Việt Nam là đất nước có truyền thống văn hóa lâu đời, là quốc gia đa dân tộc, đa tôn giáo. Có thể nói, tôn giáo ở Việt Nam được ví như bức tranh thu nhỏ của tôn giáo trên thế giới, từ các hình thức sơ khai, như: Tô tem giáo, Ma thuật giáo, Saman giáo đến các tôn giáo lớn, được hình thành từ rất sớm, có tổ chức chặt chẽ, như: Công giáo, Phật giáo, Tin Lành, Hồi giáo,… trong đó có những tôn giáo du nhập từ bên ngoài, nhưng cũng có nhiều tôn giáo nội sinh, như: Cao Đài, Phật giáo Hòa Hảo, Thiền phái Trúc Lâm, Tịnh độ Cư sĩ Phật hội Việt Nam, Phật giáo Tứ Ân Hiếu Nghĩa, đạo Bửu Sơn Kỳ Hương, v.v. Loại hình tổ chức của các tôn giáo cũng đa dạng: có những tôn giáo chỉ có một tổ chức duy nhất (Phật giáo, Công giáo) và cũng có những tôn giáo có rất nhiều tổ chức khác nhau (Tin Lành, Cao Đài), v.v. Nếu như nhiều quốc gia thường có một tôn giáo giữ vai trò chủ đạo, ảnh hưởng sâu rộng trong đời sống chính trị, xã hội, thì ở Việt Nam có nhiều tôn giáo khác nhau, nhưng cùng tồn tại và bình đẳng về vị thế, không có tôn giáo nào giữ vai trò chủ đạo, ảnh hưởng quyết định đến đời sống xã hội Việt Nam. Thực hiện nhất quán chính sách tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, theo hoặc không theo một tôn giáo nào, quyền sinh họat tôn giáo bình thường theo đúng pháp luật. Tín ngưỡng tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân, đang và sẽ tồn tại cùng dân tộc trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta.
Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp
luật, Nhà nước không phân biệt đối xử với một tôn giáo nào. Người có tín
ngưỡng, tôn giáo và người không tín ngưỡng, tôn giáo đều bình đẳng về quyền và
nghĩa vụ trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Người có tín ngưỡng, tôn giáo và
người không có tín ngưỡng, tôn giáo phải tôn trọng lẫn nhau; không ai được xâm
phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân. Không ai được quyền bắt
người khác từ bỏ tín ngưỡng, tôn giáo mà họ đang theo. Tín đồ và chức sắc các
tôn giáo không được tuyên truyền lôi kéo, công kích tín ngưỡng, tôn giáo của
người khác.
Hiện nay, các thế lực thù địch đanh ráo riết, kích
động mâu thuẫn giữa người dân tộc thiểu số với người Kinh, kích động chống đối chính
quyền nhằm phá hoại chính sách đại đoàn kết của Đảng, Nhà nước ta. Cùng với
hoạt động tuyên truyền xuyên tạc, các thế lực thù địch còn lợi dụng những tồn tại của lịch sử
ra sức kích động tư tưởng dân tộc hẹp hòi, tư tưởng ly khai, tự trị của các dân
tộc trên các địa bàn chiến lược để chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, phá
hoại sự đoàn kết thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.
Mới đây, ngày 09/3/2023, Bộ Thông tin và
Truyền thông đã phối hợp với Ban Tôn giáo Chính phủ ra mắt “Sách trắng
Tôn giáo và chính sách tôn giáo ở Việt Nam”. Đây là tài liệu chính thống,
kịp thời cung cấp những thông tin cơ bản về tôn giáo, chính sách tôn giáo ở
Việt Nam và những thành tựu, cũng như thách thức của Việt Nam trong việc bảo
đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; một trong những công cụ chuyển tải thông
tin trung thực tới các nước, các tổ chức quốc tế quan tâm đến lĩnh vực nhân
quyền, tôn giáo, làm cơ sở tham chiếu, chứng minh cho nỗ lực của Việt Nam trong
việc đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Qua đó, khẳng định chính sách
nhất quán của Đảng, Nhà nước Việt Nam về tự do tín ngưỡng, tự do tôn giáo. Ngay
lập tức một số trang báo điện tử thiếu thiện chí, như: VOA, RFI, RFA,… cùng
nhiều trang mạng của các tổ chức, cá nhân chống đối, cơ hội chính trị đã có
những bài viết, bình luận sai trái, đánh giá tiêu cực về Cuốn sách này. Họ
không chỉ rêu rao việc cho ra đời Cuốn sách là “bức bình phong” nhằm
che đậy các vi phạm kéo dài tại Việt Nam; mà còn tạo ra bức tranh méo mó về vấn
đề tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Việt Nam, khi quy chụp: “Việt Nam
không hề có tự do, và tự do tôn giáo lại càng không. Hàng loạt các vụ đập phá
chùa chiền, nhà thờ để chiếm đất đai, chính quyền cài cắm người vào hàng ngũ tu
sĩ để hòng phá hoại và chia rẽ tôn giáo”(!). Đây là những nhận định
lố bịch, mang đầy dã tâm chính trị hòng chống phá Đảng, Nhà nước và cuộc sống
bình yên, hạnh phúc của nhân dân ta.
Những thành tựu
thực tiễn trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ở nước ta cho thấy, tôn
trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân là quan
điểm, chính sách xuyên suốt và nhất quán của Đảng, Nhà nước ta. Quan điểm đó
được thể hiện trong các văn bản của Đảng ngay từ khi mới thành lập, nhất là
trong công cuộc đổi mới toàn diện đất nước đã có nhiều đổi mới mạnh mẽ về công
tác tôn giáo được ghi dấu bằng nhiều nghị quyết, tiêu biểu như: Nghị quyết số
25-NQ/TW, ngày 12/3/2003 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa IX) “Về
công tác tôn giáo trong tình hình mới”, Chỉ thị số 18-CT/TW, ngày
10/01/2018 của Bộ Chính trị (khóa XII) về tiếp tục thực hiện Nghị quyết số
25-NQ/TW, Văn kiện Đại hội XIII của Đảng, v.v. Trong đó, khẳng định rõ: tín
ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân đang và sẽ tồn
tại cùng dân tộc trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta; đồng bào
các tôn giáo là bộ phận của khối đại đoàn kết toàn dân tộc; coi trọng giữ gìn
và “phát huy những giá trị văn hóa, đạo đức tốt đẹp và nguồn lực của tôn giáo
cho quá trình phát triển đất nước”; “Thực hiện tốt mục tiêu đoàn kết tôn giáo,
đại đoàn kết toàn dân tộc. Bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi
người theo quy định của pháp luật”1.
Quan điểm nhất
quán ấy đã được thể chế hóa bằng Hiến pháp, pháp luật và các chính sách nhằm
bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo thực tế của người dân, phù hợp với
từng giai đoạn của cách mạng Việt Nam. Ngay từ Hiến pháp đầu tiên của nước Việt
Nam Dân chủ cộng hòa (năm 1946) và các bản Hiến pháp của nước Cộng hòa xã hội
chủ nghĩa Việt Nam sau này, đều khẳng định quyền tự do tín ngưỡng, tôn
giáo là một trong các quyền cơ bản của con người. Hiến pháp (năm 2013) ghi rõ:
“Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn
giáo nào. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo”.
Thực hiện các
nguyên tắc đã được hiến định, Nhà nước Việt Nam không ngừng hoàn thiện hệ thống
pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo nhằm đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng, tôn giáo của
người dân. Trong đó, Luật Tín ngưỡng, tôn giáo được kỳ họp thứ 2, Quốc hội
(khóa XIV) thông qua ngày 18/11/2016, có hiệu lực thi hành từ ngày 01/01/2018
là dấu son trong lộ trình cụ thể hóa chủ trương nhất quán của Việt Nam về quyền
tự do tín ngưỡng, tôn giáo, có ý nghĩa quan trọng cả về đối nội và đối ngoại,
phù hợp với đời sống thực tiễn hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân Việt
Nam. Đồng thời, khẳng định với quốc tế rằng, Việt Nam luôn là thành viên tích
cực, có trách nhiệm trong đảm bảo quyền con người, quyền tự do tín ngưỡng, tôn
giáo.
Từ quan điểm đến
chính sách và thực tiễn đều minh chứng rằng, Nhà nước Việt Nam luôn
bảo đảm trên thực tế sự đa dạng, hòa hợp, bình đẳng giữa các tôn giáo và không
có sự phân biệt đối xử vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo. Việt Nam là
quốc gia đa tín ngưỡng, tôn giáo2, trong suốt chiều dài lịch sử của
dân tộc, Nhà nước không phân biệt đối xử vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo; các tôn
giáo đều bình đẳng trước pháp luật; mọi công dân đều có quyền tự do lựa chọn
theo hoặc không theo một tín ngưỡng, tôn giáo nào. Người có tín ngưỡng, tín đồ
các tôn giáo được tự do bày tỏ đức tin tại gia đình, cơ sở thờ tự hoặc điểm
nhóm hợp pháp. Các tôn giáo đều chung sống hài hòa, đoàn kết, gắn bó, đồng hành
với dân tộc, không có xung đột sắc tộc, xung đột tôn giáo. Các tôn giáo, chức
sắc, chức việc, nhà tu hành, tín đồ có đóng góp nhất định cho đất nước trên
nhiều phương diện của đời sống xã hội, tích cực tham gia các phong trào xã hội,
từ thiện, xóa đói giảm nghèo, đóng góp thiết thực vào sự phát triển đất nước,
là một nhân tố xã hội, văn hóa tích cực, góp phần làm cho nền văn hóa Việt Nam
phong phú, đa dạng và đặc sắc.
Nhà nước
luôn bảo đảm và tạo điều kiện để các sinh hoạt tôn giáo, hoạt động tôn giáo
của tất cả các tôn giáo được diễn ra bình thường theo quy định pháp luật. Đặc biệt, những ngày lễ trọng của
các tôn giáo, như: lễ Phật đản, lễ Vu lan (của Phật giáo); lễ Giáng sinh, lễ
Phục sinh (của Công giáo và Tin lành); lễ Hội Yến Diêu Trì Cung, lễ kỷ niệm
ngày khai đạo (của đạo Cao Đài); lễ hội Katê của đồng bào Chăm; tháng chay
Ramadan (của người Hồi giáo),… được tổ chức với quy mô lớn, thu hút đông đảo
tín đồ tham dự.
Ở Việt Nam các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật, Nhà nước không phân biệt đối xử với một tôn giáo nào.
Trả lờiXóa