Thứ Năm, 5 tháng 6, 2025

 

PHẢN BÁC QUAN ĐIỂM SAI TRÁI CỦA THÍCH NHẬT TỪ !

         Thời gian gần đây, các phát ngôn chính trị của Thượng tọa Thích Nhật Từ, đặc biệt là về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và con đường giành độc lập của dân tộc Việt Nam, đã gây ra nhiều tranh luận gay gắt trong dư luận xã hội. Ông từng tuyên bố rằng Việt Nam có thể giành độc lập, thống nhất đất nước mà không cần đổ máu và so sánh cuộc chiến tranh Việt Nam với việc hòa bình thống nhất của Đông Đức và Tây Đức. Những luận điểm này không chỉ phiến diện, thiếu cơ sở mà còn phủ nhận sự hy sinh to lớn của dân tộc ta trong lịch sử đấu tranh giành độc lập, thống nhất đất nước.

Mọi công dân, dù là tu sĩ hay không, đều có quyền bày tỏ quan điểm chính trị của mình. Tuy nhiên, quyền tự do ngôn luận không là quyền được nói sai sự thật, xuyên tạc lịch sử hoặc tuyên truyền chống phá chế độ. Khi ông Thích Nhật Từ phát ngôn những quan điểm sai trái, phủ nhận sự cần thiết của cuộc chiến tranh chính nghĩa, ông phải chịu sự phản bác và đấu tranh của cộng đồng và pháp luật.

Việc có người đấu tranh chống lại quan điểm sai trái đó là điều tất yếu và cần thiết để bảo vệ sự thật lịch sử, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Không ai có quyền yêu cầu người khác phải im lặng khi những luận điểm sai trái được phát biểu.

Yêu chế độ không phải thần tượng mù quáng

Một nghịch lý rõ ràng hiện nay là nhiều người tự nhận yêu chế độ nhưng lại bênh vực một cách mù quáng những luận điệu sai trái của ông Thích Nhật Từ. Yêu chế độ là bảo vệ sự thật, bảo vệ sự trong sáng của lịch sử và tư tưởng. Việc bảo vệ những luận điệu xuyên tạc, phá hoại chính là làm suy yếu chế độ đó.

Thần tượng cá nhân một cách tuyệt đối, dù người đó nói sai, chính là biểu hiện của độc tài tư tưởng, cản trở sự phát triển của xã hội dân chủ, đa chiều. Không ai có quyền đứng trên sự thật để ép buộc người khác phải chấp nhận những quan điểm sai lệch.

So sánh giữa cuộc kháng chiến chống Mỹ của Việt Nam với việc hòa bình thống nhất Đông Đức – Tây Đức hay các quốc gia thuộc địa được trả độc lập không đổ máu như Ấn Độ là phiến diện và thiếu trách nhiệm. Mỗi quốc gia có bối cảnh lịch sử, chính trị khác nhau.

Việt Nam đã trải qua chiến tranh quy mô lớn với sự hy sinh hàng triệu người để bảo vệ độc lập, chủ quyền. Mỹ đến Việt Nam là kẻ xâm lược trực tiếp, khác hoàn toàn với các tình huống quốc tế khác. Việc phủ nhận hay so sánh tùy tiện làm mất giá trị lịch sử chân chính, xúc phạm những người đã hy sinh.

Văn hóa tranh luận: Nền tảng để bảo vệ sự thật

Trong các bài viết bảo vệ ông Thích Nhật Từ có không ít biểu hiện thiếu văn hóa tranh luận: mỉa mai, xúc phạm, đánh đồng người đấu tranh với “hồng vệ binh tâm thần chính trị”, “đấu tố”, hay dùng lời lẽ kích động chia rẽ.

Chẳng hạn, việc gọi người phản biện là “tâm thần”, so sánh đại tướng Võ Nguyên Giáp, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết với “các thánh hồng vệ binh tâm thần” là cách nói thiếu tôn trọng và phản khoa học, làm mất đi không gian đối thoại xây dựng.

Văn hóa tranh luận đòi hỏi sự tôn trọng lẫn nhau, tranh luận trên cơ sở lý luận, chứng cứ, và không xúc phạm cá nhân. Đó là cách duy nhất giúp xã hội tiến bộ, giúp sự thật được tôn vinh, bảo vệ nền tảng tư tưởng bền vững.

Đấu tranh với những quan điểm sai trái, xuyên tạc lịch sử của ông Thích Nhật Từ không phải là chống phá tôn giáo, mà là bảo vệ sự thật, bảo vệ nền tảng tư tưởng của đất nước. Bảo vệ ông một cách mù quáng và cấm người khác phản biện là biểu hiện của độc tài tư tưởng, làm suy yếu xã hội.

Mỗi công dân yêu nước phải tỉnh táo, phân biệt rõ giữa yêu nước chân chính và thần tượng mù quáng. Phải đấu tranh trên tinh thần văn minh, có trách nhiệm để giữ gìn sự thật lịch sử, bảo vệ công lý và góp phần xây dựng đất nước phát triển vững mạnh./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét