Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025

NHẬN DIỆN VÀ HÓA GIẢI NHỮNG “ĐIỂM NGHẼN” TRONG BẢO VỆ NỀN TẢNG TƯ TƯỞNG CỦA ĐẢNG!

     Dự thảo Báo cáo chính trị của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII tại Đại hội XIV của Đảng đã đánh giá: “Công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch được triển khai quyết liệt, đồng bộ, có hiệu quả”, nhưng để công tác này đạt hiệu quả cao như kỳ vọng, cần dũng cảm nhìn thẳng vào những “điểm nghẽn” đang tồn tại để hóa giải, nhằm bảo vệ vững chắc nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh hiệu quả với các quan điểm sai trái, thù địch trong kỷ nguyên phát triển mới.

Đâu là những “điểm nghẽn”?

Từ thực tiễn bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, chúng tôi chỉ ra một số điểm nghẽn cơ bản sau:

“Điểm nghẽn” đầu tiên: Nhận thức, trách nhiệm chưa ngang tầm

Một bộ phận cán bộ, đảng viên, kể cả người làm công tác lãnh đạo, quản lý, nhà báo, nhà khoa học vẫn chưa nhận thức đầy đủ ý nghĩa, tầm quan trọng của nhiệm vụ bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch. Có người cho rằng đây là công việc riêng của cơ quan tuyên giáo hay Ban chỉ đạo 35, dẫn đến tình trạng “khoán trắng”, thiếu sự vào cuộc đồng bộ, quyết tâm.

Bên cạnh đó, có nơi còn tách rời giữa nhiệm vụ bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng với nhiệm vụ phản bác quan điểm sai trái, thù địch, khiến công tác triển khai thiếu tính hệ thống, hiệu quả không cao, kiến nhận thức chưa đầy đủ và hành động thiếu quyết liệt.

“Điểm nghẽn” thứ hai: Cuộc chiến “không cân sức” trên không gian mạng

Các thế lực thù địch sở hữu tiềm lực công nghệ vượt trội, có mạng lưới truyền thông chuyên nghiệp, được tài trợ mạnh mẽ từ các chính phủ, từ lực lượng trá hình núp trong các tổ chức thao túng không gian mạng, thông qua nền tảng mạng xã hội, phát tán thông tin sai trái với tốc độ cực nhanh, đa chiều. Trong khi đó, lực lượng ta, đặc biệt ở cấp cơ sở, chủ yếu là kiêm nhiệm, thiếu điều kiện tiếp cận thông tin, thiếu kỹ năng, phương tiện hiện đại để nhận diện và đấu tranh hiệu quả ngay từ ban đầu.

Không ít trường hợp, thông tin vì trải qua quy trình biên tập nhiều tầng, khiến phản ứng của lực lượng đấu tranh bị động, “chạy theo sự kiện”, có lúc chưa thật sự tạo được “thế chủ động”.

“Điểm nghẽn” thứ ba: Nguồn lực và cơ chế bảo đảm còn bất cập

Nhiệm vụ nặng nề, nhưng điều kiện vật chất, chính sách hỗ trợ cho lực lượng đấu tranh vẫn còn rất hạn chế. Nhiều cán bộ, đảng viên làm nhiệm vụ bảo vệ nền tảng tư tưởng vẫn “tay không bắt giặc”, tự trang bị thiết bị, mạng Internet, dữ liệu di động để làm việc. Cơ chế, chính sách động viên, khích lệ, khen thưởng chưa tương xứng với tính chất đặc thù, nguy hiểm của công tác này.

“Điểm nghẽn” thứ tư: Thiếu cơ chế bảo vệ người đấu tranh

Đây là “điểm nghẽn của điểm nghẽn”. Một thực tế đáng quan tâm là những người trực diện phản bác thường bị đe dọa, bôi nhọ, thậm chí bị cô lập trong môi trường công tác. Khi bị vu khống hoặc kiện cáo, họ chưa nhận được sự bảo vệ kịp thời từ tổ chức, rất dễ rơi vào trạng thái tâm lý bất an, khi được “minh oan” lại rơi vào hoàn cảnh “được vạ thì má đã sưng”. Điều đó làm suy giảm tinh thần đấu tranh, chỉ dám “múa gậy trong bị”, bảo vệ và đấu tranh cầm chừng.

Phá “điểm nghẽn” như thế nào?

Dự thảo Báo cáo chính trị của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII tại Đại hội XIV của Đảng tiếp tục chủ trương: “Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, cơ hội chính trị”. Vì vậy, một trong những vấn đề đặt ra cấp bách là phải phá vỡ các điểm nghẽn nêu trên, để công tác này thực sự đạt hiệu quả cao nhất, với những giải pháp cụ thể sau:

Một là, nâng cao nhận thức, trách nhiệm của chủ thể, lực lượng đấu tranh

Cấp ủy, tổ chức đảng, Ban chỉ đạo 35 các cấp phải quán triệt sâu sắc cần nâng cao nhận thức về ý nghĩa sống còn của công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch và thấy rõ những điểm nghẽn để kịp thời hóa giải.

Tạo sự thống nhất giữa nhận thức và hành động của các chủ thể, lực lượng trong nhận diện và đấu tranh; trong đó, lực lượng nòng cốt, chuyên sâu phải chủ động phối hợp với cơ quan báo chí, đơn vị chức năng, tổ chức chính trị - xã hội, để hình thành “thế trận tư tưởng thống nhất”.

Cần kết hợp giữa lực lượng chuyên trách và bán chuyên trách; giữa nhà lý luận với người làm truyền thông; giữa “chiến sĩ tư tưởng” và “chiến sĩ công nghệ”. Khi toàn hệ thống chính trị cùng chung tiếng nói, sức lan tỏa của công tác đấu tranh sẽ mạnh hơn gấp bội.

Mỗi cá nhân, cơ quan, đơn vị cần có kế hoạch đấu tranh cụ thể, xác định trọng tâm, trọng điểm, phân công trách nhiệm rõ ràng; khơi dậy tinh thần trách nhiệm, lòng tự hào, ý chí xung kích trong mỗi cán bộ, đảng viên - những người đang ngày đêm giữ vững “trận địa tư tưởng” của Đảng.

Hai là, tiếp tục hoàn thiện cơ chế, chính sách bảo đảm và bảo vệ người đấu tranh

Phải có cơ chế đãi ngộ, khen thưởng, hỗ trợ vật chất và tinh thần xứng đáng với nhiệm vụ đặc biệt này. “Cuộc chiến” này không chỉ đòi hỏi tri thức, mà còn là sự dũng cảm, bền bỉ và chấp nhận rủi ro. Vì vậy, cần có quy định pháp lý rõ ràng bảo vệ người trực tiếp đấu tranh; tuyệt đối không để các lực lượng tiên phong này “đơn thương, độc mã” trên mặt trận tư tưởng - văn hóa.

Cùng với đó, Đảng và Nhà nước cần nghiên cứu, bổ sung chính sách thu hút nhân lực chất lượng cao tham gia lĩnh vực bảo vệ nền tảng tư tưởng, nhất là các chuyên gia công nghệ, chuyên viên an ninh mạng, nhà báo, nhà khoa học trẻ, chuyên gia lý luận hàng đầu. Các cơ quan báo chí, nền tảng truyền thông số cần tăng cường sản xuất nội dung tích cực, sáng tạo, hấp dẫn, có tính lan tỏa cao. Khi thông tin chính thống chiếm lĩnh không gian mạng, thì luận điệu sai trái tự khắc bị đẩy lùi.

Không công nghệ nào thay thế được trí tuệ con người. Lực lượng làm công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng cần được đào tạo toàn diện về lý luận chính trị, truyền thông, công nghệ và tâm lý xã hội. Đặc biệt, cần quan tâm thế hệ trẻ - những người am hiểu công nghệ, năng động, sáng tạo - để họ trở thành lực lượng xung kích trên không gian mạng. Đồng thời, xây dựng cơ chế tôn vinh, bảo vệ, khích lệ người tham gia đấu tranh, giúp họ yên tâm, tự tin, giữ vững khí tiết và bản lĩnh.

Ba là, đầu tư nguồn lực, phương tiện hiện đại

Trong thời đại số, nếu không có công cụ mạnh, không thể đấu tranh hiệu quả. Cần đầu tư hệ thống hạ tầng kỹ thuật, trung tâm dữ liệu, công cụ, phần mềm phân tích nhận diện thông tin xấu độc, công cụ quản lý nội dung số; khắc phục tình trạng “tay không bắt giặc” trong bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trên không gian mạng. Đồng thời, đẩy mạnh truyền thông tích cực, lan tỏa giá trị nhân văn, tôn vinh tập thể, cá nhân có thành tích trong công tác này.

Bên cạnh đó, cần tổ chức đào tạo chuyên sâu về kỹ năng phản bác, khai thác thông tin, viết bài lý luận, phản biện xã hội; kết hợp huấn luyện tác chiến trên không gian mạng cho các lực lượng 35 toàn quốc.

Phá “điểm nghẽn”, cởi “nút thắt” chính là hành động tự đổi mới của Đảng trên mặt trận tư tưởng. Khi cơ chế, chính sách thông thoáng; khi người đấu tranh được bảo vệ và khích lệ; khi mỗi cán bộ, đảng viên đều ý thức được vai trò của mình - thì công tác đấu tranh phản bác quan điểm sai trái, thù địch chắc chắn sẽ đạt được hiệu quả cao hơn, bền vững hơn.

Ứng dụng công nghệ hiện đại, chủ động tấn công địch trên không gian mạng. Đấu tranh tư tưởng trong kỷ nguyên số không thể “đánh tay không”. Cần chủ động ứng dụng công nghệ (AI, Big Data) để giám sát, phân tích, dự báo, nhận diện sớm các chiến dịch truyền thông chống phá. Bên cạnh đó, hình thành các trung tâm dữ liệu chiến lược, nhóm phản ứng nhanh, đội ngũ chuyên gia công nghệ, phối hợp với nhà lý luận, báo chí, an ninh mạng để xử lý, phản bác kịp thời.

Kinh nghiệm từ thực tế cho thấy, nếu chủ động nắm bắt, dự báo đúng xu hướng, phản ứng nhanh bằng lý lẽ sắc bén, chúng ta có thể chuyển từ “phòng thủ” sang “tấn công”, chiếm lĩnh trận địa tư tưởng.

Bốn là, củng cố “thế trận tư tưởng” trong kỷ nguyên số

Không gian mạng hôm nay không chỉ là môi trường giao tiếp, mà đã trở thành “mặt trận tư tưởng” sôi động và phức tạp nhất. Ở đó, từng dòng trạng thái, từng video, từng bình luận đều có thể là “viên đạn bọc đường” tác động vào nhận thức từng người và toàn xã hội. Cuộc chiến này không tiếng súng, nhưng nóng bỏng từng giờ. Nó đòi hỏi sự tỉnh táo, kiên định và bản lĩnh của mỗi người - nhất là đội ngũ cán bộ, đảng viên.

Vì vậy, cần xây dựng "thế trận nhân dân" trên không gian mạng. Không thể chỉ trông chờ vào lực lượng chuyên trách, mà mỗi đảng viên, mỗi công dân yêu nước đều có thể là “chiến sĩ”, biến sức mạnh của toàn dân thành lá chắn vững chắc trước mọi thông tin xấu độc, tạo “bức tường thành” vững chắc trong bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch.

Bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái thực chất là một nội dung của cuộc đấu tranh giai cấp trên lĩnh vực tư tưởng; một nội dung quan trọng của bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa trong thời kỳ mới, đòi hỏi phải có giải pháp tổng thể; trong đó, nhất thiết nhận diện và hóa giải những “điểm nghẽn” nêu trên như là một giải pháp có tính đột phá./.
Môi trường ST.

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: HỎI DÂN ĐỂ HIỂU CÁN BỘ!


     Tư tưởng Hồ Chí Minh về dựa vào dân để xây dựng, chỉnh đốn Đảng, dựa vào dân để hiểu cán bộ, để làm công tác cán bộ đến nay còn nguyên giá trị. Theo đó, “hỏi dân để hiểu cán bộ” không chỉ là phương châm mà còn là biện pháp hiệu quả để xây dựng đội ngũ cán bộ ngang tầm nhiệm vụ trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc Việt Nam!

Tầm quan trọng đặc biệt của gần dân, sát dân, hiểu dân

60 năm trước, Bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phú Kim Ngọc-“cha đẻ của khoán hộ”, “khoán 10”-luôn đau đáu với miếng ăn, hạnh phúc của người dân. Ông luôn quan niệm “phải để nông dân làm chủ mảnh đất của mình”. Những suy nghĩ, quan niệm của ông không tự nhiên hình thành mà nó bắt nguồn từ rất nhiều chuyến thực tế khảo sát, nắm bắt thực tiễn đời sống, hoạt động sản xuất của người dân. Từ năm 1965, Bí thư Tỉnh ủy Kim Ngọc cho triển khai thí điểm “khoán hộ” ở một số huyện như Vĩnh Tường, Yên Lạc...

Hẳn nhiên, khi hành động vì dân, phù hợp với chân lý đời sống, “khoán hộ” của Bí thư Kim Ngọc được tập thể Ban Thường vụ Tỉnh ủy ủng hộ. Như luồng gió mới, “khoán 10” tạo ra hướng đi mới trong cách thức quản lý, gắn lợi ích với kết quả lao động, người dân phấn khởi, tâm huyết, chăm chỉ, phát huy kinh nghiệm đã có từ ngàn đời, tạo nên những cánh đồng lúa trĩu hạt báo hiệu sự ấm no. Rõ ràng, phải thật sự vì dân, gần dân, sát dân, thấu hiểu thực tế, thấu cảm lòng dân, trăn trở với câu hỏi “làm thế nào để mang lại cuộc sống tốt đẹp cho dân?”, Bí thư Kim Ngọc mới có những quyết định táo bạo để người dân có bữa ăn no, đời sống được cải thiện, có thêm thóc gạo gửi vào chiến trường.

Trong thời gian là cán bộ cấp cao đứng đầu tỉnh Nghệ An (2000-2002)-địa phương có địa giới hành chính rộng nhất cả nước, “tư dinh” của Bí thư Tỉnh ủy Trương Đình Tuyển chỉ là căn phòng tập thể nằm trên tầng 2, trong khuôn viên trụ sở Tỉnh ủy. Thời gian này, người dân TP Vinh và đặc biệt là bà con tiểu thương tại chợ Quán Lau (gần cơ quan Tỉnh ủy Nghệ An) rất quen thuộc với hình ảnh một vị Bí thư quần xắn ngang bắp, chân đi dép tông, đạp chiếc xe đạp Thống Nhất cũ kỹ đi chợ, vừa mua thực phẩm về nấu ăn, vừa tranh thủ gần dân để hỏi chuyện. Bởi ông nắm được thông tin, có những việc dân biết hết nhưng họ không nói, không bày tỏ. Trong đầu Bí thư Tỉnh ủy Trương Đình Tuyển luôn trăn trở “làm thế nào để dân nói, dân chia sẻ, đồng hành với cán bộ, đảng viên?”.

Chính nhờ đi sâu vào thực tiễn đời sống người dân, nắm bắt nguyện vọng của nhân dân, trên cương vị Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An, ông làm cuộc “cải tổ” có một không hai trong lịch sử phát triển của Đảng bộ tỉnh này. Gần 3 năm, ông cương quyết thay 9 bí thư huyện ủy, trong đó có cả cán bộ vốn là chỗ thân tình, nhưng vì việc chung, ông vẫn kiên quyết không có ngoại lệ. Chỉ cần những lãnh đạo cũ yếu kém, làm sai trái hoặc thiếu bản lĩnh là ông đề xuất tập thể thay ngay.

Thời gian qua, từ khi chính quyền địa phương hai cấp đi vào hoạt động càng khẳng định vai trò, tầm quan trọng đặc biệt của việc gần dân, sát dân và hiểu dân. Điển hình như tại xã Hải Hậu, tỉnh Ninh Bình, sau hơn 3 tháng vận hành mô hình tổ chức chính quyền địa phương hai cấp, đại đa số người dân được lấy ý kiến đều đánh giá cao hiệu quả xử lý công việc của chính quyền và tinh thần, trách nhiệm phục vụ của đội ngũ cán bộ, công chức. Trong đó, Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Hải Hậu được nâng cấp, sửa chữa khang trang, đáp ứng nhu cầu phục vụ người dân, doanh nghiệp. Xã ưu tiên nguồn lực đầu tư đồng bộ trang thiết bị với hệ thống máy lấy số xếp hàng tự động, máy cảm ứng tra cứu thông tin, hệ thống kết nối mạng trực tuyến, mạng nội bộ... để phục vụ người dân đến giao dịch, không để nhân dân phải chờ đợi lâu.

Với tinh thần “lấy người dân làm trung tâm phục vụ”, Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Hải Hậu đã tiếp nhận và giải quyết cơ bản hồ sơ thủ tục hành chính. Đây là minh chứng rõ ràng khi cán bộ, công chức cấp xã, phường gần với người dân hơn thì cơ chế tiếp nhận ý kiến, xử lý phản ánh cũng nhanh hơn, hiệu quả hơn và niềm tin của người dân với Đảng, Nhà nước, chính quyền được củng cố vững chắc hơn.

Biểu hiện và hệ lụy của bệnh xa dân

Vài năm trước, với những vi phạm rất nghiêm trọng, cựu Bí thư Tỉnh ủy Lào Cai Nguyễn Văn Vịnh bị Hội đồng xét xử sơ thẩm Tòa án Nhân dân tỉnh Lào Cai tuyên mức án 5 năm 6 tháng tù về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Khi cơ quan chức năng thực hiện lệnh bắt tạm giam và khám xét nhà riêng của ông Nguyễn Văn Vịnh, trên mạng xã hội xuất hiện nhiều bình luận thể hiện tâm lý hả hê. Từ lâu, căn biệt thự của gia đình ông Vịnh nằm ở vị trí được xem là đẹp nhất TP Lào Cai (cũ) đã trở nên xa cách với đời sống của phần đông người dân. Hình ảnh người cán bộ như vậy khiến người dân bức xúc.

Cũng từ khi chính quyền địa phương hai cấp đi vào hoạt động, tại nhiều địa phương, cán bộ chưa nắm được thực tiễn, không nắm được địa bàn, chưa sâu sát và xắn tay hành động cùng nhân dân. Điển hình nhất là những đợt thiên tai gây nhiều thiệt hại ở các địa phương vừa qua cho thấy, không phải địa phương nào cán bộ, chính quyền cơ sở cũng sâu sát, nắm được thực tế để chỉ đạo xử lý các công việc phù hợp, kịp thời đáp ứng yêu cầu thực tiễn. Đặc biệt, nhiều thủ tục hành chính gây phiền hà, nhũng nhiễu ở các địa phương vẫn chưa được loại bỏ, trong khi người dân luôn có cái nhìn không tốt về thực trạng này.

Tìm hiểu những câu chuyện thực tế ở nhiều địa phương cho thấy, tình trạng cán bộ mắc bệnh xa dân, quan liêu, thích nghe báo cáo, không chịu nắm cơ sở diễn ra khá phổ biến. Cán bộ ít đến với dân, ít nghe tâm tư, nguyện vọng của người dân; cán bộ tránh, trốn tiếp dân bằng nhiều lý do, nhất là khi có “tình huống điểm nóng”. Người dân không dễ gặp được cán bộ dù ý kiến, nguyện vọng muốn trình bày với người có trách nhiệm giải quyết là chính đáng và cần thiết.

Bệnh xa dân của một số cán bộ, đảng viên được biểu hiện ở cả suy nghĩ, thái độ, hành vi và việc làm cụ thể như: Thiếu kiểm tra, đôn đốc, không sâu sát, không nắm chắc tình hình cơ sở, xa quần chúng, bàn giấy; làm việc quan cách, cửa quyền, hách dịch, thiếu dân chủ, vòi vĩnh, thờ ơ, vô cảm, tắc trách, thiếu trách nhiệm trước những khó khăn, bức xúc và đòi hỏi quyền lợi chính đáng của nhân dân...

Bệnh xa dân dẫn tới hậu quả, hệ lụy vô cùng nguy hiểm, một trong những nguyên nhân đe dọa sự tồn vong của chế độ: Quan điểm, đường lối của Đảng, chủ trương, chính sách của Nhà nước không đến được với người dân; khi tổ chức thực hiện không hiệu quả vì áp dụng không sát với thực tiễn ở từng địa phương, cơ sở, không hợp lòng dân, không làm cho dân tin, dân hiểu, dân theo, gây bức xúc.

Nguy hại hơn, bệnh xa dân dẫn đến tệ nạn tham nhũng, lãng phí tiền của, sức lao động của nhân dân trong quản lý, xây dựng các công trình công cộng..., trở thành “mắt xích yếu nhất” để các thế lực thù địch lợi dụng lôi kéo, mua chuộc, khiến cán bộ, đảng viên sa ngã, làm suy yếu chính quyền, làm mất uy tín của Đảng, Nhà nước đối với nhân dân; kích động nhân dân chống lại chính quyền, gây xung đột, tạo “điểm nóng” dẫn đến hậu quả “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong Đảng, trong dân.

Trên hết và trước hết của người “công bộc”

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy: “Nhân dân ta có hàng chục triệu người, có hàng mấy chục triệu tai mắt, tay, chân. Nếu biết dựa vào nhân dân thì việc gì cũng xong”. Người còn nhắc nhở đội ngũ cán bộ, đảng viên: “Trước mặt quần chúng, không phải ta cứ viết lên trán chữ “cộng sản” mà ta được họ yêu mến. Quần chúng chỉ quý mến những người có tư cách, đạo đức”.

Chính vì vậy, trong mọi hành động và việc làm, cán bộ, đảng viên phải luôn gần dân, sát dân, dựa vào dân, nắm bắt nguyện vọng của nhân dân; phát huy vai trò của nhân dân, làm lợi cho nhân dân; phải bàn bạc với dân, hỏi ý kiến, kinh nghiệm của dân, giải thích cho dân hiểu, cổ động dân, giúp dân đặt kế hoạch, khuyến khích, đôn đốc, theo dõi, giúp đỡ dân giải quyết những khó khăn. Với công việc, phải đặt việc công lên trên, lên trước; phải tận tâm, tận lực, không sợ khó, sợ khổ.

Bất luận hoàn cảnh nào, mỗi cán bộ, đảng viên phải là những người tiền phong, gương mẫu, có tính dẫn dắt, truyền cảm hứng cho nhân dân nên phải luôn khẳng định tính đứng đắn, trong sáng trong ứng xử, tính chăm chỉ, cần cù trong công tác, tính kỷ luật, khuôn phép trong sinh hoạt. Theo đó, từng cán bộ, đảng viên phải xây dựng hình ảnh đẹp trong đội ngũ, trong công sở cả về tư cách cá nhân lẫn cách phục vụ nhân dân, từ đó góp phần nâng cao hiệu quả trong các hoạt động, ngày càng thuyết phục được nhân dân.

Cùng với đó, mỗi cán bộ, đảng viên phải thường xuyên bồi dưỡng chuyên môn, nghiệp vụ để trở thành những công chức chuyên nghiệp miệng nói, tay làm, thống nhất lời nói và hành động, thực hiện lý luận gắn với thực tiễn; chống thói tùy tiện, ba hoa, chủ quan; chống bệnh hình thức, sáo rỗng, quan liêu, coi thường nhân dân... Có như vậy, cán bộ, đảng viên mới được dân mến, dân tin, dân phục, sẵn sàng chia sẻ tâm tư, nguyện vọng; gắn bó mật thiết được với nhân dân.

Bài học “hỏi dân để hiểu cán bộ”, dựa vào dân để xây dựng, chỉnh đốn Đảng, dựa vào dân để làm công tác cán bộ của Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh càng ngẫm càng thấy thấm thía và giá trị, nhất là trong bối cảnh toàn Đảng, toàn dân, toàn quân đang ra sức thi đua, lập thành tích hướng về Đại hội XIV của Đảng./.
Môi trường ST.

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: VÌ SAO PHƯƠNG TÂY TỪNG TIN ZELENSKY NHƯNG GIỜ KHÔNG CÒN ĐẶT CƯỢC VÀO ÔNG?

     Chiến sự Ukraine vs Nga đang ở pha cuối cùng, quân Nga tiến lên ổn định hàng ngày đẩy quân Ukraine vào thế bị tan rã và đầu hàng.

Dưới đây là phân tích ngắn 3 lớp nguyên nhân giải thích vì sao Mỹ, phương Tây từng đặt cược lớn vào Zelensky nhưng nay không còn coi là lựa chọn tối ưu.

Phân tích này dựa trên bối cảnh thực tế: chính trị nội bộ Ukraine rối ren, chiến trường bất lợi, và Mỹ, phương Tây đang mệt mỏi vì chiến tranh.

1) BAN ĐẦU MỸ, PHƯƠNG TÂY TIN ZELENSKY VÌ 3 LÝ DO RẤT MẠNH

(A) Hình ảnh “Người mới mẻ, chống tham nhũng” rất phù hợp kỳ vọng của châu Âu

Ukraine trước 2019 nổi tiếng là quốc gia tham nhũng cao nhất châu Âu.

Phương Tây muốn một lãnh đạo có hình ảnh sạch, dễ thúc đẩy cải cách.
Zelensky lúc đó là “tấm gương trống”: không dính phe phái, không tai tiếng, dễ hợp tác.

Vì vậy là người phương Tây tin có thể “reset” Ukraine. 

(B) Zelensky là người duy nhất dám hứa “đàm phán - hòa bình” với Nga lúc đó
Điều mà Poroshenko không thể làm.

Phương Tây ban đầu muốn: Tránh leo thang với Putin. Hòa bình thông qua Minsk II hoặc một phiên bản mới. Zelensky trúng vào đúng “mẫu lãnh đạo” mà EU mong muốn:
xoa dịu - cải cách - giảm căng thẳng Nga-Ukraine.

(C) Trong giai đoạn 2022 giúp phương Tây xây dựng liên minh chống Nga khi Nga tấn công toàn diện:
Zelensky trở thành biểu tượng truyền thông.
Phát biểu hàng ngày, xuất hiện trước quốc hội các nước.
Tạo áp lực "đạo lý" thúc ép NATO - EU phải viện trợ
Do đó Zelensky là “Biểu tượng” rất có giá trị với phương Tây trong năm đầu chiến tranh.

2) VÌ SAO PHƯƠNG TÂY BẮT ĐẦU KHÔNG CÒN ĐẶT CƯỢC VÀO ÔNG

Có 5 nhóm lý do lớn - sâu sắc hơn truyền thông công khai rất nhiều.

(1) Kỳ vọng phương Tây đặt vào Zelensky đã sụp đổ

Họ kỳ vọng: Ukraine sẽ chống tham nhũng tốt, kết quả không thành công.

Cải cách nhà nước, kết quả chậm hoặc không có dấu hiệu.

Tổ chức chiến tranh hiệu quả, kết quả không như kỳ vọng.

Cuộc phản công 2023 sẽ tạo đột phá, kết quả thất bại chiến lược.

Trong khi cuộc phản công 2023 được Mỹ, phương Tây đánh cược và đầu tư rất mạnh bằng những khí tài tối tân:
Xe tăng Leopard, M1ABram, Bradley, tên lửa Storm Shadow, HIMARS…

Nhưng kết quả lại cực thấp, thiệt hại lớn dưới tay quân đội Nga.

Cũng vì đó mà phương Tây âm thầm đánh giá:
Zelensky không thể biến viện trợ thành chiến thắng.

(2) Zelensky bị xem là duy tình - cảm xúc - quá lệ thuộc PR (Tự quảng cáo bản thân và bộ máy của mình).

Phương Tây đánh giá: Ông làm truyền thông tốt, nhưng
Không có tư duy tầm chiến lược, không kiểm soát tốt quân đội.

Quyết định dựa trên áp lực hình ảnh hơn là tính toán dài hạn.

Ví dụ:
“Phản công lớn” là quyết định chịu sức ép chính trị hơn là quân sự.

Các tướng có lập trường khác (Zaluzhny) thì bị gạt sang bên.

Điều này đưa tới Phương Tây không tin Zelensky đưa ra được quyết định chiến lược quyết đoán, lạnh lùng cần thiết để thắng Nga - hoặc để ký thỏa thuận có lợi.
(3) Quan hệ giữa Zelensky và giới quân sự rạn nứt  - đây là tín hiệu xấu với NATO
Khi tổng thống: Sa thải Zaluzhny, xích mích với Budanov, thay đổi nhân sự liên tục.

Những điều này khiến phương Tây lo ngại về ổn định quyền lực của Kiev.
Hơn nữa, NATO cần một đối tác:
Có sự đoàn kết quân sự - chính trị. Có khả năng kiểm soát thông tin. Có uy tín nội bộ.

Kết quả Zelensky đang mất hai thứ: sự tin tưởng của tướng lĩnh quân đội và năng lực kiểm soát nội bộ của mình.

(4) Phương Tây muốn ĐÀM PHÁN - nhưng Zelensky phản đối mạnh nhất
Sau 2023, EU - Mỹ dần chuyển hướng khi:
Chiến tranh kéo dài dẫn tới nguy cơ kinh tế - chính trị sụp đổ.
Nga đứng vững → không thể bị “đánh gục”.
Ukraine kiệt quệ → không thắng được bằng quân sự
Phương Tây nghĩ đến một thỏa thuận “đóng băng chiến tuyến”.

Nhưng Zelensky: Phản đối mọi nhượng bộ, đưa ra “công thức hòa bình 10 điểm” (không thực tế), cấm đàm phán với Putin bằng luật.
Xu hướng không nhân nhượng các điều khoản của Nga (cốt lõi) kể cả của Mỹ để ngừng bắn, đàm phán và ký kết hoà bình.

Kết cục không mong muốn, khi Kiev và Washington có khác biệt chiến lược, Zelensky không còn là người mà Mỹ, phương Tây muốn đặt cược nữa.

(5) Zelensky không còn là “biểu tượng toàn cầu" - hình ảnh phai nhạt diễn biến từ 2022 đến cuối 2025: Niềm cảm thông giảm, sự mệt mỏi chiến tranh tăng, xuất hiện scandal tham nhũng, tiêu cực, nhiều quan chức thân tín bị bắt hoặc từ chức, một số vụ lãng phí viện trợ khiến Quốc hội Mỹ tức giận.

Từ đó Zelensky mất giá trị truyền thông và đạo lý - thứ mà phương Tây từng coi là tài sản lớn trong ván cược đánh bại chiến lược Nga.

KẾT LUẬN: PHƯƠNG TÂY ĐANG CHUẨN BỊ CHO “THỜI HẬU ZELENSKY”.

Gói lại trong một câu:
Zelensky từng là biểu tượng cần thiết cho phương Tây, nhưng không phải là lãnh đạo phù hợp cho giai đoạn đàm phán hoặc chiến lược dài hạn.

Do đó:
Mỹ (đặc biệt phe Trump) muốn một lãnh đạo thực dụng hơn.
EU muốn một người ổn định hơn.
NATO muốn một người thống nhất được quân đội.
Ứng cử viên sáng nhất hiện tại: Valeriy Zaluzhny./.
Môi trường ST.

VIỆT NAM - THẾ GIỚI: “GIẢI THƯỞNG VINFUTURE - GIẢI THƯỞNG TẦM QUỐC TẾ”!

     “Giải thưởng hơn 100 tỷ đồng của ông Phạm Nhật Vượng không chỉ là vinh quang, mà là minh chứng: Việt Nam đang trở thành nơi khởi nguồn của những phát minh thay đổi thế giới”!

VinFuture 2025: Giải thưởng từ Việt Nam đang “đi trước cả Nobel”

Hơn 100 tỷ đồng - đó là giá trị giải thưởng VinFuture do tỷ phú Phạm Nhật Vượng và phu nhân sáng lập. Nhưng điều khiến thế giới chú ý không chỉ là con số, mà là tinh thần phụng sự nhân loại đằng sau nó.

Theo Giáo sư Đặng Văn Chí, Giám đốc Khoa học Viện Ludwig (Mỹ), đồng thời là thành viên Hội đồng Giải thưởng VinFuture, “nhiều chủ nhân của VinFuture sau đó đã trở thành chủ nhân của giải Nobel”.

Ông mỉm cười nói:
“Có vẻ như chúng tôi đã chọn mặt gửi vàng rất chính xác.”

Từ Việt Nam - Tỏa sáng khắp thế giới

Năm 2021, VinFuture bắt đầu với 599 đề cử. Chỉ sau 5 năm, con số đó tăng lên 1.705 đề cử, với gần 15.000 nhà khoa học trên toàn cầu tham gia giới thiệu.
Sự tăng trưởng ấy không chỉ cho thấy uy tín của giải thưởng, mà còn chứng minh tầm vóc của một Việt Nam đang bước lên bản đồ khoa học thế giới.

Điều khiến VinFuture khác biệt chính là thông điệp nhân văn:
“Khoa học - Công nghệ phụng sự cho nhân loại.”

Mỗi công trình được vinh danh không chỉ dừng ở phát minh, mà là những ứng dụng mang lại lợi ích thiết thực cho hàng triệu người trên hành tinh – từ y học, năng lượng, cho đến AI và môi trường.

“Chủ nhân giải thưởng năm nay sẽ ảnh hưởng đến quy mô dân số rất lớn”

Giáo sư Đặng Văn Chí bật mí rằng, kết quả VinFuture 2025 sẽ khiến thế giới “thật sự phấn khích”, bởi công trình đạt giải tác động trực tiếp đến đời sống của hàng triệu người.

Dù từ chối tiết lộ danh tính, nhưng ông nói chắc chắn:
“VinFuture luôn đi trước Nobel một bước. Chúng tôi tìm kiếm những nghiên cứu thay đổi nhân loại, không chỉ thay đổi một lĩnh vực.”

Niềm tự hào Việt Nam

Khi được hỏi về vai trò của giải thưởng đối với khoa học Việt Nam, GS Đặng Văn Chí chia sẻ:
“Giải thưởng VinFuture đã trở thành một trong những giải thưởng danh giá bậc nhất thế giới chỉ sau 5 năm – và điều đáng tự hào là nó đến từ Việt Nam.”

Ông cũng nhấn mạnh, VinFuture chính là động lực để các nhà khoa học trẻ Việt Nam dấn thân, đặc biệt trong các lĩnh vực công nghệ, trí tuệ nhân tạo, và khoa học ứng dụng.
“Người trẻ cần tin rằng từ Việt Nam, vẫn có thể tạo ra những công trình được thế giới vinh danh.” - ông nói.

VinFuture - khi khát vọng Việt vươn tầm nhân loại

Không phải ngẫu nhiên mà thế giới gọi VinFuture là “giải thưởng từ Việt Nam có tầm ảnh hưởng toàn cầu”.
Đây không chỉ là câu chuyện của những con số hay danh hiệu, mà là hành trình Việt Nam đặt niềm tin vào trí tuệ con người, vào sức mạnh của khoa học, và vào tương lai của nhân loại./.

Môi trường ST.

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2025

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: VIỆT NAM - QUÊ HƯƠNG TỰ HÀO VỚI TINH THẦN KIÊN CƯỜNG VÀ KHÁT VỌNG VƯƠN LÊN!

     Việt Nam - đất nước hình chữ S thân thương - từ lâu đã trở thành biểu tượng của sức sống mãnh liệt, của lòng yêu nước nồng nàn và ý chí vươn lên không ngừng. Trải qua biết bao biến thiên của lịch sử, quê hương vẫn hiên ngang đi lên bằng sức mạnh đoàn kết, bằng trái tim của hàng triệu con người gắn bó với mảnh đất này. Mỗi tấc đất, mỗi dòng sông, mỗi ngọn núi đều mang trong mình câu chuyện về truyền thống hào hùng, về những con người cần cù, dũng cảm, giàu ý chí và nghị lực.

Từ miền núi phía Bắc với ruộng bậc thang vàng óng, đến miền Trung đầy nắng gió, rồi miền Nam hiền hòa phù sa, Việt Nam hiện lên như một bức tranh đa sắc, hòa quyện giữa thiên nhiên tươi đẹp và văn hóa lâu đời. Những di sản văn hóa được gìn giữ qua hàng ngàn năm, những lễ hội truyền thống, những làn điệu dân ca đã góp phần tạo nên bản sắc riêng biệt không thể trộn lẫn.

Không chỉ đẹp về thiên nhiên, Việt Nam còn đẹp bởi con người. Tấm lòng nhân hậu, tinh thần hiếu học, sự cần cù và đức tính kiên trì đã trở thành đặc điểm nổi bật của dân tộc. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, người Việt Nam luôn biết đồng lòng vượt qua, biết yêu thương và sẻ chia. Đó chính là nền tảng của sức mạnh quốc gia.

Trong thời kỳ mới, Việt Nam đang chuyển mình mạnh mẽ với khát vọng phát triển, hội nhập và đổi mới sáng tạo. Kinh tế tăng trưởng ổn định, hạ tầng ngày càng hiện đại, khoa học - công nghệ phát triển nhanh, cùng sự nỗ lực của các ngành, địa phương đã tạo nên hình ảnh một đất nước năng động, chủ động và đầy tiềm năng. Từ các thành phố lớn đến vùng nông thôn, từ công nghiệp mũi nhọn đến nông nghiệp hiện đại, từ du lịch đến thương mại - tất cả đang góp phần tạo dựng diện mạo mới cho quê hương.

Tinh thần đoàn kết quốc gia, niềm tin vào tương lai, sự chung sức của toàn dân đang trở thành động lực mạnh mẽ để Việt Nam tiến lên. Trong bất cứ khó khăn nào - thiên tai, dịch bệnh hay biến động kinh tế - Việt Nam luôn thể hiện bản lĩnh vững vàng, sẵn sàng vượt qua thử thách với quyết tâm cao và sự đồng lòng của triệu triệu trái tim mang dòng máu Lạc Hồng.

Quê hương Việt Nam không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên, mà còn là nơi nuôi dưỡng niềm tự hào, khát vọng và lý tưởng sống. Đó là nguồn sức mạnh để mỗi người Việt Nam tiếp tục học tập, lao động và cống hiến, góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh, văn minh, bền vững.

Việt Nam hôm nay - trẻ trung, sáng tạo, đầy triển vọng - đang từng bước khẳng định vị thế trên trường quốc tế. Và trong mỗi bước đi ấy, luôn rực cháy tình yêu quê hương, niềm tin vào tương lai và tinh thần không bao giờ khuất phục.

Việt Nam - quê hương tươi đẹp, giàu lòng nhân ái - mãi mãi là điểm tựa, là niềm tự hào của mọi thế hệ người Việt trên con đường vươn tới những tầm cao mới./.

Yêu nước ST.

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: “LINH HỒN” CỦA MỐI QUAN HỆ VIỆT - LÀO!

     Trong suốt chiều dài lịch sử, có nhiều cách để kể về quan hệ Việt - Lào: qua những chiến dịch quân sự, những hội nghị cấp cao, những dự án hạ tầng dài cả trăm cây số!

Nhưng có lẽ cách kể chạm đến trái tim nhất vẫn là cách kể qua con người. Những con người đặt nền móng, những con người cùng dắt nhau qua chiến tranh, và những con người hôm nay đang mở ra một thế hệ gắn kết mới.

Những con người đặt viên gạch đầu tiên

Khởi đầu của quan hệ Việt - Lào từ những con người nhìn thấy ở nhau lý tưởng chung: Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chủ tịch Kaysone Phomvihane và Chủ tịch Souphanouvong.

Từ khi còn là Đảng Cộng sản Đông Dương, các lãnh tụ đã nhìn thấy chân lý giản dị mà sâu sắc: “Giúp bạn là tự giúp mình”, “Hạnh phúc và thịnh vượng của Lào cũng là của Việt Nam”.

Những năm tháng gian khó đã tạo nên một điều mà ít cặp quan hệ nào trên thế giới có được: tình đoàn kết được thử thách bằng máu, bằng hy sinh, bằng những bước đi kề vai sát cánh. Cũng từ đó, mối quan hệ “có một không hai” ra đời.

Sợi dây bền chặt từ cách mạng đến hòa bình

Việt Nam và Lào chưa bao giờ rời nhau. Khi những đoàn quân đi qua dãy Trường Sơn nối đôi bờ vận mệnh, người dân Lào đã che chở, bảo vệ bộ đội Việt Nam dưới mưa bom, lập nên “đường mòn Hồ Chí Minh phía Tây”. Khi Lào bước vào giai đoạn kiến thiết, Việt Nam gửi sang những người thầy, bác sĩ, nhà kỹ thuật để “chia sẻ”.

Nhân dân hai nước trở thành cột trụ mềm: những gia đình kết nghĩa, những học sinh Lào trên ghế giảng đường Việt Nam, những khu dân cư hai bên biên giới sống hòa thuận như một tộc người mở rộng. Chính đời sống hằng ngày của người dân đã tạo nên tính liên tục của quan hệ hai nước, bất chấp bao biến động của thế giới.

Việt Nam tiếp tục đặt con người ở trung tâm chính sách đối với Lào: đào tạo hàng chục nghìn cán bộ sinh viên; mở rộng học bổng; hỗ trợ y tế, giáo dục, văn hóa ở vùng sâu, vùng xa; thúc đẩy giao lưu, kết nghĩa địa phương để gìn giữ câu nói xưa: “Hạt muối cắn đôi, cọng rau bẻ nửa.”

Tầm nhìn trong kỷ nguyên mới

Trong bài viết của Tổng Bí thư Tô Lâm đăng trên Báo Pasaxon nhân dịp 50 năm Quốc khánh Lào, có thể thấy rõ tư duy của thế hệ lãnh đạo hôm nay: không tô lại lịch sử, mà làm sâu thêm những giá trị đã có; không dừng ở biểu tượng, mà đưa quan hệ vào thực chất.

Tinh thần này phản ánh trách nhiệm của thế hệ lãnh đạo hiện nay: chuyển hóa tình cảm truyền thống thành hợp tác cụ thể, từ an ninh biên giới, hạ tầng kết nối, đến kinh tế thương mại, xây dựng Đảng và đào tạo nhân lực.

Nếu thế hệ trước kề vai sát cánh trong giải phóng dân tộc, thì thế hệ hôm nay phải cùng nhau xử lý những bài toán phát triển phức tạp hơn, đòi hỏi sự tỉnh táo, kiên trì và quyết tâm dài hạn.

Đó không phải là sự thay đổi định hướng, mà là cách thế hệ hiện tại giữ cho di sản không bị đứng lại, đưa mối quan hệ từ chỗ “đặc biệt trong lịch sử” thành “đặc biệt trong phát triển”.

Ở thời đại đầy biến động, khi nhiều quốc gia phải tìm lại điểm tựa chiến lược, Việt Nam và Lào đã có sẵn một điểm tựa không thể thay thế: tình nghĩa giữa nhân dân hai nước. Đó là thứ không thể vay mượn, không thể mua bán, không thể sao chép./.
Môi trường ST.

“CHIẾN DỊCH QUANG TRUNG THẦN TỐC - VÌ NHÂN DÂN QUÊN MÌNH”- MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH QUÂN KHU 5!

     “Những ngày cuối mùa mưa, dọc dải đất Nam Trung Bộ, từng mái nhà xiêu vẹo, từng khu dân cư phủ bùn đất vẫn nhắc nhớ những mất mát mà người dân phải gánh chịu sau những đợt lũ dữ. Nhưng giữa bộn bề khó khăn ấy, một chiến dịch chưa từng có về quy mô, tốc độ và quyết tâm đã được triển khai - Chiến dịch Quang Trung, mang tên vị anh hùng áo vải, biểu tượng của khí phách “hành quân thần tốc, chiến thắng vang dội”. Đằng sau chiến dịch đó là tầm nhìn chiến lược, chủ trương đúng đắn và mệnh lệnh từ trái tim của Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Quân khu 5: “Giúp dân dựng lại nhà cửa, ổn định cuộc sống là mệnh lệnh chiến đấu trong thời bình của Người lính Quân khu 5.”

Ngay khi những đợt mưa lớn còn chưa dứt, quán triệt sâu sắc chủ trương và chỉ đạo của trên, Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Quân khu đã sớm nhận định: nếu không khẩn trương, người dân sẽ tiếp tục đối diện nguy cơ mất an toàn, tái nghèo và suy giảm khả năng phục hồi sinh kế. Từ đó, quan điểm chỉ đạo được xác định rõ ràng: “Không để người dân thiếu ăn, thiếu chỗ ở an toàn; không để ai bị bỏ lại phía sau.” Tư tưởng chỉ đạo xuyên suốt là chủ động, đi trước một bước; huy động sức mạnh tổng hợp của LLVT Quân khu; phối hợp chặt chẽ với cấp ủy, chính quyền các địa phương; tổ chức lực lượng theo mô hình “Cuộc hành quân làm nhà” với quy mô tương đương một chiến dịch lớn.

Xuất phát từ đặc điểm địa hình bị chia cắt, dân cư phân tán, độ thiệt hại lớn, Bộ Tư lệnh Quân khu đã đề ra định hướng lớn: Tập trung lực lượng, phân công theo cụm địa bàn. Mỗi sư đoàn, trung đoàn đảm nhiệm một khu vực; tổ chức các tổ thợ chuyên môn hóa: dựng khung, lợp mái, lát nền, phục hồi điện nước. Bảo đảm “Vật liệu đi trước, lực lượng theo sau”. Cục Hậu cần – Kỹ thuật chủ trì đưa vật liệu tới các xã trọng điểm; dùng cả phương tiện cơ giới, bán lội nước, xe chuyên dụng để vượt suối, vượt sạt lở. Dựng nhà theo tiêu chí 4 chắc: nền chắc, khung chắc, mái chắc, điện nước an toàn. Không chỉ dựng lại như cũ mà hướng đến tạo nền tảng chống chịu thiên tai tốt hơn cho người dân…. Chính sự cụ thể, khoa học và sáng tạo trong tổ chức đã tạo tiền đề thuận lợi để triển khai “Chiến dịch Quang Trung” trở thành mô hình tiêu biểu trong giúp dân khắc phục thiên tai của LLVT Quân khu 5.

Trong những cuộc họp khẩn tại Sở chỉ huy Quân khu, Đảng ủy, Bộ Tư lệnh liên tục nhấn mạnh: “Dựng lại nhà cho dân là dựng lại niềm tin, thế trận lòng dân, yếu tố quyết định của sức mạnh của Quân khu 5.”Cũng từ tinh thần đó, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã gác việc riêng, rời thao trường để bước vào công trường ngổn ngang; thần tốc hành quân tới vùng ngập; nhiều đơn vị xin nhận phần việc khó nhất. Từ các sư đoàn, lữ đoàn đến các Bộ CHQS các tỉnh, thành phố, Bộ đội Biên phòng các tuyến biên giới… tất cả tạo nên khí thế đồng lòng, thống nhất: “Không xong nhà dân, chưa rời vị trí.”

Chiến dịch Quang Trung không chỉ dựng hàng trăm mái nhà mới; quan trọng hơn, chiến dịch đã và đang khẳng định một lần nữa trách nhiệm chính trị, tình cảm và bản chất của Người lính Quân khu 5: luôn có mặt nơi khó khăn nhất, gian khổ nhất, khi Nhân dân cần nhất. Đó cũng là minh chứng sinh động cho chủ trương xây dựng LLVT Quân khu 5 vững mạnh toàn diện “Mẫu mực, tiêu biểu”; xây dựng thế trận lòng dân vững chắc; củng cố niềm tin của Nhân dân vào Đảng, Nhà nước và Quân đội.

Chiến dịch Quang Trung là một mệnh lệnh đặc biệt, không chỉ phát ra từ Bộ Tư lệnh Quân khu, mà vang lên từ chính trái tim người lính, từ truyền thống “Vì Nhân dân quên mình”, từ khát vọng dựng lại cuộc sống bình yên cho bà con vùng lũ. Và trên mỗi mái nhà mới đang sáng lên sau bùn lũ hôm nay, có dấu ấn trách nhiệm, nhân văn của Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Quân khu 5; có mồ hôi và tấm lòng của hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ. Đó là vẻ đẹp bền vững của Người lính Quân khu 5 trong thời bình, những người luôn sẵn sàng bước vào mọi “chiến dịch” vì cuộc sống bình yên của Nhân dân./.
Yêu nước ST.

LỜI NGƯỜI - LỜI CỦA NƯỚC NON: "CẢ ĐỜI TÔI CHỈ CÓ MỘT MỤC ĐÍCH LÀ PHẤN ĐẤU CHO QUYỀN LỢI CỦA TỔ QUỐC VÀ HẠNH PHÚC CỦA QUỐC DÂN"!

     Cùng đồng bào yêu quý Trung, Nam, Bắc.
Theo mệnh lệnh của Chính phủ và ý chí của quốc dân, tôi cùng đoàn đại biểu sẽ đi Pháp để mở cuộc đàm phán chính thức. Trước khi ra đi, tôi có mấy lời tỏ cùng đồng bào.

Cả đời tôi chỉ có một mục đích, là phấn đấu cho quyền lợi Tổ quốc, và hạnh phúc của quốc dân.
Những khi tôi phải ẩn nấp ở núi non, hoặc ra vào chốn t.ù t.ội, xông pha sự hiểm nghèo - là vì mục đích đó.

Đến lúc nhờ quốc dân đoàn kết, tranh được chính quyền, ủy thác cho tôi gánh việc Chính phủ, tôi lo lắng đêm ngày, nhẫn nhục cố gắng - cũng vì mục đích đó.

Bất kỳ bao giờ, bất kỳ ở đâu, tôi cũng chỉ theo đuổi một mục đích, làm cho ích quốc lợi dân. Vậy nên lần này, tôi xin hứa với đồng bào rằng: Tôi cùng anh em đại biểu sẽ cố gắng làm cho khỏi phụ lòng tin cậy của quốc dân.

Đồng thời tôi xin nhắc lại rằng, việc nước là việc chung, mỗi một người con Rồng cháu Tiên, bất kỳ già, trẻ, gái, trai, giàu nghèo, phú tiện, đều phải gánh một phần, đều phải ra sức giúp cho cuộc ngoại giao thắng lợi.
Giúp cách thế nào:

1. Đoàn kết chặt chẽ, tránh mọi sự chia rẽ.

2. Ra sức cần kiệm cho khỏi nạn đói.

3. Ra sức gìn giữ trật tự, tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh Chính phủ.

4. Đối với các kiều dân hữu bang, phải tử tế ôn hòa.

Làm đúng bốn điều đó, tức là giúp cho ngoại giao.
Đồng bào thương tôi, chắc làm theo lời tôi nói.

Nhân dịp này, tôi cũng có vài lời tỏ cùng các bạn người Pháp, người Tàu và các bạn kiều dân khác.
Các bạn sống chung chạ với nhân dân Việt Nam, ra vào gặp nhau, no đói có nhau. Vậy nên nhân dân Việt Nam là bằng hữu của các bạn. Đất nước Việt Nam là Tổ quốc thứ hai của các bạn. Các bạn cùng nhân dân Việt Nam phải tương kính tương thân, thành thật hợp tác, êm ấm thuận hòa, thực hiện chữ "Tứ hải giai huynh đệ". Nước Việt Nam được thịnh vượng thì các bạn cũng được hạnh phúc...
Đồng bào chớ lo ngại./.

(Trích bài nói chuyện của Bác với đồng bào trước khi đi thăm Pháp, ngày 30/5/1946!)
Yêu nước ST.

NHỚ VỀ BÁC LÒNG TA TRONG SÁNG HƠN: TÀI LIỆU “TU.YỆT Đ.ỐI B.Í M.ẬT” BẢN DI CHÚC CỦA CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH - NGỌN CỜ ĐOÀN KẾT, DẪN DẮT TOÀN DÂN TỘC ĐI TỚI TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG!

     Trước lúc đi xa, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã để lại cho toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta bản Di chúc thiêng liêng, một văn kiện lịch sử cực kỳ quan trọng, kết tinh tư tưởng, văn hóa, trí tuệ, đạo đức và tâm hồn cao đẹp của bậc vĩ nhân - Người đã làm rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta và non sông đất nước ta.

Những năm 60 của thế kỷ 20, cuộc kh.áng ch.iến ch.ống M.ỹ, cứu nước của dân tộc ta ở vào giai đoạn á.c l.iệt. Đ.ế q.uốc M.ỹ sau những thất bại trong chiến lược "Ch.iến tr.anh đặc biệt" đ.iên c.uồng tiến hành chiến lược "Ch.iến tr.anh cục bộ" ở miền Nam, leo thang "Ch.iến tr.anh phá hoại" miền Bắc lần thứ nhất. Trước diễn biến ngày càng khẩn trương, tháng 3-1965, Hội nghị lần thứ 11 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa III đã hạ quyết tâm chiến thắng gi.ặc M.ỹ xâm lược. Thời điểm này, Chủ tịch Hồ Chí Minh tự cảm nhận sức khỏe của mình đã có phần giảm sút so với những năm trước. Do đó, ngày 10-5-1965, Bác đã đặt bút viết một văn bản đặc biệt quan trọng mà Bác đã khiêm tốn gọi là “Mấy lời để lại”. Đó chính là bản Di chúc thiêng liêng của Người.

Nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890  - 19/5/1990), toàn văn Di chúc - bao gồm cả các phần viết tay bổ sung năm 1968 và 1969 - được công bố đầy đủ và chính thức trên các phương tiện truyền thông và xuất bản phẩm của Nhà nước./.



Môi trường ST.

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: NGHỊCH LÝ MIỄN HỌC PHÍ, TỔNG CHI PHÍ GIÁO DỤC CỦA MỖI GIA ĐÌNH LẠI TĂNG!

     Đại biểu Quốc hội chỉ ra nghịch lý, Nhà nước miễn học phí, nhưng tổng chi phí giáo dục tăng lên thông qua các khoản xã hội hóa, tiền tài trợ,...

Xã hội hóa là cần thiết nhưng phải phù hợp với điều kiện từng vùng

Đây là vấn đề được đại biểu Quốc hội đặt ra tại phiên thảo luận về Chủ trương đầu tư Chương trình Mục tiêu quốc gia hiện đại hóa, nâng cao chất lượng giáo dục và đào tạo giai đoạn 2026 - 2035 vừa diễn ra.

Đại biểu Chu Thị Hồng Thái (Đoàn Lạng Sơn) cho rằng, dự thảo và báo cáo tiếp thu, giải trình nêu tỉ lệ xã hội hóa chỉ chiếm 10% tổng mức đầu tư ở các dự án về giáo dục mầm non, phổ thông và giáo dục nghề nghiệp, chủ yếu để bổ sung thiết bị, không gian học tập, sân chơi, hoạt động trải nghiệm,... Nhưng phần giải trình chưa đánh giá đầy đủ rủi ro tại các địa bàn khó khăn.

Bà Thái nêu thực tế ở nhiều xã miền núi, vùng sâu, vùng xa, gần như không có doanh nghiệp đủ tiềm lực tài chính, người dân thu nhập thấp nên khả năng huy động xã hội hóa rất hạn chế.

Trong bối cảnh đó nếu vẫn ấn định một tỉ lệ xã hội hóa như 10% mà không đạt được từ doanh nghiệp thì nguy cơ hiện hữu là các cơ sở giáo dục và chính quyền cơ sở sẽ chuyển hướng sang vận động, kêu gọi đóng góp tự nguyện từ phụ huynh học sinh để hoàn thành chỉ tiêu về cơ sở vật chất, thiết bị.

"Cách làm này dẫn đến một nghịch lý là trên danh nghĩa Nhà nước thực hiện chủ trương miễn học phí hoặc không tăng học phí nhưng trên thực tế, tổng chi phí giáo dục mà hộ gia đình phải gánh có thể tăng lên thông qua các khoản thu ngoài học phí như tiền xã hội hóa, tiền tài trợ, tiền trang thiết bị, trải nghiệm,...

"Nếu không được nhận diện và kiểm soát tốt, cơ chế xã hội hóa như thiết kế hiện đại có thể có nguy cơ làm giảm hiệu lực của chính sách miễn, giảm học phí, tạo thêm áp lực tài chính lên các gia đình nghèo, đặc biệt là ở vùng đồng bào dân tộc thiểu số và đi ngược lại với mục tiêu công bằng trong tiếp cận giáo dục mà chương trình đặt ra" - đại biểu thẳng thắn nói.

Nhấn mạnh quan điểm, xã hội hóa là cần thiết nhưng phải phù hợp với điều kiện từng vùng, đại biểu đề nghị không áp dụng đúng tỉ lệ 10% và hạn chế việc huy động từ phụ huynh và chỉ xã hội hóa các hạng mục bổ trợ, các hạng mục thiết yếu phải do ngân sách đảm bảo để không tăng chi phí giáo dục cho người dân, nhất là khi chúng ta đang thực hiện chủ trương miễn học phí cho học sinh phổ thông.

Cần chính sách đủ mạnh để thu hút giáo viên Tiếng Anh.

Đại biểu Trần Khánh Thu (Đoàn Hưng Yên) nêu chương trình đã đề ra mục tiêu đưa tiếng Anh trở thành ngôn ngữ thứ hai trong hệ thống giáo dục quốc dân, trong đó năm 2030 phấn đấu 30% cơ sở giáo dục mầm non, giáo dục phổ thông có thiết bị để triển khai thực hiện dạy và học bằng tiếng Anh.

Đến năm 2035, chương trình phấn đấu 100% cơ sở giáo dục mầm non, phổ thông đạt chuẩn về cơ sở vật chất, có thiết bị dạy học để triển khai thực hiện dạy và học bằng tiếng Anh, từng bước đưa tiếng Anh trở thành ngôn ngữ thứ hai trong trường 
học.

Bà Thu cho rằng đây là một định hướng lớn, thể hiện quyết tâm hội nhập quốc tế sâu rộng, nhưng để triển khai thành công, cần phải đánh giá thẳng thắn, kỹ lưỡng những điều kiện và thách thức về cơ sở vật chất cũng như nhân lực và môi trường.

Theo báo cáo của Bộ GDĐT, chúng ta còn thiếu khoảng 4.000 giáo viên tiếng Anh tại các cấp học phổ thông. Năng lực của đội ngũ cũng là một vấn đề. Mặt khác, hiện nay tuổi trung bình của giáo viên dạy tiếng Anh khá cao (44,2 tuổi).

Một số giáo viên tuổi cao ít quan tâm hay còn gặp khó khăn khi tìm tòi những phương pháp giảng dạy hiện đại, phù hợp với từng đối tượng học sinh, nên chất lượng và hiệu quả dạy học của bộ môn chưa đạt được như mong muốn.

Từ đó, nữ đại biểu đề nghị cần có lộ trình cụ thể để thực hiện các nội dung này, nhất là các tỉnh miền núi, khu vực khó khăn.

Trong đó, cần tăng cường đầu tư cơ sở vật chất cho các tỉnh, đặc biệt các tỉnh miền núi, như hỗ trợ xây dựng phòng ngoại ngữ chuẩn cho 100% trường huyện miền núi trước năm 2030; ưu tiên vùng miền núi, biên giới, vùng có điều kiện kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn.

Ngoài ra, cần có chính sách đủ mạnh thu hút giáo viên tiếng Anh chất lượng cao, như quan tâm tăng phụ cấp thu hút lên 70-100% lương cơ bản cho giáo viên về vùng khó khăn; hỗ trợ nhà ở, cam kết hợp đồng dài hạn.

Bên cạnh đó, cần có chính sách đẩy mạnh ứng dụng công nghệ, kết nối lớp học trực tuyến, sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) hỗ trợ để bù đắp thiếu giáo viên; xây dựng trung tâm tiếng Anh vùng khó khăn theo mô hình liên xã./.
Môi trường ST.

KHÔNG CẦN ĐỌC "NỖI BUỒN CHIẾN TRANH" CỦA BẢO NINH, MÀ TA CHỈ CẦN NHÌN VÀO NHỮNG HÌNH ẢNH NHƯ THẾ NÀY ĐÃ THẤY CĂM THÙ CHIẾN TRANH!

     Cứ nhìn hình ảnh ngườì mẹ già ngồi bên cạnh ngôi mộ của con mình là liệt sĩ, đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ Tổ quốc. Để rồi hôm nay đất nước đã sạch bóng quân thù, người ta lại gán cho người lính đã từng chiến đấu vì độc lập dân tộc những ngôn từ điêu ngoa....

Mẹ về đi… sao vẫn còn ngồi đây?
Chiều biên cương đang dần dần tắt nắng
Chiều biên cương vẫn chìm vào hoang vắng
Tia nắng cuối ngày rải rác sườn non.

Mẹ về đi... đừng gọi mãi tên con
Như ngày xưa mỗi lần con tan học
Thời buổi chiến tranh muôn vàn khó nhọc
Mẹ vẫn cười... Ăn mau lớn đi con.

Tháng năm qua đôi chân mẹ mỏi mòn
Bước thấp bước cao trên miền đất lạ
Mẹ có ngại chi bao điều vất vả
Tìm con về với mảnh đất quê hương.

Mẹ về đi... đồi núi đã đầy sương
Manh áo mỏng chịu sao cơn gió lạnh
Nơi biên cương giờ đây không cô quạnh
Có bạn bè đồng đội ở bên con.

Trăng lên cao chiếu rọi cả đồi non
Soi sáng cả một bầu trời biên viễn
Giống như con ngày xưa khi mẹ tiễn
Thật dối lòng con gắt... mẹ về đi!

Trong hình là mẹ Nguyễn Thị Thúy, 94 tuổi, quê ở Tuyên Quang. Nhân dịp kỷ niệm năm ngày Thương binh Liệt sỹ cũng chính là ngày mẹ được đến thăm con trai mình. Biết con trai hy sinh và được an táng tại Nghĩa trang liệt sỹ huyện Vị Xuyên thế nhưng phải cho tới tận năm nay mẹ mới có điều kiện lặn lội lên tỉnh Hà Giang thắp nén hương cho người con của mình.

Ở độ tuổi gần đất xa trời, người mẹ già dường như vẫn đau đáu trong lòng trước sự ra đi của con trai. Trong giây phút "gặp lại" thiêng liêng ấy, bà mẹ chỉ biết ngồi lặng lẽ, ánh mắt nhìn về xa xăm bên phần mộ của người con đã bỏ mình nơi chiến trường. Nét khắc khổ trên khuôn mặt của một đời người đã đi qua gần một thế kỷ khiến bất cứ ai cũng phải lặng đi trong khoảnh khắc.

Nỗi đau mất mát của người mẹ 94 tuổi cũng là nỗi đau chung của hàng triệu người Việt Nam. Trải qua những tháng ngày chiến tranh, biết bao xương máu của thế hệ cha ông chúng ta đã đổ xuống. Cho đến tận hôm nay, nỗi đau mất mát người thân của những người vợ, người mẹ vẫn không cách nào lấp đầy.

Với truyền thống văn hóa hiếu nghĩa, uống nước nhớ nguồn của dân tộc và tín ngưỡng tâm linh thờ cúng tổ tiên của người Việt Nam, ngày lễ Vu Lan là dịp để chúng ta nghĩ đến “tứ đại ân” nghĩa là ơn cha mẹ, ơn quốc gia, ơn thầy bạn và ơn xã hội.

Hôm nay, người dân Việt Nam được sống trong hòa bình luôn biết ơn những thế hệ cha ông đã ngã xuống, gìn giữ nền hòa bình cho tổ quốc hôm nay./.
Yêu nước ST.

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: XÂY DỰNG ĐẢO THỔ CHÂU THÀNH TIỀN ĐỒN VỮNG CHẮC VÙNG BIỂN TÂY NAM TỔ QUỐC!

     Ngày 26-11, Đại tướng Phan Văn Giang, Ủy viên BCT, Phó bí thư QUTW, Bộ trưởng BQP chủ trì buổi làm việc về các dự án, công trình trọng điểm. Dự buổi làm việc có các đồng chí lãnh đạo Bộ Quốc phòng, BTTM, TCCT cùng lãnh đạo các cơ quan, đơn vị.
Hội nghị nhằm quán triệt, triển khai thực hiện ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư Tô Lâm tại chuyến thăm, làm việc tại một số đơn vị Quân đội và địa phương trên địa bàn tỉnh Cà Mau, An Giang. Tổng Bí thư đã chỉ đạo triển khai đầu tư xây dựng các dự án công trình trọng điểm phục vụ QP-AN, KT-XH tại cực Tây Nam của đất nước.
Đại tướng Phan Văn Giang nhấn mạnh 1) Vị trí đặc biệt quan trọng về quốc phòng, an ninh của đặc khu Thổ Châu 2) Xây dựng cơ sở hạ tầng quần đảo Thổ Châu ( rộng 13,98 km2 gồm 8 đảo, đảo Thổ Chu là lớn nhất) vững chắc, xanh, đẹp để mỗi người dân, mỗi cán bộ, chiến sĩ được hưởng trọn vẹn quyền phát triển như bất kỳ người Việt Nam nào trên đất liền.3) Bộ Quốc phòng tiếp tục củng cố thế trận phòng thủ biển, đảo; xây dựng đặc khu Thổ Châu thành điểm tựa chiến lược vững chắc trong hệ thống tuyến phòng thủ Tây Nam. 
Trước vị trí địa quân sự trọng yếu biển Tây Nam, giá trị kinh tế, du lịch rất quan trọng đó, việc nghiên cứu, đẩy nhanh tiến độ xây dựng các khu dân cư ổn định; nâng cấp đường vòng đảo và các công trình giao thông; hoàn thiện dự án nguồn nước; nghiên cứu khả thi nguồn cung điện, viễn thông, nâng cấp bệnh xá quân-dân y, nhà máy xử lý rác, điện gió phục vụ dân sinh và phát triển du lịch là rất quan trọng và nỗ lực xây dựng để nhanh hoàn thành các dự án.
Đại tướng Phan Văn Giang nhấn mạnh, việc triển khai đầu tư xây dựng các dự án, công trình trọng điểm trên đặc khu Thổ Châu là bước cụ thể hóa chỉ đạo của Lãnh đạo Đảng, Nhà nước; khẳng định đây là các công trình quan trọng nhằm củng cố quốc phòng, an ninh và bảo vệ chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc; đồng thời khai thác hiệu quả tiềm năng, lợi thế vùng, tạo động lực phát triển kinh tế - xã hội tỉnh An Giang và vùng Tây Nam Bộ.ệnh xá quân dân y, nhà máy xử lý rác, điện gió phục vụ dân sinh và phát triển du lịch.
-------- 
Quần đảo Thổ Chu (Thổ Châu) có 8 đảo, Thổ Châu là lớn nhất, nằm trong Vịnh Thái Lan, về phía Tây nam Phú Quốc được xem là cực Tây Nam tổ quốc. Trước đây thuộc T.P Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang nay là xã Thổ Châu (đặc khu) tỉnh An Giang. Trên các hải đồ cũ của các nước phương Tây, đảo Thổ Châu thường được gọi là Poulo PanJang (gốc tiếng Mã Lai là Pulau Panjang nghĩa là cù lao dài (đảo dài). Đơn vị hành chính hiện nay: xã Thổ Châu.
Thổ Châu nơi có điểm cơ sở A1 theo tuyên bố chủ quyền về đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải trên vùng biển Việt Nam.
Thổ Châu cũng tiếp giáp với đường hàng hải quốc tế khoảng 12 hải lý, có vùng biển lịch sử tiếp giáp với Vương quốc Campuchia nằm trong vịnh Thái Lan, cách trung tâm Đặc khu Phú Quốc (tỉnh An Giang) 101km, cách phường Rạch Giá (tỉnh An Giang) 220 km.
* * *
Đầu tháng 5/1975, khi nhân dân Việt Nam bước vào những ngày đầu tiên hưởng niềm vui đất nước hòa bình thống nhất thì quân Khmer Đỏ từ những chiếc tàu chiến nhỏ ập lên đảo Thổ Chu, nơi có hơn 500 cư dân Việt Nam sinh sống. Khi quân ta giải phóng Sài Gòn, chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, lính ngụy Sài Gòn trấn giữ đảo đã lên tàu quân sự di tản, trên đảo chỉ còn lại ngư dân. Thổ Chu lại cách xa đất liền hơn 200 cây số nên quân giải phóng chưa kịp ra tiếp quản thì quân đội Khmer Đỏ lợi dụng cơ hội này đổ bộ chiếm đóng đảo.
Vài tuần sau, quân Khmer Đỏ bắt 513 người dân đưa lên tàu đưa về một hòn đảo Campuchia, giết tất cả số bà con ta nói trên. Sau này, khi quân tình nguyện Việt Nam và quân đội cách mạng Campuchia giải phóng những hòn đảo này, bắt toàn bộ quân Polpot trên đảo ta mới biết câu chuyện kinh hoàng này. Bộ đội ta đã tìm thấy rất nhiều căn cước chính quyền Sài Gòn cấp cho những cư dân Việt sinh sống trên đảo. Sau này mới biết, duy nhất gia đình ông Tư Sĩ trốn thoát không bị quân Pol pot bắt đưa đi./.



Yêu nước ST.

NGHỆ THUẬT CHĂN DẮT DƯ LUẬN: KHI TRUYỀN THÔNG TRỞ THÀNH SIÊU VŨ KHÍ

     Người ta thường nói “sức mạnh cứng” là tên lửa, tàu sân bay; còn “sức mạnh mềm” là phim bom tấn, đồ ăn nhanh và… hệ thống truyền thông siêu cấp vũ trụ. Ở khoản này, Mỹ rõ ràng đang giữ chức vô địch, bởi họ kiểm soát nguồn tin theo cách tinh tế đến mức các phòng thí nghiệm khoa học cũng phải ghen tị.

Chỉ cần đọc vài bài báo phân tích tâm lý dân A-Cù loại phân tích mà nghe xong ai cũng bỗng nhiên thành chuyên gia xã hội học là thấy ngay những câu mang tính “chuẩn mực truyền thông” như: “Chúng tôi quyết chiến vì quê hương!”, “Chúng tôi kiên quyết không đi đâu cả!” Nghe mà tưởng như cả dân tộc đã ký hợp đồng trọn gói với biên tập viên báo chí.

Trong khi đó, một bộ phận không nhỏ dân A-Cù lại được cho là… ngồi chờ quân đội Nga đến như chờ xe buýt giờ cao điểm. Nhiều hình ảnh lan truyền cho thấy nơi được nói là “điêu tàn” vẫn còn đông dân sinh sống, thậm chí có nơi còn nhộn nhịp hơn quá khứ, ví dụ như Mariupol được miêu tả như phiên bản “hồi sinh” của chính nó. Nhưng giới truyền thông phương Tây, với kỹ năng chọn lọc thông tin như nghệ nhân lọc trà, thì thường lướt qua những điều này rất nhẹ nhàng.

Không chỉ báo chí, mà các giải thưởng nghệ thuật ở phương Tây cũng được vận hành như một cỗ máy PR tinh vi. Hễ nhà văn Nga, Trung Quốc hay bất kỳ quốc gia “không nằm trong danh sách bạn thân” mà được trao giải, thì thế nào cũng là những người có xu hướng sáng tác… trái chiều với quan điểm nước mình. Giải thưởng ban phát, tư duy “chống đối” nảy nở một cách gieo mầm tư tưởng thanh lịch nhưng hiệu quả.

Còn tỷ phú Soros? Ồ, nhân vật này trong truyền thuyết truyền thông quốc tế thường được miêu tả như một chuyên gia “phá hoại mang tính sáng tạo”. Chẳng hạn câu chuyện tài trợ máy photocopy cho các đại học Đông Âu, hành động khiến hệ thống kiểm soát thông tin thời đó bỗng dưng… khó thở. Nhất là khi chiếc máy đó đắt ngang cái ô tô.

Bước sang thời đại mới, AI trở thành “đạo cụ tuyên truyền” đời 4.0. Đọc vài câu trả lời của chúng là đủ để hiểu: đây không chỉ là máy móc, mà đôi lúc còn là “người phát ngôn” mặc định của những bộ giá trị rất… Mỹ.

Những giáo trình tiếng Anh, tưởng chỉ là sách dạy từ vựng và ngữ pháp, nhưng thực chất lại kiêm luôn nhiệm vụ “tô vẽ văn minh phương Tây” bằng nghệ thuật kể chuyện mềm mại đến mức ai cũng tưởng như đó là chân lý khách quan.

Cho nên, sống trong thời đại này, tốt nhất là đừng trao trái tim và bộ não mình cho bất kỳ nguồn tin nào một cách vô điều kiện. Hãy rèn cho mình chút chính kiến, hoặc tối thiểu cũng giữ được bản lĩnh không biến thành chú cừu ngoan ngoãn mỗi khi có ai đó lăm lăm chuẩn bị… cạo lông./.
Môi trường ST.

CÙNG ĐỌC VÀ SUY NGẪM: VÔ GIAN ĐẠO!

     Chưa bao giờ hai chữ “sư phạm” lại trở nên mong manh như trong câu chuyện tiền A80 vừa qua. Những nơi đáng lẽ phải dạy người trẻ về chuẩn mực lại trở thành bài học sống động về sự lươn lẹo. Và thế là, giữa môi trường vốn được xem là nơi rèn đạo đức, một thứ “vô gian đạo học” đã hiện hình rõ rệt.

Tại Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội, gần 1.000 sinh viên tham gia chương trình A80 được hưởng 1.520.000 đồng tiền công. Nhưng khi tiền về trường, thay vì chuyển khoản cho từng sinh viên như đúng quy trình, ông hiệu trưởng Phạm Văn Long lại phát 940.000 đồng tiền mặt, danh sách ký nhưng không ghi số tiền. Sai quy trình, sai nguyên tắc kế toán, sai chuẩn mực đạo đức nhưng lại được bao biện bằng một câu nhẹ tênh: “Chỉ là sơ suất, còn lại trả đợt 2”.

Nhưng ai cũng hiểu: đợt 2 chỉ xuất hiện khi đợt 1 bị phát hiện.

Nếu sinh viên im lặng, 568 triệu sẽ im lặng theo.

Nghiệp vụ kế toán trong trường học không phải chuyện tùy hứng. Tiền công của sinh viên không phải tiền cứu trợ lũ lụt để phát kiểu “ai nhận bao nhiêu cũng được”. Quy trình chi trả phải qua kế toán – thủ quỹ – ông hiệu trưởng – người nhận, ghi rõ từng đồng. Việc “chỉ quên ghi số tiền” là điều không thể có trong bất kỳ hệ thống tài chính nào vận hành nghiêm túc.

Khi vụ này nổ ra, hơn 2.000 sinh viên của Trường Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương mới ngã ngửa rằng mình cũng có tiền hỗ trợ nhưng không ai nói, không ai thông báo. Ông hiệu trưởng Lê Vinh Hưng cười nhẹ: “Trường chưa kịp chi trả.” Câu nói thản nhiên như thể để quên vài cái hồ sơ, trong khi số tiền là hơn 3 tỷ đồng. Và cũng như mọi kịch bản quen thuộc, nếu sinh viên không biết để hỏi thì nhà trường sẽ “kịp chi” vào bao giờ?

Đó không còn là câu chuyện tiền bạc.

Đó là câu chuyện đạo đức bị trượt dốc, và quan trọng hơn: người trượt là người đứng đầu nhà trường.

Sinh viên nhìn vào ông hiệu trưởng, người lẽ ra phải là tấm gương và thấy:
- Trả thiếu cũng được.
- Ký giấy không ghi số tiền cũng được.
- Chia đợt để thử phản ứng cũng được.
- Bị hỏi thì nói “sơ suất”.
- Còn nếu không ai hỏi thì... càng tốt.
Đây là bài học gì?
- Không phải bài học nghiệp vụ.
- Không phải bài học đạo đức.
- Mà là “bài học về cách sống sót bằng sự không trung thực”.

Trong môi trường sư phạm, đạo đức không đến từ bài giảng, mà đến từ hành vi của ông hiệu trưởng. Một ông hiệu trưởng gian dối không chỉ làm mất của sinh viên vài trăm nghìn, vài triệu mà làm mất niềm tin của người trẻ vào nhà trường, vào nghề giáo, vào hệ thống.

Giáo dục không hỏng vì thiếu tiền.
Giáo dục hỏng vì người đứng đầu không giữ nổi phẩm chất.
Khi ông hiệu trưởng nói điều đúng, nhưng hành xử điều sai, thì sinh viên học gì?
Họ học rằng công lý không nằm trong luật, mà nằm trong... mức độ ồn ào của mạng xã hội.
Họ học rằng đạo đức không nằm trong sách giáo khoa, mà nằm trong... cơ hội để im lặng hưởng lợi.
Nếu đó không phải là vô gian đạo, thì còn gọi là gì?
Mới có mấy tỷ mà đã như này thì 580.000 tỷ sẽ như thế nào?
Môi trường ST.

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: TẠI SAO ÔNG PUTIN QUYẾT ĐỊNH KÉO DÀI THÊM MỘT NHIỆM KỲ CỦA THỐNG ĐỐC NGÂN HÀNG TRUNG ƯƠNG NGA!

     Cụ Putin quyết định mời bà làm thêm một nhiệm kì thống đốc ngân hàng Trung ương Nga rồi mới được nghỉ hưu là Putin đã nhìn thấy được bộ não siêu nhân của bà, đó là, pháo đài Ruble: Nabiullina hóa giải trừng phạt thế nào?
👇👇👇

Khi phương Tây tung ra gói trừng phạt mạnh nhất thế kỷ XXI - cấm SWIFT, đóng băng tài sản, đóng cửa thị trường - họ tin nền kinh tế Nga sẽ sụp đổ trong 48 giờ.

Nhưng có một người không để điều đó xảy ra. Tên bà ấy là Elvira Nabiullina. Và chỉ trong 72 giờ, bà biến nền kinh tế Nga thành một pháo đài Ruble - không bất khả xâm phạm, nhưng rất khó xuyên thủng.

Hãy tách từng lớp của "phòng thủ Nabiullina" để thấy vì sao phương Tây đã đánh giá sai toàn bộ.

1. Công cụ số 1: Lãi suất 20% - cú sốc để đóng băng hoảng loạn

Ngày lệnh trừng phạt áp xuống, người dân Nga đổ xô rút tiền → nguy cơ vỡ hệ thống ngân hàng.

Nabiullina thổi lãi suất lên 20%, mức phi lý với mọi nền kinh tế bình thường. 

Nhưng đó là liều morphine: Ngăn dòng tiền tháo chạy khỏi Ruble

Hút tiền quay lại ngân hàng. Chặn đầu cơ và giữ ổn định tỷ giá trong giai đoạn sốc. Ai cũng biết nâng lãi suất. Nhưng dám nâng ở thời điểm cả nước hoảng loạn - đó là cấp độ "bác sĩ cấp cứu tài chính".

2. Công cụ số 2: Kiểm soát vốn - đóng cửa trước khi dòng tiền bỏ trốn. Phương Tây kỳ vọng dòng vốn sẽ chảy khỏi Nga → Ruble sụp.

Nabiullina đóng ngay: Cấm chuyển tiền ra nước ngoài. Bắt buộc doanh nghiệp xuất khẩu đổi 80% ngoại tệ sang Ruble. Tạm dừng giao dịch ngoại hối tự do

Kết quả:

Ruble từ bờ vực khủng hoảng → quay lại ngang giá USD chỉ sau 1 tháng. Một trong những cú "phản đòn" tài chính ngoạn mục nhất lịch sử.

3. SPFS - Đường vòng SWIFT: Nga đã chuẩn bị 8 năm Phương Tây tin cắt SWIFT sẽ khiến Nga tê liệt.

Sai.

Nga đã xây SPFS từ năm 2014 - một "SWIFT mini", đủ để duy trì: thanh toán nội địa, thanh toán với Ấn Độ, Trung Quốc, Iran giao dịch năng lượng

Không lấp đầy hoàn toàn SWIFT, nhưng đủ để: Nga không thể chết, chỉ có thể... hơi đau.

4. Thanh toán năng lượng bằng Ruble - đòn khiến châu Âu choáng váng

Nabiullina hiểu một điều: Khi bạn bán thứ cả thế giới cần (năng lượng), bạn ra luật. Khi Nga yêu cầu "không Ruble - không khí đốt", châu Âu phản đối.

Một tháng sau.?

Lần lượt mở tài khoản Ruble để trả tiền.

Đây là đòn làm: Tăng nhu cầu Ruble. Tạo vòng tuần hoàn tiền tệ nội khối. Bất hoạt hóa trừng phạt tài chính

Muốn trừng phạt Nga.? Không bằng cách mua khí của Nga bằng tiền của Nga.

Nhưng câu chuyện lại diễn ra đúng như vậy.

5. Sản xuất nội địa + Trung Quốc - vũ khí dự phòng của Nabiullina

Nabiullina không chỉ "đỡ đạn". Bà chuyển hướng nền kinh tế: Tăng tốc bản địa hóa công nghiệp. Chuyển chuỗi cung ứng sang BRICS + Trung Á. Đẩy giao dịch sang Nhân dân tệ. Tăng tỷ lệ thanh toán phi USD lên mức cao nhất lịch sử

Kết quả cuối cùng:

Nga không bị "nghẹt thở" như phương Tây hình dung. Chính phương Tây mới bị bắn ngược bởi boomerang năng lượng.

Vì Nabiullina tạo ra một "tam giác phòng thủ":

1. Ngăn dòng tiền chạy khỏi Nga
2. Bắt dòng tiền ở ngoài quay về Nga
3. Buộc thế giới thanh toán bằng tiền Nga. 

Đó không phải "đối phó trừng phạt". Đó là nghệ thuật chiến tranh tài chính đại.

Kết luận - Góc nhìn vĩ mô:

Nabiullina cho phương Tây thấy: trong chiến tranh tài chính, vũ khí không phải là tên lửa - mà là khả năng giữ thị trường của mình không hoảng loạn. Và một khi hoảng loạn không xảy ra, trừng phạt mất 70% sức mạnh.

Nơi ta nhìn thấy rằng đôi khi một nền kinh tế không sống bằng GDP, mà sống bằng bản lĩnh của những người cầm lái. Và trong chiến tranh tài chính, kẻ chiến thắng không phải là người có nhiều trừng phạt hơn, mà là người biết giữ trái tim thị trường không run sợ. ST

👉👉Bà thống đốc này cũng là người đưa dự trữ vàng quốc gia Nga hiện nay lên đến vài ngàn tấn và bà cũng là người đưa nước Nga hiện tại không vay nợ bất cứ ai cả (của t.ao làm ra thì t.ao xài)./.
Khuyết danh ST.