Thứ Ba, 15 tháng 10, 2019


TỔ CHỨC KHỦNG BỐ “VIỆT TÂN” LÀ GÌ, TẠI SAO NÓ VẪN NHỞN NHƠ TRÊN ĐẤT MỸ
                                  
“Việt Tân” (Việt Nam canh tân cách mạng đảng), là con đẻ của “Mặt trận quốc gia kháng chiến”, do Hoàng Cơ Minh (nguyên Phó đề đốc Hải quân quân đội Sài Gòn, chạy sang Mỹ năm 1975) làm “đảng trưởng”. Được thai nghén bởi đám tàn binh, bại tướng từng có nhiều nợ máu với nhân dân, "đảng Việt Tân" trở thành cơ quan đầu não cực kỳ phản động, chỉ huy toàn bộ hoạt động của "Mặt trận quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam" và một số tổ chức phản động khác tiến hành các hoạt động chống phá, tiến tới lật đổ chính quyền nhân dân ở Việt Nam.
Vậy tại sao tổ chức khủng bố này vẫn nhởn nhơ hoạt động trên đất Mỹ?
Trước hết, là vì chúng không khủng bố nước Mỹ và cũng chưa phải là một tổ chức khủng bố quốc tế như Al Qaeda hay IS. Chúng chỉ khủng bố Việt Nam, một nước XHCN, có ý thức hệ và những lợi ích đối lập với Mỹ, với chiến lược toàn cầu của Mỹ. Xưa nay Mỹ vẫn áp dụng chính sách nước đôi, hai mặt, mà chính những nhà chính trị Mỹ vẫn hay gọi là “tiêu chuẩn kép” về vấn đề chống khủng bố. Nghĩa là nếu khủng bố nước Mỹ hoặc là khủng bố các đồng minh của Mỹ thì Mỹ mới liệt vào danh sách khủng bố. Còn những tổ chức khủng bố khác, đặc biệt là ở các nước không phải đồng minh của Mỹ, không cùng lợi ích chính trị, quân sự với Mỹ, khác ý thức hệ với Mỹ v.v. thì Mỹ sẽ không liệt vào danh sách khủng bố, không coi đó là khủng bố, thậm chí còn bênh vực, biện minh, bao biện, bảo vệ, nuôi nấng, bảo trợ cho tổ chức đó. Như tổ chức “Việt Tân” mà chính phủ Việt Nam đã liệt vào danh sách khủng bố.

Ở VIỆT NAM HIỆN NAY
Chủ nghĩa dân túy là trào lưu tư tưởng, đường lối chính trị mang tính mị dân, tác động vào tâm lý của đám đông để tổ chức kêu gọi, lôi kéo, tranh thủ sự ủng hộ của dư luận và quần chúng nhân dân phục vụ mục đích chính trị của cá nhân và tổ chức chính trị. Đặc điểm của chủ nghĩa dân túy là một xu hướng chính trị lấy danh nghĩa “nhân dân”   và hành động vì lợi ích của “nhân dân” để thực hiện mưu đồ chính trị của cá nhân hoặc một nhóm người. Những người dân túy thường dùng những chính sách mang lại lợi ích trong ngắn hạn, không bền vững về lâu dài; bản chất của chủ nghĩa dân túy là trào lưu tư tưởng phản động đối lập với chủ nghĩa MLN.
1.     Các biểu hiện dân túy ở Việt Nam hiện nay
Nhìn vào xã hội Việt Nam hiện nay, bước đầu có thể nhận diện các biểu hiện dân túy dưới mấy dạng cơ bản sau đây:
a. Những người dân túy hay đưa ra những phát ngôn gây sốc, những hành vi và hình ảnh mị dân để lấy lòng dân chúng
Lợi dụng các diễn đàn, hội nghị, hi thảo hoặc các sự kiện để đưa ra các phát ngôn trái với nhận thức thông thường, ngược với đường li, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, thiếu tính khả thi, vượt quá hoặc không đúng thẩm quyền của cá nhân. Ngay sau đó, những phát ngôn này được sự tung hô của những tờ báo non nớt về chính trị, của một vài “thủ lĩnh” trên mạng xã hội, thu hút được quan tâm của quần chúng vì “lạ khẩu vị”.
b. Mượn danh vì dân chủ, đòi thực hiện thể chế chính trị “đa nguyên, đa đảng”, “tam quyền phân lập”
Để thực hiện những mưu đồ chính trị đen tối, nhằm chống phá sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân ta, những phần tử bất mãn, cơ hội chính trị vẫn mượn danh nghĩa là đấu tranh vì dân chủ nhưng lại có những lời nói, hành động chống lại nền dân chủ của nhân dân thông qua các bài nói, bài viết của những kẻ bất mãn, cơ hội chính trị trên các trang mạng xã hội tuyên truyền chống Đảng, Nhà nước, xuyên tạc sự nghiệp đổi mới, công cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng. Lợi dụng một số cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, phụ họa theo tung hô, ủng hộ những quan điểm sai trái trên các trang mạng xã hội.
Những người dân túy thường dựng chuyện trong Đảng có phe này, phái kia (phái bảo thủ phái cấp tiến; phái kinh tế, phái chính trị), đổỉ lập Đảng với Nhà nước; đòi để Nhân dân tự chọn món ăn tinh thần, không cần định hướng, quản lý trong lĩnh vực văn hóa, tư tưỏng; đòi dân chủ một cách tự do, vô tổ chức, vô hạn độ, dân chủ không gắn với kỷ luật, kỷ cương.
c.Xuyên tạc lịch sử đấu tranh cách mạng của Nhân dân ta, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội, đòi từ bỏ con đường đi lên chủ nghĩa xã hội
Biểu hiện kiểu này xuất hiện ỏ những kẻ cơ hội, bất mãn chính trị hoặc những cán bộ, đảng viên đã phai nhạt lý tưởng cách mạng, dao động, giảm sút niềm tin vào mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, thiếu tin tưỏng vào chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Xuyên tạc, phủ nhận lịch sử đấu tranh cách mạng của Nhân dân ta. Phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội, đòi từ bỏ con đường đi lên chủ nghĩa xã hội.
d. Lấy danh nghĩa bảo vệ chủ quyền, lợi ích quốc gia dân tộc để tuyên truyền, kích động nhân dân đi ngược lại đường lối đối ngoại của Đảng
Đây cũng là một biểu hiện chủ nghĩa dân túy ở Việt Nam hiện nay. Nhân sự kiện Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoa 981 trong vùng biển Việt Nam, đã xuất hiện những người lấy danh nghĩa đấu tranh bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, biển đảo, biên giới quốc gia, chống ngoại xâm... nhưng thực chất là xúi giục, kích động ngưòi dân chống Đảng, chính quyền Nhà nước, hạ thấp uy tín lực lượng vũ trang...lợi dụng danh nghĩa đại diện cho lợi ích của Nhân dân để tổ chức tụ họp đông người, khiếu kiện, gây ra những hành động quá khích, vu khống chính quyền, kích động các hành động vi phạm pháp luật nhằm gây mất ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội, phá hoại chính sách phát triển kinh tế và môi trường đầu tư.
Các biểu hiện dân túy ở Việt Nam hiện nay, tuy mới chỉ thể hiện dưới dạng phát ngôn, hành động mang tính mị dân của một số cá nhân, chưa phát triển thành một hệ thống lý luận. Tuy nhiên, các biểu hiện dân túy nếu không sớm nhận diện và không có biện pháp phòng ngừa, đấu tranh ngăn chặn, thì sẽ giống như vi rút độc hại, gây ô nhiễm đòi sống chính trị đất nước, làm giảm sút lòng tin của Nhân dân đốì vối sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, vào chế độ và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của Việt Nam.
2. Một số giải pháp phòng ngừa, đấu tranh ngăn chặn các biểu hiện dân túy ở Việt Nam hiện nay
a. Đẩy mạnh công tác tuyên truyền, giáo dục nâng cao nhận thức cho cán bộ, đảng viên và nhân dân nhận diện và hiểu rõ tác hại, nguy cơ của chủ nghĩa dân túy; đấu tranh ngăn chặn các biểu hỉện dân túy Việt Nam
b. Đẩy mạnh xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức và đạo đức
c. Tiếp tục đẩy mạnh cải cách hành chính, đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí
d. Tiếp tục thực hỉện có hỉệu quả chủ trương của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước về chủ động và tích cực hội nhập quốc tế



Nhận diện âm mưu thủ đoạn bóp méo lịch sử của các thế lực thù địch
Để thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình” của chủ nghĩa đế quốc, các thế lực thù địch luôn sử dụng những thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt, trong đó chúng đặc biệt coi trọng thủ đoạn xuyên tạc, bôi nhọ và bóp méo lịch sử. Nhằm tạo ra sự nghi ngờ, gây hoang mang trong quần chúng, làm cho quần chúng mất niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng, vào con đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Do vậy, việc nhận diện đúng đắn và vạch trần âm mưu thâm độc, thủ đoạn xảo quyệt của các thế lực thù địch trong việc xuyên tạc, bóp méo lịch sử là yêu cầu đặc biệt quan trọng trong cuộc đấu tranh tư tưởng, lý luận hiện nay.
1.Lợi dụng vào những sai lầm của Đảng Cộng sản trong quá trình vận dụng và phát triển học thuyết Mác -Lênin để xuyên tạc, bôi nhọ lịch sử.
Trên thực tế, trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội hiện thực, Đảng Cộng sản luôn luôn vận dụng và phát triển phong phú chủ nghĩa Mác -Lênin vào điều kiện cụ thể nước mình. Trí tuệ của toàn Đảng, toàn dân được kết tinh trong đường lối lãnh đạo chính trị của Đảng. Để biến đường lối thành hiện thực phải thông qua quá trình vận động cách mạng và tổ chức thực hiện, tổng kết thực tiễn, quá trình đó khó có thể tránh khỏi sai lầm khuyết điểm ở một khâu nào đó và các thế lực thù địch sẽ lợi dụng những sai lầm, khuyết điểm đó để tiến công Đảng Cộng sản theo thể thức tuyệt đối hoá sai lầm khuyết điểm, thổi phồng sai lầm khuyết điểm, rằng sai lầm khuyết điểm của một bộ phận cán bộ, đảng viên, một tổ chức đảng là sai lầm khuyết điểm của toàn Đảng; sai lầm ở một khâu nào đó trong quá trình tổ chức thực hiện đường lối, tổng kết thực tiễn hoặc sai lầm trong công tác cán bộ của Đảng thành sai lầm của toàn bộ đường lối của Đảng, thậm chí có kẻ còn lớn tiếng cho rằng đó là sai lầm của cả học thuyết, sai lầm thuộc về bản chất của chủ nghĩa xã hội và của Đảng Cộng sản. Đồng thời, chúng còn lợi dụng lỗ hổng trong việc sửa chữa khuyết điểm, sai lầm để phủ định sạch trơn quá khứ, phủ định những thành tựu vĩ đại của lịch sử nhằm gây hoang mang, gieo rắc hoài nghi trong nhân dân, lôi kéo cán bộ, đảng viên bất mãn thoái hoá, biến chất bổ sung vào đội ngũ phản động hòng chống Đảng, chống nhân dân.
2. Chúng lợi dụng đấu tranh tự phê bình, phê bình trong nội bộ Đảng, đấu tranh phòng chống tham nhũng và xử lý kỷ luật cán bộ, đảng viên thoái hóa biến chất, suy thoái về đạo đức, lối sống hoặc thay đổi cán bộ lãnh đạo để gây mâu thuẫn, chia rẽ bè phái trong Đảng, chia rẽ giữa Đảng với nhân dân.
Thủ đoạn này của các thế lực thù địch là vô cùng nguy hiểm hòng tạo ra sự rạn nứt từ bên trong, làm suy yếu từ nội bộ Đảng để chúng dễ bề chống phá. Với kỷ luật tự giác nghiêm minh, Đảng ta luôn khẳng định phê bình và tự phê bình là quy luật phát triển của Đảng. Việc đấu tranh phòng chống tham nhũng làm trong sạch đội ngũ cán bộ là điều kiện sống còn của chế độ ta. Do vậy, việc phê bình và xử lý kỷ luật cán bộ đảng viên vi phạm chính là để duy trì sức mạnh đoàn kết trong Đảng. Đây là vấn đề có tính nguyên tắc, đồng thời là tình cảm cách mạng trong sáng, vượt lên trên tình cảm cá nhân, vì lợi ích của Đảng. Vấn đề đặt ra là phải đập tan mưu đồ của các thế lực thù địch lợi dụng đấu tranh phê bình, phòng chống tham nhũng hòng chia rẽ nội bộ Đảng, chia rẽ mối đoàn kết trong nội bộ Đảng, Đảng với Nhà nước, Đảng viên với nhân dân…
3. Lợi dụng sự hiểu biết chưa đầy đủ về lịch sử, xem nhẹ truyền thống và chạy đua theo lối sống thực dụng của một bộ phận nhân dân trong đó chủ yếu là thanh niên để xuyên tạc, bóp méo lịch sử.
Trong bối cảnh quốc tế mới, với sự bùng nổ thông tin và sự phát triển như vũ bão của khoa học kỹ thuật và công nghệ, các thế lực thù địch với âm mưu "diễn biến hoà bình", không bỏ lỡ cơ hội ra sức tuyên truyền tác động vào thế hệ trẻ tư tưởng sống gấp, chạy theo đồng tiền, xem thường quá khứ… Sự nguy hiểm của âm mưu thủ đoạn này là ở chỗ chúng gieo rắc tư tưởng hoài nghi, phủ định quá khứ; lịch sử là cái để phê phán, còn hiện tại chỉ đơn thuần là lối sống hưởng thụ, thực dụng theo cơ chế thị trường tự do v.v…
Để góp phần làm thất bại âm mưu thủ đoạn bóp méo lịch sử của các thế lực thù địch yêu cầu đặt ra cho mỗi cán bộ Đảng viên phải tăng cường công tác giáo dục giáo dục tinh thần cảnh giác cho Đảng viên và nhân dân nhaạn thức rõ âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch xuyên tạc, bóp méo lịch sử; không ngừng đổi mới phát triển kinh tế - xã hội của đất nước; Xây dựng tổ chức Đảng trong sạch vững mạnh; tăng cường đoàn kết thống nhất trong Đảng, thực hiện tự phê bình và phê bình giữ nghiêm kỷ luật Đảng. Đồng thời giáo dục ý thức chính trị, phẩm chất đạo đức cách mạng cho thanh niên, tạo môi trường thuận lợi để thế hệ trẻ góp sức mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.


Thứ Hai, 14 tháng 10, 2019

Sự tiến bộ trong nhận thức chính trị của người dùng mạng xã hội Việt Nam, nhìn từ vấn đề biểu tình ở Hồng Kông

           Trong giai đoạn hiện nay, với sự bùng nổ của các phương tiện thông tin di động như điện thoại thông minh hay máy tính bảng, con người ngày càng được tiếp cận với thông tin theo nhiều cách hơn, nhanh chóng hơn, đa chiều hơn. Cùng với đó, các mạng xã hội (MXH), tiêu biểu như Facebook, Zalo, Instagram…đang dần dần thay thế vai trò của các phương tiện thông tin đại chúng như báo, đài, truyền hình.., để trở thành các kênh thông tin chính tới người sử dụng, mà đa phần là giới trẻ. Đồng thời, thông qua những MXH này, những nhà điều tra có thể nắm bắt được mối quan tâm, quan điểm, nhận thức của một bộ phận người dùng mạng xã hội với các vấn đề hiện nay.
          Với tính chất mở rộng không biên giới, kết nối đa dạng của MXH, ngày càng nhiều vấn đề quốc tế nhận được sự quan tâm của giới trẻ. Trong số đó, chính trị là một chủ đề “nhạy cảm” nhưng luôn rất nóng, rất thu hút các ý kiến của người dùng. Và một trong số đó, là vấn đề biểu tình và bạo lực ở Hồng Kông.

          Phần I: Về cuộc biểu tình và bạo lực ở Hồng Kông năm 2019.
          Hồng Kông, là một trong hai đặc khu hành chính của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (Trung Quốc), cùng với Macao. Với diện tích 2755,03 km2, dân số là khoảng 7,37 triệu người (năm 2016), , GDP đạt 429,6 tỷ USD (năm 2016);  thì Hồng Kông là một trong những vùng có mật độ dân số trung bình cao nhất thế giới, và đồng thời có thu nhập bình quân đầu người cũng thuộc hạng cao nhất thế giới.
          Qua các thông số như trên, chúng ta có thể thấy Hồng Kông là vùng đất có kinh tế rất phát triển, là một trong các trung tâm tài chính hàng đầu thế giới, với mức sống của người dân cao, thu nhập và phúc lợi xã hội tốt. Tuy nhiên, hiện nay, Hồng Kông lại đang chìm trong những cuộc biểu tình và bạo lực kéo dài suốt từ ngày 9 tháng 6 năm 2019 đến nay, tưởng chừng không có hồi kết. Và trước đó nữa là cuộc cách mạng Ô Dù vào năm 2014, kéo dài qua nhiều tháng, được dẫn dắt bởi các thanh niên, sinh viên Hồng Kông. Các cuộc biểu tình này kèm theo xô xát, phá hoạt tài sản, bạo lực vũ trang…, khiến kinh tế Hồng Kông suy thoái nghiêm trọng, du lịch bị ảnh hưởng, các quốc gia khuyến cáo người dân không nên tới các điểm tập trung đông người… Vậy nguyên nhân của những vụ việc này là từ đâu?
1. Nguyên nhân biểu tình:
a)     Nguyên nhân trực tiếp
Dự luật dẫn độ Hồng Kông 2019 lần đầu tiên được chính phủ Hồng Kông đề xuất vào tháng 2 năm 2019 để đáp lại vụ giết người năm 2018 liên quan đến một cặp vợ chồng Hồng Kông ở Đài Loan. Hồng Kông không có một hiệp ước với Đài Loan cho phép dẫn độ các nghi phạm và việc đàm phán sẽ gặp vấn đề vì chính phủ Trung Quốc không công nhận chủ quyền của Đài Loan. Để giải quyết vấn đề này, chính phủ Hồng Kông đã đề xuất sửa đổi Pháp lệnh người phạm tội bỏ trốn liên quan đến các thỏa thuận đầu hàng đặc biệt và Hỗ trợ pháp lý lẫn nhau trong Pháp lệnh các vấn đề hình sự để có thể sắp xếp hỗ trợ pháp lý lẫn nhau giữa Hồng Kông và bất kỳ nơi nào ngoài Hồng Kông. Chính phủ đề xuất thiết lập một cơ chế chuyển giao những người chạy trốn không chỉ cho Đài Loan, mà còn cho Trung Quốc đại lục và Ma Cao, những điều không được nêu trong luật hiện hành.
Việc đưa Trung Quốc đại lục vào sửa đổi là mối quan tâm đối với các lĩnh vực khác nhau của xã hội Hồng Kông. Những người ủng hộ dân chủ lo ngại quyền tài phán của thành phố sẽ hợp nhất với luật pháp Trung Quốc đại lục do Đảng Cộng sản quản lý, do đó làm xói mòn nguyên tắc "một quốc gia, hai chế độ" được thiết lập kể từ khi bàn giao năm 1997. Những người phản đối dự luật hiện tại kêu gọi chính phủ Hồng Kông thiết lập một thỏa thuận dẫn độ chỉ với Đài Loan
b)    Nguyên nhân sâu xa:
Biểu tình ở Hồng Kông năm 2019 diễn ra bốn năm rưỡi sau cuộc Cách mạng Ô dù năm 2014, bắt đầu sau khi Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (NPCSC) đưa ra quyết định cải cách đề xuất cải cách hệ thống bầu cử Hồng Kông, phần lớn được xem là hạn chế. Tuy nhiên, bất chấp các cuộc biểu tình, chính phủ đã không nhượng bộ và phong trào kết thúc trong thất bại. Kể từ đó, không có tiến bộ nào trong việc đạt được quyền bầu cử phổ thông thực sự; chỉ một nửa số ghế trong Hội đồng Lập pháp vẫn được bầu trực tiếp và Đặc khu trưởng Hồng Kông tiếp tục được bầu bởi Ủy ban bầu cử. Sau các cuộc biểu tình thất bại, năm 2017, các nhà hoạt động dân chủ Hồng Kông bị bắt càng làm tan vỡ hy vọng của thành phố trong việc thúc đẩy sự phát triển dân chủ. Mọi người bắt đầu lo sợ mất "mức độ tự chủ cao" được quy định trong Luật cơ bản, vì Trung Quốc đại lục dường như ngày càng can thiệp và công khai vào các vấn đề của Hồng Kông. Chẳng hạn, tranh luận tuyên thệ của Hội đồng Lập pháp Hồng Kông đã kết thúc bằng việc truất quyền thi hành sáu nhà lập pháp do phán quyết hợp pháp của tòa án ở Trung Quốc đại lục; vụ mất tích ở nhà sách tại Vịnh Đồng La đã gây ra mối lo ngại cho việc bị nhà nước trừng phạt và giam giữ phi pháp.

Sự trỗi dậy của chủ nghĩa địa phương và phong trào ủng hộ độc lập được đánh dấu bằng chiến dịch tranh cử vùng Tân Giới Đông năm 2016 bởi nhà hoạt động Lương Thiên Kỳ khi ngày càng ít thanh niên Hồng Kông tự nhận mình là người Trung Quốc do luật pháp, xã hội và văn hóa có sự khác biệt giữa Hồng Kông và Trung Quốc đại lục. Những người khảo sát tại Đại học Hồng Kông nhận thấy rằng họ càng trẻ thì lại càng mất lòng tin đối với chính quyền trung ương.Giới trẻ Hồng Kông đã phải đối mặt với bất ổn chính trị kể từ tranh cãi về đạo đức và giáo dục quốc gia năm 2012, và họ không còn tin tưởng vào hệ thống được cho là đã bảo vệ quyền của họ. Với cách tiếp cận năm 2047, khi Luật cơ bản hết hiệu lực và cùng với đó là các bảo đảm hiến pháp được ghi trong đó, tình cảm của một tương lai không chắc chắn đã thúc đẩy thanh niên tham gia các cuộc biểu tình chống lại dự luật dẫn độ.
Một số người phản đối cảm thấy rằng các biện pháp hòa bình không hiệu quả và dùng đến các phương pháp triệt để hơn để bày tỏ quan điểm của họ. Đối với một số người phản đối, cách mạng Ô Dù là một nguồn cảm hứng, khi phong trào mang lại sự thức tỉnh chính trị cho họ.Cả CNN và The Guardian đều lưu ý rằng không giống như các cuộc biểu tình năm 2014, những người biểu tình năm 2019 bị thúc đẩy bởi cảm giác tuyệt vọng thay vì hy vọng, và mục đích của các cuộc biểu tình đã phát triển từ việc rút dự luật để chiến đấu cho tự do và tự do hơn.
2.     Diễn biến biểu tình:
Mặt trận Nhân dân về Nhân quyền, (CHRF), một nền tảng cho 50 nhóm dân chủ, đã phát động hai cuộc tuần hành phản đối dự luật vào ngày 31 tháng 3 và 28 tháng 4. Đối với cuộc biểu tình thứ hai, các nhà tổ chức tuyên bố 130.000 người tham gia tuần hành, mức cao nhất kể từ cuộc biểu tình ngày 1 tháng 7 năm 2014.
Ngày 12 tháng 6, CHRF đã phát động cuộc phản kháng thứ ba từ công viên Victoria tới Hội đồng Lập pháp ở Kim Chung vào ngày 9 tháng 6. Đó là cuộc biểu tình lớn nhất từng được tổ chức tại Hồng Kông, khi các nhà tổ chức tuyên bố rằng 1,03 triệu người, một con số kỷ lục, đã tham gia cuộc biểu tình.
Vào ngày 15 tháng 6, Lâm Trịnh Nguyệt Nga tuyên bố rằng dự luật đã bị đình chỉ, mặc dù phe dân chủ yêu cầu rút toàn bộ dự luật. Một người đàn ông 35 tuổi cũng đã tự sát để phản đối quyết định của Lâm ngày hôm đó.
Ngày 16 tháng 6, CHRF đã tuyên bố số người biểu tình là "gần 2 triệu cộng với 1 công dân", lập kỷ lục về cuộc biểu tình lớn nhất trong lịch sử Hồng Kông.
Vào ngày 21 và 24 tháng 6, người biểu tình bắt đầu bao vây trụ sở cảnh sát trên Phố Quân Khí Xưởng.
Vào ngày 1 tháng 7, CHRF tổ chức cuộc tuần hành hàng năm và tuyên bố số người tham gia kỷ lục là 550.000 . Cuộc biểu tình phần lớn là ôn hòa. Vào ban đêm, những người biểu tình đã xông vào Trụ sở Hội đồng lập pháp, nhưng cảnh sát đã có những hành động nhỏ để ngăn chặn họ. Người biểu tình cũng đập phá đồ đạc, phá hủy biểu tượng Hồng Kông và trình bày một tuyên ngôn mới với mười điểm khoản.
Sau cuộc biểu tình ngày 1 tháng 7, các cuộc biểu tình bắt đầu "nở rộ ở khắp nơi", với các cuộc biểu tình được tổ chức ở các khu vực khác nhau ở Hồng Kông.
Vào ngày 26 tháng 7, hàng ngàn người biểu tình đã tập trung tại sân bay quốc tế Hồng Kông và phát tờ rơi và tờ rơi về cuộc tranh cãi cho khách du lịch.
Ngày 5 tháng 8 đã chứng kiến ​​một trong những cuộc tổng đình công lớn nhất của thành phố, được hưởng ứng bởi 350.000 người của Liên đoàn Công đoàn. Hơn 200 chuyến bay đã bị hủy do cuộc đình công. Một số công dân cũng chặn xe cộ để ngăn mọi người đi làm.
Vào tối ngày 23 tháng 8, ước tính 210.000 người đã tham gia vào chiến dịch "Con đường Hồng Kông", để thu hút sự chú ý đến năm yêu cầu của phong trào. Họ đã cùng nhau tạo ra một chuỗi con người dài 50 km, trải dài trên cả hai phía của cảng Hồng Kông và trên đỉnh Lion Rock.
Ngày 2 tháng 9, hàng nghìn học sinh, sinh viên của gần 200 trường học ở Hồng Kông không đến lớp trong ngày khai giảng hôm nay để ủng hộ biểu tình.
Vào ngày 1 tháng 10, các cuộc biểu tình bạo lực đã xảy ra trong lễ kỷ niệm 70 năm Quốc khánh Trung Quốc, theo báo cáo dẫn đến việc cảnh sát sử dụng đạn thật để bắn vào ngực một người biểu tình. Cảnh sát đã sử dụng hơi cay, đạn cao su, lựu đạn bọt biển và vòi rồng chống lại người biểu tình, đồng thời cáo buộc người biểu tình sử dụng "chất lỏng ăn mòn".Một số người biểu tình đã sử dụng bom xăng và gạch.

Trong ngày 4 tháng mười, những người biểu tình Hồng Kông đã đọc to “tuyên bố thành lập chính phủ lâm thời". Có vài ngàn người đã tập trung tại Trung tâm mới của thành phố Hồng Kông ở Mã An Sơn vào thứ sáu, đọc to “Tuyên bố chính phủ lâm thời Hồng Kông”.

Phần II: Phản ứng của cộng đồng mạng tại Việt Nam.
Bắt đầu từ khi cuộc biểu tình nổ ra ở Hồng Kông, đã có nhiều sự chú ý của những người dùng MXH ở Việt Nam quan tâm đến vấn đề này. Một phần lí do là ở Hồng Kông hiện nay có khá đông du học sinh, người lao động, du khách Việt Nam tại đây (khoảng trên 5000 người cư trú thường xuyên – 2016), lí do khác là bởi vấn đề quan hệ phức tạp giữa Hồng Kông và Trung Quốc đại lục đã kéo dài từ lâu, và sau cuộc biểu tình Ô Dù năm 2014 thì càng được chú ý.
Nếu theo dõi MXH trong thời gian này, có thể nhận thấy quan điểm của cộng đồng mạng có rất nhiều ý kiến trái chiều: Ủng hộ, phản đối, trung lập. Các quan điểm này cũng phần nào thể hiện tầm nhận thức cũng như xu hướng chính trị trong giới trẻ hiện nay.
1. Với các quan điểm mang tính ủng hộ:
Dễ nhận thấy đa phần những người này có xu hướng nghiêng theo các giá trị “tự do”, “dân chủ”, “nhân quyền”. Không loại trừ trong đó có các thành phần cơ hội chính trị, có sự trà trộn của các thế lực phản động, dựa vào tình hình Hồng Kông để kích động giới trẻ “giành quyền tự do ngôn luận, tự do phát biểu chính kiến, đả đảo Trung Quốc…”. Bên cạnh đó là những người chưa được tiếp xúc với các thông tin chính thống, bị dẫn dắt theo các luồng thông tin đã qua xử lý nhằm thay đổi bản chất của sự việc. Họ dễ dàng tin vào những bức ảnh, đoạn clip được cắt ghép một cách khéo léo, qua đó mắc bẫy kẻ tung tin. Một số bình luận thể hiện quan điểm này có thể liệt kê như sau:



Những bình luận này nhận được rất nhiều lượt like, cho thấy số lượng ủng hộ quan điểm này không phải là nhỏ. Điều này cho thấy vẫn còn một bộ phận không nhỏ người dùng MXH, hoặc là người của các thế lực phản động, hoặc vẫn còn nhẹ dạ, cả tin, dễ bị kích động.

2. Với các bình luận mang tính trung lập:
Việt Nam hy vọng chính quyền Hong Kong có những biện pháp thích hợp nhằm sớm ổn định tình hình, bảo vệ hiệu quả sự an toàn về người và tài sản của công dân cũng như doanh nghiệp Việt Nam ở Hong Kong", phát ngôn của ông Lê Hải Bình, người phát ngôn Bộ Ngoại giao năm 2014. Và cho tới năm 2019, quan điểm của Việt Nam vẫn không thay đổi, rằng vấn đề ở Hồng Kông là công việc nội bộ của Trung Quốc.

Việc giữ một thái độ trung lập, bình tĩnh quan sát sự việc là một thái độ đúng đắn, chính xác. Bởi vấn đề Hồng Kông rất phức tạp, tuy là sự việc nội bộ của Trung Quốc nhưng lại có ảnh hưởng cả trực tiếp lẫn gián tiếp đối với Việt Nam, do đó, cần phải tỉnh táo để xem xét trước khi đưa ra những quyết định.
  3. Các quan điểm phản đối biểu tình:
Những quan điểm phản đối được đưa ra bởi những người có cái nhìn tương đối khách quan, nhìn nhận rõ bản chất sâu xa của phong trào biểu tình này. Ngoài ra, họ có thể ban đầu là người ủng hộ hay giữ thái độ trung lập, nhưng theo thời gian, những người này dần nhìn rõ bản chất và quyết định tỏ thái độ phản đối.

Những vụ việc mà báo chí nước ngoài đăng lên, như cảnh sát đánngười, đàn áp biểu tình, bắt giữ trẻ em…như một thứ vũ khí truyền thông, vốn từng rất thành công trong việc kích động người dùng MXH Việt Nam ( như trong giai đoạn 2011 – 2014 ) thì bây giờ đã dần dần trở nên không còn giá trị. Ngưởi dùng MXH sau một thời gian dài bị ảnh hưởng bởi các thông tin xấu, độc đã trở nên tỉnh táo hơn, cẩn thận hơn trong việc tiếp nhận và xử lí các luồng thông tin. Bên cạnh đó, việc thành lập và ra đời một loạt các hội, nhóm chống phản động, chống diễn biến hòa bình, lực lượng 47… dần dần đã phát huy được hiệu quả. Các nguồn tin tức chính thống được phổ biến nhiều hơn đến với người dùng, việc tuyên truyền đã đi vào thực chất, với nội dung phong phú, cách thể hiện sinh động, hấp dẫn.
         

Phần III: Kết luận
          Người viết bài thu thập các bình luận trên thông qua fanpage facebook Netizenbuzz Vtrans ( địa chỉ https://www.facebook.com/Netizenbuzz.Vtrans/), là trang fanpage lớn của giới trẻ, với hơn 468.234 lượt người theo dõi, chủ yếu đưa tin tức giải trí, hoàn toàn trung lập trong các vấn đề chính trị, nhằm đảm bảo các thông tin đưa ra mang tính khách quan nhất có thể.
          Thông qua đó, người viết bài rút ra được một số kết luận như sau:
          _ 1 là, người sử dụng mạng xã hội ở Việt Nam không hề thờ ơ, trái lại, rất quan tâm đến tình hình chính trị, cả ở Việt Nam lẫn trên thế giới.
          _ 2 là, nhận thức về chính trị của người dùng MXH đã được cải thiện rất nhiều so với giai đoạn trước. Các bình luận thể hiện lòng yêu nước, tự hào dân tộc, thể hiện niềm tin vào Đảng và Nhà nước chiếm số lượng lớn, nhận được nhiều lượt like đồng tình.
          _ 3 là, người dùng MXH đã ngày càng cảnh giác với các thông tin xấu độc, có cái nhìn khách quan, đa chiều, nhận rõ bản chất của sự việc thay vì bị kích động, dẫn dắt như trước kia.
          _ 4 là, các phần tử cực đoan, cơ hội, các thế lực thù địch vẫn luôn hiện hữu trên không gian mạng, và không ngừng thực hiện các âm mưu nhằm kích động, chia rẽ, bôi nhọ, xuyên tạc hình ảnh, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước ta. Do đó, việc đấu tranh trên không gian mạng phải được diễn ra thường xuyên, liên tục, rộng khắp, có trọng điểm, có sự chỉ đạo thống nhất để đạt được hiệu quả cao nhất.

Hoạt động của Trung Quốc tại Bãi Tư Chính là hoàn toàn vi phạm pháp luật Quốc tế



Bãi Tư Chính là một cụm rạn san hô ở phía nam Biển Đông, cách đất liền Việt Nam cách bờ biển Vũng Tàu 160 hải lý và cách bờ biển Đảo Hải Nam của Trung Quốc hơn 600 hải lý. Theo UNCLOS, một quốc gia ngoài vùng nội thủy và lãnh hải thì từ đường cơ sở dùng để tính chiều rộng lãnh hải, quốc gia ven bờ được quyền có vùng đặc quyền kinh tế tối đa 200 hải lý  Bãi dài 63 km, rộng 11 km Phần mặt bằng rạn quan sát được có diện tích 33,88 km².Nơi nông nhất nằm đầu mút phía bắc, có độ sâu 16 m.
Về mặt hành chính, bãi Tư Chính thuộc phạm vi quản hạt của tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Người ta lắp đặt cấu trúc thép gọi là nhà giàn DK1 kể từ năm 1989. Về sau, mẫu nhà giàn được thiết kế lại, rộng rãi và vững chắc hơn, có kết cấu liên hoàn theo mẫu giàn khoan nước sâu Hiện có ba nhà giàn đang hoạt động:
- Nhà giàn DK1/11 (tức nhà giàn Tư Chính C hay Tư Chính 3): hoàn thành 5 tháng 5 năm 1994.
- Nhà giàn DK1/12 (tức nhà giàn Tư Chính D hay Tư Chính 4): hoàn thành 8 tháng 8 năm 1994.
- Nhà giàn DK1/14 (tức nhà giàn Tư Chính E hay Tư Chính 5): hoàn thành 20 tháng 4 năm 1995.
Binh sĩ đồn trú thuộc biên chế Tiểu đoàn DK1, lúc đầu thuộc Lữ đoàn 171 Hải quân Nhân dân Việt Nam, về sau trực thuộc Bộ Tư lệnh Vùng 2 Hải quân. Tại bãi Tư Chính có hai hải đăng, đều có chiều cao tháp đèn 22 m, tầm hiệu lực 12 hải lý, ánh sáng trắng. Đặc tính ánh sáng: một hải đăng chớp nhóm 2, chu kỳ 13 giây; một hải đăng chớp nhóm 3, chu kỳ 8 giây.
Căn cứ Điều 60 Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển năm 1982 (UNCLOS 1982) quy định về các đảo nhân tạo, thiết bị và công trình trong vùng đặc quyền kinh tế và Điều 80 quy định về các đảo nhân tạo, thiết bị và công trình ở thềm lục địa, Việt Nam có đặc quyền tiến hành xây dựng, cho phép và quy định việc xây dựng, khai thác và sử dụng đảo nhân tạo, các thiết bị và công trình dùng vào mục đích được trù định ở Điều 56 của UNCLOS 1982 hoặc các mục đích kinh tế khác trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Việt Nam tuyên bố không cố ý biến các bãi ngầm ở thềm lục địa phía nam nước này [trong đó có bãi Tư Chính] thành đảo nổi và không gán ghép chúng vào quần đảo Trường Sa, đồng thời bác bỏ sự gán ghép này.
Theo Điều 77 UNCLOS 1982, quốc gia ven biển chỉ thực hiện các quyền thuộc chủ quyền về mặt thăm dò và khai thác tài nguyên thiên nhiên của mình. Việc quốc gia ven biển thực thi quyền chủ quyền không được gây thiệt hại đến hàng hải hay các quyền và các tự do khác của các quốc gia khác đã được UNCLOS thừa nhận. Theo Điều 79 UNCLOS 1982, các quốc gia khác có quyền lắp đặt dây cáp và ống dẫn ngầm ở thềm lục địa nhưng cần được sự thỏa thuận của quốc gia ven biển. Việc Trung Quốc gây ra sự việc ở bãi Tư Chính mấy tuần qua là hoàn toàn vi phạm luật pháp quốc tế về biển.  


'Đường lưỡi bò' và sự nguy hiểm của vũ khí tuyên truyền Trung Quốc




Bốn giây xuất hiện của "đường lưỡi bò" trong bộ phim hoạt hình dài hơn tiếng rưỡi có thể không dài, nhưng đó lại là cách thức tuyên truyền rất tinh vi của Trung Quốc.
Dư luận đang dậy sóng về chuyện bộ phim hoạt hình Abominable (tên phát hành tại Việt Nam: Everest: Người tuyết bé nhỏ) bị dừng chiếu sau khi khán giả phát hiện cảnh phim có hình ảnh "đường lưỡi bò" mà Trung Quốc tự ý vẽ ra trên Biển Đông.
"Đường lưỡi bò" hay "đường chín đoạn" là khái niệm mà Bắc Kinh dựa vào để tuyên bố quyền lịch sử đối với gần như toàn bộ Biển Đông. Tuy nhiên, yêu sách này hoàn toàn trái với luật quốc tế và trên thực tế, Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) năm 2016 đã ra phán quyết khẳng định tuyên bố của Trung Quốc không có cơ sở pháp lý.
Vụ việc một lần nữa cho thấy sự nguy hiểm của chính sách tuyên truyền mà Bắc Kinh đang thực hiện về một thứ mà thậm chí ngay cả bản thân họ cũng mơ hồ về nguồn gốc.
"Nhận thức, chứ không phải bất cứ điều gì khác, là thứ nguy hiểm nhất trên Biển Đông", giáo sư Zheng Wang, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Hòa bình và Xung đột thuộc Đại học Seton Hall (Mỹ), một chuyên gia về Trung Quốc, viết cho The Diplomat năm 2014.
Trong bài viết về việc "đường lưỡi bò" đã ăn sâu vào suy nghĩ của người Trung Quốc như thế nào, ông Wang cho biết từ những năm 1940, các thế hệ người Trung Quốc đã được các sách giáo khoa địa lý tuyên truyền rằng "cực nam đất nước là Zengmu Ansha".
Zengmu Ansha là cách Trung Quốc gọi bãi ngầm James (James Shoal) ở phía nam Biển Đông, rất gần bờ biển Malaysia. Từ bài học này, những đứa trẻ Trung Quốc bắt đầu hình thành nhận thức về cái gọi là "đường chín đoạn". Một bài tập phổ biến với chúng là tính khoảng cách từ cực bắc đến cực nam Trung Quốc qua bản đồ và kết quả là 5.500 km, theo giáo sư Wang.
"Trong nhiều tranh chấp lãnh thổ, bản đồ đã được các bên yêu sách sử dụng như một công cụ quan trọng để biện minh cho việc bảo vệ hoặc giành lại các vùng lãnh thổ đang tranh chấp", ông Wang nói. "Bản đồ cũng được sử dụng trong hệ thống giáo dục để hình thành quan niệm của thế hệ trẻ về biên giới và chủ quyền quốc gia".


Học và làm theo phương pháp dân vận Hồ Chí Minh

         Tư tưởng “lấy dân làm gốc” của Hồ Chí Minh được kế thừa từ truyền thống lịch sử của cha ông ta. Khi nhìn nhận về vai trò, sức mạnh của nhân dân, các bậc tiền nhân đã dạy: “Khoan thư sức dân làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước” (Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn); tư tưởng thân dân của Nguyễn Trãi: “Chúng chí thành thành” (Ý chí của nhân dân là thành lũy vững chắc); sức dân như nước, chở thuyền hay lật thuyền cũng do dân: "Lật thuyền mới rõ dân như nước. Cậy hiểm khôn xoay, mệnh ở trời".
        Kế thừa tư tưởng “trọng dân”, “thân dân” theo truyền thống của dân tộc, đồng thời Hồ Chí Minh tiếp thu lý luận của chủ nghĩa Mác-Lênin: “Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng”, cho nên Người đặc biệt đánh giá cao vai trò, sức mạnh của nhân dân. Người nói: “Trong bầu trời không có gì quý bằng nhân dân”; “Trong thế giới không có gì mạnh bằng lực lượng đoàn kết của toàn dân”; “dân là gốc của nước”; “dân là quý nhất, là quan trọng nhất. Theo quan điểm của Hồ Chí Minh: “Dân là gốc của nước”, là lực lượng chủ yếu của cách mạng, vì dân có số lượng đông, vì “mọi lực lượng đều ở nơi dân”. Dân cũng là những người làm ra mọi của cải vật chất và giá trị văn hoá, nuôi sống bộ máy Nhà nước và toàn thể xã hội, làm cho xã hội tồn tại và phát triển: “Cơm chúng ta ăn, áo chúng ta mặc, vật liệu chúng ta dùng, đều do mồ hôi nước mắt của nhân dân mà ra”.
         Xuất phát từ quan điểm sự nghiệp cách mạng là của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân, cho nên cả cuộc đời của Hồ Chí Minh đã hy sinh phấn đấu vì hạnh phúc của hết thảy đồng bào. Năm 1946, khi nước nhà mới giành được độc lập, trả lời một phóng viên nước ngoài, Người bộc bạch: "Tôi tuyệt nhiên không ham muốn công danh phú quý chút nào... chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành".
         Phương pháp “Lấy dân làm gốc” của Hồ Chí Minh là phải tôn trọng nhân dân, làm lợi cho dân để nhân dân hăng hái tham gia, ủng hộ sự nghiệp cách mạng. Người nói:Vô luận việc gì đều do người làm ra, từ nhỏ đến to, từ gần đến xa đều thế cả”, cho nên phải xem xét mọi việc để có lợi cho dân. Người căn dặn cán bộ, đảng viên: “Chúng ta phải ghi tạc vào đầu cái chân lý này: dân rất tốt. Lúc họ đã hiểu thì việc gì khó khăn mấy họ cũng làm được, hy sinh mấy họ cũng không sợ”“nếu không có nhân dân thì Chính phủ không đủ lực lượng... chúng ta phải yêu dân, kính dân thì dân mới yêu ta, kính ta”. Theo Người, muốn tập hợp, phát huy sức mạnh của quần chúng, vấn đề rất quan trọng là phải làm thế nào mà "mỗi tư tưởng, mỗi câu nói, mỗi chữ viết, phải tỏ rõ cái tư tưởng và lòng ước ao của quần chúng". Người nhấn mạnh: “Kinh nghiệm trong nước và các nước đã cho chúng ta biết: có lực lượng dân chúng việc to tát mấy, khó khăn mấy cũng làm được. Không có, thì việc gì làm cũng không xong. Dân chúng biết giải quyết nhiều vấn đề một cách giản đơn, mau chóng, đầy đủ, mà những người tài giỏi, những đoàn thể to lớn, nghĩ mãi không ra”.
          Phát huy dân chủ tức là phát huy quyền làm chủ của nhân dân, để dân thực sự được “làm chủ” và thực sự “là chủ”. Hồ Chí Minh chỉ rõ, phát huy dân chủ không chỉ là “ở chỗ chào hỏi kính thưa có lễ phép mà đủ” mà còn là “không được phung phí nhân lực, vật lực của dân. Khi huy động nên vừa phải, không nên nhiều quá lãng phí vô ích. Phải khôn khéo tránh điều gì có hại cho đời sống nhân dân. Biết giúp đỡ dân cũng là biết tôn trọng dân”. Trong quan hệ với nhân dân, cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ làm công tác dân vận phải sâu sát, tìm hiểu kỹ càng, “hiểu nguyện vọng của dân, sự cực khổ của dân. Hiểu tâm lý của dân, học sáng kiến của dân... Phải tôn kính dân, phải làm cho dân tin, phải làm gương cho dân”.
          Để có thể “nói dân tin, ở dân quý, làm dân theo”, người cán bộ dân vận phải khiêm tốn học hỏi nhân dân, thành thực lắng nghe sự góp ý, phê bình của nhân dân. Theo Hồ Chí Minh, “không học hỏi dân thì không lãnh đạo được dân. Có biết làm trò dân mới làm được thầy học dân”. Nếu dân góp ý sai thì giải thích cho dân hiểu, nếu có khuyết điểm thì thật thà tự phê bình trước nhân dân và nghiêm túc sửa chữa, tuyệt đối không được khinh rẻ ý kiến của nhân dân; không được dùng quyền hành để “áp bức phê bình”. Tròn 24 năm trên cương vị đứng đầu Đảng, Nhà nước, dù bận nhiều công việc, nhưng để hiểu dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn bố trí tiếp dân tại Phủ Chủ tịch và dành thời gian để đi xuống cơ sở, tìm hiểu, “lắng tai nghe ý kiến của đảng viên, của nhân dân, của những người không quan trọng”. Những chuyến công tác về địa phương trực tiếp làm việc với nhân dân, đã giúp Người nắm sát công việc, hiểu đúng tình hình, từ đó đưa ra những quyết định chỉ đạo đúng đắn, hợp lý, hợp tình, phù hợp với thực tiễn. Mặt khác, các cuộc gặp gỡ giữa Người với các tầng lớp đồng bào, là dịp để đồng bào trao đổi, bày tỏ tâm tư nguyện vọng với người đứng đầu Nhà nước, đồng thời là nguồn động viên to lớn đối với nhân dân, là cơ sở thắt chặt hơn niềm tin giữa Đảng với dân. Với Hồ Chí Minh, không bao giờ Người coi mình đứng cao hơn nhân dân, mà chỉ tâm niệm suốt đời là người phục vụ trung thành và tận tuỵ của nhân dân, “như một người lính vâng mệnh quốc dân ra trước trận”.
           “Nêu gương” là phương pháp giáo dục cán bộ, đảng viên và nhân dân thực hành đạo đức cách mạng, xây dựng nền tảng xã hội mới. Trong tư tưởng của Hồ Chí Minh, “nêu gương” là một trong những phương pháp vận động nhân dân hữu hiệu nhất. Để tập hợp được lực lượng, vận động được quần chúng, được quần chúng tin tưởng, sẵn sàng tham gia và hy sinh cho sự nghiệp cách mạng, thì người đảng viên, người cán bộ lãnh đạo, đặc biệt là những cán bộ trực tiếp làm công tác dân vận phải là những tấm gương sống. Khi nhận xét về V.I.Lênin, Hồ Chí Minh cho rằng, V.I.Lênin là người “đã nêu cho chúng ta một tấm gương sáng về sự giản dị vĩ đại và sự khiêm tốn cao độ” và “không phải thiên tài của Người, mà chính là tính coi khinh sự xa hoa, tinh thần yêu lao động, đời tư trong sáng, nếp sống giản dị, tóm lại là đạo đức vĩ đại và cao đẹp của người thầy, đã ảnh hưởng lớn lao tới các dân tộc châu Á và đã khiến cho trái tim của họ hướng về Người không gì ngăn cản nổi”.
          Cán bộ lãnh đạo, nhất là người đứng đầu phải trở thành tấm gương: “Nói đi đôi với làm”; “Nói ít, làm nhiều”, hướng về dân, gần dân, hiểu dân, trọng dân, tin dân, học dân, dựa vào dân để đối thoại, lắng nghe, học hỏi, tiếp thu ý kiến, giải quyết các khó khăn, vướng mắc và yêu cầu chính đáng của nhân dân. Trong quá trình lãnh đạo, chỉ đạo và triển khai thực hiện nhiệm vụ, cán bộ và cấp ủy các cấp phải sâu sát với công việc và sâu sát với nhân dân; dựa vào nhân dân để kiểm tra, giám sát cán bộ, đảng viên, thực hiện phương châm “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, dân thụ hưởng”.
         Đội ngũ cán bộ, đảng viên làm công tác dân vận phải luôn thấu triệt tư tưởng chỉ đạo của Hồ Chí Minh, “Đảng cầm quyền, nhưng nhân dân là chủ, quyền là do nhân dân ủy nhiệm, nên phải dốc lòng phục vụ Tổ quốc, phụng sự nhân dân”. Cán bộ dân vận phải luôn ghi nhớ tinh thần chỉ đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Hễ còn một người Việt Nam bị bóc lột, bị nghèo nàn, thì Đảng vẫn đau thương, cho đó là vì mình chưa làm tròn nhiệm vụ. Cho nên Đảng vừa phải lo tính công việc lớn như đổi mới nền kinh tế và văn hóa lạc hậu của nước ta thành nền văn hóa tiên tiến, đồng thời luôn luôn quan tâm đến những công việc nhỏ như tương, cà  mắm, muối cần thiết cho đời sống hàng ngày của nhân dân”[17]. Từ đó, có ý thức và hành động, nhằm không ngừng nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân.
          Thực hiện phương pháp nêu gương trong công tác dân vận, Hồ Chí Minh nhấn mạnh, không gì thuyết phục hơn là bằng hành động thực tiễn, bằng việc làm cụ thể, Hồ Chí Minh nói, “đảng viên đi trước, làng nước theo sau”, vì “trước mặt quần chúng, không phải ta cứ viết lên trán chữ “cộng sản” mà ta được họ yêu mến. Quần chúng chỉ quý mến những người có tư cách, đạo đức. Muốn hướng dẫn nhân dân, mình phải làm mực thước cho người ta bắt chước”. Chủ tịch Hồ Chí Minh là tấm gương mẫu mực trong việc khởi xướng, gương mẫu thực hiện phong trào “hũ gạo cứu đói” (1945). Người đề xuất và tự mình mỗi tuần nhịn ăn một bữa, góp phần gạo vào hũ gạo cứu đói, được nhân dân nhiệt liệt hưởng ứng, trở thành phong trào rộng lớn trong cả nước. Nêu gương bằng hành động để thuyết phục nhân dân nghĩa là người cán bộ phải đi đầu, xông pha vào những nơi ác liệt nhất, gánh vác những công việc khó khăn nhất; giải quyết mọi công việc, từ vận động, tập hợp lực lượng, đến chỉ đạo đến triển khai thực thi nhiệm vụ. Trong quá trình lãnh đạo hay thực thi công việc, người cán bộ đều phải nêu gương, sẵn sàng xông pha đi đầu vào những nơi khó khăn, nguy hiểm, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Nêu gương bằng hành động là: “Nói đi đôi với làm”, nói được thì phải làm được; “chưa làm được thì chưa nói”; cán bộ cấp trên gương mẫu, có tinh thần trách nhiệm cao trước cán bộ cấp dưới; kiên quyết khắc phục mọi biểu hiện vủa bệnh quan liêu, mệnh lệnh, giáo điều, sính dùng câu chữ to tát nhưng xa rời thực tế, xa rời cơ sở, xa rời quần chúng; kiên quyết phê phán những cán bộ, đảng viên không dám nói, không dám hành động, hoặc “nói nhiều làm ít”, “nói mà không làm”, “nói một đường làm một nẻo”, “a dua theo đuôi quần chúng”, thậm chí chỉ thụ động, ngồi chờ, ỷ lại, sợ trách nhiệm.
            Hồ Chí Minh chỉ rõ, dùng phương pháp “nêu gương” để vận động nhân dân đòi hỏi mỗi cán bộ, đảng viên ở bất kỳ vị trí công tác nào cũng phải nêu cao tính chiến đấu tự phê bình và phê bình. Bởi vì, quần chúng nhân dân luôn chú ý tới lời nói và việc làm của cán bộ, đảng viên để xem có nên noi theo hay không. Và cũng qua đó, họ biết rất rõ cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ, đảng viên ở cơ sở, cán bộ dân vận là những người làm việc thường xuyên và trực tiếp với dân; có những ưu điểm, khuyết điểm gì, đã sửa chữa khuyết điểm, phát huy ưu điểm đến đâu... đều được dân đánh giá. Cán bộ, đảng viên càng giữ chức vụ cao, đảm trách vị trí quan trọng, nhất là người đứng đầu, càng phải hết sức nêu gương tự phê bình và phê bình; luôn tu dưỡng, rèn luyện về phẩm chất đạo đức, lối sống ở mọi lúc, mọi nơi. Thông qua kết quả làm việc của cán bộ, đảng viên trong thực thi nhiệm vụ để xây dựng niềm tin của dân với Đảng là nhiệm vụ hết sức quan trọng của công tác dân vận và của cán bộ dân vận. Niềm tin của nhân dân với Đảng sẽ chỉ có và được khẳng định khi lời nói và việc làm của cán bộ được nhân dân thừa nhận đúng; chủ trương đường lối của Đảng, chính sách của Nhà nước đi vào cuộc sống. Do đó, công tác tuyên truyền, vận động phải bám sát lý luận và thực tiễn, với mục tiêu hướng tới phục vụ nhân dân, phục vụ tổ quốc, bằng tinh thần “dĩ công vi thượng”. Để lựa chọn được cán bộ dân vận tốt, có thể đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ của công tác dân vận; để trở thành những tấm gương, trong công tác cán bộ, lãnh đạo cấp ủy và chính quyền cần lắng nghe dân để có sự lựa chọn đúng dắn, khách quan; lựa chọn những người cán bộ thật sự tiêu biểu về bản lĩnh chính trị, đạo đức và lối sống, năng lực trí tuệ và trình độ tổ chức thực tiễn bổ nhiệm vào các vị trí lãnh đạo và cán bộ làm công tác dân vận. Mặt khác, kiên quyết loại bỏ những người có biểu hiện thoái hóa về tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống, toan tính cá nhân, cơ hội, thực dụng, xa dân và sách nhiễu dân; việc xử lý cán bộ thoái hóa, biến chất phải kịp thời, công khai, đúng người, đúng tội và được sự giám sát của nhân dân. Nhằm ngăn chặn kịp thời những biểu hiện tha hóa quyền lực như lạm quyền, lộng quyền, trục lợi từ quyền, kéo bè kết cánh, “đầu cơ chính trị”, quan hệ “lợi ích nhóm”, xa rời lý tưởng xã hội chủ nghĩa, sa đọa về đạo đức, lối sống v.v..
           Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, đồng thời, thường xuyên giáo dục, bồi dưỡng cho đội ngũ cán bộ, đảng viên, để họ rèn luyện bản lĩnh chính trị, kiên định lập trường và nâng cao năng lực lãnh đạo, phòng và chống sự phai nhạt lý tưởng cách mạng, ngăn ngừa sự dao động, mất niềm tin của cán bộ và nhân dân trước âm mưu, thủ đoạn “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch. Đó là những vấn đề căn cốt của phương pháp “dân vận khéo” theo tư tưởng Hồ Chí Minh.

Kỷ niệm 65 năm ngày Giải phóng Thủ đô (10/10/1954-10/10/2019): Nhiều hoạt động đặc biệt ý nghĩa


Top of Form
Bottom of Form

         Sở VH&TT Hà Nội là đơn vị nhận nhiệm vụ từ UBND TP Hà Nội chủ trì, phối hợp với các đơn vị liên quan của Trung ương và Hà Nội để xây dựng kế hoạch triển khai các hoạt động dịp kỷ niệm 65 năm ngày Giải phóng Thủ đô. Sở VH&TT thực hiện tuyên truyền, trang trí cổ động trước, trong và sau ngày kỷ niệm đồng thời tuyên truyền lưu động, chiếu phim, triển lãm trưng bày cũng như chỉ đạo các đơn vị liên quan tổ chức nhiều hoạt động văn hóa, nghệ thuật.
Ngoài ra, Sở VH&TT Hà Nội còn phối hợp với các đơn vị liên quan tổ chức những hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng, như: Chương trình nghệ thuật "Tôi yêu Hà Nội"; Lễ hội nghệ thuật áo dài "Nét son Hà Nội"; Lễ hội văn hóa dân gian đương đại 2019; Cuộc thi ảnh quốc tế 2019; Chương trình hòa nhạc ngoài trời, Giải chạy Báo Hà nội mới lần thứ 46 - Vì hòa bình năm 2019… Trong thời gian này, trên toàn thành phố cũng diễn ra nhiều hoạt động kỷ niệm 65 năm Ngày Giải phóng Thủ đô. Tại Khu di tích Hoàng thành Thăng Long sẽ diễn ra các hoạt động: Ra mắt sách "Chúng ta đem vinh quang dân tộc trở về", khai mạc triển lãm "Hà Nội mùa thu năm ấy", tái hiện "Lễ chào cờ lịch sử tại khu vực sân Đoan Môn" và gặp mặt, giao lưu với các nhân chứng lịch sử…
       Từ ngày 4 - 10/10, tại không gian phố bích họa Phùng Hưng sẽ diễn ra các hoạt động trong khuôn khổ chương trình "Ký ức Hà Nội 65 năm". Đặc biệt, sáng 10/10, chương trình kỷ niệm sẽ diễn ra tại đây tái hiện không khí hân hoan vui mừng của người dân Thủ đô trong ngày đón đoàn quân chiến thắng giữa mùa thu 65 năm trước. Những ký ức xưa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của mỗi chứng nhân lịch sử được tham gia sự kiện lớn 10/10/1954. Chương trình "Ký ức Hà Nội 65 năm" nhằm mục đích tuyên truyền về một trong những chiến thắng có ý nghĩa lịch sử của dân tộc tới người dân, du khách; ngoài ra tuyên truyền giáo dục lòng yêu nước với các em học sinh trên địa bàn quận Hoàn Kiếm nói riêng và Thủ đô Hà Nội nói chung có cơ hội tìm hiểu về cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc. Qua đó, giúp mỗi công dân có nhũng hành động thiết thực, ý nghĩa, đóng góp cho việc xây dựng Thủ đô Hà Nội văn minh, đầy truyền thống và tự hào dân tộc.
       Ban Quản lý Phố cổ Hà Nội cũng phối hợp tái hiện không gian Hà Nội những năm 1954 bằng việc giới thiệu tư liệu hình ảnh về Hà Nội năm 1954; trang trí không gian phố Bích họa Phùng Hưng với các hình ảnh cổng chào, cờ hoa, băng rôn, khẩu hiệu, mô phỏng lại ngày tiếp quản Thủ đô 10/10/1954. Bên cạnh đó sẽ diễn ra các hoạt động biểu diễn âm nhạc "Hà Nội ngày ấy"; biểu diễn thời trang "Sắc thu Hà Nội". Các hoạt động tương tác (trang điểm, trình diễn áo dài trên phố..) Trung tâm Bảo tồn di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Hội Khoa học lịch sử Việt Nam tái hiện lại Lễ chào cờ lịch sử năm ấy. Lễ chào cờ sẽ gồm các hoạt động: Rước ảnh tưởng niệm của các nhân chứng lịch sử và gia đình nhân chứng; chương trình văn nghệ "Khúc tráng ca giữa mùa thu lịch sử". Sau đó, các nhân chứng, khách mời sẽ cùng thực hiện nghi lễ chào cờ tại sân Đoan Môn (đúng vị trí đoàn quân giải phóng thực hiện lễ chào cờ khi tiếp quản Thủ đô). Ngoài ra, chương trình "Ký ức mùa thu" còn có trưng bày "Hà Nội mùa thu năm ấy". Thông qua hình ảnh tư liệu, trưng bày, kể lại câu chuyện lịch sử về Hà Nội trong những năm kháng chiến chống Pháp từ ngày toàn quốc kháng chiến (19/12/1946), qua 9 năm nếm mật, nằm gai để tiến tới những giờ phút huy hoàng giải phóng Thủ đô. Trong chương trình, người dân Thủ đô và du khách còn được giao lưu với các nhân chứng lịch sử, nhà sử học để nghe kể về những kỷ niệm không bao giờ quên thời khắc đoàn quân tiến về Hà Nội. Cũng trong dịp này, Ban tổ chức ra mắt cuốn sách ảnh về Ngày Giải phóng Thủ đô "Chúng ta đem vinh quang dân tộc trở về". Ngoài ra, một trong những hoạt động văn hóa – nghệ thuật lớn, có ý nghĩa đặc biệt trong chuỗi các hoạt động hướng đến chào mừng kỷ niệm 65 năm ngày Giải phóng Thủ đô là sự kiện Liên hoan múa Rồng 2019. Sự kiện Liên hoan Múa Rồng lần thứ 5 được tổ chức với quy mô lớn, rộng khắp toàn TP Hà Nội. Liên hoan hứa hẹn sẽ góp phần tạo nên một lễ hội văn hóa truyền thống rộn ràng, vui tươi cho đông đảo quần chúng nhân dân trong nước và du khách nước ngoài, qua đó góp phần giáo dục nâng cao ý thức trân trọng và giữ gìn các giá trị văn hóa quý báu của dân tộc cho thế hệ mai sau. Hà nội là trung tâm văn hóa, chính trị, quân sự, đối ngoại của cả nước do vậy chúng ta phải biết giữ gìn và trân trọng với những giá trị đó. Mọi người hãy nêu cao tinh thần cảnh giác không làm và nghe theo những thông tin sấu độc của các thế lực thù địch hòng chống phá những thành quả mà Hà Nội đã làm được. Hãy làm nhiều việc thiết thực, ý nghĩa để làm cho Hà Nội của chúng ta ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn là điểm đến lý tưởng của bạn bè thế giới.