dữ liệu?

Lỡ học trò chém gió theo kiểu phát minh công nghệ may mặc, công nghệ xây dựng, công nghệ xử lý rác thải, công nghệ sản xuất kim loại….. thì sao?

Ít nhất phải có một đoạn chú thích in nghiêng trong ngoặc đơn chứ?

Việc cố biện giải câu chữ “với những phát minh” để lý giải cho việc không cho rằng 3 nhân vật trong đề là nhà phát minh lại càng không hợp lý. Nếu đúng phải là 3 ông trên đã “vận dụng những phát minh”….. mới đúng. 

Nó giống như biết sai rồi, cố mài cho thành đúng. 

Học sinh có quyền không biết 3 nhân vật có tên trong đề là ai khi chúng không được dạy về điều đó. Đặc biệt là Steve Jobs. Sẽ có người nói nhiệm vụ của học sinh là phải biết. Học sinh phải tự cập nhật xã hội, phải tự biết khoa học công nghệ. 

Vậy tại sao phải dạy cho học sinh về Cụ Hồ mà không để học sinh tự biết? Vì không dạy thì học sinh không biết, không có định hướng khi nhìn nhận vấn đề. Một nhân vật lịch sử gắn liền với lịch sử dân tộc mà dân cũng phải học, quan càng phải học mà bây giờ một ông công nghệ ở bên Mỹ muốn học sinh phải tự biết.

Câu hỏi đặt ra là đề các năm sau nên hỏi cái gì?

Nhân sinh, xã hội, tình cảm, con người, đất nước, chính kiến trước một số thực trạng, đạo đức, văn hoá của chính vùng đất thí sinh đang sống…… và phát triển tư duy phản biện tự do. 

Muốn ra đề tư duy tự do xã hội hay theo trend phải có dữ liệu rõ.

Thiếu gì cái để ra đề. Quan trọng là khả năng vận dụng và sáng tạo của đội ra đề mà đứng đầu là Bộ GD thôi./.

QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: TOÀN VĂN BÀI VIẾT CỦA TỔNG BÍ THƯ VỀ CHIẾN THẮNG 30/4/1975!

     Xin trân trọng giới thiệu toàn văn bài viết của Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhan đề: "Thắng lợi vĩ đại của sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước là thắng lợi của đường lối và nghệ thuật quân sự Việt Nam dưới sự lãnh đạo đúng đắn, sáng tạo của Đảng”.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975 đã kết thúc thắng lợi hoàn toàn cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước vĩ đại của quân và dân ta, tạo bước ngoặt trong lịch sử dân tộc, mở ra kỷ nguyên mới đối với nước ta - kỷ nguyên độc lập, thống nhất, cả nước đi lên chủ nghĩa xã hội. Thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước thể hiện sâu sắc sức mạnh của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, bản lĩnh và trí tuệ Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh. Đó cũng là một sự kiện có tầm vóc quốc tế to lớn và mang tính thời đại sâu sắc. Thắng lợi đó bắt nguồn từ nhiều nhân tố, trong đó nhân tố quyết định nhất là nhờ có sự lãnh đạo đúng đắn, sáng tạo của Đảng, phát huy cao độ nghệ thuật quân sự độc đáo Việt Nam.

Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân ta (1954 - 1975) là sự tiếp tục cuộc cách mạng dân tộc, dân chủ nhân dân. Trong điều kiện đất nước tạm thời bị chia cắt làm hai miền, Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn cứ vào tình hình quốc tế, trong nước, so sánh thế và lực giữa ta và địch, nắm vững phương pháp luận của chủ nghĩa Mác - Lênin, đề ra đường lối kháng chiến độc lập, tự chủ, đúng đắn, sáng tạo và tổ chức thực hiện đường lối đó phù hợp với điều kiện cụ thể và sự phát triển của cách mạng Việt Nam trong giai đoạn mới. Đặc điểm lớn nhất và cũng là nét độc đáo của cách mạng nước ta từ tháng 7-1954 đến tháng 5-1975, đó là Đảng ta đã thực hiện đường lối chính trị, đường lối quân sự độc lập, tự chủ, giương cao ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, tiến hành đồng thời hai chiến lược cách mạng: cách mạng dân tộc, dân chủ nhân dân ở miền Nam và cách mạng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc, nhằm một mục tiêu chung là hoàn thành độc lập, thống nhất Tổ quốc, đưa cả nước đi lên chủ nghĩa xã hội.

Đảng ta xác định: miền Bắc là hậu phương lớn, sự nghiệp cách mạng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc có vai trò quyết định nhất đối với sự nghiệp cách mạng của cả nước; miền Nam là tiền tuyến lớn, cách mạng miền Nam có tác dụng quyết định trực tiếp đối với sự nghiệp giải phóng miền Nam. Mối quan hệ giữa hai chiến lược cách mạng ở hai miền Nam - Bắc là mối quan hệ hữu cơ, gắn bó chặt chẽ với nhau, thúc đẩy và hỗ trợ nhau cùng phát triển. Đó là nét độc đáo chưa có tiền lệ trong lịch sử và là thành công lớn của Đảng ta; đồng thời, là nguyên nhân chủ yếu, nhân tố quyết định thắng lợi của sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ, cứu nước lâu dài, gay go, quyết liệt của nhân dân ta.

Việc xác định đường lối cách mạng độc lập, tự chủ, đúng đắn, sáng tạo đã thể hiện tầm nhìn xa trông rộng, tư duy chiến lược, tài thao lược xuất sắc của Đảng, nhất là ở những thời điểm mang tính bước ngoặt của cuộc kháng chiến.

Trước tình hình chính quyền tay sai Ngô Đình Diệm thực hiện chính sách "tố cộng", "diệt cộng", lê máy chém đi khắp miền Nam, thẳng tay đàn áp các chiến sĩ cách mạng và quần chúng nhân dân, phong trào cách mạng miền Nam phát triển khó khăn, tháng 1/1959, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã tổ chức Hội nghị lần thứ 15 (mở rộng), dưới sự chủ trì của Chủ tịch Hồ Chí Minh xác định con đường tiến lên của cách mạng miền Nam, vạch rõ mục tiêu và phương pháp cách mạng, mối quan hệ giữa hai chiến lược cách mạng ở hai miền, giữa cách mạng Việt Nam và cách mạng thế giới nhằm giải phóng miền Nam, bảo vệ miền Bắc, thống nhất nước nhà. Nghị quyết Trung ương 15 chỉ rõ: con đường phát triển cơ bản của cách mạng Việt Nam ở miền Nam là khởi nghĩa giành chính quyền về tay nhân dân; ngoài ra không có con đường nào khác.

Chủ trương đúng đắn đó của Đảng đã tạo ra "làn gió mới", khí thế mới, trở thành động lực thúc đẩy cách mạng miền Nam vững bước tiến lên. Mở đầu là phong trào Đồng khởi vào cuối năm 1959, sau đó nhanh chóng phát triển thành cao trào Đồng khởi trên khắp miền Nam. Thắng lợi của phong trào Đồng khởi đã tạo bước ngoặt, đưa cách mạng miền Nam chuyển từ thế giữ gìn lực lượng sang thế tiến công. Đây là sự mở đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước rất độc đáo, sáng tạo; đồng thời, là cơ sở để Đảng ta tiếp tục phát triển chiến tranh toàn dân, toàn diện và đánh bại các chiến lược: "chiến tranh đặc biệt" (1961 - 1965), "chiến tranh cục bộ" (1965 - 1968), "Việt Nam hoá chiến tranh" (1969 - 1973) của đế quốc Mỹ, "đánh cho Mỹ cút", tiến tới "đánh cho nguỵ nhào", giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc.

Cùng với việc đề ra đường lối chính trị, đường lối quân sự đúng đắn, sáng tạo, Đảng ta đã kiên định phương pháp cách mạng bạo lực tổng hợp, gồm hai lực lượng chủ yếu là lực lượng chính trị của quần chúng và lực lượng vũ trang nhân dân, kết hợp chặt chẽ đấu tranh chính trị với đấu tranh vũ trang được tiến hành trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Đồng thời, kiên trì thực hiện tư tưởng chiến lược tiến công. Tư tưởng đó được thực hiện không chỉ trong lúc địch "xuống thang" mà ngay cả khi chúng "leo thang" chiến tranh; và không chỉ đối với chiến tranh cách mạng ở miền Nam, mà cả trong cuộc chiến đấu bảo vệ miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Chiến lược tiến công được thực hiện ở mọi thời điểm, trong mọi điều kiện, hoàn cảnh, với phương châm: "đánh lui từng bước, đánh đổ từng bộ phận, kéo địch xuống thang từng bước, tiến tới đánh bại hoàn toàn quân địch, giành thắng lợi quyết định của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước".

Sau khi Hiệp định Pa-ri được ký kết (27/1/1973), quân đội viễn chinh Mỹ buộc phải cuốn cờ rút khỏi miền Nam Việt Nam (29/3/1973), cục diện chiến trường chuyển biến có lợi cho ta. Nắm vững thời cơ chiến lược được mở ra sau gần hai mươi năm chiến đấu, Hội nghị Trung ương lần thứ 21 (khoá III) họp hai đợt (đợt I từ ngày 19/6 đến ngày 6/7/1973, đợt II từ ngày 1/10 đến ngày 4/10/1973) đã khẳng định và củng cố quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc trong thời gian sớm nhất.

Năm 1974, quân và dân ta mở các cuộc tiến công tạo thế trên khắp các chiến trường miền Nam, làm cho đối phương bị động, đối phó. Sau chiến thắng Thượng Đức, Đồng Xoài, nhất là thắng lợi của chiến dịch Đường 14 - Phước Long, đã tạo cơ sở để Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng hạ quyết tâm, thực hiện kế hoạch chiến lược giải phóng miền Nam trong hai năm 1975 - 1976, đồng thời có phương án nếu thời cơ xuất hiện thì giải phóng miền Nam ngay trong năm 1975, thậm chí trước mùa mưa năm 1975.

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, dưới sự lãnh đạo của Đảng, nghệ thuật quân sự và chiến tranh nhân dân Việt Nam đã phát triển tới đỉnh cao. Nhân tố bảo đảm cho sự phát triển không ngừng của chiến tranh nhân dân đó là lực lượng vũ trang nhân dân, gồm ba thứ quân: bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích được xây dựng vững mạnh, bố trí rộng khắp; trong đó, các binh đoàn chủ lực giữ vai trò nòng cốt trong các chiến dịch, thực hiện tác chiến hiệp đồng quân, binh chủng quy mô lớn.

Nắm vững quy luật chiến tranh, vận dụng và thực hiện sáng tạo nghệ thuật quân sự của chiến tranh nhân dân, chúng ta đã từng bước chuyển hoá cục diện chiến trường theo hướng có lợi, luôn đánh địch trên thế mạnh, thế chủ động, thế bất ngờ. Nét đặc sắc, độc đáo của chiến tranh nhân dân còn được thể hiện ở chỗ đã kết hợp chặt chẽ các nhân tố "thế, lực, thời, mưu" trong từng trận đánh, từng chiến dịch một cách linh hoạt, làm cho địch không thể lường được các hướng, mũi, lực lượng và sức mạnh tiến công của ta. Đó là cơ sở để Đảng ta kiên trì thực hiện phương châm chiến lược : đánh đổ từng bộ phận quân địch, giành thắng lợi từng bước, tiến tới đánh bại hoàn toàn quân địch, giành thắng lợi cuối cùng bằng cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975.

Đảng ta đặc biệt coi trọng và phát huy hiệu quả công tác đảng, công tác chính trị trong quân đội; trong các chiến dịch. Kế thừa kinh nghiệm công tác đảng, công tác chính trị được tiến hành từ khi Quân đội ta mới thành lập và trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, công tác đảng, công tác chính trị trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đã được phát triển lên một bước mới, phong phú về nhiều mặt, thực sự là "linh hồn, mạch sống" của Quân đội ta.

Căn cứ vào tình hình thực tế trên chiến trường, công tác đảng, công tác chính trị đã tập trung xây dựng quyết tâm chiến đấu, làm cho toàn quân nhất trí cao với đường lối, chủ trương của Đảng, cả về mục tiêu chiến lược, thời cơ chiến lược, phương châm chỉ đạo chiến lược, phương thức tác chiến để giành thắng lợi. Chủ động chỉ đạo làm tốt chức năng "đội quân công tác" ở vùng mới giải phóng, phát huy vai trò của lực lượng vũ trang địa phương, nhân dân trên địa bàn tác chiến chiến dịch.

Công tác đảng, công tác chính trị đã trực tiếp định hướng tư tưởng bộ đội, khơi dậy và phát huy truyền thống yêu nước, sức mạnh của chế độ xã hội chủ nghĩa ưu việt ở miền Bắc, tinh thần đấu tranh kiên cường, bất khuất của đồng bào miền Nam "thành đồng Tổ quốc". Qua đó, tạo động lực chính trị - tinh thần to lớn cho đồng bào và chiến sĩ cả nước trong cuộc đọ sức quyết liệt với kẻ thù xâm lược. Hoạt động công tác đảng, công tác chính trị còn góp phần xây dựng cho cán bộ, chiến sĩ phương pháp tư duy quân sự cách mạng, khoa học; giải quyết đúng đắn mối quan hệ giữa con người và vũ khí; giữa chính trị và quân sự; giữa dân chủ, kỷ luật và đoàn kết.

Về công tác tổ chức, xây dựng Đảng, đã tập trung xây dựng "chi bộ 4 tốt" kết hợp với xây dựng các trung đoàn, sư đoàn vững mạnh; tăng cường rèn luyện đảng viên gắn với rèn luyện cán bộ; duy trì nghiêm các nền nếp sinh hoạt, hoạt động của các tổ chức đảng trong điều kiện chiến tranh; thường xuyên chăm lo bảo đảm chính sách đối với bộ đội và hậu phương quân đội. Đội ngũ cán bộ chính trị các cấp được kiện toàn, bồi dưỡng về phẩm chất, năng lực nên có sự phát triển nhanh chóng và khẳng định vai trò quan trọng trong thực tiễn chiến đấu.

Đặc biệt, Đảng ta hết sức chú trọng xây dựng đội ngũ cán bộ cấp chiến dịch, chiến lược có đủ "tâm", đủ "tầm" và kinh nghiệm chỉ đạo tác chiến. Hình ảnh những vị tư lệnh, chính uỷ các binh đoàn chủ lực mẫu mực, xông xáo, quyết đoán, toàn tâm toàn ý với sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc mãi mãi để chúng ta tôn vinh và học tập.

Hoạt động hiệu quả của công tác đảng, công tác chính trị cùng với các mặt công tác khác đã thực sự làm cho đường lối đúng đắn, sáng tạo của Đảng đi vào thực tiễn chiến đấu của quân và dân ta, tạo nên sức mạnh chính trị - tinh thần to lớn, nhất là trong những thời điểm bước ngoặt, có tính quyết định.

Đại thắng mùa Xuân 1975 là thành quả vĩ đại của nhân dân ta, thể hiện ý chí, khát vọng độc lập, thống nhất Tổ quốc của dân tộc ta trong thời đại Hồ Chí Minh. Với đường lối kháng chiến độc lập, tự chủ, Đảng ta đã huy động được cao nhất sức mạnh của cả nước, bao gồm cả sức mạnh vật chất và sức mạnh chính trị - tinh thần, sức mạnh truyền thống yêu nước nồng nàn của đất nước ngàn năm văn hiến cho cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược lâu dài, cam go, quyết liệt.

Giương cao ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, với quan điểm đoàn kết quốc tế thuỷ chung, trong sáng, Đảng ta đã phát huy hiệu quả sức mạnh dân tộc kết hợp với sức mạnh thời đại. Đảng, Nhà nước, Quân đội và nhân dân Việt Nam mãi mãi biết ơn và không bao giờ quên sự giúp đỡ chí tình chí nghĩa của nhân dân tiến bộ trên toàn thế giới, của các nước xã hội chủ nghĩa anh em, nhất là Liên Xô, Trung Quốc đối với cuộc đấu tranh chính nghĩa của dân tộc ta; đặc biệt là sự đoàn kết liên minh chiến đấu chống kẻ thù chung của nhân dân ba nước Việt Nam - Lào - Campuchia. Sự ủng hộ to lớn cả vật chất và tinh thần của cộng đồng quốc tế là một nhân tố quan trọng góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của chúng ta.

Hiện nay, tình hình thế giới và khu vực bên cạnh mặt thuận lợi, vẫn tiếp tục có những diễn biến phức tạp, khó lường. Cạnh tranh chiến lược giữa các nước lớn rất gay gắt, tiềm ẩn những nhân tố mất ổn định; chiến tranh cục bộ, xung đột vũ trang, tranh chấp tài nguyên, chủ quyền lãnh thổ, biển đảo, xung đột sắc tộc, tôn giáo, hoạt động can thiệp, lật đổ, ly khai, khủng bố và các yếu tố đe doạ an ninh phi truyền thống có chiều hướng gia tăng, tạo ra thách thức với nhiều quốc gia. Ở trong nước, chúng ta đã đạt được những thành tựu quan trọng trên các lĩnh vực sau 30 năm đổi mới; tiềm lực mọi mặt của đất nước được tăng cường, uy tín, vị thế của nước ta ngày càng được nâng cao, song cũng còn nhiều khó khăn, thách thức.

Các thế lực thù địch vẫn đang đẩy mạnh chiến lược "diễn biến hoà bình", thúc đẩy "tự diễn biến", "tự chuyển hoá", "phi chính trị hoá" Quân đội. Tình hình Biển Đông diễn biến phức tạp, cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển, đảo còn lâu dài, không ít khó khăn. Trong bối cảnh đó, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta rất nặng nề, đan xen cả thuận lợi và khó khăn, thời cơ và thách thức. Để hoàn thành thắng lợi nhiệm vụ chiến lược này, chúng ta phải tăng cường hơn nữa sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý, điều hành của Nhà nước, phát huy vai trò, trách nhiệm của cả hệ thống chính trị, các cấp, các ngành, các lực lượng, trong đó lực lượng vũ trang là nòng cốt.

Năm nay, chúng ta kỷ niệm 40 năm Ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước đúng vào thời điểm Đảng ta tiến hành đại hội đảng bộ các cấp, tiến tới Đại hội XII của Đảng. Đây là một sự kiện trọng đại đối với Đảng ta, dân tộc ta; đồng thời, cũng là dịp để Đảng ta nâng cao hơn nữa năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu, phát huy trí tuệ của toàn Đảng, hoàn thiện đường lối đổi mới, thực hiện thắng lợi sự nghiệp xây dựng đất nước và bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn cách mạng mới.

Bài học thành công về sự lãnh đạo của Đảng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước cần phải được tiếp tục kế thừa, phát huy trong tình hình mới. Đó là bài học kiên định đường lối, mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội; kiên định và vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; giữ vững bản chất giai cấp công nhân và củng cố vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng. Trên cơ sở đó, xác định đường lối, chủ trương, giải pháp lãnh đạo đúng đắn, sát yêu cầu phát triển của cách mạng; tích cực đổi mới phương thức lãnh đạo, nghiên cứu lý luận, tổng kết thực tiễn, tìm ra quy luật khách quan bảo đảm cho sự lãnh đạo của Đảng mang lại hiệu lực, hiệu quả trên thực tế.

Để xây dựng Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, thực sự "là đạo đức, là văn minh" như tâm nguyện của Bác Hồ, toàn Đảng phải kiên quyết, kiên trì tiếp tục thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 khoá XI gắn với việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh; tăng cường công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí và những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong đội ngũ cán bộ, đảng viên.

Các tổ chức đảng từ Trung ương đến cơ sở phải làm tốt hơn nữa công tác xây dựng Đảng; cán bộ của Đảng phải thực sự là công bộc của dân, quan tâm đến nguyện vọng và lợi ích chính đáng của người dân; khắc phục mọi biểu hiện quan liêu, xa rời quần chúng, "lợi ích nhóm", mất đoàn kết nội bộ, v.v... Đồng thời, tăng cường công tác bảo vệ chính trị nội bộ, tích cực đấu tranh làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch, giữ vững sự lãnh đạo của Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa.

Quân đội nhân dân với vai trò là một lực lượng nòng cốt trong thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và là lực lượng chính trị tuyệt đối trung thành, tin cậy của Đảng, Tổ quốc, Nhân dân, cần tiếp tục đẩy mạnh xây dựng theo hướng "cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại". Quân đội cần chủ động nắm chắc tình hình, dự báo chính xác xu hướng phát triển, nhất là những vấn đề liên quan đến quốc phòng, an ninh của đất nước; trên cơ sở đó, phối hợp chặt chẽ với các lực lượng công an, đối ngoại để tham mưu, đề xuất với Đảng, Nhà nước hoạch định đường lối, chiến lược bảo vệ Tổ quốc và có đối sách, xử lý đúng đắn các tình huống, không để bị động, bất ngờ, góp phần tạo môi trường hoà bình ổn định để xây dựng, phát triển đất nước.

Quân đội ta là quân đội cách mạng, từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu, phải tiếp tục hoàn thành tốt vai trò là đội quân chiến đấu, đội quân công tác và đội quân lao động, sản xuất, xứng đáng với niềm tin cậy của Đảng, Nhà nước và Nhân dân, tô thắm thêm truyền thống phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ".

Để làm được điều đó, phải tăng cường hơn nữa sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng đối với Quân đội; tập trung xây dựng Đảng bộ Quân đội vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng và tổ chức, có năng lực lãnh đạo toàn diện, sức chiến đấu cao; kiên quyết đấu tranh chống âm mưu, thủ đoạn "phi chính trị hoá" Quân đội của các thế lực thù địch.

Quân uỷ Trung ương và Bộ Quốc phòng cần nghiên cứu, tổ chức thực hiện thắng lợi Nghị quyết Trung ương 8 khoá XI về Chiến lược bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới; trong đó trọng tâm là xây dựng nền quốc phòng toàn dân, xây dựng thế trận quốc phòng toàn dân gắn với thế trận an ninh nhân dân, xây dựng khu vực phòng thủ và các phương án, kế hoạch phòng thủ đất nước. Thường xuyên chăm lo xây dựng Quân đội nhân dân vững mạnh về chính trị, tích cực đổi mới, nâng cao chất lượng hoạt động công tác đảng, công tác chính trị trong toàn quân và lực lượng dân quân tự vệ.

Lịch sử 85 năm ra đời và phát triển của Đảng ta cho thấy, càng trong những thời điểm khó khăn, phức tạp thì bản lĩnh, trí tuệ, đạo đức, năng lực lãnh đạo của Đảng càng được khẳng định. Chúng ta tin tưởng rằng, bài học thành công về sự lãnh đạo của Đảng trong Đại thắng mùa Xuân 1975, cũng như toàn bộ sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước sẽ tiếp tục được phát huy trong tình hình mới./.
Ảnh: Các tầng lớp nhân dân Sài Gòn tham dự mít tinh mừng chiến thắng.
Nguyễn Phú Trọng-Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng- Bí thư Quân uỷ Trung ương.
QV-ST!

CỐ TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG NÓI VỀ “NGUỴ QUYỀN SÀI GÒN”!

     Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng luôn nhất quán với quan điểm và đường lối chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam, coi chế độ Việt Nam Cộng hòa là "ngụy quyền" (chính quyền tay sai). Ông nhấn mạnh đây là sự thật lịch sử khách quan, gắn liền với cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của toàn dân tộc.

Trong các bài viết hay phát biểu nhân các ngày lễ lớn của đất nước, Cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng luôn khẳng định tính chính nghĩa của cuộc kháng chiến chống Đế quốc Mỹ của dân tộc. Trên cương vị Bí thư Quân ủy Trung ương, Ông chỉ đạo toàn Đảng, toàn quân phải giữ vững lập trường, kiên quyết bác bỏ các luận điệu xuyên tạc lịch sử, đòi xét lại hoặc đòi đổi tên gọi "ngụy quyền" thành một chính thể. Ông đánh giá việc đánh đổ Nguỵ quyền Sài Gòn là thắng lợi vĩ đại để thống nhất đất nước, hoàn thành trọn vẹn mục tiêu của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

“Vì độc lập, vì tự do
Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Nguỵ nhào
Tiến lên! Chiến sỹ, Đồng bào
Bắc Nam sum họp xuân nào vui hơn”./.
https://vov.vn/chinh-tri/toan-van-bai-viet-cua-tong-bi-thu-ve-chien-thang-3041975-396901.vov
Theo face PTC.
QV-ST!

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: VỀ VIỆC RA ĐỀ THI MÔN VĂN TRONG KỲ THI TỐT NGHIỆP TRUNG HỌC PHỔ THÔNG NĂM 2026!

Học sinh thành thị có thể tìm hiểu và biết, còn học sinh (vùng núi sâu xa, dân tộc tiểu số) không có điều kiện để tìm hiểu thì biết gì về "Steve Jobs Việt Nam?" Thưa vị nào ra đề này?????

Việt Nam ko thiếu những thứ tốt đẹp để làm đề thi, sao cứ phải là của Mỹ? Khác gì đánh đố!





QV-ST!

CHUYỆN VỀ... THẰNG MẤT DẠY!

     Cu Nam à, mấy hôm nay có lẽ mả tổ nhà cậu bị dân cả nước "đào xới" nhiều lắm. Nhìn cái sắc mặt u tối, hố mắt trũng đen như thằng nghiện của cậu, lại thêm mấy hôm nay còn bị phân gio, nước t.iểu hắt trúng ấn đường, nom càng tăm tối, u uất đến khó chịu.

Linh hồn mẹ cha cậu có lẽ cũng xấu hổ nơi chín suối.

Nam à, Con chó nó ngu nhưng biết n.gu từng lúc, tuy nhiên nó luôn trung thành với chủ, biết ơn người cho ăn, kẻ chăm bẵm. Còn mi thì sao, mi đã kéo theo bầy đàn để dân cư mạng đập gãy hết cả răng, tòe loe te tua cả mỏ...

N.gu nhất của lũ bây là quay đ.ít ngồi lên bàn thờ tổ nhà mình.

Mi học toán, Nhưng đi hầu hạ con Đàm Bích Thủy, Chủ tịch đại học Funprei (Mỹ) đầy tai tiếng, mụ ta lại vừa sang làm chủ tịch đại học FPT (2023) nơi mi đứng bục. Nó là con cháu Ngụy quân, đang rên khóc thảm thương cho 56 ngàn lính Mỹ, hàng trăm ngàn lính Ngụy chết trận ở Việt Nam.

Đáng tiếc cho lũ bay, vì mải n.gu mà quên đi công ơn Hồ Chí Minh, không những Người được cả dân tộc biết ơn, tôn vinh làm thánh, lập đền thờ khắp nước... cả thế giới ngưỡng mộ.

Trong khóa họp lần thứ 24 tại Paris (Pháp) năm 1987, UNESCO đã ra Nghị quyết 24C/18.65 về việc tham gia kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh. Công nhận Hồ Chí Minh là "Anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới và Nhà văn hóa kiệt xuất của Việt Nam.!"

Nam à, Mi ăn cơm gạo của đồng bào, mà sao u muội, lộng ngôn, ba trợn, chợ búa, băng đảng... đến làm vậy, đây là văn gì: 
1. Nguyễn Tất Thành đi nghe các bậc tiền bối bàn thế sự là đi "điếu đóm".
2. Đi tìm đường cứu nước là "đi Phượt, & té ra là cụ đi du học".
3. Tại sao lại phải sử dụng chữ Quốc ngữ ?
4. Tại sao Nguyễn Ái Quốc lại lên tàu đi làm đầu bếp, có thực sự anh ta đi tìm đường cứu nước hay không ... (?)
5. "Họ cũng cho rằng tỉ lệ mù chữ cao là do Việt Minh phóng đại ra, chứ về cơ bản đến năm 1945, tỉ lệ biết chữ quốc ngữ của dân ta khá cao nên lựa chọn của Hồ Chí Minh cũng chỉ là một quyết định "tiện tay dắt dê" thôi...chứ làm gì có xoá nạn mù chữ, bình dân học vụ..." 
6. Nguyễn Thành Nam nói về Đại tướng Võ Nguyên Giáp: "Thầy dạy sử thì đánh đấm gì, không biết ông Giáp có biết bắn súng không nữa".

Đáng chê trách hắn một, thì phê phán cái Hội Nhà văn mười. Họ thẩm định, tôn vinh, ca ngợi tác phẩm này, thì anh cũng đến chịu. 
Tôi đã thử hỏi một vài bé chăn trâu:
- Nam trọc nó nói vậy có được không các cháu?
Mấy trẻ trâu lắc đầu:
- ui, sai bét, không bằng thằng bạn chăn vịt xóm cháu!

Hồ Chí Minh được UNESCO tôn vinh là danh nhân văn hoá thế giới. Người đã cống hiến trọn vẹn cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam và nhân dân thế giới. Đó là sự thật, là minh chứng khẳng định giá trị và tầm vóc trong di sản tư tưởng mà Người đã để lại cho nhân loại. Đồng thời, cũng là cơ sở đập tan những luận điệu, công kích, xuyên tạc cuộc đời và thân thế, sự nghiệp Hồ Chí Minh. Một tiến sĩ (loại 1) đã nói: 
"Xúc phạm tới Hồ Chí Minh là xúc phạm đến toàn thể nhân dân chúng ta và xúc phạm đến danh nhân văn hóa thế giới. Đó là điều không thể chấp nhận được”.

Trên thế giới , khắp châu Á, châu Âu, châu Mỹ và châu Phi đã dựng tượng hoặc đài tưởng niệm Hồ Chí Minh. 24 quốc gia có các công trình tưởng niệm mang tên hoặc hình tượng của Người.
- Nga: có tượng đài Hồ Chí Minh và Quảng trường Hồ Chí Minh tại Moscow.
- Ấn Độ: có tượng Hồ Chí Minh tại Kolkata, các tuyến đường mang tên Ho Chi Minh Sarani, Ho Chi Minh Marg và một số công viên hòa bình mang tên Hồ Chí Minh.
- Argentina: có tượng đài Hồ Chí Minh tại Buenos Aires. Bảo Tàng Nghệ Thuật HCM.
- Cuba: có tượng đài và nhiều công trình lưu niệm thể hiện tình hữu nghị Việt Nam –l- Cuba.
- Mông Cổ: có tượng đồng Hồ Chí Minh tại Ulaanbaatar và khu trưng bày hiện vật về HCM.
- Lào: có tượng đài và khu lưu niệm Hồ Chí Minh tại nhiều địa phương. 
- Trung Quốc: có nhiều di tích lưu niệm gắn với hoạt động cách mạng của Hồ Chí Minh tại Quảng Châu, Liễu Châu, Long Châu...
* Ngoài ra còn có các công trình hoặc địa điểm lưu niệm tại Pháp, Vương quốc Anh, Mexico, Venezuela, Madagascar, Thái Lan, Singapore, Philippines, Nhật Bản, Hungary, Slovakia, Sri Lanka... 
Thế mà một kẻ có ăn có học như ngươi láo xạo về người.

Ai phân Nam trọc giảng dạy bộ môn Tư tưởng Hồ Chí Minh tại trường đại học VinUni (FPT) ? Có phải con lửng mật Đàm Bích Thủy không? Cần làm rõ!

Cuốn sách "Chuyện với Thanh" do Nam trọc "hớt váng" của một kẻ đối đầu, hắn là người Mỹ, từng làm nhân viên sứ quán tại Sài Gòn 1965-1966, tên là William J. Duiker.

Để cho ra rác phẩm mất dạy khốn nạn " Chuyện vớiThanh" này , Nguyễn Thành Nam còn tổng hợp hổ lốn nguồn từ vài tên phản động như Bùi Tín, Hoàng Văn Hoan, Nguyên Thư Hiên...vv, viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Hắn viết ra nhằm mục đích gì , rất cần cơ quan chức năng làm rõ (?).

Tất nhiên cũng cần làm rõ trách nhiệm cá nhân hội Nhà văn, các ông bà tổng biên tập, phóng viên, biên tập, của các báo đăng bài a dua, ca ngợi hết lời Nam trọc...mà phớt lờ những gì hắn nói xấu chủ tịch Hồ Chí Minh.

Đúng dịp này đang kỷ niệm 101 năm Báo chí cách mạng Việt Nam (21.6.1925/21.6.2026) hãy để các báo tỉnh đòn Hồi mã thương của lũ lật sử, phê phán anh hùng, rửa mặt cho giặc./.







QV-ST!

VẤN ĐỀ DƯ LUẬN QUAN TÂM: ĐỀ THI MÔN NGỮ VĂN VÀ DƯ LUẬN XÃ HỘI

     “Chuyện của Thanh” chưa kịp lắng thì cái đề thi tốt nghiệp THPT năm 2026 môn Ngữ Văn lại dấy lên làn sóng dư luận xã hội. 

Lần đầu tiên trong đề thi tốt nghiệp THPT, ba cái tên nổi tiếng của làng công nghệ thế giới là Steve Jobs, Mark Zuckerberg và Elon Musk xuất hiện trong câu nghị luận xã hội: "Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?" rồi vai trò cái máy in liên quan đến cuộc đời sự nghiệp nhà viết kịch, nhà thơ nổi tiếng người Anh - William Shakespeare.

Bỗng nhiên, hai cái tên Steve Jobs và William Shakespeare đã trở thành “từ khóa” trên mạng xã hội Việt Nam.

1. Steve Jobs, tên đầy đủ là Steven Paul Jobs (24/02/1955 – 05/10/2011), là một nhà sáng tạo, nhà thiết kế và doanh nhân vĩ đại người Mỹ. Ông chính là người đồng sáng lập, Chủ tịch và Giám đốc điều hành của Apple Inc, là một trong những người có sức ảnh hưởng lớn nhất trong lĩnh vực công nghệ vi tính và điện thoại thông minh thời đó. Thế giới đang bước vào Kỷ nguyên số (Digital Age), thời đại của công nghệ thông tin, internet và trí tuệ nhân tạo (AI) trở thành động lực cốt lõi để phát triển xã hội, thay đổi hoàn toàn cách con người làm việc, học tập và giao tiếp, vì vậy Bộ Giáo dục và Đào tạo đưa các nhân vật có tầm ảnh hưởng về công nghệ và văn học tầm cỡ thế giới vào đề thi là cần thiết. Song dư luận xã hội phản ảnh nhiều học sinh không biết Steve Jobs là ai? Thân thế sự nghiệp thế nào để làm bài thi? Vấn đề này dành cho Bộ Giáo dục và Đào tạo.

2. Câu chuyện vai trò của cái máy in liên quan đến cuộc đời của William Shakespeare?

William Shakespeare (1564–1616) là nhà viết kịch, nhà thơ, diễn viên người Anh. Sinh ra và lớn lên tại thị trấn Stratford-upon-Avon. Ông là thành viên chủ chốt của đoàn kịch Lord Chamberlain's Men (sau này đổi tên thành King's Men). Ông cùng đồng nghiệp xây dựng Nhà hát Globe nổi tiếng. Cuộc đời ông cho đến nay vẫn mang nhiều nét bí ẩn, đặc biệt là giai đoạn 7 năm "biến mất" khỏi giới văn học trước khi trở lại nổi tiếng. Các tác phẩm của Shakespeare được dịch ra hơn 70 ngôn ngữ trên thế giới. Tuy nhiên vào thế kỷ XVIII, đại văn hào nước Pháp là Voltaire khi phân tích về kịch nghệ của Shakespeare đã phê phán ông chỉ đáng được tôn vinh tại Anh: “Ông ta là một tên man rợ giỏi tưởng tượng; ông ta viết vài tác phẩm được ca tụng, nhưng những tuyệt tác của ông ta không thể được trình diễn ở một nơi nào ngoại trừ Luân Đôn và Canada. Đó không phải là dấu hiệu tốt đối với nền văn học của một quốc gia.

Những năm gần đây, không hiểu sao trong 2 môn thi Văn và Sử tốt nghiệp PTTH đều dấy lên những tranh luận trái chiều. Đổi mới trong việc ra đề thi để học sinh tiếp cận với thế giới trong thời đại kỷ nguyên số là cần thiết nhưng không vì thế quá đề cao thế giới mà xem nhẹ bản sắc văn hoá và lịch sử vẻ vang của dân tộc mình./.


The face PTC.
QV-ST!

NÉM ĐÁ DÒ ĐƯỜNG VÀ BÀI CA XIN LỖI MUÔN THUỞ - SỰ TRÁO TRỞ CỦA LŨ KIỂM DUYỆT BÁN RẺ LƯƠNG TÂM!

     Nhìn thẳng vào khuôn mặt dư luận không khỏi phẫn nộ trước sự trơ tráo và đần độn của những kẻ nhân danh "ban biên tập", "nhà xuất bản" nhưng sẵn sàng bán rẻ danh dự, bán rẻ lương tâm để tiếp tay cho giặc lật sử! Chỉ mới mấy hôm trước thôi, chính những cái miệng này còn dõng dạc tuyên bố: "Sau khi nhận được bản thảo 'Chuyện với Thanh' của tác giả Nguyễn Thành Nam, đội ngũ Ban biên tập của nhà xuất bản HNV đã tập trung cao độ, làm việc rất kỹ lưỡng, và rất trân trọng cuốn sách và tác giả thật tài tình". Chúng tung hô, ca ngợi hết lời, biến một rác phẩm đầy độc tố xuyên tạc thành một "kiệt tác" quản trị. Vậy mà hôm nay, khi làn sóng phẫn nộ của nhân dân bùng lên như thác đổ, khi bị dư luận vạch trần bộ mặt phản trắc và phản ứng dữ dội, chúng lại lật lọng, vội vàng đưa ra bài ca xin lỗi muôn thuở, nhận trách nhiệm, dừng phát hành và thu hồi sách bẩn để xoa dịu cộng đồng!
Cái gọi là "tập trung cao độ", "xem xét kỹ lưỡng" của một ban biên tập đại diện cho cơ quan ngôn luận văn hóa là thế này sao? Một cuốn sách dày đặc những ngôn từ chợ búa, xúc phạm trắng trợn đến Lãnh tụ Hồ Chí Minh và các anh hùng dân tộc, qua mắt bao nhiêu con người có ăn có học mà lại được khen là "tài tình"? Thực chất, đây chính là trò hèn hạ "ném đá dò đường"! Chúng cấu kết với nhau, cố tình lờ đi để tuồn độc tố tư tưởng vào thị trường nhằm kiếm chác lợi nhuận và phục vụ cho mưu đồ giải thiêng lịch sử. Đến khi bị lộ tẩy, bị nhân dân vạch trần thì lập tức lẩn trốn sau tấm màn "sai sót quy trình" và hai chữ "xin lỗi" rẻ tiền!
Không có sự nhầm lẫn nào ở đây cả! Đây là hành vi cố ý bán rẻ nhân cách, hoặc chính chúng là đồng bọn, là kẻ tiếp tay đứng sau lưng kẻ phản nghịch Nguyễn Thành Nam để chà đạp lên lòng tự tôn dân tộc. Những kẻ cậy mình nhiều tuổi, mang danh trí thức nhưng tư duy lệch lạc, chống phá vĩ nhân, xúc phạm Bác Hồ thì vĩnh viễn chỉ là loại người già đáng khinh bỉ, mang nhục đến muôn đời. Nhân dân Việt Nam không bao giờ chấp nhận thứ đức tin giả tạo và những lời xin lỗi sáo rỗng để khép lại một vụ án hoại thư về mặt tư tưởng. Phải lôi những kẻ ký lệnh duyệt in này ra trước ánh sáng pháp luật, xử lý nghiêm trị tội đồng lõa phá hoại nền tảng văn hóa dân tộc! Lịch sử xương máu của cha ông không phải là nơi để lũ con buôn và bọn kiểm duyệt biến chất mang ra làm trò đùa đẩy đưa, né tránh trách nhiệm!
QV-ST!

SỰ VĨ ĐẠI CỦA BÁC HỒ LÀ TRONG LÒNG DÂN TỘC, TRONG KÝ ỨC CỦA NHÂN DÂN!

     Thật trơ tráo và nực cười khi một lũ ranh con, lũ lưu manh giả danh trí thức đang rêu rao cái luận điệu đầy mùi mị dân rằng: "Phải đọc hết 'Chuyện với Thanh' mới hiểu hết sự vĩ đại của Hồ Chí Minh"!

Chúng mày định giở trò mập mờ, đánh tráo khái niệm để tẩy trắng cho một cuốn sách bẩn, hay định lòe bịp những đứa trẻ thế hệ 2K chưa kịp nếm trải hết thăng trầm của lịch sử? 
Nhầm rồi! Lũ hão huyền bọn mày có thể dùng thứ ngôn từ học mót, dỏm đời ở trời Tây để lừa mị những ai nhẹ dạ, chứ tuyệt đối không bao giờ bịp bợm nổi thế hệ 7X, 8X chúng tao, những con người xuất thân từ nghèo khó, lớn lên từ gốc rạ nông thôn và ngõ hẻm thành thị, những người đã dùng chính cuộc đời mình để làm chứng nhân cho sự hồi sinh thần tốc của đất nước này qua hơn 30 năm đổi mới!
Thế hệ chúng tao quá hiểu giá trị của hòa bình và độc lập được đánh đổi bằng cái gì. Chúng tao đã đi qua những năm tháng đất nước kiệt quệ vì bao vây cấm vận, những ngày tháng mà bữa cơm gia đình chỉ toàn là bo bo, là củ khoai củ sắn độn cơm, là những nắm cơm chấm muối vừng mang theo ra bờ ruộng, là tấm áo vá vai, là chiếc xe đạp sườn sắt lọc cọc đi qua những con đường làng lầy lội tăm tối. 
Từ một quốc gia đổ nát sau chiến tranh, thiếu ăn từng bữa, hiệu sách nhân dân chỉ có vài ba cuốn, cho đến ngày nay đất nước vươn mình rực rỡ, nhà cao cửa rộng san sát, hạ tầng hiện đại vượt bậc, công nghệ phủ sóng khắp nơi, cơm no áo ấm và con cháu được tiếp cận với văn minh thế giới... Sự phát triển thần tốc ấy không phải từ trên trời rơi xuống, càng không phải nhờ vào mấy cái lý thuyết suông hay những bài học quản trị ,tư duy sặc mùi con buôn của bọn mày! 
Nó được xây dựng bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của hàng triệu con người lao động thuần túy dưới sự chèo lái của Đảng, bằng cái nền móng vĩ đại mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đặt cuộc đời mình vào để hy sinh, gầy dựng.

Vậy mà, một lũ đi du học trời Tây, hấp thụ thứ văn hóa thực dụng, dỏm đời, chưa đóng góp được một giọt mồ hôi cho mảnh đất này, lại vỗ ngực tự xưng là "khách quan", là "trí thức" để quay về phán xét lịch sử! Trình độ của tụi mày ngày nay chắc gì đã qua được trình độ của nhân dân? Trình độ của một gã trọc phú công nghệ hay một lũ "ngáo chữ" làm sao đo lường được trí tuệ dân gian, làm sao hiểu được cái lý, cái tình của những người dân cày một nắng hai sương nhưng có cái đầu phân biệt rõ rệt trắng đen, chính tà?

Tầm vóc và sự vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí Minh tự thân nó đã là một tượng đài bất tử, được đúc bằng niềm tin son sắt, bằng lời dạy thiêng liêng của cha ông, của những người lính Bộ đội Cụ Hồ, những cựu chiến binh và những người nông dân chân lấm tay bùn truyền lại cho con cháu. Bác vĩ đại bởi vì Người đã sống, đã chiến đấu và hy sinh trọn vẹn vì quyền sống của những con người dưới đáy xã hội, chứ không phải vĩ đại qua lăng kính phân tích lỗ lãi của một gã học giả Mỹ hay sự nhai lại vô học của Nguyễn Thành Nam! 
Dân tộc Việt Nam từ xưa đến nay vốn dĩ rất sòng phẳng và tôn nghiêm, nhân dân chưa bao giờ thờ phụng ai một cách mù quáng nếu người đó không thực sự vĩ đại và mang lại đời sống tự do cho họ. 

Hình ảnh của Bác nằm trang trọng trên ban thờ của biết bao gia đình Việt Nam từ miền ngược đến miền xuôi, từ Bắc chí Nam là minh chứng đanh thép nhất cho thấy Người sống mãi trong lòng dân! 

Thứ tình cảm thiêng liêng ấy không cần, và tuyệt đối không bao giờ thèm khát sự "giải thích", "minh oan" hay "nâng tầm" từ một cuốn sách bẩn thỉu đầy rẫy tư tưởng hạ thấp vĩ nhân. Hãy câm cái miệng tráo trở của bọn mày lại, thứ trí thức nửa mùa dỏm đời không đủ tư cách để bàn luận về linh hồn của dân tộc!
QV-ST!

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

"CHUYỆN VỚI THANH" SẼ TỰ HUỶ!

            Đại tá, PGS,TS triết học Nguyên Hà
              -Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội-

       Mọi sự vật cụ thể đều hữu hạn, không ngoài "Sinh - Trụ - Diệt". Chuyện với Thanh của TS toán học Nguyễn Thành Nam (Nguyên TGĐ tập đoàn FPT, hiện là Phó Chủ tịch HĐQT trường Đại học FPT, giảng viên Đại học VinUni môn Tư tưởng Hồ Chí Minh) cũng không nằm ngoài quy luật đó.
       Sở dĩ nói Chuyện với Thanh sẽ tự huỷ, bởi các lý do sau đây:
       Thứ nhất, trước bão táp công luận, sự căm phẫn của cộng đồng, biểu thị tâm lý tình cảm, trí tuệ của các tầng lớp Nhân dân trước sự "giải thiêng" xuyên tạc lịch sử dân tộc và cách mạng, hạ bệ thần tượng Lãnh tụ là Chủ tịch Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Hội Nhà văn đã miễn cưỡng ra thông cáo dừng phát hành, thu hồi cuốn sách Chuyện với Thanh như là sản phẩm lỗi. Trước đó nhiều tờ báo lớn nhỏ đăng bài quảng bá cho cuốn sách, một số đã thầm lặng gỡ bài. Sáng nay (10/6/2026) Bộ Văn hoá - Thể thao và Du lịch đã có quyết định chính thức thu hồi cuốn sách này. Như vậy, về mặt pháp lý, Chuyện của Thanh đã bị chặn đường sống.
       Thứ hai, cuốn sách Nỗi buồn chiến tranh cũng như Chuyện với Thanh, chúng sẽ tự hủy trong lòng Nhân dân; tự hủy trước tinh thần yêu nước chân chính, đích thực. Lòng yêu nước của người Việt Nam đã được thực tiễn lịch sử dựng nước, giữ nước khẳng định là "giá trị của mọi giá trị" trong hệ giá trị truyền thống dân tộc. Chuyện với Thanh sẽ như món đồ dùng không phù hợp bị bỏ xó, dần lãng quên và tự hủy như một tất yếu "Sinh - Trụ - Diệt" khi đã hết lý do tồn tại.
                            * *
                                *
      Vấn đề còn lại, cộng đồng rất quan tâm là xử lý của các cơ quan chức năng về hệ lụy của Chuyện với Thanh, làm rõ động cơ, mục đích chính trị và giáo dục của cuốn sách. Chuyện với Thanh cũng như mọi hiện tượng xã hội trong xã hội có giai cấp đều không nằm ngoài kinh tế và chính trị. 
       Với nghiệp vụ tinh thông, được thực tiễn kiểm nghiệm, không chỉ trong nước và cả nước ngoài đã từng ngợi ca "An ninh Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới", hy vọng cùng với các cơ quan chức năng nhà nước làm rõ 2 phương diện:
        Thứ nhất, Chuyện với Thanh, động cơ, mục đích chính trị có liên quan gì đến "cách mạng màu" mà các thế lực thù địch đang ráo riết tiến hành đối với Việt Nam hay không? Vì sao nó dùng văn học nghệ thuật với thủ pháp "giải thiêng" hạ bệ biểu tượng Lãnh tụ, Anh hùng giải phóng dân tộc, Danh nhân văn hoá thế giới và xuyên tạc bản chất cuộc kháng chiến thần thánh chống đế quốc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai bán nước!!!
        Thứ hai, Chuyện với Thanh, về động cơ, mục đích giáo dục là gì? Bản thân Nguyễn Thành Nam, trước khi viết Chuyện với Thanh đã từng nói nhiều về tham vọng muốn khắc phục sự nhàm chán, "tra tấn" của sinh viên khi phải học môn Lịch sử và Tư tưởng Hồ Chí Minh. Và anh ta muốn tiên phong trong tìm lời giải, bằng cách đưa ra cách tiếp cận mới về nội dung, phương pháp truyền đạt. Điều đó nếu làm được thì không có gì phải bàn, cần tôn vinh anh ta. Đây cũng chính là "cớ" để không ít người trên các nền tảng mạng xã hội đang vin vào để bênh vực, bảo vệ cuốn sách Chuyện của Thanh và hoạt động giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh tại Đại học VinUni của tác giả. Chẳng hạn, họ cho đó là cách viết mới, sáng tạo (góc độ văn chương); là lối kể chuyện với ngôn từ mới mẻ, dân dã hấp dẫn, phù hợp tâm lý nhận thức giới trẻ ở thời đại công nghệ số, làm tăng hiệu quả trong hoạt động giảng dạy!!!... Song vấn đề ở chỗ, anh ta lại làm sai lệch, đảo lộn giá trị lịch sử, xuyên tạc, bôi nhọ hình ảnh Lãnh tụ. Điều này đặt ra nghi vấn:
       - Nguyễn Thành Nam phải chăng đã thực hiện tư tưởng "khai phóng" trong giáo dục để làm chệch hướng nền giáo dục xã hội chủ nghĩa! Nghi vấn bởi lẽ, anh ta với chuyên ngành toán học, nguyên là CEO, tại sao lại nhảy sang môn lịch sử, triết học, tư tưởng Hồ Chí Minh? Nếu "khai phóng" áp dụng với các môn tự nhiên, nhất là khoa học - công nghệ, thì mọi quốc gia, không phân biệt màu sắc chính trị, là tất yếu cần thiết để phát triển đất nước. Còn "khai phóng" nhắm tới các môn lịch sử, triết học Mác - Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh và các môn khoa học xã hội khác đang diễn ra như chúng ta đã biết là một chiêu thức của cách mạng màu nhằm chuyển hoá chế độ chính trị xã hội chủ nghĩa ở nước ta.
        - Nguyễn Thành Nam, với tham vọng trên, nếu đúng là từ tâm huyết muốn làm hấp dẫn, hiệu quả hơn việc tiếp thu của sinh viên, luôn xuất phát từ sự trân trọng giá trị lịch sử, tôn kính Chủ tịch Hồ Chí Minh (như lời anh ta nói và số người đang ra sức bảo vệ anh ta) thì cũng cần làm rõ "lực bất tòng tâm", do hạn chế tri thức về lịch sử, triết học, tư tưởng Hồ Chí Minh, tâm lý - giáo dục học... dẫn tới sai lầm đáng tiếc. Qua đó giúp bảo vệ danh dự, nhân phẩm cá nhân của anh ta. "Đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại", là truyền thống nhân nghĩa của dân tộc, là biểu hiện tính nhân đạo, nhân văn của chế độ ta đang hướng tới dân chủ, công bằng, văn minh, vì sự tiến bộ của con người và xã hội.
                          * *
                              *
       Vấn đề tự hủy của Chuyện với Thanh như phân tích luận giải trên, là sự tác động đồng bộ của cả sức mạnh pháp lý và lòng dân mới thực sự khai tử "rác phẩm", thứ đồ dùng không chỉ không có tác dụng mà còn độc hại.
      Nên nhớ việc Nxb, "mụ đỡ" cho tác phẩm ngưng phát hành, chưa hẳn là nó đã bị cáo chung. Bài học nhãn tiền còn đó. Nỗi buồn chiến tranh cũng từng bị dừng, thu hồi, nhưng rồi nó lại được "khai quật" ngoạn mục, sống lại đến giờ, còn được vinh danh; rồi lại bị phê phán quyết liệt, đến nay nó đã thoi thóp đâu!!!
Chân thành cảm ơn bạn đọc.
Hà Nội, ngày 10/6/2026.
QV-ST!

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG - BÃI MÌN 10 KM CỦA QUÂN ĐỘI ÚC CUỐI CÙNG LẠI GIẾT CHÍNH LÍNH ÚC!

     Trong chiến tranh Việt Nam, có những kế hoạch trên giấy tờ được đánh giá là hoàn hảo.
Nhưng khi bước vào thực tế chiến trường...

Chúng lại trở thành một trong những sai lầm đắt giá nhất.

Bãi mìn Đất Đỏ năm 1967 của quân đội Úc là một ví dụ như vậy.

📍Đầu năm 1967, Chuẩn tướng Stuart Graham - Tư lệnh Lực lượng Đặc nhiệm Úc tại Phước Tuy - quyết định xây dựng một hệ thống phong tỏa quy mô lớn nhằm ngăn lực lượng Quân Giải phóng hoạt động tại khu vực.

⚔️ Kế hoạch được xem là cực kỳ tham vọng:
▪️ Một bãi mìn dài khoảng 10 km
▪️ Kéo từ Đất Đỏ ra tận bờ biển
▪️ Kẹp giữa nhiều lớp hàng rào kẽm gai
▪️ Chôn từ khoảng 20.000 đến hơn 50.000 quả mìn chống bộ binh

💥 Trong đó, phần lớn là mìn nhảy M16 - loại mìn được mệnh danh là "Widowmaker" (Kẻ tạo góa phụ).
Chỉ cần kích hoạt...
Nó sẽ bật lên khỏi mặt đất rồi phát nổ ngang tầm bụng và ngực.

😳 Người Úc tin rằng:
👉 Không ai có thể vượt qua được.
👉 Không ai có thể tháo gỡ được.
👉 Và tuyến đường tiếp tế của đối phương sẽ bị cắt đứt hoàn toàn.

Nhưng chiến trường Việt Nam chưa bao giờ vận hành theo những gì người ta tính toán trên bàn giấy.

🌿 Chỉ một thời gian ngắn sau đó, quân Úc bắt đầu phát hiện điều bất thường.
Nhiều quả mìn biến mất.
Rồi nhiều hơn nữa.
Rồi hàng trăm.
Rồi hàng nghìn.

📖 Trung sĩ Brian London sau này kể lại:
💬 "Việt Cộng lấy đi hàng trăm, nếu không phải hàng nghìn quả mìn từ bãi mìn."

⚠️ Điều khiến quân Úc đau đầu nhất là:
Những quả mìn bị lấy đi không hề biến mất.
Chúng quay trở lại.
Nhưng lần này...
Nằm dưới chân lính Úc.

💥 Các chiến sĩ du kích tháo mìn khỏi bãi mìn Đất Đỏ rồi cải tiến, tái sử dụng để:
▪️ Gài quanh căn cứ quân sự
▪️ Gài gần bãi đáp trực thăng
▪️ Đặt trên các tuyến tuần tra
▪️ Và phục kích chính lực lượng đã tạo ra chúng

😨 Một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất xảy ra tại khu vực Long Hải.

Công binh Robert Earl đang làm nhiệm vụ thì nhìn thấy một con ốc sên nằm bất động giữa đường.
Anh thấy lạ.
Và quyết định đá nó đi.
💥 Ngay khi cú đá vừa chạm tới...
Một vụ nổ kinh hoàng xảy ra.
🚑 Robert Earl được đưa thẳng tới quân y viện.

Nguyên nhân sau đó được xác định:
🐌 Con ốc sên đã bò vào giữa ba càng kích nổ của một quả mìn M16.

Nó không dám nhúc nhích.

Và Robert Earl vô tình làm nốt phần việc còn lại.

😳 Đến năm 1968, quân đội Úc bắt đầu thừa nhận một sự thật cay đắng:
Bãi mìn mà họ tạo ra đang gây thương vong cho chính họ nhiều hơn mong muốn.

🚜 Và điều khó tin đã xảy ra:
Họ phải đưa lực lượng công binh tới...
...gỡ chính bãi mìn do mình cài.

⏳ Công việc này kéo dài gần 2 năm.
Trong thời gian đó, thương vong vẫn tiếp tục xuất hiện.

📍Riêng trong Chiến dịch Esso năm 1969:
▪️ 58 binh sĩ Úc bị thương
▪️ 9 người thiệt mạng

Nhiều trường hợp liên quan tới các quả mìn từng nằm trong chính bãi mìn Đất Đỏ.

📚 Sau chiến tranh, nhiều tài liệu quân sự Úc đã xem bãi mìn Đất Đỏ là một trong những sai lầm chiến thuật nghiêm trọng nhất của họ tại Việt Nam.

💔 Họ tạo ra một bức tường để ngăn đối phương.

Nhưng cuối cùng...

Đối phương lại biến chính bức tường ấy thành vũ khí chống lại họ.

⚔️ Chiến tranh Việt Nam có rất nhiều câu chuyện như thế.

Nơi công nghệ, hỏa lực và những kế hoạch tưởng như hoàn hảo đôi khi vẫn thất bại trước sự linh hoạt và khả năng thích nghi của con người trên chiến trường./.
QV-ST!

BẠN CÓ BIẾT: CŨNG LÀ NGƯỜI FPT, CŨNG TÊN LÀ NAM - NHƯNG CÓ NGƯỜI LÀM CHO CÁI TÊN CỦA MÌNH ĐÚNG VỚI HƯỚNG ĐI CỦA ĐỜI MÌNH!

   Hoàng Nam Tiến là con trai của Thiếu tướng Hoàng Đan, lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng, rồi bước vào thương trường, công nghệ, giáo dục bằng tinh thần thực làm, thực góp, thực lan tỏa.

Ông nói chuyện với giới trẻ, người ta thấy năng lượng.
Ông làm ở FPT, người ta thấy dấu ấn.
Ông xuất hiện trước công chúng, người ta thấy một kiểu trí thức doanh nhân có Tâm với đất nước, với thế hệ sau.

Còn có người cái tên cũng có chữ Nam, cũng từng ở FPT, cũng có học vị, cũng có danh tiếng.

Nhưng khi lời nói của mình khiến người nghe thấy lịch sử bị kéo lùi, nhận thức bị làm rối, tình cảm với những giá trị thiêng liêng của dân tộc bị xô lệch… thì cái danh “tiến sĩ” không còn đủ để gọi là Tiến.

Bởi Tiến không nằm ở cái bằng. Tiến nằm ở hướng mình đẩy xã hội đi về đâu.

Đẩy con người tới hiểu biết hơn, tử tế hơn, yêu nước đúng đắn hơn, sống có trách nhiệm hơn… đó là Tiến.

Còn dùng học vị, danh tiếng, vị trí xã hội để nói những điều khiến người ta coi nhẹ lịch sử, coi nhẹ chính nghĩa, coi nhẹ những hy sinh của cha ông… thì đó không còn là Tiến nữa. Đó là Lùi.

Một người có chữ Nam trong tên gọi, và tên là Tiến, đã sống đúng với chữ Tiến ấy: làm xã hội tiến lên, nên người ta nhớ là Nam Tiến.

Một người cái tên cũng có chữ Nam nhưng làm nhận thức lùi lại, thì dân gian gọi thế nào, chắc không cần nói thêm./.
QV-ST!

VĂN HÓA, GIÁO DỤC, TƯ TƯỞNG - MẶT TRẬN KHÔNG TIẾNG SÚNG NHƯNG QUYẾT ĐỊNH TƯƠNG LAI

     Lịch sử cho thấy một dân tộc không dễ bị đánh gục bởi sức mạnh quân sự nếu nền tảng văn hóa, tinh thần và niềm tin của nhân dân vẫn vững vàng. Nhưng khi hệ giá trị bị xói mòn, khi lịch sử bị xuyên tạc, khi lòng tin bị bào mòn từ bên trong, thì những thành quả được xây dựng bằng biết bao thế hệ có thể bị tổn hại nghiêm trọng.

Trong thời đại số, cuộc đấu tranh bảo vệ Tổ quốc không chỉ diễn ra trên biên giới, biển đảo hay các lĩnh vực kinh tế. Một mặt trận đặc biệt quan trọng đang hiện hữu từng ngày: mặt trận văn hóa, giáo dục, tư tưởng và đời sống tinh thần.

Sự phát triển của internet và mạng xã hội mang lại cơ hội lớn cho tri thức và kết nối. Tuy nhiên, đây cũng là môi trường mà thông tin sai lệch, các luận điệu cực đoan, sự xuyên tạc lịch sử và những nội dung độc hại có thể lan truyền với tốc độ chưa từng có. Những tác động ấy không phải lúc nào cũng biểu hiện bằng sự đối đầu trực diện. Nhiều khi chúng xuất hiện dưới hình thức những câu chuyện tưởng như vô hại, những nhận định phiến diện, những cách tiếp cận lịch sử thiếu khách quan hoặc những quan điểm phủ nhận các giá trị nền tảng đã được kiểm chứng bằng thực tiễn.

Điều đáng lưu ý là nguy cơ không chỉ đến từ bên ngoài. Bất kỳ xã hội nào cũng có thể xuất hiện những cá nhân vì lợi ích riêng, vì nhận thức lệch lạc hoặc vì những động cơ khác nhau mà góp phần lan truyền thông tin thiếu chính xác, gây chia rẽ hoặc làm suy giảm niềm tin xã hội. Chính vì vậy, bảo vệ nền tảng tư tưởng không chỉ là nhiệm vụ của các cơ quan chức năng mà còn là trách nhiệm của mỗi công dân.

Muốn bảo vệ một dân tộc, trước hết phải bảo vệ ký ức lịch sử của dân tộc đó. Muốn bảo vệ tương lai, phải chăm lo giáo dục thế hệ trẻ. Muốn giữ vững bản lĩnh quốc gia, phải xây dựng một nền văn hóa lành mạnh, giàu bản sắc và có sức đề kháng trước những tác động tiêu cực.

Giải pháp căn bản không phải là sự cực đoan hay khép kín, mà là nâng cao dân trí, phát triển tư duy phản biện khoa học, tăng cường giáo dục lịch sử, đạo đức và trách nhiệm công dân. Một xã hội có tri thức, có lòng yêu nước đúng đắn và có khả năng phân biệt đúng – sai sẽ không dễ bị dẫn dắt bởi những thông tin sai lệch.

Mặt trận văn hóa, giáo dục và tư tưởng không có tiếng súng, nhưng đây là nơi quyết định sức mạnh trường tồn của một quốc gia. Giữ vững trận địa này chính là giữ vững nền tảng tinh thần của dân tộc, bảo vệ hiện tại và mở đường cho tương lai.

🌿Phương án phòng ngừa mang tính xây dựng

Tăng cường giáo dục lịch sử và công dân
Học lịch sử bằng tư liệu, nhân chứng và thực tiễn.
Khuyến khích thế hệ trẻ tìm hiểu các giai đoạn dựng nước và giữ nước một cách khách quan, khoa học.
Nâng cao năng lực nhận diện thông tin sai lệch
Kiểm chứng nguồn tin trước khi chia sẻ.
Phổ biến kỹ năng truyền thông số và tư duy phản biện.
Xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh
Tôn vinh các giá trị nhân văn, trách nhiệm xã hội và lòng yêu nước.
Đầu tư cho văn học, nghệ thuật, điện ảnh và các sản phẩm văn hóa có giá trị.
Phát huy vai trò của gia đình và nhà trường
Gia đình là nơi hình thành nhân cách.
Nhà trường là nơi bồi dưỡng tri thức và trách nhiệm công dân.
Chủ động truyền thông tích cực
Không chỉ phản bác thông tin sai lệch mà còn phải tạo ra nhiều nội dung chất lượng, hấp dẫn và có sức thuyết phục.
Lấy sự thật, lý lẽ và thực tiễn làm nền tảng.
Củng cố niềm tin bằng hiệu quả thực tiễn.

Niềm tin xã hội được xây dựng bền vững nhất bằng kết quả phát triển kinh tế, nâng cao đời sống nhân dân và sự công bằng trong quản lý xã hội.

Một dân tộc mạnh không phải là dân tộc không có thách thức, mà là dân tộc đủ bản lĩnh để nhận diện thách thức, đủ trí tuệ để hóa giải và đủ đoàn kết để vượt qua. 

Văn hóa, giáo dục và tư tưởng chính là tuyến phòng thủ đầu tiên, cũng là tuyến phòng thủ cuối cùng của mỗi quốc gia./.
Theo face Nụ cười Liên Xô!
QV-ST!