Tham thì thâm - Truyện cổ tích thế tục
Ở
kinh thành Thăng Long, một lão nhà buôn giàu có nhưng rất tham lam. Vì tính
tham lam nên lão ta bị đười ươi và đám gia nhân lừa lấy đi rất nhiều hàng nhưng
không trả tiền. Đó là bài học thích đáng cho tính tham lam.
Ở vùng núi Tuyên Hưng có
loài đười ươi có thể nói được tiếng người, người ta bắt chúng về nuôi làm cảnh
tập nói một vài tiếng cho vui.
Lúc
ấy ở kinh thành Thăng Long có một lão nhà buôn giàu có nhưng rất tham lam, lão
ta rất khinh miệt người nghèo khó. Một hôm có mấy người khiêng võng đến trước
tiệm nhà lão, một người gia nhân vào nhà và nói:
–
Bà lớn nhà tôi bị cảm không ra gió được, ông chịu khó mang hang ra võng cho Bà
chọn.
Nghe
thấy có Bà lớn đến mua hàng , lão chủ tiệm hí hửng mang hàng ra cho Bà lớn chọn.
Lão đưa món nào Bà lớn ở trong võng cũng nói: “Được, được”. Gia nhân lại nói:
–
Bà lớn bảo mang hết hàng bà chọn về dinh để lấy tiền.
Lão
chủ tiệm mừng rỡ vô cùng. Lão hí hửng đi theo Bà lớn vừa đi lão vừa lẩm bẩm:
–
Đúng là bán cho nhà quan nói gì cũng mua.
Đến
một ngôi nhà lớn gia nhân lại nói:
–
Ông ngồi chờ ở đây, tôi sẽ mang tiền ra.
Lão
chủ tiệm hí hửng ngồi chờ, đám gia nhân mang hàng đi vào cổng lớn nên lão không
hề nghi ngờ gì. Lão ngồi đợi mãi đến chiều mà không thấy ai ra thì lão vào
trong ngôi nhà thì thấy giữa sân là cái võng của Bà lớn. Lão giật tấm vải che
ra thì hốt hoảng nhận ra Bà lớn là một con đười ươi. Đười ươi nói: “Được, được”.
Lão
hốt hoảng chạy sâu vào bên trong thì thấy đó chỉ là một căn nhà bỏ hoang, đám
gia nhân đã mang hàng theo cửa sau chạy đi mất.
Biết
mình đã bị lừa, lão chạy ra chửi rủa con đười ươi, nhưng nó vẫn chỉ nói “Được,
được”.
Lão
chủ tiệm đành nuốt giận đi về nhà. Đó là bài học thích đáng cho tính tham lam của
lão thấy lợi là hoa mắt không suy tính thiệt hơn.
Nguồn:
Truyện cổ tích./st3347
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét