Thứ Ba, 7 tháng 4, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: BỮA CƠM CHIỀU TRONG DINH ĐỘC LẬP!

     Chiều 30/4/1975, ánh nắng vàng cuối ngày rải nhẹ trên sân dinh Độc Lập, nơi mà chỉ vài giờ trước đây còn là trung tâm quyền lực của chính quyền Sài Gòn. Trên bậc thềm, những đoàn xe tăng của Lữ đoàn 203 nối đuôi nhau tiến vào, cùng bộ binh, pháo binh, và những du kích trẻ với khẩu AK-47 trên vai. Không khí vừa hồi hộp, vừa phấn khởi khi chiến tranh đã kết thúc, Sài Gòn đã được giải phóng.

Đại tá Hoàng Đan (năm 1977 ông được thăng quân hàm Thiếu tướng) - Phó Tư lệnh Quân đoàn 2, bước xuống xe, quan sát từng căn phòng trong dinh. Một phòng lớn trưng bày đầy đủ đồ thể thao của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, từ vợt tennis, vợt bóng bàn, đến súng thể thao. Bỗng tiếng pháo vang lên ngoài sân, ông lập tức hô anh em vào vị trí chiến đấu, nhưng chỉ phút chốc, thông tin liên lạc xác nhận đó là pháo của ta, bắn nhầm vì chưa biết Quân Giải phóng đã có mặt. Ông Đan gọi điện báo và các khẩu pháo im bặt.

Chiều muộn, bộ đội bắt đầu chuẩn bị bữa cơm. Những chiếc kiềng ba chân tạm bợ làm từ vỏ thùng đạn, những nồi cơm lớn nghi ngút khói, củi cháy thơm ngai ngái lan khắp sân dinh. Các chiến sĩ giặt giũ quần áo, phơi trên hàng rào sắt, ánh nắng đỏ nhạt chiếu vào làm hiện lên khói bếp. Trên xe tăng anh em bao giờ cũng có gạo, rau, củi… thậm chí có xe còn nuôi dăm chú gà con. Đến đâu là hạ bếp nấu nướng, cơm ăn xong dành chút cho đàn gà. Lâu lâu mổ gà, chiến sĩ được chén bữa thịt tươi.

Bữa ăn đơn giản chỉ có cơm trắng, rau luộc và ruốc mặn, tuy vậy ai cũng vui vì chiến tranh đã kết thúc. Đây là bữa cơm hòa bình đầu tiên. Sau đây mọi người có thể trở về với cha mẹ, với vợ con… Cái ngày mơ ước tưởng như xa xôi ấy, nay đã thành hiện thực. Nắng vàng cuối chiều rải rác trong sân của dinh Độc Lập, mùi khói của củi cháy thơm ngai ngái. Trời xanh thẫm đặc biệt. Tiếng hò, hát, hô khẩu hiệu vẳng từ những đoàn mít tinh ngoài đường. 

Bỗng Dương Văn Minh bước tới ngập ngừng xin gặp ông Hoàng Đan, nói: 
- Bây giờ mọi việc đã xong hết, tình hình đã ổn định. Nên tôi xin phép ông cho tôi được về qua nhà. Cần việc gì các ông cho người gọi, tôi sẽ đến…

Đại tá Hoàng Đan mỉm cười, lịch sự nói: 
- Các ông hãy ở lại đây để chúng tôi bảo vệ các ông. Ở đây các ông được tuyệt đối an toàn. Bây giờ xin mời ông ăn một bữa cơm chung vui với chúng tôi. Ông hãy nếm thử xem cơm của Việt Cộng có ngon không? Nào xin mời ông… 

Các chiến sĩ lùi rộng ra, nhường cho Tổng thống chính quyền Sài Gòn vừa đầu hàng một chỗ ngồi. Vẻ căng thẳng trên gương mặt Dương Văn Minh biến mất, ông ta lúng túng xin phép từ chối ăn cơm, nói lời cảm ơn và quay trở lại văn phòng./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét