Thực tiễn của công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng trong những năm
qua cho thấy, các cấp ủy, tổ chức đảng từ Trung ương đến cơ sở đã có nhiều cố
gắng trong việc thể chế hóa, cụ thể hóa nguyên tắc tập trung dân chủ, tập thể
lãnh đạo, cá nhân phụ trách; xác định chức năng, nhiệm vụ, trách nhiệm và thẩm
quyền của cấp ủy, tập thể lãnh đạo cơ quan, đơn vị và của mỗi cá nhân, nhất là
đối với người đứng đầu cấp ủy, chính quyền để thực hiện. Tuy nhiên, bên cạnh
những ưu điểm và kết quả bước đầu đạt được, việc cụ thể hóa nguyên tắc tập
trung dân chủ, tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách, nhất là việc xác định trách
nhiệm của người đứng đầu cấp ủy, chính quyền với tập thể cấp ủy, ban lãnh đạo
cơ quan, đơn vị vẫn chưa thật rõ ràng và còn những hạn chế, bất cập. Người đứng
đầu cấp ủy, chính quyền có vai trò rất quan trọng đối với sự ổn định và phát
triển của mỗi địa phương, cơ quan, đơn vị; có vai trò “là thủ lĩnh”, là “đầu
tàu” để dẫn dắt, truyền cảm hứng và lôi cuốn đối với tập thể cấp ủy, lãnh đạo
và đội ngũ cán bộ, đảng viên, nhưng người đứng đầu cũng chỉ là một thành viên
dự họp và khi biểu quyết cũng chỉ có một phiếu như các thành viên khác.
Trong thực tế, cũng có không ít cấp ủy, tổ chức đảng, chính quyền,
đơn vị hành chính chưa thực hiện nghiêm túc nguyên tắc tập thể lãnh đạo, cá
nhân phụ trách. Một mặt, một số cán bộ lãnh đạo, quản lý và người
đứng đầu thiếu gương mẫu, uy tín thấp, phẩm chất, năng lực chưa ngang tầm nhiệm
vụ, nói nhiều làm ít, nói không đi đôi với làm, quan liêu, xa dân, độc đoán,
chuyên quyền, cá nhân chủ nghĩa, vướng vào tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, “lợi
ích nhóm”, nhưng không được tập thể theo dõi, giám sát, giúp đỡ kịp thời, dẫn
đến vi phạm nguyên tắc tổ chức và các quy định của Đảng, chính sách, pháp luật
của Nhà nước, làm suy giảm niềm tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước. Mặt
khác, cũng do chưa cụ thể hóa và phân định thật rõ thẩm quyền, trách nhiệm
của người đứng đầu nên còn có sự lúng túng giữa thẩm quyền, trách nhiệm của tập
thể và cá nhân trong lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện nhiệm vụ chính trị ở nhiều
nơi. Cũng có nơi đã xảy ra sai phạm do nhầm lẫn giữa thẩm quyền, trách nhiệm
của người đứng đầu cấp ủy (thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ, tập
thể quyết định theo đa số) với người đứng đầu cơ quan, đơn vị (thực
hiện nguyên tắc thủ trưởng quyết định và chịu trách nhiệm về quyết định
đó), nhất là đối với những đồng chí bí thư cấp ủy đồng thời là thủ
trưởng cơ quan, đơn vị. Vì thế, nhiều nơi có biểu hiện là, khi địa phương, tổ
chức, cơ quan, đơn vị có ưu điểm, thành tích thì ai cũng thấy có công lao,
thành tích của mình đóng góp ở trong đó; nhưng khi có sai lầm, khuyết điểm,
thậm chí để xảy ra sai phạm, thì không xác định được trách nhiệm của tập thể và
cá nhân đến đâu, nhất là của người đứng đầu; và cuối cùng là đổ cho nguyên nhân
khách quan và lỗi chung của tập thể, mà không có cá nhân nào chịu trách nhiệm.
Cũng không ít nơi còn biểu hiện dân chủ xuôi chiều, dân chủ hình
thức, ý kiến phát biểu của các thành viên lãnh đạo chủ yếu dựa theo ý kiến của
người đứng đầu, theo kiểu “gió chiều nào che chiều ấy”. Đây thực chất là thông
qua cơ chế dân chủ của tập thể để hợp thức hóa ý chí áp đặt và sự chỉ đạo của
người đứng đầu cấp ủy, chính quyền cơ quan, đơn vị. Vì vậy, trong công tác đề
bạt, bổ nhiệm cán bộ, đã xảy ra không ít trường hợp là, mặc dù thực hiện “đúng
quy trình” nhưng vẫn không lựa chọn được đúng người, đúng việc, trong khi đó có
một số trường hợp được bổ nhiệm “thần tốc” lại là con, em, người thân của cán
bộ lãnh đạo, nhất là người đứng đầu, nên đã gây bức xúc trong cán bộ, đảng viên
và nhân dân. Thực trạng trên có cả nguyên nhân chủ quan và khách quan, trong đó
có nguyên nhân chủ quan là việc cụ thể hóa nguyên tắc tập trung dân chủ, tập
thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách và việc phân định chưa thật rõ ràng trách nhiệm
của người đứng đầu trong mối quan hệ với tập thể cấp ủy, lãnh đạo cơ quan, đơn
vị; chưa phát huy đúng mức vai trò của cá nhân trong tập thể.
HAIVAN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét