Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2025

PHẢI GIỮ ĐÚNG LỊCH SỬ, BẢO VỆ SỰ THẬT LỊCH SỬ!

     Xưa đánh Mỹ, ngụy các bác dũng cảm, kiên cường. Nay trên mặt trận không tiếng súng chống lật sử các bác vẫn kiên trung anh dũng. Xin cảm ơn các bác thật nhiều.

“Chờ đó, rồi ông sẽ lên gặp công an…!” một số người vào bài tôi đe dọa như vậy!

Thật đau lòng khi lẽ phải, chân lý bị thao túng. Một người mà cả gia đình hy sinh cho Cách mạng với người ba là bí thư đầu tiên của Đảng bộ Cộng sản xã, người mẹ là mẹ chiến sỹ chăm lo cho bộ đội đánh Pháp đánh Mỹ, cả hai đã thành liệt sỹ cùng với cô chú, dượng, anh đều ngã xuống vì tham gia chống Mỹ. Một người mà 10 tuổi theo học trường cách mạng, 13 tuổi thoát ly gia đình tham gia kháng chiến, 14 tuổi thành chiến sỹ Giải phóng quân, cùng đồng đội bao lần vào sống ra chết, không chịu đi ra miền Bắc học tập chỉ vì căm thù Mỹ ngụy, quyết ở miền Nam chiến đấu đền nợ nước, trả thù nhà. Một người mà cả cuộc đời cống hiến cho Quân đội để trước khi rời quân ngủ có quyền tự hào rằng đã làm tròn trách nhiệm của người chiến sỹ quân đội nhân dân VN, mà không lúc nào không nghĩ đến làm sao góp phần nhỏ của mình vào xây dựng quân đội như lời Bác Hồ đã nói “…chính trị trọng hơn quân sự…”. Một người mà đủ tuổi để trở thành Đảng viên của Đảng đã được kết nạp vào Đảng khi chiến trường vô cùng gian khổ, ác liệt khó khăn, và có quyền tự hào gần 55 năm đứng dưới lá cờ vinh quang của Đảng đã luôn đặt lợi ích giai cấp và lợi ích của nhân dân lên hàng đầu, chấp nhận sống trong sạch, không bao giờ nhận những đồng tiền bất chính.

Thế mà giờ đây, khi đứng trước những việc tưởng như không bao giờ xảy ra dưới chế độ ta, chế độ XHCN do Đảng ta, Đảng của Bác Hồ sáng lập rèn luyện, luôn lấy CN Mác - Lê Nin và TT Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam… lại có thể xảy ra. Đó là kẻ bán nước “…cõng rắn cắn gà/Rước voi giày mã…” - (HCM) Nguyễn Ánh cùng những kẻ như Lê Văn Duyệt, Phan Thanh Giản, Trương Vĩnh Ký… lại thành danh nhân văn hóa - anh hùng đất Việt, được đúc tượng đặt tên đường, tên trường… một điều càng lạ lùng hơn, khi những ai phản biện lại bị xúc phạm thậm tệ và thậm chí còn bị đe nẹt khởi tố bắt giam… Và tôi cũng đã nằm trong sự xúc phạm đe dọa đó.

Nhiều anh em, bạn bè và con cháu đã khuyên tôi nên dừng lại, việc này chỉ có Đảng mới đủ sức giải quyết thôi! Họ lo cho tôi không an toàn, tôi đã nói với họ rằng: Cả cuộc đời hy sinh cho Đảng, nay đã xế chiều, quỹ thời gian chẳng còn lại bao nhiêu, hơn 50 năm sống trong hòa bình, được hưởng cái quý giá nhất của dân tộc đó là “…độc lập, tự do” (HCM) so với bao đồng đội đã hy sinh thì mình đã được hưởng thụ quá nhiều, nay dừng lại có khác gì máu xương, anh hùng liệt sỹ đổ xuống sẽ trở nên vô nghĩa, do vậy tôi sẽ còn sức còn chiến đấu và bên mình có có bao đồng chí, đồng đội, đồng bào cùng chung sức, hương hồn các liệt sỹ sẽ ủng hộ, nhất là thế hệ trẻ đòi hỏi thế hệ già không thể buông xuôi. Sáng nay đọc bài viết của bạn Phan Trung Can với tiêu đề Nỗi đau và cay đắng, tôi rất đồng tình. Dân tộc ta đã bị tủi nhục vì mất nước, không có nỗi đau nào bằng “nước mất nhà tan” cả. Song ngày nay đất nước đang hòa bình phát triển, vị thế ngày càng nâng cao sao lại có nỗi đau này. Vì vậy tôi lại tiếp tục viết, viết cho người đã hy sinh, viết cho thế hệ chúng tôi còn đang sống và viết cho thế hệ hiện nay và lớp trẻ mãi sau: nếu chúng ta để nhận thức đúng sai, chính tà lẫn lộn, sự thật lịch sử không được bảo vệ, kẻ bán nước được ca ngợi, thì người yêu nước, anh hùng dân tộc sẽ bị quy tội, chủ nghĩa yêu nước Việt Nam sẽ không còn, sức mạnh của cả dân tộc sẽ bị tàn phá… Âm mưu của kẻ thù với CL DBHB không đánh mà thắng sẽ thành sự thật, bài học vết xe đổ của LX, ĐA và Ucraina sẽ lặp lại ở nước ta. Bởi vậy là Đảng viên của Đảng không cho phép chúng ta ngừng viết và ngừng đấu tranh./.


Khuyết danh ST.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét