Thứ nhất, tiếp tục nghiên cứu
sâu hơn hệ thống quan điểm của chủ nghĩa Mác - Lênin về dân chủ, dân chủ xã hội
chủ nghĩa; kinh nghiệm xây dựng nền dán chủ ở các quốc gia trên thể giới. Một mặt,
phải nghiên cứu sâu, có tính hệ thống lý luận về dân chủ, dân chủ xã hội chú
nghĩa trong kho tàng chủ nghĩa Mác - Lênin; mặt khác, làm rõ giá trị hợp lý của
các nền dân chú khác để kế thừa, học hỏi. Cho đến nay việc làm sáng tỏ hai vấn
đề nêu trên vẫn còn hạn chế, nhất là việc kế thừa những giá trị, học hỏi kinh
nghiệm của nền dân chủ trên thế giới vẫn chưa thoát khỏi lối tư duy cũ; hoặc ca
ngợi một chiều; hoặc phủ định sách trơn, làm cho sự khác biệt của các nền dân
chủ càng doãng xa hơn. Do vậy một mặt, phải nghiên cứu sâu, có tính hệ thống lý
luận về dân chủ, dân chủ XHCN trong kho tàng chủ nghĩa mác- Lênin, chỉ ra những
điểm còn nguyên giá trị, những điểm đã bị lịch sử vượt qua do bối cảnh lịch sử
đã thay đổi; mặt khác làm rõ giá trị hợp lý của các nền dân chủ khác để kế thừa,
học hỏi. Đánh giá khách quan thành tựu dân chủ tư sản, tính chất, trình độ dân
chủ xã hội chủ nghĩa trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam là cơ sở khoa học để tiếp thu có chọn
lọc các giả trị dân chủ của nhân loại được biểu hiện trong chủ nghĩa tư bản. Phải
làm rõ sự phát triển trình độ dân chủ của văn minh nhân loại được biểu biện ở chủ nghĩa tư bản chứ
không phải là sản phẩm riêng của chú nghĩa tư bản. Một số giá trị của dân chủ
tư sản cần thiết cho thực hiện dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam hiện nay. Việt
Nam không tiếp thu bản chất giai cấp của dân chủ tư sản, nhưng tiếp thu, học tập
các hình thức thực hiện để đảm bảo quyền lực nhà nước thực sự thuộc về nhân dân.
Thứ hai, phân
biệt rõ và phù hợp giữa dân chủ XHCN trong thời kỳ quá độ lên CNXH và dân chủ trong
điều kiện CNXH đầy đủ (đích thực)
Trong nhận thức cũng như hoạt động thực tiễn, cần phân biệt
dân chủ xã hội chủ nghĩa với tư cách là chể độ dân chủ đầy đủ của chế độ xã hội chủ nghĩa đã phát
triển tương đổi toàn điện với dân chủ trong giai đoạn thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội. Đây là
hai trình độ phát triển khác nhan của xã hội. với các đặc điềm kinh tế, chinh trị,
văn hóa xã hội khác nhau. Do đó, đặc điểm, tính chất, hình thức thực hiện
cũng khác nhau. Trong thời kỳ quá độ, Việt Nam tồn tại nhiều hình thức sở hữu
khác nhau, cơ cấu xã hội, quan hệ giai cẩp đa dạng, phức tạp; từ đó cũng dẫn đến sự đa dạng về nhu cầu dân
chủ.
Thứ ba, cần hiểu đúng bản chất của mối quan hệ dân chủ
và nhất nguvên chính trị, thực hành dân chủ trong điều kiện một đảng lãnh đạo, cầm quyền.
Hiện nay không ít ý kiến cho rằng, ở Việt Nam phải đa đảng mới
có dân chủ. Họ viện đẫn rằng, do kinh tế có nhiều thành phần
thì chính trị phải có đa đảng. Việc xem xét mối quan hệ giữa kinh tế nhiều
thành phần với kết cấu kiến trúc thượng tầng chính trị, có thể khẳng định rằng,
nền kinh tế nhiều thành phần không nhất thiết (không tất yếu) dẫn đến kiến trúc
thượng tầng chính trị đa đảng, có đảng đối lập, bởi vì, trong thực tế lịch sử
đã có những thời kỳ nền kinh tế nhiều thành phần không làm nảy sinh chế độ
chính trị đa đảng.
Vấn đề đa đảng hay một đảng là tùy thuộc vào hoàn cảnh lịch
sử cụ thể của mỗi nước trong từng giai đoạn, vai
trò của từng thành phần kinh
tế trong đời sống xã hội, tương quan lực lượng giai cấp, quy định của Hiến pháp
và pháp luật của mỗi nước, uy tín và sức mạnh của đảng cầm quyền,
quan niệm về dân chủ và ảnh hưởng của các nhân tố bên ngoài, v.v.. Tính nhất nguyên chính trị được thể hiện trong
việc khẳng định vai trò lãnh đạo của một đảng duy nhất cầm quyền ở Việt Nam. Bản
chất của một nền dân chủ không lệ thuộc vào chế độ đa đảng hay một đảng mà thể
hiện ở việc đảng cầm quyền đại diện cho lợi ích của ai, sử dụng quyền lực nhà
nước vào những mục đích gì trên thực tế. Không nên chỉ xem xét chế độ đa đảng
hay một đảng làm căn cứ duy nhất để đánh giá tính chất và trình độ của dân chủ.
Vấn đề một đảng duy nhất cầm quyền hay các đảng khác nhau cầm quyền không ảnh hưởng quyết định tới dân chủ, mà quan trọng là đảng đó là đảng như thế nào khi cầm quyền. Vì vậy một đảng khi đã độc quyền lãnh đạo thì phải tổ chức xây dựng thể chế chính trị và lãnh đạo sự vận hành của tổ chức như thế nào để không hạn chế, vi phạm dân chủ. Nếu Đảng cầm quyền vi phạm dân chủ thì sẽ làm mất lòng tin của nhân dân, và sớm muộn, Đảng sẽ mất quyền lãnh đạo, mất khả năng cầm quyền.
bài rất thiết thực
Trả lờiXóa