Thực hiện chính sách
bình đẳng, đoàn kết, tương trợ giữa các dân tộc, tạo mọi điều kiện để các dân
tộc phát triển đi lên con đường văn minh, tiến bộ, gắn bó mật thiết với sự phát
triển chung của cộng đồng các dân tộc Việt Nam.
Cụ thể: Tôn trọng lợi
ích, truyền thống, văn hoá, ngôn ngữ, tập quán, tín ngưỡng của các dân tộc.
Chống tư tưởng dân tộc lớn và dân tộc hẹp hòi, kỳ thị dân tộc và chia rẽ dân
tộc. Các chính sách kinh tế - xã hội phải phù hợp với đặc thù của các vùng và
các dân tộc, nhất là các dân tộc thiểu số. Đảng và Nhà nước thực hiện một chiến
lược kinh tế chung trong đó ưu tiên đúng mức cho sự phát triển kinh tế ở vùng
đồng bào dân tộc thiểu số còn lạc hậu. Thực hiện điều đó vừa đáp ứng yêu cầu
khai thác tiềm năng to lớn của các vùng đồng bào dân tộc thiểu số còn lạc hậu,
vừa đáp ứng yêu cầu xoá bỏ dần sự chênh lệch về trình độ phát triển kinh tế
giữa các dân tộc, các vùng để các dân tộc thực sự bình đẳng và hoà hợp với nhau
hơn. Tạo điều kiện cho các dân tộc thiểu số có tốc độ phát triển kinh tế nhanh
nhưng bằng những hình thức, bước đi phù hợp với đặc điểm dân tộc. Phát huy hiệu
quả của sự giúp đỡ lẫn nhau giữa các dân tộc, trong đó đánh giá đúng mức vai
trò tác dụng sự giúp đỡ của các dân tộc đa số, có trình độ phát triển cao hơn
đối với các dân tộc thiểu số còn ở trình độ lạc hậu. Thực hiện tốt việc giao
đất, giao rừng cho các hộ gia đình, tạo
điều kiện cho nhân dân chủ động sản xuất, gắn bó với đất, với rừng.
Chương trình cấp Nhà nước về định canh, định cư cần được đầu tư thoả đáng và tổ
chức thực hiện tốt (hiện nay trong cả nước còn 1 triệu người sống du canh, du
cư). Trên cơ sở phát triển kinh tế, công cuộc cải tạo và phát triển về mặt xã
hội ở các vùng dân tộc thiểu số cần gắn chặt với việc thực hiện chương trình
phân bổ lại lao động xã hội để hình thành một cơ cấu xã hội dân cư mới ở các
vùng này. Điều đó có ý nghĩa xã hội cực kỳ quan trọng, nó sẽ tạo ra một động
lực mạnh mẽ thúc đẩy bước tiến của các dân tộc thiểu số còn đang ở trình độ lạc
hậu. Quan tâm đến sự phát triển văn hoá, giáo dục của mỗi dân tộc, tạo điều
kiện để thực hiện xoá mũ chữ, phổ cập giáo dục cũng như tạo điều kiện cho từng
dân tộc khai thác, phát huy các giá trị văn hoá của dân tộc mình bằng khả năng
sẵn có. Đồng thời bằng nhiều hình thức, thúc
đẩy một cách hợp lý quá trình giao lưu, hoà hợp tinh hoa văn hoá của các
dân tộc mà tác dụng của nó vừa làm cho nền văn hoá xã hội chủ nghĩa Việt Nam
đậm đà bản sắc dântộc được thúc đẩy mạnh mẽ. Thực hiện và bảo đảm về mặt pháp
lý quyền bình đẳng giữa các ngôn ngữ
trên lãnh thổ Việt Nam, tạo điều kiện để có được quyền bình đẳng thực tế của
các ngôn ngữ. Nội dung quyền bình đẳng giữa các ngôn ngữ được thể hiện ở chỗ
các dân tộc được quyền sử dụng ngôn ngữ của mình trong tất cả các lĩnh vực của
đời sống, các phạm vi giao tiếp, từ nội
bộ các dân tộc đến ngoài xã hội, trong giáo dục, trên các phương tiện thông tin
đại chúng, trước toà án, trên các giấy tờ hành chính cũng như thư tín cá nhân…; đồng thời, có
chính sách tích cực để phổ biến nhanh
chóng và sâu rộng ở trình độ cao ngôn ngữ phổ thông- tiếng việt- trong tất cả
các dân tộc thiểu số ở nước ta. Tiếng Việt
là ngôn ngữ chung, ngôn ngữ quốc gia của tất cả các dân tộc, là phương
tiện giao lưu văn hoá giữa các dân tộc ở Việt Nam với các dân tộc khác trên thế
giới.Quan tâm đào tạo đội ngũ cán bộ quản lý, văn hoá, khoa học… cho từng dân
tộc; đồng thời giáo dục tinh thần đoàn kết hợp tác cho cán bộ các dân tộc, bởi
vì chỉ tinh thần đó mới phù hợp với đòi hỏi khách quan của công cuộc phát triển
dân tộc và xây dựng đất nước. Trong công cuộc đó, không dân tộc nào có thể chỉ
sử dụng đội ngũ cán bộ xuất thân từ dân tộc mình, ngược lại, cần sự hỗ trợ lẫn
nhau giữa các đội ngũ cán bộ thuộc mọi dân tộc trong cả nước. Đưa vào vị trí trung
tâm của công tác giáo dục chính trị, tư tưởng việc giáo dục cho nhân dân các
dân tộc lòng tự hào chân chính về dân tộc mình, đồng thời giáo dục về chủ nghĩa
yêu nước, yêu mến Tổ quốc Việt nam, tinh thần quốc tế chân chính. Đấu tranh
chống mọi biểu hiện của chủ nghĩa dân tộc, thái độ hư vô, xem nhẹ vấn đề dân
tộc, tâm lý tự cao của dân tộc lớn; tâm lý hẹp hòi, khép kín của dân tộc nhỏ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét