Trải
qua bao đau thương, mất mát, hy sinh để giành được hòa bình, thống nhất đất
nước như ngày hôm nay, mỗi dịp kỷ niệm ngày đại thắng 30/4, mỗi chúng ta càng
thêm tự hào và xác định trách nhiệm với lịch sử.
Cứ
vào dịp Việt Nam chuẩn bị kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước
(30/4), các tổ chức phản động hải ngoại và những “nhà dân chủ” chống đối lại có
những hoạt động nhằm xuyên tạc ý nghĩa của thắng lợi đó.
Lý
Thái Hùng với danh nghĩa tự xưng là “Tổng bí thư” của tổ chức Việt Tân gần đây
còn hô hào biến ngày 30/4 thành “Tinh thần quốc kháng” để khôi phục cái chế độ
“Đệ tam cộng hòa”. Đến như Cù Huy Hà Vũ đã từng bị tòa án xử về tội gây chia
rẽ, bóp méo sự nghiệp thống nhất đất nước, khi bị trục xuất sang Mỹ còn hậm hực
bạo miệng lên tiếng: “Chế độ Cộng sản sụp đổ người Việt mới có hòa giải, hòa
hợp”. Là con của một cán bộ lãnh đạo tiền khởi nghĩa, Vũ tự vứt bỏ truyền thống
gia đình, trở thành kẻ chống đối, thì những phát ngôn kiểu như vậy không có gì
xa lạ.
Gần
đây, một số tổ chức phản động ở Mỹ đã bày ra các cuộc tọa đàm, ra mắt tổ chức,
biểu tình mà theo chúng là để tìm con đường “phục quốc”. Tháng 8/2018, tổ chức
“Tập hợp dân chủ cho Việt Nam” tập hợp một cuộc hội thảo “Nhìn lại chiến tranh
Việt Nam”, đã đưa ra một số luận điểm, ý kiến biện hộ cho thất bại của chính
quyền Sài Gòn... và gần đây nhất là việc chủ tịch đảng việt tân Đỗ Hoàng Điềm,
LS Nguyễn Văn Đài và một số đối tượng chống đối ở hải ngoại và trong nước đang
hô hào việc sẽ tổ chức chương trình tưởng niệm và chia sẻ vào ngày 30/4 với cái
tên khá kêu như "Tưởng niệm 45 năm tháng tư đen- hội luận và tâm tình
online". Bên cạnh đó thì một số lợi dụng mạng xã hội để liên tục đưa lên
những hình ảnh gọi là đấu tranh vì tự do, phản đối chế độ độc đảng ở Việt
Nam.... Nhưng trớ trêu thay đó chỉ là những kẻ không có công ăn việc làm, sống
nhờ bảo hiểm xã hội, dựa hơi các tổ chức để nhận ít đồng đô la trợ cấp.
Trong
khi đó, những người am hiểu chính trị tiếp tục có những nhận định, đánh giá
khách quan hơn về Việt Nam. Ông Henry Kissinger, cựu Ngoại trưởng, Cố vấn đặc
biệt của Tổng thống Mỹ đã viết: “Hà Nội chỉ chiến đấu với một lẽ duy nhất, đó
là lòng yêu nước của họ... dưới sự lãnh đạo của những người Cộng sản Việt Nam”.
Ông Henry Kissinger là người trực tiếp đàm phán Hiệp định Paris, đối mặt với
những người đại diện tài ba của Việt Nam và hiểu rõ lịch sử đã viết lên điều
đó.
Có
những người bên kia chiến tuyến sau này đã thừa nhận thất bại, ghi nhận chiến
thắng của dân tộc và công lao to lớn của những người cộng sản. Chuẩn tướng
Nguyễn Hữu Có, nguyên Phó Thủ tướng kiêm Tổng trưởng Quốc phòng Việt Nam Cộng
hòa khi trả lời Báo Pháp luật ở TP. Hồ Chí Minh đã nói: “Chiến thắng 30/4 rất
vĩ đại, là sức mạnh chiến thắng của toàn dân tộc Việt Nam”.
Ngay
cả cựu Thủ tướng ngụy quyền Sài Gòn Nguyễn Cao Kỳ khi trả lời báo chí nước
ngoài cũng đã nói lên sự thật: “Thống nhất xứ sở là nhiệm vụ của mỗi người con
Việt Nam nhưng chúng tôi không làm được. Những người anh em phía bên kia đã làm
được, phải chấp nhận đó là lịch sử...Vậy mà còn quay ra nói phục quốc? Nước
Việt Nam có mất cho Tây, cho Tàu đâu mà phục
quốc?”. Đáng tiếc là có những kẻ không hiểu rõ nguồn cội, nặng tư tưởng
hận thù đã xuyên tạc với mục đích chống Nhà nước lại phủ nhận công lao của Đảng
và toàn dân ta. Họ không những đi ngược lại tinh thần “khép lại quá khứ, hướng
tới tương lai” mà còn phơi bày bộ mặt yêu nước giả dối.
Gần
nửa thế kỷ đã trôi qua, nhắc lại chiến thắng 30/4 là dịp chúng ta ôn lại lịch
sử để tự hào và chung sức bảo vệ thành quả có được như ngày hôm nay./.
Đại thắng mùa Xuân 1975 được ghi vào lịch sử dân tộc ta như một trong những trang sử chói lọi nhất, biểu tượng sáng ngời về sự toàn thắng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và trí tuệ con người, đi vào lịch sử thế giới như một chiến công vĩ đại của thế kỷ 20, một sự kiện có tầm quan trọng quốc tế to lớn và có tính thời đại sâu sắc.
Trả lờiXóa