Ngày 23-4-1969 (âm lịch), rồi tiếp đó là tháng 8 cùng năm, Tiểu đoàn đặc công 409 đã có hai trận tập kích vào căn cứ Tuần Dưỡng (huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam cũ).
Trận đánh đầu tiên vào căn cứ Mỹ và lính nguỵ không thành công vì bị lộ. Tại đó, mười chiến sĩ đặc công của đơn vị tôi đã anh dũng ngã xuống. Hài cốt của các anh nay đã được quy tập về nghĩa trang xã Bình An như một sự trở về bình yên sau những năm tháng chiến trường khốc liệt.
Tôi may mắn sống sót. Đêm ấy, tôi nằm tiền nhập trong khu thông tin của tiểu đoàn thiết giáp Mỹ, sát mé bờ ruộng, vuông góc với hướng tiến công của mũi số 1. Một khoảng cách rất nhỏ đã giữ tôi ở lại với cuộc đời này. Chỉ cần lệch hướng đôi chút, có lẽ tôi cũng đã yên nghỉ cạnh các đồng đội, dưới mảnh ruộng khiêm nhường kia.
Điều khiến tôi day dứt suốt nhiều năm không chỉ là sự mất mát mà là khí phách của các anh. Những người từng sát cánh bên tôi đều rất trẻ, có người chưa tròn đôi mươi. Thế nhưng, khi đối diện với kẻ thù mạnh hơn nhiều lần, không ai lùi bước. Các anh bước vào trận địa với tâm thế của người chiến sĩ hiểu rõ con đường mình chọn, bảo vệ Tổ quốc bằng tất cả những gì mình có, kể cả sự sống cuối cùng.
Người dân địa phương ngày ấy đã chứng kiến 10 chiến sĩ đặc công của ta bị giặc Mỹ sát hại và 2 thương binh bị bắt giữ. Chính những người nông dân chân lấm tay bùn ấy đã đặt tên cho thửa ruộng nơi mười chiến sĩ hy sinh bằng một cái tên mộc mạc mà thắt lòng “Ruộng Mười Người”.
Cái tên ấy không chỉ để gọi một địa điểm. Nó là nén hương tưởng nhớ, là cách người dân giữ lại ký ức cho thế hệ sau. Ở nơi ấy, mỗi nhánh lúa mọc lên như nhắc nhớ về mười con người đã gửi lại tuổi trẻ trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc.
Không dừng lại sau thất bại, đơn vị chúng tôi tiếp tục mở trận tập kích thứ hai vào căn cứ Tuần Dưỡng từ hướng tây. Trận đánh ấy đã tiêu diệt hơn 250 lính Mỹ, nguỵ, thể hiện bản lĩnh, sự quyết đoán và tinh thần không lùi trước mất mát của Tiểu đoàn đặc công 409. Chiến thắng ấy khẳng định rằng sự hy sinh của mười chiến sĩ đã không vô nghĩa.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Ruộng vẫn là ruộng, những mùa lúa vẫn tuần hoàn, nhưng cái tên “Ruộng Mười Người” thì vẫn nguyên vẹn như lời khắc ghi rằng nơi đây từng có mười người con kiên trung đã nằm xuống để đất nước được bình yên./.
Ảnh sưu tầm;
Ảnh: Nghĩa trang Liệt sĩ xã Bình An (nay là xã Thăng Điền) nơi 10 chiến sĩ đặc công yên nghỉ. Cách đó không xa là "Ruộng Mười Người".
Ảnh sưu tầm;
Theo lời kể của Nhà văn, cựu chiến binh Vũ Bình Lục.
Theo ĐSTT
QV-ST!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét