Năm 1969, Trung đoàn 4 công binh được lệnh tiếp quản cụm trọng điểm liên hoàn từ Cô Tiên, dốc Con Mèo, sân bay A Sầu, A Lưới, ngầm A Vương đến đèo Bù Lạch. Đại đội 3, Tiểu đoàn 47 do tôi phụ trách đảm bảo giao thông tại đèo Bù Lạch, một con đèo hiểm trở dài 2km với 6 khúc cua gấp, dưới chân là suối A Vương nước chảy cuồn cuộn. Nhiệm vụ của tôi là phá bom, dò mìn, mở đường cho xe vận tải vượt tuyến.
Trong đội phá bom có khoảng 20 người, ăn lương khô, uống nước suối, ngủ hầm công sự dựng tạm. Những đêm thao thức bên lằn bom chưa nổ, những phút nằm sát vách núi lắng nghe từng tiếng động khả nghi, đó là “bài học nằm lòng” của lính công binh Trường Sơn.
Một buổi chiều có sương mù bảng lảng, lúc 15 giờ, tôi cùng Thỏa, một trinh sát người Tày ở Hạ Lang, Cao Bằng, nhanh nhẹn, gan lỳ, nổi tiếng trong đội vì có nhiều cách phá bom sáng tạo tranh thủ nhập tuyến sớm. Chúng tôi lần theo vệt đường từ đỉnh đèo qua khúc cua số 6 thì phát hiện hai bóng người đang ngược lên từ phía cua số 5. Không cần ra hiệu, chúng tôi lập tức mở chốt an toàn khẩu AK.
Khi hai bên chỉ còn cách nhau chừng 10 mét, trong làn sương xám đục, chúng tôi nhận ra đối phương cũng mang ba lô nhẹ, khoác áo Tô Châu, súng AK nòng chúc xuống đất giống như bao chiến sĩ Trường Sơn khác. Tuy nhiên, bản năng của người lính đã từng trải khiến tôi cảnh giác. Tôi lên tiếng hỏi trước:
- Các đồng chí ở đơn vị nào? Phía dưới có tình huống gì không?
Người đi trước trả lời ngập ngừng, còn người đi sau thì lặng lẽ nâng khẩu súng lên. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Trong đầu tôi chợt hiện lại vụ việc vài hôm trước: một toán thám báo địch giả dạng bộ đội bất ngờ xả súng khiến đơn vị tổn thất nặng.
Không chần chừ, tôi lập tức nghiêng người, thu hẹp khoảng cách, đồng thời đưa nòng súng AK về phía đối phương và siết cò. Gần chục viên đạn găm thẳng vào tên phía trước, hắn đổ gục tại chỗ. Tên thứ hai lãnh trọn hai viên đạn vào cánh tay, khẩu súng chưa kịp đưa lên đã văng xuống vệ đường. Ngay tức thì, Thỏa lao đến khống chế, khóa tay hắn lại, kéo vào hầm phòng không gần đó. Tôi cũng lập tức xóa dấu vết, chạy về hầm công sự.
Vừa chui vào hầm thì tiếng máy bay phản lực gầm rú vang vọng. Địch thả bom dồn dập, đất đá trút như mưa, bầu trời Bù Lạch tối sầm vì khói lửa. Một cơn bão bom vừa được hóa giải phần nào nhờ hành động kịp thời của hai người lính công binh./.
Theo lời kể của cựu chiến binh, thương binh Bùi Hòa Bình - nguyên chiến sĩ Đại đội 3, Tiểu đoàn 47, Trung đoàn 4 công binh, Sư đoàn 470 Trường Sơn.
QV-ST!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét