Việc Bộ GD&ĐT xếp Lịch sử thành môn tự chọn trong chương trình trung học phổ thông mới, dự kiến triển khai với lớp 10 từ năm học 2022-2023 đang trở thành tâm điểm của dư luận với nhiều ý kiến trái chiều. Nhân sự việc này, những phần tử cơ hội, phản động lại nhỏ “nước mắt cá sấu”. Họ diễn trò “trăn trở, lo lắng”, nhưng thực chất những việc làm của họ lại chính là giẫm đạp lên lịch sử cũng như môn Lịch sử của chúng ta.
Vừa
qua, trang RFA có bài: “Lịch sử là môn tự chọn có thu hút được học sinh?”. Bài
viết trích đăng ý kiến của ông Dương Trung Quốc, Tổng Thư ký Hội Khoa học Lịch
sử Việt Nam; của “Người đương thời” Đỗ Việt Khoa - người mang danh chống tiêu cực
một thời gian không lâu đã trở thành cộng tác viên tích cực của các phần tử cơ
hội; của nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc - người thường xuyên có bài viết hoặc trả
lời phỏng vấn trên các trang chống cộng BBC, RFA… Mang danh là “nhà nghiên cứu
lịch sử”, nhưng ông Phúc lại trả lời RFA rằng: “Khi học sinh làm bài thi là trả
lại những gì thầy cô đã dạy thì cũng nên cho học sinh tự chọn hoặc bỏ luôn môn
Lịch sử. Vì việc này chẳng ảnh hưởng gì đến sự phát triển nhân cách của học
sinh”. Đọc đến đây, hẳn nhiều người sẽ nghĩ, có thể việc này chẳng ảnh hưởng gì
đến sự phát triển nhân cách của học sinh, nhưng rõ ràng phải đặt một dấu hỏi to
tướng về nhân cách của “nhà nghiên cứu lịch sử” Đinh Kim Phúc. Nếu ông ta thực
sự “trăn trở” về cách dạy môn Lịch sử khiến môn này trở nên nhàm chán đến mức Bộ
GD&ĐT phải nhiều lần có những cách giải quyết (nhưng vẫn chưa thấu đáo) thì
ông cũng không nên “xổ toẹt” như thế! Tự nhận mình là “nhà nghiên cứu lịch sử”,
chẳng nhẽ ông lại đứng ngoài để ngó lơ và hễ khó thì bỏ luôn chứ không có trách
nhiệm gì để làm cho môn Lịch sử bớt nhàm chán!?
Rồi ngày
1-6, trang Tiếng Dân đăng bài “Lịch sử và môn học lịch sử”. Tác giả bài viết là
một nhà văn khá nổi tiếng, song quan điểm của ông thì thật đáng để những người
có trách nhiệm phải suy nghĩ khi cho rằng: Thủ phạm của hiện tượng này chính là
quá trình “chính trị hóa lịch sử, là bắt lịch sử diễn ra theo ý mình”. Nhà văn
này viết: “Khi lịch sử bị chính trị hóa, người ta không quan tâm đến sự thật lịch
sử mà quan tâm xem gán cho nó sự thật nào rồi nhét vào trí nhớ đám đông... Và một
quá trình “cưỡng bức” niềm tin của đám đông bắt đầu”. Đọc đến đây, tôi chợt nhớ
tới cái tít bài mà Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn đã gọi ông Phan Huy Lê - nhà sử
học, thành viên cốt cán tham gia bộ sách “Lịch sử Việt Nam phổ thông” dài 15 tập,
nhưng đã bị thu hồi năm 2018 vì những quan điểm sai trái không thể chấp nhận.
Tít bài đó là “Phan Huy Lê - kẻ lật sử, lươn lẹo và xảo trá”.
Cùng vấn đề
này, Nguyễn Khắc Ngọc - một giáo viên môn Hóa học bậc THPT, mới nổi đình nổi
đám khi đăng tải những thông tin về vụ gian lận điểm thi ở Hà Giang sau kỳ thi
THPT quốc gia năm 2019 cũng lên tiếng. Và khi thành người nổi tiếng thì thầy
giáo dạy môn Hóa này liên tục cập nhật tin tức, trong đó có rất nhiều thông tin
không được kiểm chứng trên trang facebook của mình. Ngày 21-5, nhân việc người
dân các nơi đổ ra đường ăn mừng chiến thắng của SEA Games 31, đặc biệt là chiến
thắng của 2 đội tuyển bóng đá nam - nữ, trang facebook của Nguyễn Khắc Ngọc
đăng status: “Những hình ảnh làm rạo rực lòng yêu nước, hơn chán vạn lần những
giờ học môn lịch sử bắt buộc. Dù phần lớn khán giả trên sân chắc cũng không đạt
điểm cao môn lịch sử”. Rõ ràng, thầy giáo này đang mượn hình ảnh người dân tưng
bừng ăn mừng chiến thắng để so sánh, bỉ bôi môn Lịch sử là chính.
Hiện trên
nhiều diễn đàn, những người có trách nhiệm vẫn đang tiếp tục bàn thảo việc xác
định vị trí của môn Lịch sử trong toàn bộ chương trình giáo dục phổ thông. Như
buổi tham vấn ý kiến chuyên gia về triển khai chương trình giáo dục phổ thông
năm 2018 và môn Lịch sử bậc THPT ngày 12-5 vừa qua, do Bộ GD&ĐT chủ trì, đại
diện Bộ GD&ĐT đã lắng nghe những ý kiến phân tích sâu về cách bố trí và tổ
chức dạy môn Lịch sử. Trên cơ sở đó, bộ sẽ cân nhắc các phương án trong thời
gian tới và xin ý kiến các cấp có thẩm quyền. Và ngày 22-5, tại Hà Nội đã diễn
ra phiên họp toàn thể lần thứ 3 Ủy ban Văn hóa, Giáo dục của Quốc hội, mà nội
dung chính là bàn về “số phận” môn Lịch sử. Hầu hết ý kiến cho rằng, môn Lịch sử
có vị trí đặc biệt quan trọng trong chương trình giáo dục phổ thông, học sinh rất
cần được trang bị khối lượng kiến thức này. Cũng có ý kiến cho rằng, nếu để Lịch
sử là môn bắt buộc thì phải điều chỉnh lại toàn bộ chương trình lịch sử của các
cấp học trước chứ không thể chỉ điều chỉnh chương trình THPT. Điều này khá phức
tạp, vì sách giáo khoa bộ mới của bậc tiểu học và THCS đã cắt giảm bớt lượng kiến
thức về môn Lịch sử cho phù hợp với bậc THPT rồi. Và ngay trong phiên thảo luận
tại hội trường Quốc hội ngày 1-6, đại biểu Nguyễn Thị Quyên Thanh (tỉnh Vĩnh
Long) đã đề nghị Bộ GD&ĐT cần quyết liệt hơn nữa trong đổi mới phương pháp
dạy và học Lịch sử sao cho hấp dẫn, để dẫn dắt học sinh tìm đến môn học này bằng
sự chủ động, biến những bài học lịch sử thành những câu chuyện sinh động, dễ nhớ
và nhớ lâu, khơi gợi và hình thành ở các em sự yêu thích đối với môn học này.
Như vậy, các
cơ quan chức năng đang tích cực tìm hướng đi hiệu quả nhất đối với môn Lịch sử
chứ không phải “vứt bỏ” hay “khai tử” môn học này như các phần tử cơ hội, phản
động, xét lại đã đăng tải ào ào trên mạng xã hội. Đáng nói, một số tờ báo cũng
đặt tít giật gân về “số phận” môn Lịch sử và trở thành “mồi ngon” cho các trang
chống cộng trong việc lấy làm dẫn chứng thời gian qua. Nghiên cứu sử học hay dạy
và học môn Lịch sử là để bồi đắp kiến thức, bồi đắp ý thức và lòng tự hào dân tộc.
Cho dù sau những năm tháng học phổ thông, ai đó có trở thành doanh nhân, nghệ
sĩ, nhà nghiên cứu… thì Lịch sử vẫn là môn học dung dưỡng tâm hồn nên không thể
xếp thành môn tự chọn được!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét