Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

BẠN CÓ BIẾT: NGƯỜI LÍNH HÓA HỌC - DẤU LẶNG GIỮA NHỮNG BÌNH YÊN!

     Ai đó nói rằng, lịch sử được viết nên bằng tiếng súng. Rằng vinh quang của người lính là bước chân xông pha nơi tuyến đầu, là ánh chớp của kim loại, là âm vang của những trận đánh làm rung chuyển đất trời.

Nhưng khi bạn khoác lên mình màu áo của người lính Hoá học, bạn sẽ hiểu: có những chiến công không cần âm thanh, vẫn đủ sức làm nên lịch sử.

Bộ đội Hoá học bước vào trận địa khi mọi thứ dường như đã lắng xuống. Không còn tiếng nổ, không còn khói lửa, chỉ còn lại những âm thầm mà nguy hiểm. Kẻ thù đối diện không mang hình hài cụ thể, không lộ diện rõ ràng chỉ là những yếu tố vô hình: một làn khí độc, một vùng nhiễm xạ, một nguồn nước tưởng như yên bình nhưng ẩn chứa hiểm họa.

Trận chiến của người lính Hoá học vì thế cũng khác. Không có ranh giới rõ rệt giữa chiến tuyến. Không có tiếng hò xung phong. Chỉ có sự tĩnh lặng đến căng thẳng, nơi mỗi bước chân đều phải đo đếm, mỗi thao tác đều phải chính xác đến tuyệt đối.

Chúng tôi không chiến đấu để khiến kẻ thù khiếp sợ, mà để giữ cho bộ đội, cho Nhân dân không còn phải sợ hãi, được sống bình an. Chúng tôi không tạo ra sức ép, mà xoá bỏ những mối đe doạ. Sức mạnh không nằm ở sự huỷ diệt, mà ở khả năng bảo vệ bảo vệ sự sống trong hình hài mong manh nhất.

Nếu cần gọi tên “hoả lực” của người lính Hoá học, thì đó không phải là tiếng nổ, mà là năng lực kiểm soát nguy cơ VLHDHL. Là những thiết bị trinh sát PXHH tinh vi lần theo dấu vết của hiểm họa, là quy trình tiêu độc, tẩy xạ, diệt trùng khép kín, là sự phối hợp nhịp nhàng giữa người lính và công nghệ để biến cái vô hình thành hữu hình, thành những chỉ số an toàn; biến nguy cơ thành điều có thể chế ngự. “Hoả lực” ấy không phát ra âm thanh, nhưng lan toả bằng độ tin cậy Bộ đội Hoá học có mặt, hiểm nguy buộc phải lùi bước.

Chúng ta nói về phần thưởng, thì trong những thời khắc khốc liệt nhất. Phần thưởng của chúng tôi là khi những vùng nhiễm độc được khống chế, khi từng mét đất, từng khoảng không được trả lại sự an toàn; là khi đồng đội có thể tiếp tục chiến đấu mà không còn nỗi lo phía sau lưng, là khi nhân dân được bảo vệ trước những hiểm hoạ tưởng chừng không thể chống đỡ. Và hơn hết, đó là khi chiến trường trở lại trạng thái có thể sống được khi cái chết hoá học bị đẩy lùi trong im lặng. Có những chiến công không được gọi tên, bởi vùng nhiễm đã bị xoá đi trước khi kịp được nhắc đến. Và chính sự lặng im ấy, lại là minh chứng sâu sắc nhất cho giá trị của chúng tôi.

Ẩn sau lớp mặt nạ và bộ khí tài kín mít là những con người rất đỗi bình thường- chúng tôi cũng biết mệt, biết lo, biết nhớ. Mồ hôi thấm lặng, những hi sinh không gọi thành tên, những khó khăn không nói thành lời. Tất cả đều được giữ lại phía sau mặt nạ. Bởi phía trước chúng tôi, điều cần hiện hữu là sự chắc chắn và niềm tin.
         
Ngày 19 tháng 4 năm 1958 một mốc son mở đầu cho hành trình của Bộ đội Hoá học. Năm 2026 tròn 68 năm một chặng đường đủ dài, đủ sâu để tự hào. 68 năm ấy không chỉ là con số của thời gian, mà là chiều dài của những cống hiến thầm lặng của biết bao lớp lớp những người Chiến sĩ Phòng hóa, của những bước chân đi qua những nơi không ai muốn đến, để đổi lại những nơi ai cũng muốn ở lại.
            
Hôm nay, khi thế giới vẫn tiềm ẩn những xung đột khó lường, khi nguy cơ sự cố hoá chất độc, sinh học, phóng xạ và hạt nhân (CBRN) ngày càng phức tạp, vai trò của người lính Hoá học càng trở nên quan trọng hơn. Họ không chỉ đối diện với hiểm họa truyền thống, mà còn phải thích ứng với những thách thức mới tinh vi hơn, khó nhận diện hơn và nhanh hơn.
            
Chiến trường hôm nay có thể không hiện hữu bằng hình ảnh quen thuộc, nhưng lại mở rộng trong không gian số, trong môi trường công nghiệp, trong đời sống dân sinh. Và ở đó, người lính Phòng hóa vẫn lặng lẽ giữ vai trò “người gác cửa” cho sự an toàn bằng tri thức, bằng công nghệ và bằng trách nhiệm.
          
Giữa dòng chảy ấy, mỗi chúng tôi chỉ là một phần rất nhỏ. Nhưng chính những phần nhỏ bé ấy đã góp lại thành một sức mạnh bền bỉ âm thầm mà kiên định, lặng lẽ mà vững vàng. Mỗi chúng tôi, cũng như bao người lính Phòng hoá khác, không cần đứng giữa ánh hào quang để thấy tự hào. Bởi đôi khi, được là một “dấu lặng” trong bản nhạc lớn của bình yên-lại chính là vinh quang sâu sắc nhất./.




QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét