Quá trình giảm sinh mạnh mẽ trong
hơn 30 năm qua ở nước ta đã dẫn đến việc thay đổi rõ rệt cơ cấu các nhóm dân số
theo độ tuổi. Trước hết có thể thấy ngay là tỷ trọng trẻ em trong dân số đã
giảm nhanh. Tỷ trọng trẻ em trong dân số ở nước ta đã giảm từ 39,2% năm 1989,
xuống 33,1% năm 1999; 24,5% năm 2009 và còn 24,3% năm 2019. Tương ứng với mức
sinh ở các năm đó lần lượt là 3,8; 2,3; 2,1; và 2,1 con/phụ nữ. Có thể nhận xét
là, trong 10 năm trở lại đây (2009- 2019), mức sinh thay thế được giữ ổn định
(2,1 con). Dó đó mục tiêu cơ bản của chính sách dân số hiện nay là duy trì mức
sinh thay thế. Những tỉnh/thành phố có mức sinh thấp hơn mức sinh thay thế cần
có các giải pháp chính sách để đưa mức sinh lên ngang bằng với mức sinh thay
thế. Nhóm các tỉnh/thành phố đang có mức sinh thay thế ổn định tiếp tụch duy
trì mức sinh thay thế này
Giai đoạn năm 2005 đến nay, tỷ
trọng dân số trẻ em giảm chỉ còn khoảng 24-25%, trong khi đó tỷ trọng dân số
người cao tuổi (từ 65+) đang còn tăng chậm (năm 2019 mới có 7,7%), dó đó tỷ
trọng dân số lao động tăng lên nhanh, nước ta bước vào thời kỳ có “cơ cấu dân
số vàng” (ước tính từ năm 2007). Trong thời kỳ này, số người trong độ tuổi lao
động (15-64) nhiều hơn gấp đôi số người phụ thuộc (0-14 và 65+) hoặc tỷ số phụ
thuộc dưới 50/100.
Số liệu trình bày trong bảng 1 cho thấy, tỷ số phụ thuộc dân số ở nước ta bắt đầu giảm từ 63,3/100 vào năm 1999 xuống 44,4/100 năm 2009 và bắt đầu tăng trở lại 47/100 vào năm 2019, như vậy thời kỳ “dân số vàng” ở nước ta đã vượt qua đỉnh và có theẻ kéo dài đến năm 2037-2040
số liệu rất khả quan
Trả lờiXóa