Những năm gần đây, để thực hiện chiến lược "diễn biến hòa
bình" chống phá cách mạng Việt Nam, các thế lực thù địch thường sử dụng
một thủ đoạn mới mang tên "bất tuân dân sự". "Bất tuân dân
sự" thể hiện tư tưởng cực đoan, "vô chính phủ", đang được lợi
dụng gắn với cái gọi là xã hội dân sự để chống phá Đảng, Nhà nước, lật đổ chế
độ xã hội chủ nghĩa (XHCN) ở Việt Nam.
"Bất tuân dân sự" - lịch sử và sự biến tướng
Thuật ngữ "bất tuân dân sự" lần đầu tiên xuất hiện
trong tập tiểu luận của Henry David Thoreau-nhà văn, nhà tư tưởng người Mỹ-với
nhan đề "Dân sự bất hợp tác", vào tháng 5-1849. Nội dung cơ bản của
tập tiểu luận bàn về mối quan hệ giữa cá nhân (hoặc thiểu số công dân) với nhà
nước. Theo đó, cá nhân (hoặc thiểu số công dân) có thể không tuân thủ, không
phục tùng nhà nước; thậm chí, có thể thực hành chống lại luật pháp của nhà nước
nếu cảm thấy những điều luật đó không phù hợp với người dân, kể cả là với thiểu
số, bằng phương pháp "cách mạng hòa bình".
Thực chất đây là quan điểm cực đoan, "vô chính phủ"
của một kẻ vốn là phạm nhân (H.D. Thoreau viết tập tiểu luận này nhằm biện minh
cho việc ông ta phải ngồi tù ở bang Massachusetts vì tội không đóng thuế). Mặc
dù ở thời điểm ra đời, tác phẩm của H.D. Thoreau không gây được sự ảnh hưởng
nào, nhưng sang thế kỷ 20, tư tưởng về một cuộc "cách mạng hòa bình"
của ông được một số nhà hoạt động chính trị lợi dụng phát triển thành phương
pháp đấu tranh bất bạo động như phong trào "Satyagraha" của Mahatma
Gandhi đấu tranh giành quyền lợi cho người Ấn Độ ở Nam Phi (năm 1914) và giành
độc lập cho Ấn Độ từ thực dân Anh (năm 1947); phong trào đấu tranh dân quyền ở
Mỹ của Martin Luther King (thập niên 60 thế kỷ 20); phong trào đấu tranh chống
phân biệt chủng tộc (chủ nghĩa Apartheid) ở Nam Phi của Nelson Mandela...
Đặc biệt, sau Chiến tranh thế giới thứ hai, chiến lược
"diễn biến hòa bình" của chủ nghĩa đế quốc ra đời với tư tưởng chủ
đạo là chuyển cuộc đấu tranh vào bên trong các nước XHCN. Từ đó, "bất tuân
dân sự" từng bước trở thành một phương thức, thủ đoạn nằm trong mối liên
hệ chặt chẽ với các phương thức, thủ đoạn khác của chiến lược "diễn biến
hòa bình". Trong các cuộc "cách mạng ca hát", "cách mạng
màu", "cách mạng đường phố" ở các nước Đông Âu và Liên Xô vào
những năm cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21; "Mùa xuân Ả Rập" ở các nước
Trung Đông và Bắc Phi đầu những năm 2010... đều có dấu ấn của phong trào
"bất tuân dân sự". Gần đây nhất là phong trào biểu tình nhằm lật đổ
Chính phủ Bolivar ở Venezuela (từ năm 2017 đến nay); phong trào “cách mạng dù”
của sinh viên Hồng Công (năm 2014 và 2019) đều thể hiện rất rõ thủ đoạn
"bất tuân dân sự".
Như vậy, “bất tuân dân sự” khi được sử dụng trong tay chủ nghĩa
đế quốc và các thế lực phản động quốc tế đã trở thành một thủ đoạn phản cách
mạng nhằm chống phá, lật đổ chính quyền, thay đổi chế độ chính trị ở những nước
tiến bộ, không cùng "quỹ đạo" với chúng.
Nhận diện bản chất
Hiện nay, có nhiều quan niệm khác nhau về "bất tuân dân
sự" nhưng thực chất “bất tuân dân sự” là các hoạt động công khai từ chối
tuân theo, hoặc vi phạm một cách cố ý và có ý thức đối với một số đạo
luật nhất định nhằm cản trở quá trình thực thi chính sách, luật pháp của
nhà nước; là hình thức phản kháng bất bạo động, gây áp lực buộc nhà nước phải
thay đổi chính sách, luật pháp, thậm chí lật đổ chính quyền; bản chất là hành
vi vi phạm pháp luật.
“Bất tuân dân sự" là các hoạt động công khai từ chối tuân
theo, hoặc vi phạm một cách cố ý và có ý thức đối với một số quy định pháp luật
nhất định của nhà nước. Điều này khác hẳn với nguyên tắc phổ biến mà hầu hết
các nhà nước pháp quyền trên thế giới đều thực hiện, đó là: Tiểu số phục tùng
đa số; lợi ích riêng phải nằm trong lợi ích chung; lợi ích cá nhân phải phục
tùng lợi ích cộng đồng, xã hội, dân tộc. Vì vậy, "bất tuân dân sự" về
cơ bản thể hiện tư tưởng cực đoan, "vô chính phủ", hầu như không được
nhà nước pháp quyền nào chấp nhận (ngoại trừ những thế lực muốn lợi dụng nó để
chống lại nhà nước pháp quyền).
"Bất tuân dân sự" hình thức phản kháng, không
tuân thủ, không phục tùng, không hợp tác cơ bản là ôn hòa, bất bạo động. Tuy
nhiên, không phải tất cả hình thức đều là ôn hòa, bất bạo động. Thậm chí, theo
những người chủ trương "bất tuân dân sự", hành động vũ trang của kẻ
yếu chống lại kẻ mạnh hơn có vũ trang thì được coi là bất bạo động. Điều này
thể hiện sự mập mờ về tính chất của các hình thức đấu tranh gọi là bất bạo
động; hay nói cách khác, ranh giới giữa bất bạo động và bạo động là khá mong
manh, có thể chuyển hóa cho nhau rất nhanh chóng. Thực chất, đây là cách ngụy
tạo để biện giải, mở đường cho đấu tranh bạo động khi bất bạo động đã tích lũy
đủ điều kiện hay "châm ngòi" thành công.
Hành vi phản kháng, không tuân thủ, không phục tùng những điều
luật đã được ban hành; được thực hiện thông qua hình thức bất bạo động thể hiện
sự coi thường kỷ cương, pháp luật, trái với các nguyên tắc của nhà nước pháp
quyền trong một xã hội văn minh. Hơn nữa, khi hướng tới mục tiêu chính trị,
"bất tuân dân sự" là bước khởi đầu của một cuộc "cách mạng
mềm" nhằm thay đổi chế độ chính trị đang tồn tại hoặc lực lượng chính trị
đang nắm quyền. Vì vậy, trong hầu hết các vụ việc, về bản chất, đây là hành vi
vi phạm pháp luật.
Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa bản chất và hiện tượng. Đối với
các hiện tượng cụ thể, có thể ở mức độ thấp, không ảnh hưởng xấu nhiều tới cộng
đồng, nhưng ở mức độ cao, khi hướng tới mục tiêu chính trị bằng các hình thức
đấu tranh trực tiếp gây tác động tiêu cực đến tình hình an ninh trật tự của đất
nước, của địa bàn thì cần phải có giải pháp phù hợp./.NVS
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét