Tháng 11 năm 1997, một nhóm đối tượng phản động người Việt trên đất Mỹ do Nguyễn Thanh
Trang, Lê Minh Nguyên, Ngô Văn Hiếu, Nguyễn Ngọc Quỳnh, Lâm Thu Vân... cầm đầu đã
nhóm họp tại thành phố Santa Ana, thuộc quận Orange County (hay còn gọi là quận Cam), bang
California, Mỹ công bố thành lập cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” (tên tiếng Anh là
Vietnam Human Rights Network-viết tắt là VHRN). Dưới danh nghĩa “gia tăng có hiệu quả các
hoạt động dân chủ, nhân quyền trên thế giới để thúc đẩy tiến trình cải tiến dân chủ, nhân quyền ở
Việt Nam...”, mục tiêu thực chất của VHRN là tìm mọi cách, sử dụng mọi thủ đoạn xuyên tạc, vu
khống về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam, tạo cớ kêu gọi sự can thiệp từ nước ngoài vào công
việc nội bộ của Việt Nam.
Sau khi công bố thành lập, để khuếch trương thanh thế, VHRN đã lập riêng một trang web trên
mạng Internet và liên kết với “đài phát thanh” của các nhóm phản động người Việt khác trên đất
Mỹ tiến hành mở “chiến dịch” tán phát tài liệu phản động vu cáo, xuyên tạc nhằm chống phá
Nhà nước Việt Nam về “dân chủ, nhân quyền”. Những kẻ đứng đầu VHRN đã móc nối, xây
dựng quan hệ với nhiều tổ chức phản động lưu vong khác, trong đó có cả những tổ chức ngoại vi
của tổ chức khủng bố Việt Tân. Đặc biệt, VHRN còn móc nối quan hệ với một số tổ chức nhân
quyền quốc tế thiếu thiện chí với Việt Nam như “Tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế” (HRW),
“Nhà báo không biên giới” (RSF), “Ủy ban bảo vệ ký giả” (CPJ)... thường xuyên có những hoạt
động vu cáo, xuyên tạc, chống phá Nhà nước Việt Nam về “dân chủ, nhân quyền”.
Trong quá khứ, VHRN đã nhiều lần móc nối, vận động một số dân biểu, nghị sĩ Mỹ không có
thiện cảm với Việt Nam như Christopher Smith, Loretta Sanchez... bảo trợ nhằm thông qua “Dự
luật Nhân quyền cho Việt Nam” (HR.3096); gửi “thư ngỏ” cho Tổng thống Mỹ và một số dân
biểu, nghị sĩ thuộc lưỡng viện Mỹ kêu gọi áp đặt 3 điều kiện về “dân chủ, nhân quyền” đòi Việt
Nam phải thả tự do cho tất cả “tù nhân tôn giáo”, “tù nhân chính trị” hoặc “tù nhân lương tâm”,
chấm dứt “chế độ quản chế tại gia” đối với những “nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền” khi xem
xét trao “Quy chế thương mại bình thường vĩnh viễn cho Việt Nam”.
VHRN còn vận động một số nghị sĩ Quốc hội Mỹ gây áp lực để Bộ Ngoại giao Mỹ đưa Việt
Nam trở lại danh sách “các quốc gia đáng quan tâm đặc biệt” về tình hình tự do tôn giáo (CPC).
Luận điệu vu cáo, xuyên tạc của VHRN là “Mỹ đã can thiệp và mang lại một số tiến bộ về tự do
tôn giáo cho Việt Nam, nhưng Việt Nam vẫn không thừa nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam
thống nhất, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo, tiếp tục giam giữ các nhà lãnh đạo tôn giáo, đàn áp các
tín đồ Tin Lành ở Tây Nguyên và Tây Bắc...” để kích động.
Bắt đầu từ năm 2002, nhân ngày “Nhân quyền quốc tế”, VHRN tổ chức cái gọi là “Giải thưởng
Nhân quyền” hàng năm cho số đối tượng cực đoan chống đối trong nước, mà chúng gọi là “các
nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền xuất sắc trong nước” để khuyến khích, động viên và trợ giúp
tài chính cho các đối tượng chống đối này. Chúng khuếch trương “Giải thưởng Nhân quyền” còn
nhằm “bày tỏ sự ủng hộ về tinh thần của người Việt khắp nơi trong nỗ lực đấu tranh, đòi lại
quyền làm người cho dân tộc Việt Nam”... Trong năm đầu tiên tổ chức, VHRN đã trao “giải
thưởng” cho Thích Quảng Độ, đối tượng chống đối cực đoan lợi dụng “Giáo hội Phật giáo Việt
Nam thống nhất” và Nguyễn Văn Lý, đối tượng chống đối cực đoan lợi dụng đạo Thiên Chúa.
Tính từ năm 2002 đến nay, VHRN đã trao giải thưởng này cho 60 cá nhân và 6 tổ chức, trong đó
các cá nhân được “vinh danh” là những đối tượng có hành vi phạm tội, đã bị toà án xét xử, đã
hoặc đang chấp hành án tại Việt Nam.
Các thế lực thù địch, phản động luôn triệt để lợi dụng các vấn đề chính trị, xã hội nhạy cảm, phức tạp, thu hút sự quan tâm để tuyên truyền, kích động chống Đảng, Nhà nước. Vì vậy chúng ta phải đề cao cảnh giác.
Trả lờiXóa