Độc lập dân tộc gắn liền với CNXH là đường lối cơ bản, xuyên suốt của cách mạng Việt Nam. Tại Đại hội XI của Đảng (tháng 1-2011) trong Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH (bổ sung, phát triển năm 2011), Đảng ta một lần nữa khẳng định: Đi lên CNXH là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phù hợp với xu thế phát triển của lịch sử.
Những bài học xương máu được Đảng ta rút
ra trong suốt hơn 35 năm đổi mới, để giữ vững định hướng và kiên định con đường
đã chọn là độc lập dân tộc gắn liền với CNXH thì Đảng phải giữ vững vai trò cầm
quyền của mình.
Sở dĩ phải kiên định sự lãnh đạo của
Đảng, coi đây là vấn đề nguyên tắc, bởi sự lãnh đạo của Đảng là nhân tố bảo đảm
định hướng XHCN của nền kinh tế thị trường và mọi hoạt động xã hội. Trong nhịp
điệu và tiến trình của công cuộc đổi mới, vai trò lãnh đạo của Đảng rất quan
trọng, ở những bước chuyển giai đoạn thì vai trò lãnh đạo của Đảng càng đặc
biệt được khẳng định. Điều đó cắt nghĩa vì sao suốt mấy chục năm qua, nhất là
những năm gần đây, các thế lực thù địch không ngừng tấn công vào Đảng Cộng sản
Việt Nam, cổ vũ cho con đường phát triển "kinh tế thị trường tự do",
"đa nguyên, đa đảng", tìm mọi cách thủ tiêu, hạ thấp vai trò lãnh đạo
của Đảng... nhưng đều nhận lấy sự thất bại và không bao giờ hiện thực được những
mưu đồ, tâm địa xấu xa.
Vấn đề đặt ra là chúng ta phải kiên định
những gì để giữ vững vai trò lãnh đạo của Đảng, để công cuộc đổi mới và chỉnh
đốn Đảng đạt kết quả tốt? Chúng tôi xin đề cập một số giải pháp sau:
Trước hết, mỗi cấp ủy, tổ chức đảng và
từng đảng viên cần giữ vững bản chất giai cấp và tính tiên phong của Đảng. Bản
chất giai cấp của Đảng thể hiện trước hết ở mục tiêu, lý tưởng của Đảng. Khi
định ra đường lối, chính sách, Đảng phải luôn luôn đứng vững trên lập trường
cách mạng của giai cấp công nhân, tuyệt đối trung thành với lợi ích của giai
cấp công nhân và nhân dân lao động. Đảng kiên định lập trường có tính nguyên
tắc của mình là lãnh đạo nhân dân xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống
nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh theo con đường XHCN. Trong bất cứ hoàn
cảnh nào, tình hình trong nước và thế giới dù khó khăn, phức tạp đến đâu, Đảng
cũng vững vàng, không xa rời mục tiêu, lý tưởng của mình, đấu tranh không mệt
mỏi cho lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân lao động.
Hai là, bảo vệ vững chắc nền tảng tư
tưởng của Đảng. Đại hội VII của Đảng chính thức khẳng định nền tảng tư tưởng
của Đảng là Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Theo quan điểm của
Đảng ta, cho đến nay tuy có những vấn đề cần bổ sung và phát triển, nhưng Chủ
nghĩa Mác-Lênin luôn là học thuyết cách mạng và khoa học nhất, tiên tiến nhất,
không thể bác bỏ, phủ nhận (cả về phương pháp luận cũng như hệ thống những
luận điểm cơ bản). Tư tưởng Hồ Chí Minh là sản phẩm của sự vận dụng và phát
triển sáng tạo Chủ nghĩa Mác-Lênin vào thực tiễn Việt Nam, kế thừa và phát huy
những giá trị văn hóa của dân tộc và nhân loại. Đó là một hệ thống những luận
điểm về cách mạng Việt Nam gắn liền với những biến động của thế giới, có quan
hệ đến đời sống của giai cấp và dân tộc, xã hội và con người, quốc gia và quốc
tế.
Ba là, giữ vững và bảo vệ các nguyên tắc
tổ chức sinh hoạt Đảng. Đảng là một tổ chức chặt chẽ, thống nhất ý chí và hành
động, lấy tập trung dân chủ làm nguyên tắc tổ chức cơ bản, thực hiện tập thể
lãnh đạo, cá nhân phụ trách, thương yêu đồng chí, kỷ luật nghiêm minh. Sức mạnh
của Đảng là ở tính thống nhất, đoàn kết chặt chẽ "trăm người tiến đánh chỉ
như một người". Xa rời hoặc không thực hiện nghiêm túc tập trung dân chủ
thì Đảng không thể có được sức mạnh. Bên cạnh đó, thực hiện các nguyên tắc: Tự
phê bình và phê bình, đoàn kết trên cơ sở Cương lĩnh chính trị và Điều lệ Đảng,
gắn bó mật thiết với nhân dân, Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp
luật.
Bốn là, thường xuyên đổi mới phương thức
lãnh đạo của Đảng. Bác Hồ khẳng định, Đảng ta là đảng cầm quyền, Đảng có trách
nhiệm lãnh đạo tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội, lo đến cả "tương
cà, mắm muối” và những thứ cần thiết cho đời sống thường ngày của nhân dân.
Phải giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, đồng thời phải cải tiến, đổi
mới phương thức lãnh đạo, bảo đảm nâng cao chất lượng và hiệu quả lãnh đạo của
Đảng; phát huy mạnh mẽ vai trò của Nhà nước và các đoàn thể nhân dân. Đảng
không phải là cơ quan quyền lực nhà nước; Đảng lãnh đạo hệ thống chính trị,
đồng thời là một bộ phận của hệ thống chính trị.
Quán triệt những nguyên tắc cơ bản trên
đây, chúng ta sẽ từng bước đổi mới, chỉnh đốn Đảng có kết quả, đồng thời tăng
cường bản chất giai cấp công nhân và tính tiên phong của Đảng, xây dựng Đảng ta
thực sự vững mạnh về chính trị, tư tưởng, đạo đức, tổ chức và cán bộ; làm cho
Đảng có đủ trình độ trí tuệ, năng lực lãnh đạo, phẩm chất đạo đức, đoàn kết
thống nhất, có sức chiến đấu cao, đảm đương sứ mệnh lãnh đạo sự nghiệp cách
mạng đi đến thắng lợi cuối cùng, như Chủ tịch Hồ Chí Minh hằng mong mỏi./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét