"Cái
quý nhất của con người là đời sống. Ðời người chỉ sống có một lần. Phải sống
sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi
hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để đến khi nhắm mắt xuôi tay có
thể nói rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp
nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người. Và ta phải sống gấp
lên mới được vì tật bệnh vô lý hay một sự tình cờ bi đát nào đó có thể bỗng
nhiên cắt đứt cuộc đời".
Ðó là đoạn văn miêu
tả tâm trạng của Pavel trong nghĩa địa quê hương, nơi những bạn bè bị quân thù
treo cổ, khi anh vừa thoát khỏi cái chết do bệnh thương hàn ở công trường
Bayarka.
Ðoạn văn tiêu biểu
cho nhân sinh quan cộng sản ấy đã được nhiều bạn trẻ trên khắp thế giới thuộc
lòng và lấy làm châm ngôn sống. Lý tưởng cao đẹp nhất - sự nghiệp đấu tranh giải
phóng loài người, không chỉ bó hẹp trong một giai đoạn lịch sử đấu tranh giành
chính quyền, không chỉ ở phạm vi một quốc gia nào, mà càng ngày, chúng ta càng thấy
rõ sự nghiệp ấy chỉ mới bắt đầu. Nó không chỉ là một sự lựa chọn của một cá
nhân, một giai cấp mà là sự nghiệp thống nhất của nhân dân toàn thế giới. Sau
cuộc đấu tranh chống áp bức là cuộc đấu tranh chống đói nghèo bệnh tật, chống sự
kỳ thị, khủng bố..., cuộc đấu tranh để hoàn thiện bản thân và dân tộc. Chỉ khi
đó từ "giải phóng" mới có một ý nghĩa thật sự.
Vì vậy, "Thép
đã tôi thế đấy" không chỉ là khúc tráng ca về thế hệ đầu tiên của thanh
niên Xô-viết, những con người đã được tôi luyện trong lửa đỏ và nước lạnh như
Pavel, Sergey, Valia, Rita, Pankratov, Okuniev... mà là những vấn đề của hôm
nay và của tương lai.
Sau khi Liên Xô sụp
đổ, những giá trị lớn của văn học Xô-viết bị xem xét lại. Người ta không dám
công khai đả kích vào "Thép đã tôi thế đấy" nhưng cũng có người cho rằng,
đó là một thứ văn nghệ tuyên truyền, văn nghệ của một thời đã qua, ít có giá trị
văn hóa...
N.Ostrovsky là một
chiến sĩ, có học vấn không cao, cả đời ông chỉ viết được hai cuốn sách
("Ra đời trong bão táp" cũng đã được dịch ra tiếng Việt) nhưng không
phải vì thế mà giá trị văn hóa của tác phẩm lại không cao.
Trước đây, nhà văn
Ilia Erenbua đã từng coi "Thép đã tôi thế đấy" là Thánh kinh mới của
thanh niên Xô-viết. Nó là cuốn sách gối đầu giường của nữ anh hùng Liên Xô
Zoya, của Lý Tự Trọng, người thanh niên cộng sản Việt Nam đầu tiên. Ngay trong
khói lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, cuốn sách đã được nhà báo
Thép Mới (báo Nhân Dân) và Huy Vân dịch ra tiếng Việt, xuất bản năm 1954 và từ
đó đến nay đã làm say mê hàng triệu trái tim tuổi trẻ, là nguồn sức mạnh to lớn
cổ vũ thanh niên.
Hiện nay, ở nước
Nga sau cải tổ một tờ báo lớn viết: "Nokolai Ostrovsky và hình tượng của
nhà văn là Pavel Corchaghin đã và đang là biểu tượng lớn của một nền văn minh
vĩ đại".
Vào dịp này, hai cuốn
tiểu thuyết "Ra đời trong bão táp" và "Thép đã tôi thế đấy"
của nhà văn lại được tái bản tại Việt Nam. Một cậu bé lớp 9 đã thức suốt đêm để
đọc một mạch 700 trang "Thép đã tôi thế đấy" vì không dứt được. Sức sống
của tác phẩm không hề giảm sút ...
Cho đến nay,
"Thép đã tôi thế đấy" vẫn là một trong những tác phẩm thành công nhất
khắc họa chân dung người thanh niên cộng sản.
Pavel
Corchaghin-ghin từ con nhà "mụ nấu bếp", nghịch ngợm, đầy tính tự
phát, trong con mắt của con bé quý tộc hàng xóm là "du côn", đã trở
thành một anh hùng trong nội chiến, anh hùng trong lao động, và thể hiện rõ là
chân dung một con người thuộc về văn hóa tương lai. Cách mạng không chỉ tôi luyện
chí anh hùng mà còn có khả năng hoàn thiện và mở rộng những tính cách, những khả
năng tốt đẹp của con người. Cái nhìn của tư sản mới kỳ thị. Cái nhìn của vô sản
mới thật sự cầu thị và bao dung. Pavel mê tít sách ở nhà Tonya, nhìn mẹ Tonya
trong mối thiện cảm, dành nửa tháng lương để may áo xa-tanh mới và húi tóc, biết
làm ngoại giao, giữ thể diện quốc gia khi gặp lại con bé nhà Lesinsky... là một
khả năng cách mạng, khả năng tự cải biến mình nhưng không bao giờ xa rời nguyên
tắc, xa rời lý tưởng sống cao đẹp. Ðoạn đối thoại với Tonya khi gặp lại Pavel,
một bên sực nức mùi son phấn, giàu có, một bên là anh xúc tuyết (để làm đường sắt
chở củi cứu thành phố khỏi cái rét mùa đông) là đoạn bộc lộ sự tự tin của một tầm
cao văn hóa: "Tonya khó khăn lắm mới nhận ra cái người mặc rách rưới này
là Pavel đứng ngay đó, trước mặt Tonya, mình khoác manh áo rách bươm, chân xỏ
đôi ủng kỳ quái, cổ buộc cái khăn mặt cáu bẩn, mặt đã lâu không rửa. Chỉ độc có
đôi mắt là vẫn như xưa, đôi mắt ánh lên một ngọn lửa không gì dập tắt được: đôi
mắt Pavel... Tonya ngại ngùng không dám đưa tay ra bắt. Vasili, chồng chị, sẽ
nghĩ thế nào, nếu chị bắt tay Pavel? Ðời Pavel đã xuống dốc đến thế thì mình
cũng ngượng với mình thật ...
- Chào Pavlusa. Nói
thật với anh, tôi không ngờ thấy anh như thế này. Hóa ra chính quyền Xô-viết
không có việc gì khác tốt hơn đáng giao cho anh hay sao mà lại để anh đi xúc đất
như vậy? Tôi cứ tưởng đã từ lâu anh làm chính ủy hay là giữ một chức vụ gì đại
khái như vậy rồi kia đấy"...
Suy nghĩ của Tonya
có thể coi là một suy nghĩ bình thường vì Pavel có công trạng, đã từng cứu sống
cán bộ cấp trên. Nhưng Pavel đi làm cách mạng để hiến dâng chứ không phải đi kiếm
lợi lộc, chức vụ. Nếu như vậy, chỉ là từ thân phận hèn kém này sang thân phận
hèn kém khác dù có được sự "bọc đường" dễ chịu. Ðây là tấm gương soi
cho những ai theo cách mạng chỉ nhằm kiếm lợi lộc mà Lenin đã hết sức đả đảo.
Giải phóng nhân loại, giải phóng cá nhân, trước hết là sự tiến lên về tư tưởng,
nhân cách. Tầm cao và ý nghĩa sâu sắc của tác phẩm được toát lên từ hình tượng
Pavel chính là ở chỗ đó. Sức cuốn hút, sự tất thắng của con người và CNCS cũng
chính là ở chỗ đó.
Chừng nào con người
còn những khát vọng cao cả, chừng đó, "Thép đã tôi thế đấy" vẫn còn
là cuốn sách hấp dẫn, thôi thúc tiến lên.
HQ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét