Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: DÙ ĐÃ LỘ, TÔI VẪN XIN TÌNH NGUYỆN Ở LẠI TIẾP TỤC HOẠT ĐỘNG, TÔI VỀ CĂN CỨ SỚM 1 NGÀY, ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT TRỄ 1 NGÀY!

     Những ngày cuối năm 1964, đầu năm 1965. Khi tình hình miền nam đang có những dấu hiệu bất lợi cho ta. Mạng lưới tình báo và nhiều điệp viên của chúng ta (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa) bị triệt phá. Lãnh đạo ở cấp cao nhất của ta đã có những chỉ thị đặc biệt để rút Đại tá Albert Phạm Ngọc Thảo tập kết ra bắc. Vừa để bảo vệ an toàn cho anh, vừa để có cán bộ nòng cốt nhằm đào tạo và phát triển mạng lưới điệp báo sau này.

Nhưng đại tá Albert Phạm Ngọc Thảo, đã từ chối đề nghị tập kết, và xin tiếp tục ở lại hoạt động giữa lòng địch.

Thưa anh ba, tình hình miền nam rất căng thẳng. Xin anh ba và tổ chức cho phép tiếp tục ở lại để đấu tranh, Tôi về cứ 1 ngày, tôi an toàn thêm 1 ngày. Nhưng đất nước chậm thêm 1 ngày để thống nhất. Tôi xin chấp nhận hy sinh, chỉ mong tận lực cho sự nghiệp thống nhất đất nước ta.

Và đại tá Thảo đã bất chấp hiểm nguy, ở lại giữa lòng địch để đấu tranh, góp phần không nhỏ cho ngày mà cả dân tộc mơ ước. Ngày non sông liền 1 dải.

Giữa một rừng gươm giáo hiểm ác, anh hiên ngang chơi với những kẻ xâm lược và tay sai. Một Ván Bài Định Mệnh của cuộc đời, một Ván Bài Lật Ngửa, mà trong đó anh là người hy sinh, nhưng dân tộc Việt Nam là bên chiến thắng. /.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét