Dân chủ
được gọi là “hình thức nhà nước cuối cùng” và đã lan rộng trên khắp toàn cầu.
Dân chủ còn có một định nghĩa khác trong lý thuyết hiến pháp, đặc biệt là khi
nghiên cứu về công việc của những “Khai quốc công thần Hoa Kỳ”. Trong cách dùng
này, thì chữ “dân chủ” để riêng chỉ đến
“dân chủ trực tiếp”, trong khi “dân chủ đại biểu” trong đó dân chúng bầu người
thay mặt cai trị theo một hiến pháp thì lại dùng “chữ cộng hòa” (republic). Theo
cách dùng hiện thời thì chữ “công hòa” dùng để chỉ bất cứ một quốc gia nào có một
người quốc trưởng được bầu lên làm việc một thời gian có hạn, khác với hầu hết
các chính phủ quân chủ cha truyền con nối hiện thời đều là các chính phủ dân biểu
và hiến pháp quân chủ nhưng cai trị theo chế độ nghị viện được bầu một cách dân
chủ. Các danh từ cổ này vẫn còn chút thông dụng trong các cuộc tranh biện giữa
phe bảo thủ và Đảng Libertarian tại Hoa Kỳ, tam quyền phân lập được xem là đặc
tính hỗ trợ cho dân chủ, nhưng ở các quốc gia khác như Vương quốc Anh, triết lý
tri phối lại là chủ quyền tối cao của Nghị viện (mặc dù trên thực tế vẫn duy
trì sự độc lập của tòa án). Trong các trường hợp “dân chủ” được dùng với nghĩa
dân chủ trực tieép. Mặc dù thuật ngữ dân chủ thường được dùng trong bối cảnh
chính trị của quốc gia, những nguyên lý này cũng áp dụng cho các tổ chức cá
nhan và các nhóm khác.
Mặc dù thuật ngữ dân chủ thường được dùng trong bối cảnh chính trị của quốc gia, những nguyên lý này cũng áp dụng cho các tổ chức cá nhan và các nhóm khác.
Trả lờiXóa