Để giải phóng mình khỏi ách thống trị của đế quốc, thực dân, tại sao dân tộc Việt Nam không chọn một tổ chức chính trị nào khác, mà chọn Đảng Cộng sản Việt Nam? Phải chăng đó chỉ là ý chí chủ quan của một bộ phận người yêu nước Việt Nam như điều mà các thế lực thù địch vẫn đang xuyên tạc?! Những người hiểu biết cơ sở lịch sử và pháp lý sẽ đáp trả rằng: Không! Dứt khoát không phải như vậy. Sự lựa chọn đó là của dân tộc Việt Nam, một sự lựa chọn tất yếu khách quan mang tính quy luật lịch sử.
Sự thực là, trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra
đời, đã xuất hiện những ngọn cờ cứu nước, cứu dân, những đảng phái khác nhau,
song những ngọn cờ ấy, những đảng phái ấy không đủ sức đảm đương sứ mệnh giải
phóng dân tộc.
Tháng
9-1858, thực dân Pháp xâm lược Việt Nam. Sau khi hoàn thành giai đoạn vũ trang
xâm lược, chúng đặt nền cai trị hà khắc ở Việt Nam về chính trị, kinh tế, văn
hóa... Từ một nước phong kiến độc lập, có chủ quyền, Việt Nam trở thành một
nước thuộc địa nửa phong kiến. Nước Việt Nam mất độc lập, nhân dân Việt Nam trở
thành nô lệ.
Vì
lợi ích dân tộc và lợi ích giai cấp, một bộ phận phong kiến Việt Nam đã đứng
lên giương cao ngọn cờ chống thực dân Pháp, ròng rã gần 40 năm (1858 - 1896),
vẫn không chống được chủ nghĩa thực dân - một kẻ thù mới của dân tộc, có trình
độ phát triển về phương thức sản xuất hơn hẳn. Phong trào Cần Vương do vua Hàm
Nghi và Tôn Thất Thuyết, tiếp đến là Phan Đình Phùng lãnh đạo, kéo dài đến cuối
thế kỷ XIX thì lụi tắt. Đầu năm 1896, những tiếng súng cuối cùng của phong trào
Cần Vương chấm dứt, cũng là tín hiệu kết thúc sứ mệnh lịch sử của giai cấp
phong kiến Việt Nam trong thời đại mới.
Các
phong trào yêu nước theo khuynh hướng dân chủ tư sản ở Việt Nam những năm đầu
thế kỷ XX diễn ra sôi nổi, song có hạn
chế lớn trong xác định mục tiêu, kẻ thù và phương thức đấu tranh.
Tiêu biểu như: Phan Bội Châu xác định chống đế quốc nhằm giành độc lập và thiết
lập nền quân chủ lập hiến ở Việt Nam (dựa vào Nhật để chống Pháp, dẫn đến không
thành công); Phan Châu Trinh tập trung chống phong kiến (dựa vào Pháp để đánh
đổ ngôi vua và bọn phong kiến hủ bại, coi đó như là điều kiện tiên quyết để
giành độc lập, cũng đi đến thất bại)...
Trong
công cuộc giải phóng dân tộc, những thập niên đầu thế kỷ XX, đã có nhiều
đảng phái đại diện cho các giai cấp, tầng lớp xã hội từng nỗ lực trên vũ đài
chính trị, như Nghĩa hưng (1907); Lập hiến (1923); Việt Nam nghĩa đoàn; Đảng
Thanh niên; Đảng An Nam độc lập (1927), Việt Nam Quốc dân Đảng (1927)...; kể cả
một số đảng của những kẻ tay sai cho đế quốc, như Đại Việt quốc gia xã hội
Đảng, Đại Việt quốc dân Đảng trong những năm 40 của thế kỷ trước; hay các đảng
phản động, như Việt Nam Quốc dân đảng (Việt Quốc), Việt Nam Cách mạng đồng minh
hội (Việt Cách)... cũng cố thực hiện mưu đồ chính trị. Thế nhưng, sự thực là,
các đảng phái đó không được dân tộc Việt Nam lựa chọn giữ quyền lãnh đạo.
Tiếp
tục truyền thống yêu nước, bất khuất, kiên cường chống ngoại xâm, các phong
trào chống thực dân Pháp đã diễn ra quyết liệt, liên tục, trên các vùng lãnh
thổ Việt Nam, hướng tới mục tiêu đánh đổ chế độ thuộc địa, giành độc lập dân
tộc. Tuy nhiên, các phong trào cứu nước lần lượt thất bại. Thực tế thất bại của
các phong trào đó cho thấy sự bất
lực của hệ tư tưởng phong kiến và hệ tư tưởng tư sản trước nhiệm vụ lịch sử đặt
ra. Cách mạng Việt Nam lúc bấy giờ đứng trước sự khủng hoảng sâu sắc về
đường lối, thiếu lý luận cách mạng tiên tiến dẫn dắt cuộc đấu tranh giải phóng
dân tộc.
Lịch
sử đặt cho dân tộc Việt Nam một câu hỏi mang tầm thời đại: Giải phóng dân tộc bằng con đường nào mới
giành thắng lợi? Lực lượng nào đủ khả năng hoạch định đường lối và tổ chức thực
hiện đường lối cứu nước, cứu dân? Câu hỏi đó vẫn chưa có lời giải
trong suốt mấy thập niên đấu tranh. Đây chính là nhu cầu lịch sử và tất yếu
phải có sự ra đời của lực lượng tiên phong.
Sự thực là, sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam
chính là lời giải đúng cho công cuộc giải phóng dân tộc - bước ngoặt vĩ đại,
chính thức chấm dứt sự khủng hoảng về đường lối cứu nước, giải phóng dân tộc ở
Việt Nam.
Trước
yêu cầu lịch sử, với hành trang là chủ nghĩa yêu nước, lòng yêu nước vô hạn và
thương dân sâu sắc, Nguyễn Tất Thành (Nguyễn Ái Quốc/Hồ Chí Minh) đã quyết chí
ra đi tìm đường cứu nước; cuộc hành trình lịch sử ấy bắt đầu từ ngày 5-6-1911.
Trên con đường vạn dặm, “Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi/Những đất
tự do, những trời nô lệ/Những con đường cách mạng đang tìm đi”. So sánh các
cuộc cách mạng, Người chỉ rõ, kết cục của các cuộc cách mạng tư sản là “cách
mệnh tư bản, cách mệnh không đến nơi, tiếng là cộng hòa và dân chủ, kỳ thực
trong thì nó tước lục công nông, ngoài thì nó áp bức thuộc địa. Cách mệnh đã 4
lần rồi, mà nay công nông Pháp hẵng còn phải mưu cách mệnh lần nữa mới hòng
thoát khỏi vòng áp bức. Cách mệnh An Nam nên nhớ những điều ấy”. Điều đó có
nghĩa là, cách mạng Việt Nam khi đó quyết không chọn con đường cách mạng tư
sản, không thể đặt nhiệm vụ ấy cho giai cấp tư sản.
Bằng
tư duy mới, coi trọng khảo cứu thực tiễn, đối sánh, cùng với sự nhạy bén đặc
biệt về chính trị, Nguyễn Ái Quốc đã tìm và chọn được con đường giải phóng dân
tộc triệt để nhất - con đường cách mạng vô sản, theo Cách mạng Tháng Mười Nga,
trên nền tảng chủ nghĩa Mác - Lê-nin. Trong Đường Cách mệnh, Nguyễn Ái Quốc khẳng định dứt khoát: “Bây giờ
học thuyết nhiều, chủ nghĩa nhiều, nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, chắc chắn
nhất, cách mệnh nhất là chủ nghĩa Lênin”. Nghiên cứu lý luận, đối chiếu với
thực tiễn chính trị - xã hội, Người đi đến kết luận: “Muốn cứu nước và giải
phóng dân tộc không có con đường nào khác con đường cách mạng vô sản”. Tuân
theo tính quy luật, để làm cách mạng vô sản thì điều kiện tiên quyết phải tổ
chức ra Đảng Cộng sản.
Nhận
thức được chân lý của thời đại, Nguyễn Ái Quốc đã nỗ lực xúc tiến chuẩn bị
thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự chuẩn bị về chính trị, tư tưởng, tổ chức,
về đội ngũ cán bộ ban đầu đã dẫn tới sự ra đời các tổ chức tiền thân của đảng
cộng sản. Những năm 1929 - 1930, phong trào dân tộc theo xu hướng cộng sản thể
hiện rõ sự thắng thế so với các xu thế khác, các tổ chức cộng sản cũng phát
triển mạnh mẽ. Nhu cầu cần có một đảng cộng sản duy nhất để tập trung sự lãnh
đạo trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Trong
bối cảnh đó, Nguyễn Ái Quốc chủ động hợp nhất các tổ chức cộng sản (Đông Dương
Cộng sản Đảng; An Nam Cộng sản Đảng, tiếp đến là Đông Dương Cộng sản Liên
đoàn) thành Đảng Cộng sản Việt Nam vào đầu năm 1930 - bước ngoặt vĩ đại trong
lịch sử cách mạng Việt Nam. Đảng ra đời vạch ngay một Cương lĩnh đúng, đưa cách mạng
Việt Nam đi theo xu thế thời đại, gắn độc lập dân tộc với chủ nghĩa xã hội,
chính thức chấm dứt sự khủng hoảng, bế tắc về đường lối cứu nước ở Việt Nam,
đảm nhận sứ mệnh mà các lực lượng trước đó không giải quyết được. “Việc thành
lập Đảng là một bước ngoặt vô cùng quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam
ta. Nó chứng tỏ rằng giai cấp vô sản ta đã trưởng thành và đủ sức lãnh đạo cách
mạng”.
Đảng ta thật vĩ đại
Trả lờiXóa