Mỹ
là một trong những quốc gia thường xuyên kêu gọi tự do ngôn luận và áp đặt tiêu
chuẩn tự do ngôn luận của mình cho nhiều quốc gia khác. Một số người cho rằng,
sở dĩ Mỹ luôn làm điều này là do xứ cờ hoa không có luật báo chí. Đúng, nhưng
thông tin vừa nêu chỉ mới phản ánh một nửa sự thật. Nước Mỹ không có luật báo
chí nhưng không có nghĩa là mọi công dân Mỹ muốn làm gì thì làm, muốn viết thì
viết, muốn nói gì thì nói. Tháng 2.2020, báo Nhân Dân có đăng bài viết của một
luật sư người Việt hiện sống ở Mỹ, người này viết: “Năm 1917, Quốc hội Mỹ ban
hành Luật Tình báo (The Espionage Act 1917), trong đó khẳng định tự do ngôn
luận không có nghĩa là người dân có quyền vận động cho việc kêu gọi hay thành
lập tổ chức lật đổ nhà nước Mỹ vì đó là tội phản quốc. Vậy rõ ràng, tự do ngôn
luận phải nằm trong khuôn khổ an ninh quốc gia. Luật cũng xác định tự do ngôn
luận không có nghĩa là ở trong rạp hát đứng lên hô hoán “cháy nhà” mà trên thực
tế không có, như vậy là quấy rối trật tự chung. Và luật này giúp cho các cơ
quan an ninh, tình báo, Bộ Quốc phòng Mỹ đối phó với những tổ chức và cá nhân
xâm phạm đến an ninh quốc gia hoặc âm mưu lật đổ nhà nước Mỹ”. Vẫn theo tác giả
bài viết, năm 1964, Tối cao Pháp viện Mỹ định nghĩa tự do ngôn luận không có
nghĩa là có quyền bịa chuyện để vu khống phỉ báng cá nhân. Năm 1972, Quốc hội
Mỹ thành lập Uỷ ban Truyền thông Liên bang, cơ quan này có thẩm quyền trên các
cơ quan truyền thông, giúp tự do ngôn luận đi vào nề nếp, không gây xáo trộn
trật tự xã hội. Sau đó, nước Mỹ cho ra đời tiếp Bộ Luật truyền thông, trong đó
cấm công dân đưa tin giả.
Không
chỉ tại Mỹ, nhiều quốc gia trên thế giới cũng có những quy định nghiêm ngặt để
ngăn ngừa hậu quả của thông tin độc, bịa đặt. Theo số liệu thống kê của Liên Hợp
Quốc, trên thế giới hiện có 138 quốc gia ban hành Luật An ninh mạng, trong đó
có 23 quốc gia ban hành trên 40 văn bản luật và dưới luật về an ninh mạng. Tại
châu Âu, Cộng hoà liên bang Đức - một nước được coi là đầu tàu của nền kinh tế
của cả EU cũng ban hành nhiều quy định xử phạt nghiêm khắc đối với những người
lợi dụng mạng xã hội vì lợi ích cá nhân, vi phạm an ninh quốc gia. Năm 2017,
nước Đức ban hành “Luật cải thiện thực thi pháp luật trên các mạng xã hội”,
người dân Đức gọi luật này bằng cái tên ngắn gọn, “Luật kiểm soát facebook”.
Theo tinh thần của luật, nhà cung cấp mạng xã hội có nghĩa vụ xoá các nội dung
bất hợp pháp, trái quy định được ghi trong luật. Sau 24 giờ kể từ khi người
dùng mạng xã hội khiếu nại vì bị xúc phạm, vu khống, nhà cung cấp dịch vụ như
Facebook, Twitter, YouTube.. phải xoá hoặc chặn nội dung bất hợp pháp. Trong
hai năm 2018-2019, tại Đức, có tổng cộng 215.000 bài, video gây tranh cãi
trên YouTube, trong đó có 58.000 bài đã bị xoá sau khi nhận được khiếu nại.
Tại Cộng hoà Pháp, tháng 7.2019, Quốc hội nước này phê chuẩn một đạo luật để
“chống lại hận thù trên internet”, cá nhân, tổ chức nào vi phạm, tuỳ theo mức
độ sẽ bị phạt tiền từ 250 nghìn đến hơn một triệu Euro, nặng hơn còn bị
bỏ tù. Không chỉ xử phạt đối với người viết bài như nước Pháp, Cộng hoà Áo còn
quy định trừng phạt những bình luận gây hận thù trên mạng xã hội. Nước Áo cũng
yêu cầu nhà cung cấp dịch vụ mạng xã hội phải cung cấp danh tính của người có
bình luận gây hận thù…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét