(Cứ tưởng 22/4 khai hỏa oánh tiếp). Cách đây vài năm, tại các phòng trà sang trọng ở Washington và Brussels, người ta kháo nhau về một bữa tiệc thịnh soạn. Thực đơn hôm đó mang tên: "Nga sa lầy". Các đầu bếp NATO tự tin rằng họ đã rải đủ một lượng "thóc" mang tên Ukraine để dụ "con gà" Nga vào chuồng. Kế hoạch rất hoàn hảo: Nga mổ thóc, Mỹ rút lưới, và thế giới sẽ chỉ còn một siêu cường duy nhất ung dung tự tại.
Nhưng đến tháng 4 năm 2026, khi bóng tối phủ xuống eo biển Hormuz và các căn cứ Mỹ tại Trung Đông, các vị khách quý mới bàng hoàng nhận ra: Hình như mình mới là đứa đang nằm trên thớt!
Cú lừa "Con gà Moscow"
Suốt thời gian dài, báo chí phương Tây say sưa viết về việc Nga bị cô lập, Nga thiếu chip đến mức phải tháo máy giặt, và Nga chắc chắn đang "giãy chết" trong cái bẫy tiêu hao. Phương Tây hí hửng vì chỉ cần tốn vài đồng lẻ và đống vũ khí tồn kho là có thể biến gấu Nga thành gấu bông.
Thế nhưng, sau lệnh ngừng bắn 22/4, mọi người mới ngã ngửa: Trong khi "con gà" Nga vẫn béo tốt, lại còn học được đủ mọi chiêu thức né lưới, thì các "thợ săn" NATO lại đang thở dốc vì hết đạn. Nga không chỉ ăn sạch chỗ thóc Ukraine mà còn dùng chính cái bẫy đó để rèn luyện thành một cỗ máy chiến tranh đáng sợ hơn bao giờ hết.
Nghịch lý Trung Đông: "Gà" Washington lạc giữa rừng "thóc"
Nếu ở Ukraine, Mỹ còn được đóng vai "nhà tài trợ" hào phóng, thì ở Trung Đông, Mỹ và Israel đã chính thức nhận vai... thóc hạng nhất.
Định vị bởi Trung Quốc, cơ bắp bởi Nga: Iran nay không còn là kẻ cầm gậy gỗ. Với "mắt thần" Bắc Đẩu và công nghệ tên lửa Nga, họ đánh đâu trúng đó, chính xác đến mức Washington phải tự hỏi: "Ủa, mình là siêu cường công nghệ hay họ mới là siêu cường?"
Cơn ác mộng Rial: Trước đây, Mỹ thích cấm vận ai thì cấm. Giờ đây, Iran bảo: "Muốn qua eo biển? Vui lòng trả bằng Rial". Đây không chỉ là thu phí, đây là cái tát đau đớn vào mặt đồng USD. Kẻ đi trừng phạt người khác nay lại phải lúng túng đi đổi tiền lẻ của đối thủ để được... đi qua đường.
"Ngừng bắn" hay là "Ngừng thở"?
Việc Mỹ tự gia hạn ngừng bắn ngày 22/4 thực chất là một màn diễn kịch vụng về. Nó giống như một võ sĩ hạng nặng bị đánh cho sưng mặt, nhưng vẫn cố thều thào: "Ta cho ngươi thêm cơ hội để dừng lại đấy!".
Sự thực thì Washington đang run rẩy vì nhận ra rằng: Nếu còn đứng lại ở Trung Đông để làm "thóc" cho Iran mổ, thì ở phía Đông Á, "vườn nhà" Đài Loan cũng sẽ bị Trung Quốc hốt trọn. Mỹ đang rơi vào tình cảnh trớ trêu:
Tiếp tục chiến: Mất Israel (vì bị hủy diệt), mất luôn đế chế (vì lạm phát).
Rút lui: Mất mặt, nhưng ít ra còn cái mạng để kéo dài sự đi xuống.
Cho những "vị thợ săn" lỗi lạc
Hóa ra, trong cuộc chơi này, Nga không phải là thóc, mà là kẻ đã rải sẵn một con đường đầy sỏi cho Mỹ và NATO vấp ngã. Mỹ và Israel, với sự ngạo mạn của những kẻ quen làm bề trên, đã tự tin bước vào và giờ đây đang loay hoay tìm lối thoát.
Hóa ra, định nghĩa về "Gà" và "Thóc" ở năm 2026 rất đơn giản: Kẻ nào phải tự xin ngừng bắn khi đối phương vẫn đang lăm lăm tên lửa trên bệ phóng, kẻ đó chính là "thóc"!
Lời nhắn nhủ từ lịch sử: "Trước khi định dụ gà vào chuồng, hãy kiểm tra xem mình có đang đứng trong nồi áp suất hay không"./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét