Bài thơ GỬI MIỀN BẮC của nhà thơ-chiến sỹ Lê Anh Xuân, anh đã hy sinh khi "vừa cầm bút, vừa cầm súng" trong đợt 2 của Tổng tấn công Mậu Thân,
tháng 5
năm 1968.
Quê tôi có
những mái nhà lá nhỏ
Bên bờ Cửu
Long xa cách sông Hồng
Nhưng tuổi
thơ trong những giờ sử ký
Theo Quang
Trung tôi từng đến Thăng Long.
Nhớ những
chiều nhìn về phương Bắc
Thấy xa xa
đàn cò trắng bay về
Tôi ngỡ
trên lưng cò có chút bùn miền Bắc
Dù cánh cò
chẳng bay tới ngoài kia.
Tôi lớn
lên giặc ngăn chia đất nước
Nhưng súng
gươm đâu ngăn được tình thương
Đâu ngăn
được mặt trời đỏ rực
Khi lòng
tôi đã hoá hướng dương.
Tôi lắng
nghe tim tôi đập vội
"Đây
là đài tiếng nói Việt Nam"
Nghe ngoài
đó gió mùa đông bắc thổi
Tôi muốn gửi
lòng tôi chút nắng Hậu Giang
Tôi vui
theo từng mái trường ngói đỏ
Từng vỉa
than đen, từng gié lúa vàng.
Tôi đau đớn
Mỹ dội bom tàn phá
Tất cả những
gì tôi quí, tôi yêu
Dù đèo
Ngang tôi chưa từng đến
Thơ bà huyện
Thanh Quan tôi đã thuộc lòng
Hoa lá cỏ
cây có bị bom cháy xém?
Mái nhà
kia dưới núi có còn chăng?
Ôi mảnh đất
bốn nghìn năm lịch sử
Đã chôn
vùi bao lũ xâm lăng.
Hôm nay lại
đánh tan giặc Mỹ
Xác phản lực
rơi cạnh mũi tên đồng.
Tôi nhớ
mãi từng tên sông, tên núi
Tên những
chiến công, tên những anh hùng.
Tin chiến
thắng từ quê hương kết nghĩa
Vọng về Nam
giục giã những bàn chân
Cả hai miền
cùng một ngôi sao đỏ
Cùng ánh
trăng soi ngọn súng trường.
Hố bom
trong này giống hố bom ngoài đó
Cả hai miền
cùng một kẻ thù chung.
Từng tảng
đất ở miền Nam phá lộ
Đang chuyển
ra miền Bắc sửa đường
Than Cẩm
Phả đã cháy bùng ngọn lửa
Bập bùng
soi giữa đỉnh Trường Sơn
Ôi miền Bắc
nơi lòng tôi yêu quý
Nơi bùng
lên một chân lý Bác Hồ
Nơi đang dựng
một thiên đường hùng vĩ
Nơi còn
đây di chỉ của người xưa
Nơi tôi đã
yêu thương từ thuở nhỏ
Trong máu
tôi có dòng máu cha ông
Như trái sầu
riêng trên dòng sông Nam bộ
Có hương
phù sa của nước sông Hồng.
Gửi miền Bắc
cả trái tim tôi đó
Ngày ngóng
trông, đêm thương nhớ xiết bao
Gửi miền Bắc
lòng miền Nam chung thuỷ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét