Thuật ngữ dân
chủ xuất hiện vào khoảng giữa thế kỷ V đến thế kỷ IV tr.CN tại Hy Lạp. Theo tiếng
Hy Lạp, dân chủ được viết là Demoskratos, trong đó Dẻmos nghĩa là nhân dân và kratos nghĩa là quyền lực. Theo cách diễn đạt này, dân chù trong
tiếng Hy Lạp cổ được hiểu nhân
dân cai trị và sau này được
các nhà chính trị dịch giản lược là quyền
lực của nhân dân hay quyền lực thuộc về nhân dân. Đến thế kỷ XVIII, người Anh đã dựa vào ngôn ngữ
Hy Lạp cổ để đưa ra thuật ngữ “democracy”, có nghĩa là “chính thể dân chủ”- thể
chế dân chủ, một trong những hình thức chính quyền với đặc trưng là: chính quyền
nhà nước phải thừa nhận quyền tự do và bình đẳng của công dân. Điều đó có nghĩa
là: Dân chủ là chính thể nhà nước thừa nhận quyền tự do, bình đẳng của nhân
dân.
Xem xét các nềp
dân chủ trong lịch sử cho thấy, nội dung trên của khái niệm dân chủ về cơ bản vẫn
giữ nguyên cho đến ngày nay. Điểm khác biệt cơ bản giữa cách hiểu về dân chủ thời
cổ đại và hiện nay là ở tính
chất trực tiếp của mối quan
hệ sở hữu quyền lực công cộng và cách hiểu về nội hàm của khái niệm nhân dân.
dân chủ là phải thực sự
Trả lờiXóa