Thứ Ba, 7 tháng 4, 2026

ÔNG CHA TA ĐÁNH GIẶC: BÌNH TĨNH, MƯU TRÍ VÀ GAN DẠ TRONG XỬ TRÍ TÌNH HUỐNG CỦA NGƯỜI QUÂN NHÂN CÁCH MẠNG!

     Giữa tháng 11/1968, có chỉ thị triệu tập điệp viên Tư Cang (hồi đó là Cụm trưởng Cụm Tình báo H.63) về Phòng Tình báo. Đi cùng ông là nữ tình báo Tám Kiên. Trên đường đi, Tư Cang hỏi.

"Sao nhiều xe Jeep cảnh sát quá vậy?”, “Hồi sáng em đi dò đường thì không có, chắc tụi này ở Sài Gòn mới lên” Tám Kiên lo lắng.

“Vậy là trạm kiểm soát đột xuất. Gay go đây, nhưng cứ bình tĩnh xem như không có chuyện gì xảy ra!”, ông trấn an.

Một tên lính ngụy phóng ra mặt đường, lên đạn súng, bước tới trước mặt hai người rồi nói "Ông cho coi giấy!”.

Ông Tư Cang bình tĩnh đưa tay lên túi áo lấy ra một xấp nhiều loại giấy tờ, cố ý soạn cho tên lính thấy. Tên lính xem kỹ mặt trước rồi lật xem mặt sau. Bất ngờ nó cho tấm thẻ vào lòng bàn tay bóp mạnh rồi thả bung ra, rồi bóp vào thả ra như vậy mấy lần. Hai năm trước, khi làm tấm thẻ kiểm tra giả để ông vào Sài Gòn công tác, Trưởng ban kỹ thuật của Phòng Tình báo Miền nói rằng đã cố gắng hết sức để làm cho ông một thẻ thật giống của địch. Tuy nhiên, tờ giấy giả do mình làm vẫn còn những nhược điểm khó khắc phục.

Sau hồi lâu bóp tấm thẻ nhiều lần, tên lính nhìn thẳng vào mắt ông Tư Cang: “Giấy này coi kỳ quá he!”. Ông đáp: “Mấy ông cấp sao, tôi đi vậy chớ kỳ gì đâu”. Tên lính vẫn chưa thôi, nó đưa tờ giấy lên xem kỹ một lần nữa rồi hỏi: “Giấy cấp ngày mấy?” Dù nhớ rõ là ngày 13/7/1962, ông vẫn trả lời nửa vời: “Giấy được cấp đâu hồi giữa năm 1962, bây giờ ông hỏi ngày làm sao tôi nhớ!”. Thật ra câu hỏi này của tên lính là một câu hỏi mẹo rất độc. Nếu lúc đó ông trả lời vanh vách đúng ngày, đúng tháng như đã ghi trong thẻ kiểm tra thì sẽ lập tức bị làm khó vì chỉ có người “gian” mới để tâm học thuộc lòng như vậy.

Tên lính chạy đến báo cáo chỉ huy của mình, bằng hai tay kính cần đưa tờ thẻ kiểm tra cho viên sĩ quan: “Thưa trung úy, tấm thẻ này coi kỳ quá, có nhiều khả nghi Việt Cộng”. Với chiếc máy vô tuyến điện có cần ăng-ten trên xe, hắn chỉ cần gọi về Tổng nha Cảnh sát ở Sài Gòn thì thật giả sẽ rõ ràng chỉ trong vài phút. Đồng nghĩa, ông và cô Tám Kiên sẽ lập tức bị bắt.

Tên sĩ quan cầm tấm thẻ kiểm tra lật qua lật lại, sau đó đưa mắt về phía ông và cô Tám Kiên đang đứng, nhìn một lúc nhưng không nói gì. Sau khoảng 3 phút quan sát, hắn quát tên lính: “Người Sài Gòn giấy như vầy mày ơi...chớ kỳ cái gì. Trả cho người ta đi!”. Tên lính có vẻ không phục nhưng vẫn làm theo. Nổ máy xe, cô Tám Kiên bước đến ngồi phía sau, choàng tay ôm qua hông ông y hệt đôi vợ chồng trẻ. Qua gương chiếu hậu, ông thấy tên lính buồn bã xách cây súng đi vào.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, theo điệp viên Tư Cang, trong thâm tâm của mình, ông vẫn có niềm tin rằng người đeo lon trung úy ngụy kia chính là người của Cách mạng cài vào./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét