Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: TRUY KÍCH NHÓM BIỆT KÍCH THÁI LAN TẤN CÔNG TRẠI GIAM LÀO!

     Tôi vẫn luôn nghĩ mình là người may mắn khi được sống và chiến đấu qua những năm tháng đầy thử thách. Từ tuyến 559 vào B3, rồi lặng lẽ băng qua Nam Tây Nguyên đến những cánh rừng hạ Lào mênh mông trên cao nguyên Boloven, men theo đường 16, 23, 24. Hành trình ấy đưa tôi về Binh Trạm 37, rồi Binh Trạm 44, qua Quảng Nam, trước khi lại tiếp tục sang tận vùng Tây Bắc Campuchia... Là lính Quân báo, tôi quen với việc cứ mỗi khi cấp trên giao nhiệm vụ là lập tức lên đường. Nhìn lại, đó là quãng đời thanh xuân được thử thách, được rèn luyện và cũng là những ký ức mà tôi luôn trân trọng, như một phần sâu đậm nhất trong hành trình đời mình. Trong muôn vàn chuyện đã trải qua, ấn tượng nhất vẫn là lần truy kích toán biệt kích Thái Lan tấn công trại giam của bạn Lào!

Những năm đầu 1972, quân báo chúng tôi ngày ấy chẳng khác gì “ma xó”, len lỏi khắp rừng sâu núi thẳm. Khi đóng quân ở Paksong (Champasak, Lào) gần đó có một bản nhỏ của đồng bào người Việt sinh sống. Tuy vậy, để giữ bí mật, chúng tôi vẫn chọn ngủ cách bản chừng một cây số.

Tinh mơ hôm sau, chừng 5 giờ sáng, dân bản tìm đến báo tin rằng đêm qua có khoảng ba chục người mặc quần áo giống bộ đội Việt Nam tới xin gạo. Nhưng điều làm họ cảnh giác chính là giọng nói của họ nghe lơ lớ tiếng Thái. Chúng tôi lập tức báo về đoàn bộ: “Có toán lạ đi ngay qua khu vực chúng tôi đóng đêm qua. Dấu chân còn mới, rất nhiều. Xin chỉ thị!”. 

Chừng ít phút sau, có điện trả lời biệt kích Thái vừa tấn công trại giam của quân đội Lào, cướp tù và đang tìm đường rút. Mệnh lệnh được đưa ra, phải truy kích ngay.

Chúng tôi tăng cường thêm một tiểu đội công binh, tỏa đi lùng sục khắp các cánh rừng quanh bản. Suốt buổi sáng không thấy gì, đến gần 9 giờ anh em tôi nghỉ giải lao. Tôi và một vài anh em vác súng đi kiếm vài trái dừa uống nước cho mát. Ai dè chỉ vì bước chân rẽ qua bụi cây cứt lợn mà phát hiện ra một lối mòn như của heo đi. Linh cảm trỗi dậy, tôi men theo lối nhỏ ấy, hướng xuống bờ sông.
Bất ngờ một tiếng la phía trước. Phản xạ của lính trận khiến chúng tôi xoay súng, lia nhanh một loạt xuống khu vực phát tiếng động rồi hô lớn: “Đứng im! Đầu hàng ngay không chết!”.

Lúc ấy tôi mới nhận ra, chúng tôi chỉ cách họ chừng mười mét, đủ gần để chúng nhìn thấy từ đầu gối tôi trở xuống. Vì toán biệt kích bị lạc nhau, chúng tưởng tôi là người của chúng nên vừa ló mặt ra thì gặp ngay loạt đạn phản ứng của tôi. Một loạt thôi, nhưng cũng đủ làm mấy tên bị thương, còn lại hơn chục tên sợ tái mét, giơ tay xin hàng.

Nghe tiếng súng, anh em còn lại ùa đến. Chúng tôi ném dây dù bắt bọn chúng tự trói nhau, rồi dẫn giải về. Dân bản kéo ra xem, lập tức nhận ra chính là những kẻ đêm qua đến xin gạo. Có một tên từng hai lần trốn trại, nghe đâu rất giỏi võ karate vậy mà lúc bị bắt lại run như lá, sợ chết hơn ai hết.

Khi đem cho chúng thau cơm độ 4 - 5 lon gạo, cả bọn xúm lại bốc ăn ngấu nghiến.Tôi dọa bắt thằng toán trưởng đứng ra khai báo, hắn sợ đến phát khóc như trẻ con.

Sau vụ đó không lâu, tôi được điều ra Bắc, về Bắc Ninh học tập. Mãi đến sau mới trở lại mặt trận, mang theo ký ức khó quên về buổi sáng bất ngờ nơi rừng Paksong năm ấy./.
Theo lời kể của Cựu chiến binh Bùi Văn Dũng; Ảnh minh hoạ: Bộ đội Việt Nam tại chiến trường Lào năm 1972.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét