Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

BẠN CÓ BIẾT: CÂU CHUYỆN BÁC HỒ ỐM NẶNG "THẬP TỬ NHẤT SINH" TRƯỚC TỔNG KHỞI NGHĨA THÁNG TÁM NĂM 1945!

     Khi ở lán Nà Lừa, điều kiện làm việc của Bác Hồ hết sức gian khổ và khó khăn, với những bữa ăn đạm bạc, chỉ có măng rừng chấm muối, cơm chan nước chè xanh. Cuộc sống nơi hang sâu lạnh lẽo giữa rừng già vô cùng gian khổ, vất vả, cộng thêm rừng thiêng nước độc, nên sức khỏe của Bác giảm sút. Cuối tháng 07-1945, trong khi tình hình trong nước và quốc tế diễn biến có lợi cho cách mạng, Bác Hồ của chúng ta đã lâm bệnh nặng, có thể nói đây là một trận ốm "thập tử nhất sinh". Y tế của chúng ta đã cố gắng hết sức để chữa trị cho Người nhưng không hiệu quả.

Bác biết bản thân bị bệnh nặng, ngoại trừ thời gian sốt cao và mê man, Người luôn trăn trở đến sự nghiệp cách mạng. Bác đã gọi đồng chí Võ Nguyên Giáp đến và căn dặn: "Lúc này thời cơ thuận lợi đã tới, dù hy sinh tới đâu, dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập". Có thể coi đó là một lời di chúc nếu Người không qua khỏi. 

Nhưng may sao sau đó đã xuất hiện một cụ thầy lang người dân tộc Tày đến chữa bệnh cho Bác. Cụ lang thăm bệnh của Bác rất lâu, sau khi bắt mạch, cụ đi vào rừng và đem về một thứ củ gì đó rất lạ, đốt cháy, hòa vào cháo loãng mời Bác uống. Kỳ lạ thay, ăn thứ thuốc hòa cháo đó vào, Bác Hồ của chúng ta nhanh chóng hồi phục và tiếp tục làm việc. Và từ đó Người tiếp tục lãnh đạo con đường cách mạng cho đến lúc "trở về với Thế giới Người Hiền" vào năm 1969. 

Cụ lang người Tày đó sau này chúng ta cố gắng tìm lại nhưng không thể nào tìm được, cho dù đã dùng rất nhiều cách. Cũng có thể đó là "người Trời phái xuống" để cứu nguy cho vị anh hùng dân tộc lỗi lạc của chúng ta. 

Dân tộc ta mãi ghi nhớ công ơn to lớn đó của cụ!
QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét