V.I.Lênin
từng nói: “Không có kẻ thù nào, dù là hung bạo nhất, có thể chiến thắng được
những người cộng sản, ngoại trừ chính họ tự tan rã, chính những lỗi lầm của họ
và họ không kịp sửa chữa”. Đó có thể xem như là “lời di chúc” cho tất cả những
người Cộng sản trên toàn thế giới phải luôn tự răn mình, để thường xuyên tự đổi
mới, tự chính đốn; để kiên quyết loại trừ những con người nhạt phai lý tưởng,
“tự diễn biến” và dẫn đến tự chuyển hóa.
Sự sụp đổ
của Liên Xô và các nước XHCN ở Đông Âu có rất nhiều nguyên nhân nhưng nguyên
nhân cơ bản nhất, là gốc rễ của sự sụp đổ của “người anh cả của CNXH” lại xuất
phát từ chính “kẻ thù nội tại” là sự “tự diễn biến” và dẫn đến “tự chuyển hóa”
và sụp đổ; cần lưu ý rằng Đảng Cộng sản Liên Xô mất quyền lãnh đạo, Liên Xô tan
rã mà không thông qua một cuộc chiến tranh với chủ nghĩa đế quốc.
Đối với
Việt Nam chúng ta, trong nhiều năm qua và nhất là giai đoạn hiện nay, thì kẻ
thù đáng sợ nhất, nguy hiểm nhất, khó chiến thắng nó nhất lại chính là những kẻ
thù ngay trong lòng ta, kẻ thù giấu mặt, những thứ “giặc nội xâm”. Những loại
này nằm lẩn khuất trong đội ngũ, rình rập trong chính mỗi người, nếu chúng ta
mất cảnh giác hoặc do dự, ngập ngừng hay dao động, hay thiếu kiên quyết. Nguy
hiểm hơn là rất khó nhận biết chúng, vì chúng biến ảo khôn lường: Chủ nghĩa cá
nhân, chủ nghĩa cơ hội, chủ nghĩa thực dụng và đặc biệt là “chủ nghĩa quay
giáo, trở cờ”… được ngụy trang, trá hình dưới muôn vàn màu sắc và “giặc nội xâm
cần phải xác định là kẻ thù nguy hiểm nhất của chúng ta, cần phải nhận diện
đúng để có kế sách đối phó, bảo đảm chiến đấu và thắng lợi trước chúng.
Hiện nay,
một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những người giữ vị trí
lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp suy thoái về tư tưởng chính trị,
đạo đức, lối sống với các biểu hiện khác nhau như: Thờ ơ, dao động về tư tưởng
chính trị, bàng quan trước vận mệnh của Đảng, của dân tộc, trước khó khăn của
đất nước, sa vào chủ nghĩa cá nhân, ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh
lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô
nguyên tắc; phai nhạt lý tưởng cách mạng, thiếu niềm tin vào Chủ nghĩa
Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, hoài nghi về con đường đi lên chủ nghĩa xã
hội. Một số cán bộ, đảng viên, trong đó có người trước đây từng giữ cương vị,
trọng trách trong các cơ quan đảng, chính quyền có những ý kiến lệch lạc, nhìn
nhận phê phán lịch sử thiếu khách quan, toàn diện, đòi đa nguyên, đa đảng, công
khai đả kích, phủ nhận những chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp
luật Nhà nước, cộng tác với thế lực thù địch, phản bội lại lợi ích dân tộc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét