Rạng sáng ngày 11-4-1975, trong làn gió biển còn mằn mặn hơi đêm, biên đội ba tàu Không số mang số hiệu 673, 674 và 675 của Đoàn 125 lặng lẽ rẽ sóng ra khơi. Không còi, không đèn, chỉ có mệnh lệnh ngắn gọn: hành quân bí mật giải phóng Trường Sa. Trên Tàu 675, Sở chỉ huy được thiết lập, và trực tiếp chỉ huy chiến dịch là Trung đoàn trưởng Mai Năng dày dạn trận mạc.
Ba ngày lênh đênh, đến 17 giờ ngày 13-4, biên đội tiếp cận mục tiêu đầu tiên: đảo Song Tử Tây. Hòn đảo nhỏ nằm chơ vơ giữa biển Đông, Tàu 673 được lệnh vòng vào trinh sát. Sau đó, cả biên đội lùi ra xa, âm thầm chuẩn bị cho đòn đánh quyết định.
Trong khoang tàu chật hẹp, đồng chí Đào Mạnh Hồng lệnh chỉ huy Phân đội 1, mũi tiến công đầu tiên. Đây đã là trận đánh thứ 16 trong đời lính của Đào Mạnh Hồng nhưng cảm giác khác hẳn. Đó là lần đầu tiên họ đánh chiếm một hòn đảo xa lạ, chưa từng đặt chân tới, chưa có tiền lệ trong chiến thuật đặc công hải quân. Những người lính vốn quen đánh cầu, đánh tàu, đánh kho ven sông giờ phải đối mặt với một chiến trường hoàn toàn mới. Suốt hành trình, bộ đội phải nằm dưới hầm tàu ngột ngạt, say sóng đến kiệt sức. Nhưng khi nhận lệnh chiến đấu, tất cả như bừng tỉnh. Ý chí lấn át mọi cơn mệt mỏi.
19 giờ ngày 13-4, Tàu 673 áp sát đảo lần đầu nhưng bị địch bắn pháo sáng xua đuổi. Con tàu lùi ra, thả trôi giữa sóng tối. Hai tàu còn lại cơ động giữ vị trí sẵn sàng chi viện. Phải chờ đến 1 giờ sáng ngày 14-4, khi đêm xuống dày đặc nhất, Tàu 673 mới tắt hết đèn, lặng lẽ tiến vào lần nữa. Người thuyền trưởng giàu kinh nghiệm điều khiển con tàu len lỏi tìm điểm đổ bộ thuận lợi nhất.
Xuồng cao su hạ xuống biển. Khi còn cách đảo khoảng 5 km, các chiến sĩ nhảy xuống nước, bắt đầu hành trình bơi trong đêm tối. Sóng liên tục đánh dạt, nước mặn xộc vào miệng, vào mắt. Họ phải mất tới ba giờ mới vào được vị trí đã định.
4 giờ 30 phút sáng, trong khoảnh khắc tĩnh lặng trước bình minh, mệnh lệnh tấn công được phát ra. Ba phát B41 xé toạc màn đêm, nhắm thẳng vào ăng-ten sở chỉ huy địch. Đó là tín hiệu khai hỏa. Ngay lập tức, ba tổ chiến đấu đồng loạt xung phong, lựu đạn, thủ pháo dội vào các lô cốt.
15 phút đầu tiên, trận đánh diễn ra ác liệt đến nghẹt thở. Địch từ các công sự bắn trả dữ dội. Ngoài khơi, Tàu 673 cũng nổ súng chi viện. Không còn ranh giới giữa tiến hay lùi, cả hai phía đều bị dồn vào thế sống còn. Nhưng khí thế của những người lính giải phóng đang dâng cao theo nhịp thắng lợi từ đất liền, còn phía bên kia, tinh thần đã lung lay trước những tin tức thất bại liên tiếp.
Sau 30 phút giằng co, thế trận nghiêng hẳn. Địch co cụm về phía Tây Nam đảo. Đúng 5 giờ 15 phút, Song Tử Tây hoàn toàn được giải phóng. Lá cờ của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay trên đỉnh cột cờ, giữa gió biển lồng lộng.
Chiến thắng ấy không trọn vẹn niềm vui. Hạ sĩ Tống Văn Quang, 22 tuổi, đã ngã xuống ngay trên đảo. Đồng đội chôn cất anh trong cát, dùng tăng võng làm áo quan, nổ súng tiễn biệt giữa trùng khơi. Một người khác là Ngô Văn Quyền - người đã lao lên che đạn cho chỉ huy của mình, bị thương nặng và hy sinh hai ngày sau đó, khi chưa kịp trở lại đất liền.
Sau trận đánh, một nhóm nhỏ đặc công được lệnh ở lại giữ đảo. Những ngày tiếp theo là chuỗi thử thách khắc nghiệt: thiếu lương thực, thiếu nước ngọt, thời tiết dữ dội, đêm mưa như bão. Họ sống bằng trứng chim, rau dại và khẩu phần ít ỏi mang theo. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là đói hay bệnh mà là nguy cơ bị lực lượng nước ngoài chiếm lại đảo.
Để đánh lừa những con tàu lạ lảng vảng quanh đảo, họ đắp ụ cát, dựng thân dừa giả làm pháo, phủ bạt ngụy trang như trận địa thật. Những “khẩu pháo” im lặng ấy đã khiến đối phương chùn bước, sau nhiều ngày thăm dò rồi rút đi./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét