Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: KHI KẺ CẦM ĐẦU NGU XUẨN!

     Thảm họa kinh hoàng khi mà kẻ cầm đầu ngu xuẩn & độc đoán, chuyên quyền.

Nhân tháng 4, xin kể về những quyết định sai lầm của những kẻ nắm sinh mạng hàng triệu con người, đã ra những quyết định sai lầm nghiêm trọng, làm tình hình đổ bể theo hiệu ứng domino, không thể cứu vãn nổi.

Đó là tổng thống Nguyễn Văn Thiệu & Thiếu tướng Phạm văn Phú.

Trước hết nói về tướng Phú.
Hắn sinh tại Hà Đông, trong một gia đình khá giả, có học vấn, đi lính cho pháp vào đơn vị nhảy dù, tham chiến tại Điện Biên phủ 1953, 1954 thì bị bắt làm tù binh, được trao trả theo hiệp định Giơnevơ, lại vào Nam theo Mỹ...sau đó Phú được Nguyễn Văn Thiệu phong Thiếu tướng đưa lên làm Tư lệnh QĐ2 chấn ải cao nguyên - vùng đất có vị trí chiến lược cực kì quan trọng.

Cái sai lầm của tướng Phú là coi thường trí thông minh & trình độ nghi binh chiến dịch của tướng Hoàng Minh Thảo (Quân giải phóng), trong 6 tháng cho mở đường, điều quân, cắm đài canh 15w hướng PleiKu. Bỏ lơi Buôn Ma Thuột. Phú mắc bẫy, điều lực lượng chính về Pleiku, chỉ để sư 23 + quân địa phương chốt giữ Buôn Ma Thuột. 

Kho tàng, Xe tăng Quân giải phóng ém hướng Buôn Ma Thuột, công binh cưa 1/2 cây lớn mở sẵn đường.

Rạng sáng 10. 3.1975, quân giải phóng đồng loạt tiến công, xe tăng ủi đổ cây thành đường , đánh thẳng vào sân bay Hòa Bình, kho Mai Hắc Đế, sở chỉ huy địch. Xe tăng và bộ binh thọc sâu vào trung tâm thị xã. Hệ thống phòng thủ của đối phương bị tê liệt nhanh chóng. Ngày 11/3/1975 Các vị trí còn lại bị tiêu diệt hoặc đầu hàng.

Buôn Ma Thuột hoàn toàn thất thủ, trở thành chiến thắng lớn mang tính quyết định giải phóng hoàn toàn miền Nam.

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu lệnh Tướng Phú giữ Buôn Ma Thuột bằng mọi giá.

Tướng Phú bốc quân từ Pleiku lệnh trực thăng đổ xuống tái chiếm Buôn Ma Thuột, nhưng lại rơi vào trúng trận địa mai phục của quân giải phóng, toàn bộ quân chi viện bị tiêu diệt & bắt tại trận.

- Ngày 14.3, Thiệu gọi Phú và 5 tướng về Cam Ranh họp khẩn. Sau 117 phút nắm, phân tích tình hình, Thiệu đã ra một quyết định trái ngược với lệnh trước là tử thủ; đây là quyết định ngu xuẩn & dốt nát nhất:
- Bỏ Tây Nguyên, rút quân chủ lực về đồng bằng ven biển. Không cho các tỉnh trưởng, và hơn 20 tiểu đoàn địa phương quân biết !, bất chấp sự phản đối của tướng Phú. 
- Các đường 14, 25,19 rút lui về đồng bằng đều bị quân giải phóng cắt đứt và khống chế. Phú cho rút theo đường 7B đã bỏ hoang từ lâu.
- Thông tin quân chủ lực Ngụy rút chạy, rò rỉ từ gia đình sĩ quan binh lính QĐ2 rút theo chồng, tiết lộ... dân, quân địa phương ồ ạt rút chạy theo... đã làm chẹn cứng đường 7B. Sau 2 ngày lại bị sư đoàn 320A truy kích kịp, tấn công mãnh liệt, pháo 130 li bắn cấp tập, con đường 7B trở thành con đường máu!

Trận đánh Buôn Ma Thuột là trận mở màn nhưng mang tính quyết định của Chiến dịch Tây Nguyên 1975 trong giai đoạn cuối của Chiến tranh Việt Nam.

Trận Buôn Ma Thuột đã điểm trúng huyệt, tạo hiệu ứng Domino, đặc biệt tinh thần hoang mang cực độ trong hàng ngũ quân đội VNCH, sau đó gần như mất sức chiến đấu, tháo chạy ngay khi bị quân giải phóng tấn công: như Huế, Đà Nẵng... sau đến Phú Yên, Phan Rang...

Tại sao Nguyễn Văn Thiệu trong 10 ngày ra 2 quyết định trái ngược nhau như vậy. Và quyết định của một kẻ cầm đầu bỏ địa bàn chiến lược Tây Nguyên là một sai lầm rất nghiêm trọng là do đâu?!

Sau này tìm hiểu sâu thì biết có sự mê tín mù quáng của Thiệu, đồng thời có sự chọc ngoáy của Ông Nhạ: 
Thiệu sinh giờ TÝ, ngày TÝ (chuột), năm 1923, Quý Hợi. 
Năm 1975 là năm Ất Mão, là năm MÈO bắt chuột, ông Nhạ khuyên khi mèo đuổi, chuột nên chui vào lỗ là an toàn. Cho nên Thiệu cho bỏ Tây Nguyên lui về đồng bằng ven biển. Có ngờ đâu đó là sai lầm chiến lược vô cùng quan trọng.

Trước khi từ chức, Thiệu lên đài phát thanh, Truyền hình đổ lỗi hết cho Phạm văn Phú, Ngô Quang Trưởng... (không hề nói tới cái lệnh rút bỏ Tây Nguyên của hắn).

Chiều 29.4, Phú nói vợ dẫn 8 con đến điểm di tản, ông ta ở lại nhà một mình nói là đi sau. Rồi ổng uống 1 liều thuốc độc cực mạnh tự sát. Linh tính mách bảo, và đúng lúc nghe tin kịp nên vợ Phú dẫn con trở về đưa Phú vào bệnh viện cấp cứu, tuy nhiên thuốc độc làm Phú hôn mê sâu, trưa 30.4 chỉ mở mắt hỏi:
 - Tình hình sao rồi?
 - Hết rồi!
Thế là Phú nhắm mắt lại & vĩnh viễn ra đi.
Khi đó Thiệu đã qua Đài Loan, rồi sang Pháp lưu vong, giận Mỹ bỏ rơi kiếp chó săn hết thời nên hổng thèm sang Washington bắt đền lịch sử như lũ đu càng.

Qua đó thấm cái câu: Kẻ cầm đầu mà ngu xuẩn, độc đoán, chuyên quyền... sẽ làm khổ rất rất nhiều người!
Kính cám ơn!




QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét