QUAN ĐIỂM CỦA
V.I.LÊNIN VỀ KIỂM SOÁT QUYỀN LỰC NHÀ NƯỚC
Quan điểm của V.I.Lênin về kiểm soát quyền lực
nhà nước được thể hiện khá toàn diện cả về sự cần thiết của việc kiểm soát
quyền lực nhà nước và những phương thức, điều kiện cụ thể để đảm bảo kiểm soát
quyền lực nhà nước có hiệu quả.
Thứ nhất, quan
điểm của V.I.Lênin về sự cần thiết phải thực hiện kiểm soát quyền lực của bộ
máy nhà nước.
Qua thực tiễn lãnh đạo trong nhà nước Xô viết, V.I.Lênin đã thấy
được nguy cơ tha hóa quyền lực nhà nước ngay cả trong thời kỳ xây dựng nhà nước
XHCN. Quyền lực nhà nước là do nhân dân ủy quyền nhưng những người được ủy
quyền vẫn có nguy cơ chiếm quyền, lạm quyền, lộng quyền, không thực hiện đúng
nhiệm vụ được giao, bộ máy nhà nước trở thành thiết chế đứng ngoài và đứng trên
nhân dân. Nguyên nhân của sự tha hóa quyền lực do hoàn cảnh tư bản chủ nghĩa
vẫn còn tồn tại, sở hữu tư nhân và những nhu cầu tư lợi cá nhân vẫn tồn tại,
trình độ dân trí thấp chưa đủ sức kiểm soát quyền lực nhà nước... Ông nói rằng
“Trong các tổ chức chính trị và công đoàn của chúng ta, viên chức bị hủ hóa
(hay nói đúng hơn là có xu hướng bị hủ hóa) bởi hoàn cảnh tư bản chủ nghĩa; họ
có xu hướng biến thành những người quan liêu, nghĩa là thành những nhân vật có
đặc quyền, thoát ly quần chúng và đứng trên quần chúng”. Vì vậy, để hạn chế sự
tha hóa quyền lực của viên chức nhà nước, đảm bảo cho quyền lực nhà nước được
thực hiện có hiệu quả, V.I.Lênin chỉ ra yêu cầu phải thiết lập được cơ chế kiểm
soát quyền lực nhà nước.
Thứ hai, quan
điểm của V.I.Lênin về thiết lập cơ chế kiểm soát quyền lực nhà nước từ bên ngoài
và bên trong bộ máy nhà nước.
Trong cơ chế kiểm soát quyền lực từ bên ngoài bộ máy nhà nước,
V.I.Lênin nhấn mạnh đến việc nhân dân tham gia kiểm soát quyền lực nhà nước.
Người dân sau khi đã ủy quyền cho cơ quan nhà nước thì vẫn phải có quyền kiểm
soát bộ máy nhà nước đó để không bị mất quyền, lạm quyền. Các cơ quan nhà nước
phải luôn giữ mối liên hệ với nhân dân, chịu sự kiểm soát của nhân dân để không
trở thành quan liêu, thành bộ máy đứng trên nhân dân. Nhân dân có quyền kiểm
soát quyền lực nhà nước trước hết phải có quyền lựa chọn người đại diện thực sự
xứng đáng để họ tin cậy ủy quyền cho mình. Thể hiện ở việc quần chúng phải có
quyền được đề bạt trong nội bộ của họ bất kỳ một công nhân nào lên phụ trách
chức vụ lãnh đạo. Tuy nhiên, quyền bầu cử lựa chọn những người đại diện cho
mình chỉ thực sự có ý nghĩa khi gắn quyền đó với quyền bãi miễn những đại biểu
mà họ thấy không còn xứng đáng, không còn là đại diện thực sự cho lợi ích và
nguyện vọng của họ nữa. Ông cho rằng: “Mọi cơ quan được bầu ra hay hội nghị đại
biểu đều có thể coi là có tính chất dân chủ chân chính và đại biểu thực sự cho
ý chí của nhân dân khi nào quyền bãi miễn của cử tri đối với những người trúng
cử được thừa nhận và áp dụng”. Để đảm bảo cho những thủ tục đó dễ dàng thực
hiện thì nhân dân phải là người trực tiếp quyết định các thể thức, quy trình
thực hiện quyền bầu cử và bãi miễn. Để nhân dân có thể thực hiện quyền bầu cử
và bãi miễn những đại biểu của mình thì vấn đề quan trọng là nhân dân phải kiểm
soát được hoạt động của những người đại diện cho mình. Không kiểm soát được
hoạt động của các cán bộ, nhân viên nhà nước, không biết họ có hoạt động thực
sự đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân hay không thì không thực hiện
đúng đắn quyền bầu cử và bãi miễn.
Để kiểm soát được hoạt động của cán bộ, công
chức nhà nước, theo V.I.Lênin phải thành lập những cơ quan thanh tra chuyên
theo dõi, giám sát hoạt động của đội ngũ này. Những cơ quan thanh tra này có
thể là tổ chức thanh tra của quần chúng. Như vậy, nhân dân có quyền kiểm soát
mọi hoạt động của cán bộ, công chức nhà nước - những người đại diện cho ý chí
và quyền lực của họ để đảm bảo cho hoạt động đó là đúng với chức năng, nhiệm vụ
mà họ đã ủy quyền, tránh lạm quyền, lộng quyền là một nội dung quan trọng trong
cơ chế nhân dân tham gia kiểm soát quyền lực nhà nước.
Hoạt động cơ bản của nhà nước là quản lý xã hội
bằng pháp luật, ban hành khung khổ pháp luật, tổ chức thực hiện và kiểm tra
việc thực hiện pháp luật đó đảm bảo mọi hoạt động của xã hội đều trong khuôn
khổ đó. Vì vậy, theo V.I.Lênin, nhân dân kiểm soát quyền lực nhà nước là kiểm
soát mọi hoạt động của nhà nước, kiểm soát không chỉ những cơ quan dân cử do
nhân dân bầu ra mà kiểm soát tất cả các cơ quan nhà nước. Trong đó có, nguyên
tắc dân chủ về tổ chức - dưới hình thức cao nhất của nó, tức là việc các Xô
viết thực hiện những đề nghị và những yêu cầu để cho quần chúng tích cực tham
gia không những vào việc thảo luận những quy tắc, những quyết định và các đạo
luật chung, không những tham gia vào việc kiểm tra việc chấp hành các quy tắc,
quyết định và đạo luật đó mà còn trực tiếp tham gia thi hành chúng nữa.
V.I.Lênin không chỉ nói đến cơ chế kiểm soát
quyền lực ở bên ngoài mà còn bàn về vấn đề kiểm soát quyền lực nhà nước trong
nội bộ, giữa các nhánh quyền lực nhà nước với nhau. Ở đây, V.I.Lênin nói về
việc các cơ quan tư pháp được quyền kiểm soát hoạt động ban hành các đạo luật,
nghị quyết, quyết định hành chính của các cơ quan dân cử (Quốc hội, hội đồng
nhân dân ở địa phương) và cơ quan hành pháp. Ủy viên công tố chịu trách nhiệm
làm sao cho bất cứ quyết định nào của bất cứ cơ quan hành chính địa phương nào
cũng không được đi ngược lại pháp luật, Thông qua cơ chế này, cơ quan công tố
có thẩm quyền kiểm tra, giám sát hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp luật
và các quyết định hành chính của các cơ quan nhà nước khác, bao gồm cả cơ quan
thuộc nhánh lập pháp và hành pháp. Đây chính là cơ chế kiểm soát quyền lực của
nhánh tư pháp đối với lập pháp và hành pháp. Như vậy, V.I.Lênin đã đưa ra định
hướng là giữa các cơ quan nhà nước cần có sự kiểm soát quyền lực lẫn nhau,
nhưng ở đây mới chỉ nói đến cơ quan tư pháp kiểm soát hoạt động của cơ quan
hành pháp, lập pháp; còn cơ chế kiểm soát của cơ quan lập pháp và hành pháp đối
với cơ quan tư pháp thì chưa được chỉ ra cụ thể.
Thứ ba, quan
điểm của V.I.Lênin về điều kiện đề đảm bảo tính hiệu lực trong kiểm soát quyền
lực nhà nước.
V.I.Lênin không chỉ đề cập đến các cơ chế kiểm soát quyền lực nhà
nước bao gồm cơ chế kiểm soát bên trong và bên ngoài mà còn đưa ra những yêu
cầu, điều kiện đề đảm bảo tính hiệu lực trong kiểm soát quyền lực nhà nước. Đó
là đảm bảo tính độc lập, đủ quyền lực của các chủ thể kiểm soát đối với các đối
tượng kiểm soát. Để đảm bảo tính độc lập đó theo V.I.Lênin trước hết phải có sự
phân công quyền lực, giao nhiệm vụ một cách độc lập, rõ ràng giữa các cơ quan
nhà nước. Nếu cơ quan tư pháp lại thực hiện những nhiệm vụ hành chính thì không
thể kiểm soát các cơ quan hành chính được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét