Thứ Năm, 18 tháng 2, 2021

 

ĐẠI HỘI XIII CỦA ĐẢNG ĐÃ THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP

     Đại hội XIII của Đảng diễn ra trong bối cảnh tình hình thế giới, khu vực diễn biến rất nhanh, phức tạp, khó dự báo; đất nước đang đứng trước nhiều thời cơ, thuận lợi và nhiều khó khăn nhất là đại dịch COVID- 19 đang tác động đến mọi mặt của đời sống xã hội, thách thức đan xen, nhiều vấn đề mới đặt ra phải giải quyết; cán bộ, đảng viên và nhân dân đặt niềm tin và kỳ vọng vào những quyết sách đúng đắn, mạnh mẽ của Đảng để đất nước ta phát triển nhanh và bền vững hơn. Đại hội đã thảo luận, thông qua các văn kiện và được đại hội biểu quyết thông qua. Đại hội đã bầu ra được những đồng chí trong ban chấp hành mới đó là những đồng chí có tâm, có tầm, dám nghĩ, dám làm dám chịu trách nhiệm trước Đảng trước nhân dân tuyệt đối trung thành với Đảng với nhân dân, luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên do đó chúng ta có niềm tin vững chắc đối với ban chấp hành mới sẽ lãnh đạo đất nước biến văn kiện đại hội trở thành hiện thực trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa

 THỦ TƯỚNG CHỈ ĐẠO: BẮT BUỘC ĐEO KHẨU TRANG NƠI CÔNG CỘNG Ở TẤT CẢ CÁC TỈNH THÀNH

💥 Ngày 17/02/2021, Văn phòng Chính phủ ban hành văn bản số 28/TB-VPCP Thông báo kết luận của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tại cuộc họp Thường trực Chính phủ về phòng chống dịch bệnh Covid-19 có nội dung: Yêu cầu tất cả các tỉnh thành trong cả nước thực hiện nghiêm thông điệp 5K (Khẩu trang – Khử khuẩn – Khoảng cách – Không tụ tập – Khai báo y tế); BẮT BUỘC ĐEO KHẨU TRANG Ở NƠI CÔNG CỘNG, không tụ tập đông người, thực hiện nghiêm các quy định phòng chống dịch tại công sở, cơ quan, nhà máy, xí nghiệp...
💢 Các cơ quan chức năng đã ban hành nhiều văn bản quy phạm pháp luật về quy định xử lý vi phạm trong công tác phòng, chống Covid-19. Cụ thể như sau:
👉🏻 Không đeo khẩu trang nơi công cộng: Có thể bị phạt tiền đến 3 triệu đồng;
👉🏻 Vứt khẩu trang nơi công cộng: Có thể bị phạt tiền đến 7 triệu đồng;
👉🏻 Không kiểm tra y tế khi ra/vào vùng dịch: Có thể bị phạt tiền đến 30 triệu đồng;
👉🏻 Tung tin thất thiệt về Covid-19: Có thể bị phạt tiền đến 15 triệu đồng hoặc phạt tù đến 7 năm;
👉🏻 Không khai báo y tế hoặc khai báo gian dối: Có thể bị phạt tù đến 12 năm;
👉🏻 Trốn cách ly hoặc không đi cách ly: Có thể bị phạt tiền đến 20 triệu đồng hoặc phạt tù đến 12 năm.
🆘🆘 Tình hình dịch bệnh vẫn tiếp tục diễn biến hết sức phức tạp, mỗi người dân cần tự nâng cao ý thức, thực hiện tốt các biện pháp phòng chống dịch bệnh, vừa tự bảo vệ bản thân và gia đình, vừa chung tay cùng các cơ quan chức năng nhanh chóng đẩy lùi dịch bệnh Covid-19 khỏi cộng đồng.

Bí thư Hải Dương muốn dư luận cả nước nhìn nhận đúng để ủng hộ tỉnh chống dịch

 Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương thẳng thắn nhìn nhận: "Ban đầu, chúng tôi đối mặt sự cố y tế quá lớn thì không tránh khỏi những giây phút đầu tiên còn lúng túng..."

Bản tin COVID-19 sáng 19/2: Qua một đêm, hơn 4.600 người ra khỏi diện cách ly, 0 ca mắc mới

 Với việc không phát hiện thêm ca mắc mới tính tới 6h ngày 19/2, số ca mắc COVID-19 ở nước ta vẫn là 2.347 người.

Trốn khai báo y tế, một trưởng phòng ở Hải Dương bị phạt 15 triệu

 Trưởng phòng của một sở ở Hải Dương vừa bị xử phạt 15 triệu đồng vì trốn khai báo y tế. Người này tiếp xúc với ca F1 mà sau này chuyển F0.

CÁC NGƯƠI HÃY THÔI RAO GIẢNG

Hôm nay, thấy Việt Tân và một số facebooker thuộc “Tổng đàn vong quốc nô, phụt cuốc” đăng tải bài viết về việc một số thành phần ACAT - một tổ chức công giáo, đấu tranh chống tra tấn và án tử hình (thực chất đây là tổ chức được lập ra để chống phá đất nước dưới danh nghĩa đấu tranh cho “nhân quyền”) phát đi lời kêu gọi Tổng thống Pháp Macron về cái gọi là “kêu gọi Pháp can thiệp về tình hình nhân quyền ở Việt Nam”, kêu thả “tù nhân lương tâm”. Xin có đôi lời thế này!

Thứ nhất, Nói về nhân quyền thì ắt hẳn người Pháp, Mỹ và một số nước chuyên làm giàu trên máu xương của các dân tộc khác, họ không có tư cách để rao giảng cho Việt Nam! Chính họ đang nợ người Việt Nam ta rất nhiều! Trong Tuyên ngôn “Nhân quyền và Dân quyền” của Pháp, được Quốc hội thông qua ngày 26/8/1791; có tất cả 17 điều nhưng tuyệt nhiên không hề có một từ nào đề cập đến “quyền của nô lệ và phụ nữ”, họ mượn 10 điều răn làm biểu tượng cho “nhân quyền và dân quyền” nhưng thực chất cũng chỉ là cái cớ để hất cẳng vua Louis XIV. 

Tại chính quốc là thế, vậy nhưng sau đó 67 năm, người Pháp đã mang “tự do, bình đẳng, bác ái” đến với nhân dân Đại Nam, bằng rượu cồn, thuốc súng và máu tươi tanh tưởi; đô hộ dân tộc ta hơn 80 năm trời. Nhân quyền ở đâu? Thứ “nhân quyền” chết tiệt đó đã cướp đi mạng sống của hàng triệu người dân; chà đạp lên quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của nhân dân ta; cho đến khi bị khai tử hoàn toàn vào 1954. Thứ nhân quyền kiểu Pháp đã làm cạn kiệt tài nguyên, ngu dân để trị, dùng vũ lực để tắm máu, triệt tiêu tiếng nói của nhân dân yêu nước. Riêng người Pháp, họ chẳng đủ tư cách rao giảng nhân quyền và Tổng thống Pháp da mặt cũng chẳng đủ dày để can thiệp vào chuyện nội bộ của Việt Nam! Ngày nay, Pháp vẫn theo Mỹ và đồng minh gieo rắc chết chóc cho các dân tộc trên thế giới dưới nhưng ngôn từ mỹ miều như "mùa xuân Ả rập", "xóa độc tài"...đem đến Lybia, Syria, Iraq...thứ dân chủ, nhân quyền hắc ám, chứa đầy gió tanh mưa máu. Quyền tối thượng của con người là quyền được sống bị những kẻ rao giảng tước đoạt? thế chẳng phải "nhân quyền" đối với người Mỹ, Pháp...chính là quyền được giết người, quyền làm cho nhân dân một số nước phải ly tán, đổ nát, đói ăn, sống không bằng chết ?

Thứ Hai, Tất cả các “tù nhân lương tâm” mà đám phản quốc hay rêu rao, quy chụp cho chế độ ta thực chất là những kẻ vi phạm pháp luật Việt Nam, đến mức phải xử lý hình sự chứ chẳng ai ở Việt Nam yêu nước, thương nòi, góp tiếng nói góp ý cho Đảng và chính quyền mà lại phải rơi vào vòng lao lý! Đó là điều chắc chắn! Chỉ nhưng kẻ ôm chân ngoại bang, phá hoại sự bình yên của tổ quốc, hạnh phúc của nhân dân; mưu đồ đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, lật đổ chính quyền nhân dân, gây phương hại đến lợi ích của dân tộc, của nhân dân thì nhất thiết phải bị trừng trị; diệt loài sâu bọ để cứu “vườn rau xanh tốt Việt Nam”.

Thứ Ba, Việt Nam được lãnh đạo bởi Đảng Cộng sản, những người con ưu tú của tổ quốc; những người đã lãnh đạo toàn dân tộc đánh đổ ách đô hộ của chính người Pháp đem lại dân chủ, nhân quyền thực sự cho nhân dân Việt Nam. Người Việt từ thân phận nô lệ, sống kiếp trâu ngựa, bị Pháp bóc lột thậm tệ;  không có quyền quyết định vận mệnh của mình và dân tộc mình mà được làm chủ đất nước, làm chủ cơ đồ thuần Việt Nam, có cơm ngon, áo đẹp, có tất cả các quyền của con người như hôm nay. Vậy ai đã đem lại độc lập, tự do, hạnh phúc, dân chủ, công bằng, văn minh cho người Việt Nam, nếu không phải là Đảng Cộng sản Việt Nam?

Thứ Tư, Thế và thời ngày nay đã thay đổi, khác xưa rất nhiều! người Việt Nam và người Pháp hiện nay có mối quan hệ hợp tác, bình đẳng, cùng có lợi, tôn trọng lẫn nhau. Vậy nên đừng có mơ đến chuyện ông Macron rỗi hơi nghe lời một số kẻ đã không làm được gì cho nước Pháp mà chỉ giỏi phá hoại mối quan hệ Việt - Pháp. Tổng thống Pháp cũng đang rất lo ngại và tính toán làm sao không để xảy ra biểu tình như năm 2019, làm cho Paris hoang tàn, đổ nát và ngập tràn khói lửa. Cổ nhân dạy “tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”; nước Pháp bên trong thì trị nội loạn, trị quốc, an bang chưa xong, lấy gì để “bình thiên hạ”? 

Dân chủ, nhân quyền suy cho cùng chỉ gói gọn “dân tộc độc lập, dân quyền tự do, dân sinh hạnh phúc”. Đảng Cộng sản Việt Nam chiến đấu cho mục tiêu đó suốt 91 năm qua và đến nay đã đạt được những thành tựu mà cộng đồng quốc tế phải ngã mũ kính phục! đất nước chưa bao giờ có cơ đồ to lớn, uy tín, vị thế vượt trội như hôm nay. Người dân ngày càng ấm no, tự do, hạnh phúc. Chẳng ai thèm nghe những con chó dại đang ưỡn mình mà sủa vào ánh trăng rằm vằng vặc! Dân chủ, nhân quyền ư? Các ngươi hãy thôi rao giảng./.

--------------------

DÀNH TẶNG CHO KẺ XÀM NGÔN

Đại hội XIII của Đảng Cộng sản Việt Nam đã thành công tốt đẹp, toàn Đảng, toàn Dân và toàn Quân vui mừng, phấn khởi! Bạn bè năm châu ủng hộ và chúc mừng! Chỉ có những tổ chức phản động như Việt Tân, mặc dù nói Tiếng Việt nhưng luôn cay cú trước những thành tựu của Việt Nam.


 Mới đây, trên mạng xã hội Việt Tân có bài “Dân chỉ mong Đảng bại” của đối tượng Phạm Minh Vũ. Dĩ nhiên, những ai đã từng biết Vũ đều không lạ gì khi y đã từng có tiền án và “bề dày” chống phá Nhà nước dù tuổi đời còn chưa đủ 30. Trước đó, Phạm Minh Vũ từng liên tục có bài viết xuyên tạc, vu cáo, tấn công hệ thống chính trị Việt Nam. Chẳng hạn như việc đăng tải bài viết “Nguyễn Phú Trọng – nhìn đời nửa con mắt”, Phạm Minh Vũ đã tiếp bước các “bồi bút” chống phá, bất mãn, ngộ nhận nối dài điệp khúc xuyên tạc, vu khống lãnh đạo Đảng, Nhà nước Việt Nam. Sự xuyên tạc, vu khống trơ trẽn đó được Phạm Minh Vũ “diễn” bằng những thông tin bịa đặt, bóp méo sự thật.


Không chỉ vậy, từ khi ra tù đến nay, Phạm MInh Vũ liên tục trả lời “phỏng vấn” với các trang mạng chuyên chống phá Việt Nam với nội dung xuyên tạc về tình hình giam giữ phạm nhân trong các trại giam mà y thi hành bản án, đăng tải nhiều bài viết sai sự thật, tuyên truyền xuyên tạc phỉ báng chính quyền, xúc phạm Chủ tịch Hồ Chí Minh. Nguy hiểm hơn, y theo chỉ đạo của bọn phản động, lợi dụng các sự kiện chính trị, vụ việc nóng trong xã hội tổ chức xuống đường biểu tình hòng lật đổ thể chế chính trị Việt Nam.


Trở lại với vấn đề, trong bài viết “Dân chỉ mong Đảng thất bại”, Phạm Minh Vũ đã trơ trẽn khi viết lên rằng: “Mỗi lần Đại hội là mỗi lần thành công, chưa có lần nào thất bại. Đảng cứ thành công thì thuế phí lại tăng, điện tăng, nước tăng, xăng dầu cũng bay cao như pháo hoa nổ.


Cứ Đại hội đảng thành công thì chủ quyền bị thu hẹp, đất đai biển đảo bị Trung cộng chiếm thêm một ít. Đại hội đảng cứ thành công mà nhân dân không có lợi, đất nước không có lợi, thậm chí chỉ bị bóc lột..v..v. Như thế thì nhân dân chỉ mong Đảng hãy thất bại!”


Trên thực tế, Đại hội XIII được đánh giá là Đại hội thành công nhất từ trước đến nay. Nó thành công trong sự hòa bình, bác ái, thỏa lòng mong mỏi của nhân dân Việt Nam. Có lẽ, Phạm Minh Vũ có mắt mà như không và có miệng chỉ để xàm ngôn, bịa đặt, xuyên tạc. Qua đó càng thấy rõ thêm bộ mặt phản bội, xuyên tạc, chống phá của y mà thôi.


Đảng Cộng sản Việt Nam – chính Đảng cách mạng, chân chính của giai cấp công nhân, của dân tộc Việt Nam, được thành lập ngày 3/2/1930. Sự ra đời của Đảng ta, với đường lối cách mạng duy nhất đúng đắn: Độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, công cuộc giải phóng dân tộc được đặt vào quỹ đạo của cách mạng vô sản thế giới, đã chấm dứt cuộc khủng hoảng sâu sắc về con đường cứu nước, mở ra con đường đúng đắn để giành lại độc lập cho dân tộc, tự do và hạnh phúc cho Nhân dân.


Khởi xướng công cuộc đổi mới từ Đại hội VI, Đảng ta đã lãnh đạo toàn dân, dựa vào lực lượng vĩ đại của Nhân dân, kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại đưa đất nước ta vượt qua khủng hoảng kinh tế – xã hội; phá thế bao vây, cấm vận thành công; hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng. Từ đó, đưa đất nước ta từ một nước nghèo, chậm phát triển trở thành đất nước có tốc độ phát triển hàng đầu trong khu vực lẫn thế giới.

Những thành tựu có được sau 35 năm đổi mới được lịch sử dân tộc ghi nhận và được cộng đồng quốc tế thừa nhận. Cơ đồ, sự nghiệp, tiềm lực, vị thế của đất nước bước sang trang mới. Đây là động lực để toàn Đảng, toàn dân và toàn quân bước vào thời kỳ phát triển mới, hướng tới mục tiêu chiến thắng bần cùng và lạc hậu vào năm 2045 như Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng vạch ra.

Thế nên, những lời mà Phạm Minh Vũ nói ra thật lạc lõng, lộ rõ bản chất xuyên tạc, nói xấu Đảng, chế độ. Cái gì mà ‘cứ Đại hội Đảng thành công thì thuế, phí, giá điện xăng đều tăng’. Cái gì mà ‘cứ thành công mà quan thì giàu nứt vách, dân thì khổ cơm không có ăn phải ăn ve sầu, nhân dân không có lợi, đất nước không có lợi’. Rồi, cái gì mà chủ quyền bị thu hẹp, đất đai biển đảo bị Trung Quốc chiếm thêm một ít…

Tất nhiên, trong bài viết Phạm Minh Vũ đã đưa ra rất nhiều lý do để nói xấu Đảng, cứ hễ những mặt trái của xã hội phát sinh thì y cho là Đảng có tội và phải chịu trách nhiệm. Trong khi đó, khách quan nhìn nhận thì ở bất kỳ một chế độ nào, ở bất kỳ quốc gia nào, trong quá trình phát triển cũng đều tạo ra những cái được và chưa được. Giả dụ như nước Mỹ, càng phát triển thì tỷ lệ phân hóa giàu nghèo càng cao, mang danh “thiên đường dân chủ” nhưng lại xảy ra cuộc bạo loạn ngày 6/1.

Vì thế, thứ nhất, nói về điện nước, thuế phí… Xin thưa Phạm Minh Vũ rằng! Điện, nước, xăng dầu, lương thực, thực phẩm là những mặt hàng thiết yếu không thể thiếu được trong cuộc sống hàng ngày. Và nếu có chuyện tăng thì cần phải hiểu tăng giá điện hoặc thuế phí nào đó cũng  là để tiến dần đến cơ chế thị trường và một khi đã tăng thì Chính phủ Việt Nam sẽ có các giải pháp đồng bộ đi kèm nhằm đảm bảo lợi ích cho người tiêu dùng.

Thứ hai, nói về an sinh xã hội, thật nực cười, vì những gì diễn ra ở Việt Nam luôn ngược lại với lời xỉa xói của y. Thực tế, đời sống nhân dân tiếp tục được cải thiện. Xin dẫn ra số liệu mới nhất đó là: Trong giai đoạn 2016-2020, tỷ lệ hộ nghèo theo chuẩn nghèo đa chiều giảm mạnh, từ gần 10% năm 2015 xuống dưới 3% năm 2020. Diện bao phủ bảo hiểm xã hội được mở rộng, tăng hơn 1,3 lần so với năm 2015, chiếm gần 33% lực lượng lao động vào năm 2020. Tỷ lệ tham gia bảo hiểm y tế tăng từ 76,5% năm 2015 lên 90,7% năm 2020.

Năm 2020, chỉ số đổi mới sáng tạo toàn cầu của Việt Nam xếp thứ 42/131, đứng đầu nhóm 29 quốc gia, nền kinh tế có cùng mức thu nhập; Phát triển văn hóa, xây dựng con người Việt Nam có những chuyển biến tích cực; nhiều giá trị văn hoá tốt đẹp của dân tộc được phát huy, thể hiện rõ nét trong cuộc chiến chống đại dịch COVID-19…

Đặc biệt, liên quan đến vấn đề chủ quyền dân tộc và Biển Đông trở thành điểm nóng thời gian qua khi Trung Quốc có nhiều hoạt động phi pháp, xâm phạm chủ quyền biển đảo. Vô hình trung, sức nóng ở Biển Đông trở thành đề tài sốt trên mạng xã hội cho những cá nhân, tổ chức có tư tưởng đi ngược lại lợi ích dân tộc, quốc gia tìm cách chống phá.

Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn: “Ngày trước ta chỉ có đêm và rừng, ngày nay ta có ngày, có trời, có biển. Bờ biển ta dài, tươi đẹp, ta phải biết giữ gìn lấy nó”. Khẳng định của Người không chỉ thôi thúc cả dân tộc quyết tâm đánh bại đế quốc và tay sai, giải phóng dân tộc mà còn đặt trách nhiệm cho các thế hệ người Việt Nam phải biết chăm lo phát huy lợi thế và bảo vệ vững chắc vùng trời, biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Trước những vấn đề chủ quyền biển đảo ngày càng nóng vì dã tâm bành trướng của anh bạn hàng xóm khổng lồ mang tên Trung Quốc. Việt Nam luôn chủ trương, chủ động xử lý đúng đắn nhiều vấn đề nhạy cảm bằng đối thoại, thương lượng thông qua con đường ngoạ giao. Việt Nam luôn đưa ra yêu cầu các bên liên quan kiềm chế, không có các hoạt động làm phức tạp thêm tình hình ở Biển Đông, tuân thủ cam kết giải quyết các tranh chấp bằng các biện pháp hòa bình, trên cơ sở các nguyên tắc của luật pháp quốc tế, Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982 và 5 nguyên tắc chung sống hòa bình, tăng cường các nỗ lực xây dựng lòng tin, hợp tác đa phương về an toàn biển, nghiên cứu khoa học, chống tội phạm..v..v.

Có lẽ, Phạm Minh Vũ nói riêng và các thế lực thù địch nói chung cố tình quên đi cái gọi là tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam, quên đi những quyết sách mềm dẻo nhưng cương quyết của các nhà lãnh đạo Đảng, Nhà nước trong công cuộc đấu tranh gìn giữ chủ quyền của tổ quốc, phát triển đất nước.

Phải khẳng định rằng, có dân tộc Việt Nam anh hùng – cùng thời đại mới, mới có Đảng – Đảng Cộng sản Việt Nam. Có Đảng lãnh đạo, đất nước ta, dân tộc ta có cơ đồ và vị thế, uy tín như ngày nay, để càng tự tin, càng vững vàng, càng phấn chấn bước vào thời kỳ phát triển mới được mở ra với Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng.

Và lịch sử của dân tộc Việt Nam ta trong 91 năm qua, từ ngày có Đảng cũng đã khẳng định: Sự tin cậy của toàn thể dân tộc Việt Nam để trao trọn vẹn vai trò lãnh đạo công cuộc giải phóng cho Đảng ta là rất đúng đắn và cần thiết, là một tất yếu lịch sử của mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước, để đất nước vững tin bước vào lịch sử hiện đại.

GIỌNG ĐIỆU CỦA LINH CẨU NAM

 Dẫn về bài báo có tên "42 năm cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc: Đánh trả quân xâm lược Trung Quốc" của báo Thanh niên, anh chàng linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong đã bình luận: "Lâu rồi, hôm nay, người ta mới dám gọi đúng tên cuộc chiến!". 


Tôi thừa biết, ý đồ của anh Nguyễn Ngọc Nam Phong là gì, nó cũng na ná những điều mà đám phản động rêu rao bấy lâu, rằng Việt Nam sợ Trung Quốc, rằng chính quyền cố tình lãng quên lịch sử, thỏa hiệp với Trung Quốc,…. 


Nhưng liệu họ có quên một điều cơ bản: ai là người đừng ra chống Trung Quốc thời điểm năm 1979, quân đội nào đã hi sinh xương máu để ngăn cản bước tiến của kẻ thù; tại sao phía Trung Quốc lại có tổn thất nhân mạng lớn như thế (ta loại khỏi vòng chiến đấu 62.500 địch, tiêu diệt và đánh thiệt hại nặng 3 trung đoàn, 18 tiểu đoàn, bắn cháy và phá huỷ 550 xe quân sự). 


Chỉ có một đáp án duy nhất: đó là do quân đội nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chính họ là những người đã đứng ra chiến đấu, hi sinh để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc, chứ chẳng nhờ Mỹ, Pháp hay bất cứ ai cả. Nếu không dám nhắc tới tên cuộc chiến, liệu báo đài chính thống có nói suốt về cuộc chiến tranh biên giới suốt thời gian qua hay không, có nhắc tới những chiến công của quân dân các tỉnh biên giới phía Bắc trên khắp các phương tiện truyền thông hay không? Chắc cần nhắc ai cũng hiểu.


Thế nên, đừng dạy Đảng Cộng sản Việt Nam, quân đội nhân dân Việt Nam bất cứ điều gì về lòng yêu nước, quyết tâm bảo vệ chủ quyền đất nước, bởi lẽ, chính họ mới là những người đáng được tôn vinh.

NGẪM CHUYỆN BUỒN VỀ CÁI TÁT!

Sáng nay, mở mạng xã hội thấy mọi người chia sẻ câu chuyện nam học sinh xông lên bục giản đòi điện thoại, chửi bậy giữa lớp và đỉnh điểm là dám tát cô giáo ngay trên bục trước sự can ngăn, ngỡ ngàng của nhiều bạn học sinh khác. Tất nhiên, cư dân mạng lên tiếng chỉ trích vì hành vi không tôn sư trọng đạo này của nam sinh này. Ngẫm chuyện ra lại thấy buồn.


Dẫu biết các em học sinh trong tuổi ăn tuổi lớn tuổi dậy thì, tính cách sẽ có phần nổi loạn khi đang khẳng định bản thân, nghi ngờ mọi thứ người lớn nói. Nhưng hành vi lệch chuẩn này thể hiện kết quả tiêu cực về định hướng hành động của nam sinh này. Nhà trường chắc chắn không cấm các em mang điện thoại đến trường và dĩ nhiên không cấm các em sử dụng điện thoại ngoài giờ học. Bằng chứng là hành vi vô lễ của nam học sinh đã bị một bạn học sinh khác dùng điện thoại quay lại. Có lẽ nam sinh đã bị bắt khi dùng điện thoại trong giờ học và sự phản ứng này có lẽ cũng xuất phát từ nội dung nào đó trong điện thoại mà nam sinh sợ cô giáo xem được. Nam sinh này cho mình cái tôi quá lớn đến nỗi không ai động đến mình được chăng.


Theo thường lệ, chắc chắn vài người nhất là đám rân chủ sẽ hả hê trước hình ảnh trên nói rằng cái tát đó của nam sinh không chỉ dành cho cô giáo mà dành cho nền giáo dục của chúng ta cho mà xem. Không phủ nhận 1 phần trách nhiệm trong việc giáo dục các em làm người nhưng chỉ nhà trường thôi là chưa đủ. Tôi nghĩ rằng cái tát này cũng dành cho bố mẹ em nam sinh này và không biết có khiến họ tỉnh ngộ về cách nuôi dạy con không. Ai mua điện thoại cho nam sinh. Chắc chắn là bố mẹ em. Nhưng mua thôi mà lại không dạy các em dùng điện thoại 1 cách đúng đắn. Cắm đầu vào game, dùng điện thoại chát chít linh tinh thay vì dùng nó như công cụ mở ra tri thức. Thực đáng buồn khi tôi nhìn thấy những ông bố bà mẹ ngày nay dỗ con ăn bột bằng điện thoại, thỏa hiệp với con bằng cách dùng điện thoại nhưng không định hướng cho những đứa con mình dùng điện thoại như nào cho đúng.


Trong bộ ba giáo dục: gia đình, nhà trường và xã hội thì gia đình là yếu tố cơ bản, kiên quyết nhất. Nó làm nên một con người ham học hỏi, có ý chí phấn đấu nhưng dường như ngày nay nhiều ông bố bà mẹ “trăm sự” nhờ thầy cô còn bố mẹ chẳng được cái sự nào chăng. Ngẫm rằng nếu bố mẹ không dạy được con để nó tát cô giáo của mình (như bố mẹ thứ hai) thì rồi đây, ra đời, xã hội sẽ trả lại nam sinh bằng những cái tát đau đớn hơn rất nhiều lần. Mong rằng, nhiều ông bố bà mẹ nhìn được cảnh này sẽ thay đổi cách dạy con của mình.


*


Vừa xem cái clip một thằng học sinh mất dạy xông lên bục giảng tát cô giáo để đòi điện thoại, chửi bậy giữa lớp.


Đáng sợ nhất là có bình luận nói rằng: Cô giáo phải làm gì thì nó mới hành xử bùng phát như thế chứ. Tiên sư chúng nó, đám người không có đạo đức.


Mặt trái của kinh tế thị trường ảnh hưởng lên lên đạo đức giới trẻ là thấy rõ, ít nhất qua những vết đen trong ngành giáo dục 5-7 năm trở lại đây.


Giờ không ít người nghĩ, trường lớp chỉ là nơi truyền bá kiến thức chứ không phải là nơi rèn luyện tu dưỡng đạo đức. Chất lượng ngôi trường công đo đếm bằng việc có bao nhiêu hsg, danh hiệu. Độ sang chảnh của các trường tư được xem xét ở khía cạnh mức học phí và cơ sở vật chất. Nhiều nơi thầy chẳng ra thầy, trò không nên trò.


Hết thấy bạo lực học đường, rồi học trò xúc phạm thầy cô, phụ huynh bắt gvcn quỳ xin lỗi, học sinh mang ảnh Bác ra chế nhạo, có nhiều giáo viên vì tiền mà vứt bỏ chuẩn tắc đạo đức. 


Đấy, tác hại to lớn, thậm chí là khủng khiếp từ thương mại hóa giáo dục là thế đấy. Phụ huynh nghĩ, mình bỏ tiền nộp học phí tức là mình có quyền, cựa chút là lên trường hành hung giáo viên, con sai quấy ở đâu không biết nhưng cứ phải viết đơn kiện giáo viên vì "quyền trẻ em" cái đã. Vậy nên nhiều đứa trẻ nghĩ, mình cứ tha hồ quậy phá, thậm chí đánh giáo viên có gì đã có bố mẹ lo. Thầy cô sẽ chẳng dám làm gì mình đâu. Căng lên, cùng lắm học sinh "mất dạy" chuyển sang trường tư học còn thầy cô mất nghiệp là cáo chắc.


Ở chiều ngược lại, vì tiền mà không ít giáo viên cũng đánh mất mình. Xuất hiện tình trạng trên lớp giảng bài qua loa, nội dung chính thì dạy ở các lớp học thêm. Rồi việc đánh giá học sinh qua việc nhà em ấy đối với mình thế nào, rồi thù hằn trù dập cá nhân ... Vân vân và mây mây.


10 năm trước bà Tiến đã chỉnh đốn ngành y tế, từng bước dẹp bỏ tệ nạn nhận phong bì của y bác sĩ, y đức nước nhà từng bước tốt lên trông thấy. Hi vọng sẽ có cuộc "đại chỉnh đốn" từ phía ngành giáo dục nước nhà.


Dù là kinh tế thị trường, nhưng phải là kttt định hướng xhcn!

ĐẠI DỊCH COVID-19 VÀ SỨC MẠNH THỂ CHẾ

Thành tựu của Việt Nam trong cuộc chiến chống lại đại dịch Covid-19 là rất ấn tượng4 và được cả thế giới ghi nhận. Mặc dù tình hình dịch Covid-19 trên thế giới còn diễn biến rất phức tạp, nhưng Việt Nam vẫn là một nơi an toàn.

Điều đáng nói là đa số các ca Covid-19 đều nhiễm bệnh từ nước ngoài rồi nhập cảnh vào nước ta. Họ có thể là chuyên gia nước ngoài sang Việt Nam làm việc hoặc đồng bào ta được đưa về nước.


Số ca lây nhiễm trong cộng đồng là không đáng kể. Mỗi khi xuất hiện ca Covid-19 trong cộng đồng, toàn bộ hệ thống phòng, chống dịch và cả hệ thống chính trị được kích hoạt để chống lại tức thì. Và ổ dịch bị dập tắt một cách nhanh chóng. Đây quả thực là thành tựu ít nước trên thế giới có thể đạt được. Thành tựu ấn tượng đó nhờ đâu mà có? Dưới đây là một số câu trả lời dễ nhìn thấy nhất.


Đại dịch Covid-19 và sức mạnh thể chế


Trước hết, Việt Nam đã có những phản ứng chính sách hết sức nhanh nhạy. Vào cuối tháng 12-2019 và đầu tháng 1-2020, khi một vài ca nhiễm Covid-19 mới xuất hiện ở chợ hải sản của Vũ Hán, Trung Quốc, hệ thống phòng, chống dịch bệnh của nước ta lập tức được kích hoạt. Ngay trong thời gian nghỉ Tết âm lịch vào cuối tháng 1-2020, Chính phủ đã họp bàn kế hoạch chống dịch. Do phản ứng nhanh, nước ta hoàn toàn làm chủ tình thế, phát hiện và khống chế dịch ngay từ những ca đầu tiên.


Thứ hai, phản ứng chính sách của Việt Nam là mạch lạc và mạnh mẽ. Phát hiện, lần mối, khoanh vùng, cách ly và dập dịch là cách làm quyết liệt ít có nước nào áp dụng ngay từ đầu như Việt Nam. Nhờ cách làm này mà dịch bệnh không có cơ hội lây lan rộng ra cộng đồng. Cách làm này có thể xuất phát từ hoàn cảnh thực tế là nước ta đang nghèo, nguồn lực chống dịch còn hạn chế, nhưng thực tế cho thấy đây lại là cách làm rất hiệu quả.


Thứ ba, ngành y tế Việt Nam có năng lực và có kinh nghiệm chống dịch. Đây là năng lực và kinh nghiệm được tích tụ từ thời chiến tranh, khi tất cả mọi thứ đều thiếu thốn, nhưng ngành y tế nước ta vẫn phòng, chống được dịch bệnh tốt và chăm sóc được sức khỏe cho cả người dân lẫn các chiến sĩ quân đội. Thực ra, khi dịch SARS bùng phát những năm trước đây, Việt Nam cũng từng là nước công bố hết dịch sớm nhất trên thế giới.


Thứ tư, các cấp chính quyền đã triển khai rất nhanh chóng và hiệu quả những giải pháp chính sách chống dịch được Chính phủ đề ra. Đây là lần đầu tiên chúng ta thấy khi các giải pháp chính sách được ban hành thì lập tức được các cấp chính quyền triển khai, không cần tập huấn và gần như không cần hướng dẫn chi tiết.


Thứ năm, sự tham gia tích cực của lực lượng công an, đặc biệt là quân đội đã tiếp thêm sức mạnh cho cuộc chiến chống dịch. Sống tạm trong lán trại để nhường nơi ở, nơi huấn luyện cho những người phải cách ly thì chỉ có các chiến sĩ quân đội mới làm được. Họ cũng chính là những người bảo đảm kỷ luật và cung cấp các dịch vụ cần thiết để hoạt động cách ly có thể thành công.


Thứ sáu, truyền thông đã góp phần quan trọng cho thành công của cuộc chiến chống dịch. Chưa bao giờ và chưa có một chính sách nào được truyền thông tốt như chính sách chống đại dịch Covid-19. Ngay từ đầu, đây được coi là một bộ phận cấu thành của cuộc chiến chống lại dịch bệnh. Truyền thông đã giúp chuyển tải thông điệp của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc: “Chống dịch như chống giặc”. Thông điệp này vừa mang tính hiệu triệu, vừa xác định nguyên tắc và tinh thần, thái độ đối với cuộc chiến chống lại dịch Covid-19. Truyền thông cũng giúp sự minh bạch được bảo đảm và thông tin về cách thức phòng, chống dịch được cung cấp đầy đủ cho người dân. Điều đặc biệt là lần này chống tin giả là một phần của chiến dịch truyền thông. Tin giả không chỉ gây hoang mang mà còn làm cho công chúng hành xử sai, dẫn đến việc khống chế dịch bệnh trở nên khó khăn. Tin giả còn gây ra rất nhiều hệ lụy tiêu cực khác cho xã hội, như nạn đầu cơ, sự hoảng loạn, sự kỳ thị vô lối... Đây có lẽ là lần đầu tiên tin giả về dịch bệnh được xử lý một cách rất nhanh chóng và hiệu quả.


Thứ bảy, sự ủng hộ và đồng lòng của người dân tạo ra sức mạnh to lớn cho cuộc chiến chống dịch. Chúng ta thấy toàn thể nhân dân thống nhất và ủng hộ tuyệt đối các quyết sách của Chính phủ. Gần như không ai nói khác và không ai làm khác. Chỉ trong một thời gian khá ngắn, số tiền và hiện vật người dân và doanh nghiệp đóng góp để chống dịch đã lên tới gần 2.000 tỷ đồng.


Những nguyên nhân nêu trên có lẽ ai cũng dễ dàng nhìn thấy. Tuy nhiên, còn có những nguyên nhân sâu xa hơn nữa nằm ở tầm thể chế. Đây lại là những nguyên nhân cơ bản hơn và có tính quyết định hơn.


Trước hết, đó là mô hình thể chế với nguyên tắc quyền lực nhà nước là tập trung, thống nhất. Nguyên tắc này giúp cho chính quyền Trung ương có đủ sức mạnh và có đủ thẩm quyền để ban hành quyết định nhanh chóng cho toàn hệ thống. Đây là một ưu thế rất lớn trong cuộc chiến chống dịch (và có lẽ trong mọi cuộc chiến) khi chính quyền Trung ương được điều hành bởi những người có năng lực và quyết đoán. Mô hình phân quyền của một số nước cho thấy việc ban hành các quyết định cần thiết đã bị chậm trễ hơn nhiều. Mà chậm một ngày thôi dịch bệnh đã có thể lây lan ra cộng đồng và vượt tầm kiểm soát.


Chủ nghĩa tập thể tỏ ra ưu thế hơn trong phòng, chống dịch bệnh. Ai cũng biết đeo khẩu trang không phải là để tránh dịch cho mình, mà chủ yếu là để tránh dịch cho người khác, tránh dịch cho cộng đồng. Và người châu Á lập tức đeo khẩu trang ngay, không cần phải thuyết phục và áp đặt gì nhiều. Nhưng người Âu-Mỹ lại coi trọng tự do cá nhân hơn. Vì vậy, khi dịch bệnh đã lây lan trong cộng đồng, nhiều người vẫn không chịu đeo khẩu trang. Họ cho rằng đeo hay không là quyền tự do của họ. Đến khi các chính quyền tìm cách áp đặt được việc phải đeo khẩu trang thì mọi việc đã quá muộn.


Cuối cùng, cuộc chiến chống đại dịch Covid-19 đã để lại cho chúng ta không chỉ nhiều kinh nghiệm quý, mà còn nhận thức sâu sắc hơn về ưu điểm và sức mạnh của mô hình thể chế mà chúng ta đang có.

QĐND

HÃY DÙNG MXH MỘT CÁCH TỈNH TÁO VÀ CÓ VĂN HOÁ

Hiện nay mạng xã hội đang phát triển mạnh mẽ trên thế giới và bùng nổ ở Việt Nam, MXH tác động đến mọi lĩnh vực của đời sống xã hội, chi phối không nhỏ đến tâm tư, tình cảm và suy nghĩ của mỗi người. Bên cạnh mặt tích cực, MXH cũng tồn tại không ít những yếu tố tiêu cực, ảnh hưởng trực tiếp đến môi trường xã hội, lợi ích cộng đồng và an ninh trật tự xã hội, vì vậy khi tham gia MXH chúng ta cần phải có ý thức, có văn hoá, phải hết sức tỉnh táo. 


Trong thời đại công nghệ thông tin, chiếc điện thoại trở thành người bạn đồng hành. Mọi hình ảnh, thông tin, cả thế giới thu nhỏ trong chiếc điện thoại. MXH mang lại nhiều giá trị tích cực, cho phép người dùng tìm kiếm thông tin, thể hiện bản thân và trải nghiệm cuộc sống, giao lưu gắn kết cộng đồng, chia sẻ tình cảm, tìm kiếm việc làm, kinh doanh, đem lại hiệu quả cho nền kinh tế, thúc đẩy các lĩnh vực khác cùng phát triển. 


Tuy nhiên khi dùng MXH bạn cần phải có ý thức, bạn cần phải thận trọng hơn cả cuộc sống ngoài đời, phải là người có trách nhiệm với đất nước, với cộng đồng. Biết tôn trọng nhân phẩm, danh dự, quyền lợi của người khác. Và nhất là biết tôn trọng danh dự bản thân thì mới có trách nhiệm với mỗi bài viết, mỗi hình ảnh, mỗi comment khi đăng lên mạng xã hội. Phát huy truyền thống yêu nước trong thời đại 4.0 mỗi người dân hay là một người chiến sỹ trên mặt trận không khói súng. Mỗi người là một bông hoa đẹp trong vườn hoa của đất nước, bảo vệ tôn chỉ mục đích vì một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn mình. 

Con cháu Lạc Hồng thuần chủng!

- Mông Cổ tuyên bố: “Dẫm nát quân dân nhà Trần dưới vó ngựa Nguyên Mông...” 

Sau 3 lần tấ.n công, toàn bộ tướng lĩnh tiên phong Nguyên Mông đều bị mất đầu - hoàng tử Thoát Hoan phải chui vào ống đồng trốn về Bắc Quốc.

- Người Mỹ tuyên bố: “Đưa Miền Bắc trở về thời kỳ đồ đá ...”

Sau gần chục năm Mỹ và chư hầu tham chiến - Miền Bắc Việt Nam tiến thẳng lên thời kỳ đồ nhôm (mà lại nhôm xịn khai thác trên trời) 

- Người Pháp tuyên bố: “Điện Biên Phủ là pháo đài bất khả xâm phạm...”

Sau 56 ngày đêm Việt Minh tấn công, Điện Biên Phủ đã xuất hiện từng đoàn lính Pháp xếp hàng dài vài cây số, giơ hai tay lên trời từ trong pháo đài bất khả xâm phạm đi ra.

- Người Tàu tuyên bố: "Sáng ăn cơm Bắc Kinh - Trưa duyệt binh Hà Nội...” 

Sau 9 năm từ 1979-1988 quân TQ vẫn loanh quanh ăn cơm trộn đa.̣n dọc tuyến biên giới và phía biển, để rồi 6,2 vạn quân TQ được duyệt binh dưới âm phủ.

- Khơ-me đỏ tuyên bố: “Đổi 2 triệu quân Khơ Me để tiêu di.ệt 20 triệu quân CS Việt Nam...” 

Sau một tuần CS VN chính thức tổng t.ấn côn.g, đã tiêu diệt hoàn toàn chế độ Khơ me đỏ... thậm chí Bộ đội VN còn “đi lạc” sâu vào đất Thái Lan 20km.

- Ng.ụy VNCH tuyên bố: “Lấy lại đất tổ, không làm khổ dân...” 

Sau 46 năm quân số VNCH ngày càng bị thiếu hụt trầm trọng do Chúa điều động quân lực lên trời hưởng nhang.

- Cộng Sản Việt Nam tuyên bố: “Đ.ánh cho Mỹ cút - Đánh cho ng.ụy nhào. Xây dựng lại đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn...” 

Không chỉ Mỹ cút, không chỉ Ng.ụy nhào (mà còn nhào qua bển), để rồi đất nước Việt Nam ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn.

* CHỐT HẠ: Giỡn mặt với con cháu Lạc Hồng thuần chủng => là chọn con đường ch.ế.t 😁

Mai Năm Mới (ST)

NHỮNG KẺ XUYÊN TẠC TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH

 

Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên Chủ nghĩa xã hội của Đảng ta đã ghi rõ: “Đảng Cộng sản Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác – Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho hành động của mình”. Do vậy, để chống phá Đảng thì vấn đề quan trọng hàng đầu mà những thế lực thù địch tập trung là phủ nhận giá trị của chủ nghĩa Mác – Lênin bằng nhiều hình thức rất tinh vi, như: xuyên tạc, nói xấu chế độ xã hội chủ nghĩa, chia tách, đối lập giữa tư tưởng Hồ Chí Minh và chủ nghĩa  Mác - Lê nin; bôi nhọ thân thế sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh nhằm hạ bệ uy tín, phủ nhận tư tưởng của Người.

Năm 1919 sau khi chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc, một số nhà yêu nước Việt Nam đã gửi đến Hội nghị Véc-xây một bản Yêu sách gồm tám điều, đòi xóa bỏ ách nô lệ, thiết lập quyền tự do dân chủ cho Việt Nam, trong đó, điều thứ 7 đòi phải có Hiến pháp. Nhà yêu nước Nguyễn Ái Quốc thể hiện thành diễn ca trong bài Việt Nam yêu cầu ca như sau:

“Bảy xin hiến pháp ban hành

Trăm điều phải có thần linh pháp quyền”

Chữ “thần linh” được Người nêu ở đây không phải là một sức mạnh siêu nhiên nào đó, mà là sức mạnh của chính bản thân nền dân chủ theo tư tưởng pháp quyền. Vậy mà ngày 8/3/2019, trên trang web “ThinkTank Việt Nam” của một nhóm những kẻ chống phá Đảng đã nhại lại câu diễn ca đó, cố ý nhấn mạnh bằng cách viết hoa chữ “Thần linh” tách biệt với chữ “Pháp quyền” (cũng được chúng cố tình viết hoa) để xuyên tạc tư tưởng Hồ Chí Minh là “hữu thần”, đối lập với chủ nghĩa Mác – Lênin mà chúng gọi là “vô thần”.

Chúng ta đều biết: Chủ tịch Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa thế giới – Anh hùng giải phóng dân tộc, là lãnh tụ kính yêu của nhân dân Việt Nam, là người Cộng sản, là người Chủ nghĩa duy vật; mà theo Chủ tịch Hồ Chí Minh thì: “Tôn giáo là duy tâm; Cộng sản là duy vật … Chủ nghĩa duy linh và Chủ nghĩa duy vật là ngược nhau, khác nhau rõ ràng là thế”. Nhưng khác nhau, ngược nhau không có nghĩa là phải loại trừ nhau … đây là cách ứng xử rất khác giữa Chủ tịch Hồ Chí Minh với nhiều người Mác xít trên thế giới. Trước hết, Chủ tịch Hồ Chí Minh là người Cộng sản đã sớm phát hiện ra những giá trị nhân văn cao cả của các tôn giáo: Chúa Giêsu dạy: Đạo đức là Bác ái, Phật Thích ca dạy: Đạo đức là Từ bi, Khổng Tử dạy: Đạo đức là Nhân nghĩa. Có lẽ Chủ tịch Hồ Chí Minh là người Cộng sản đầu tiên đã tìm thấy sự tương đồng giữa các học thuyết Cách mạng và tôn giáo đều có một “mẫu số chung”, đó là: “Vì hạnh phúc của con người”, thông qua đoạn văn rất nổi tiếng sau: “Học thuyết của Khổng Tử có ưu điểm của nó là Sự tu dưỡng cá nhân. Tôn giáo của Chúa Giêsu có ưu điểm của nó là Lòng nhân ái cao cả. Chủ nghĩa Mác-Lê nin có ưu điểm của nó là Phương pháp làm việc biện chứng. Chủ nghĩa Tôn Dật Tiên có ưu điểm của nó, chính sách của nó phù hợp với điều kiện nước ta. Khổng Tử, Giêsu, Các Mác, Tôn Dật Tiên chẳng đã có những ưu điểm chung đó hay sao? Họ đều muốn mưu cầu hạnh phúc cho mọi người, mưu cầu phúc lợi cho xã hội …. Nếu hôm nay họ còn sống trên cõi đời này, nếu họ hợp lại một chỗ; Tôi tin rằng, họ nhất định chung sống với nhau rất hoàn mỹ như những người bạn thân thiết”. Đã là bạn bè thân thiết và đều có một mục đích, lý tưởng chung giống nhau, thì làm sao phải loại trừ nhau, tiêu diệt nhau? Như thế, sẽ phải ứng xử với các tôn giáo ra sao? Quan điểm đầu tiên của Chủ tịch Hồ Chí Minh được xác lập khi thành lập nước Việt Nam - Dân chủ - Cộng hòa năm 1945 đó là: “Tín ngưỡng tự do và lương giáo đoàn kết”. Đây là lập trường xuyên suốt và chi phối chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước ta liên quan đến tôn giáo./.

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2021

 QUÂN ĐỘI KÍCH HOẠT TRẠNG THÁI NHƯ THỜI CHIẾN ĐỂ PHÒNG, CHỐNG COVID-19

Ngày 16/2, Thượng tướng Trần Đơn, Thứ trưởng Quốc phòng, trả lời VnExpress về việc quân đội tham gia phòng, chống dịch Covid-19.
- Quân đội đang tham gia vào quá trình phòng, chống Covid-19 thế nào, thưa Thứ trưởng?
- Ngay khi có thông tin dịch bùng phát trở lại, ngày 28/1, Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam đã chỉ đạo toàn quân tăng cường công tác phòng chống dịch, dừng việc đi phép, đi công tác đến và đi từ hai tỉnh Hải Dương và Quảng Ninh.
Tiếp đó, Bộ Quốc phòng ra Chỉ thị số 42 về tăng cường các biện pháp cấp bách phòng chống dịch trong tình hình hiện nay. Cục Quân y yêu cầu các đơn vị trong toàn quân truy vết trường hợp liên quan đến hai ổ dịch tại Quảng Ninh và Hải Dương; chỉ đạo các đơn vị toàn quân thực hiện các biện pháp phòng chống dịch ở mức cao nhất; rà soát kế hoạch phòng chống, ứng phó với các cấp độ dịch; kiện toàn tổ đội phòng chống dịch, tăng cường năng lực xét nghiệm, chuẩn bị vật tư trang bị, hóa chất phòng chống dịch, không để bị động trong mọi tình huống.
Như vậy, chúng tôi đã cho kích hoạt lại toàn bộ hệ thống phòng chống dịch trong toàn quân, triển khai nhanh, bảo đảm ứng phó với mọi tình huống, kể cả cấp độ cao nhất; đưa các đơn vị quân đội vào trạng thái như thời chiến, nỗ lực hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ phòng chống dịch Covid-19.
- Kích hoạt hệ thống phòng dịch ở mức cao nhất, đưa các đơn vị quân đội vào trạng thái như thời chiến được hiểu như thế nào?
- Trong quân đội, kích hoạt trạng thái như thời chiến là mức cao nhất. Khi đó, tất cả hệ thống chỉ huy, từ sở chỉ huy Bộ Quốc phòng đến tất cả đơn vị đầu mối toàn quân, trung tâm phòng chống dịch cũng như các cơ quan tác chiến phải duy trì hệ thống trực ban, trực dịch 24/24h; báo cáo kịp thời, hàng ngày và đột xuất về Bộ Quốc phòng để chỉ đạo. Phương tiện, thuốc men, vật tư... phòng chống Covid-19 phải đảm bảo như thời chiến, nghĩa là phải chuẩn bị tăng lên 2-3 cơ số.
Bộ Quốc phòng cũng có kịch bản ứng phó với dịch ở các mức độ, tùy diễn biến thực tế để chỉ đạo các đơn vị tự giác thực hiện. Đơn cử các bệnh viện dã chiến đã được kích hoạt, đồ đạc chuẩn bị sẵn trên xe, khi ra lệnh triển khai phương tiện dã chiến cấp 1 ở đâu là lập tức trong vòng hai giờ phải dựng xong bệnh viện.
Riêng Bộ đội Biên phòng - lực lượng ở tuyến đầu bảo vệ biên giới, ngăn chặn người xuất nhập cảnh trái phép, không để dịch bệnh vào nội địa qua biên giới, đã căng mình làm nhiệm vụ suốt một năm qua. Tuy nhiên, tuyến biên giới trên bộ của đất nước dài gần 5.000 km, chúng tôi thường xuyên phải chỉ đạo tăng cường quân số lên biên giới.
Mới đây, ngoài hàng trăm học viên Học viện Biên phòng, khoảng 2.000 cán bộ chiến sĩ ở Biên phòng các tỉnh phía sau cũng được tăng cường cho biên phòng các tỉnh phía trước. Bộ Quốc phòng chỉ đạo các Quân khu có tuyến biên giới hỗ trợ Biên phòng, chỉ đạo lực lượng dự bị động viên, dân quân tự vệ tham gia các chốt trực ở sát biên.
Dịp Tết Nguyên đán, hầu hết đơn vị phải duy trì 100% quân số trực Tết, sẵn sàng chiến đấu và ứng phó với diễn biến mới của Covid-19. Đặc biệt, các đơn vị trong vùng dịch như Quân khu 3 (có Hải Dương, Quảng Ninh), Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội và Quân khu 7 (có TP HCM) thời gian qua phải dốc toàn bộ lực lượng giúp địa phương chống dịch. Bộ đội phải nhường doanh trại cho bà con cách ly, cắm nhà bạt dã chiến ngủ bên ngoài.
Quân đội ở Bộ Tư lệnh thủ đô cũng vất vả không kém, có hôm nửa đêm, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Chu Ngọc Anh còn gọi điện cho tôi báo cáo là các doanh trại đều đã kín chỗ, phải nhờ những Quân đoàn ở xung quanh thủ đô như Quân đoàn 1, 2 hỗ trợ tổ chức cách ly. Còn ở Chí Linh, Hải Dương, anh em viết đơn tình nguyện vào vùng dịch để giúp địa phương và nhân dân.
- Trong các cuộc họp của Ban Chỉ đạo phòng chống Covid-19 của quân đội, Bộ đội Biên phòng dường như luôn là nỗi trăn trở của ông. Vì sao vậy?
- Tất cả đơn vị trong toàn quân đều tham gia chống dịch. Bộ đội Biên phòng canh giữ biên giới; bác sĩ Quân y tham gia xét nghiệm, điều trị; nhiều lực lượng tổ chức khu cách ly, chăm sóc người dân. Công việc nào cũng khó khăn, vất vả và nguy hiểm, thế nhưng điều kiện làm việc của cán bộ, chiến sĩ Biên phòng luôn khiến tôi trăn trở nhất.
Họ rời Đồn ra sát đường biên, sinh hoạt trong những lều bạt dã chiến, chống chọi với sự khắc nghiệt của khí hậu miền biên viễn. Mùa hè thì nắng nóng đến khô héo da thịt, mùa đông thì lạnh thấu xương, chưa kể mưa đá phá tan lều bạt khiến bộ đội phải thức trắng đêm nơi biên ải; hay băng tuyết phủ kín khiến đường tuần tra của những người lính thêm muôn vàn khó khăn.
Trong những ngày giáp Tết, bà con đang lao động ở các nước láng giềng như Trung Quốc, Lào, Campuchia... trở về ồ ạt, có tuần lên tới 20.000 người khiến áp lực kiểm soát biên giới của Biên phòng càng lớn.
Khi xác định cuộc chiến chống dịch còn kéo dài, Bộ Quốc phòng đã chỉ đạo bán kiên cố các chốt phòng chống dịch, thay lán trại dã chiến bằng những căn nhà tạm lợp mái tôn. Tuy nhiên, đến nay mới khoảng 250 chốt được bán kiên cố. Chúng tôi cũng cấp cho mỗi cán bộ, chiến sĩ thêm bốn bộ đồ dã chiến so với quy định. Giày dép, chăn màn... đều phải tăng thêm 2-3 lần để có đồ sử dụng khi bị mưa ướt, gió cuốn bay. Các bữa ăn của bộ đội được chú ý hơn, đảm bảo sức khỏe chiến đấu lâu dài.
Một điểm rất quan trọng nữa là chúng ta vừa chống dịch nhưng vẫn phải giữ được quan hệ ngoại giao với các nước. Trên tuyến biên giới đường bộ gần 5.000 km, có những lúc một số nước phản ứng gay gắt với các chốt chống dịch sát biên, khiến chúng ta phải rút ra phía sau. Việc kiểm soát đường mòn, lối mở vì thế càng trở nên khó khăn.
Tuy nhiên, kinh phí chống dịch, duy trì các khu cách ly hiện nay phần lớn sử dụng ngân sách Nhà nước cấp dành cho Quốc phòng. Cán bộ, chiến sĩ Biên phòng đến nay vẫn chưa được trợ cấp, bồi dưỡng gì. Dù Chính phủ có quy định thu phí nhưng hiện nay các cơ sở cách ly của Quân đội cũng không thu được bao nhiêu vì người già, trẻ em từ các nước trở về không có tiền. Đa số người cách ly vẫn do Quân đội bao tiêu.
- Với đường biên giới dài, quân số có hạn, Bộ đội Biên phòng đã đề xuất lắp camera để tăng cường kiểm soát người nhập cảnh trái phép. Ý kiến của Bộ Quốc phòng thế nào?
- Lắp camera dọc tuyến biên giới là một trong những giải pháp Bộ Quốc phòng đang nghiên cứu, lên phương án trình Chính phủ để hỗ trợ Bộ đội Biên phòng kiểm soát biên giới. Đây là một thiết bị rất khoa học, hiện đại, giúp giảm bớt quân số và khắc phục được những hạn chế về thời gian, thời tiết. Tuy nhiên, để thực hiện được còn rất nhiều khó khăn.
Thứ nhất là về kinh phí. Để lắp đặt camera trên toàn tuyến biên giới gần 5.000 km cần vốn đầu tư ban đầu lớn. Đó không chỉ là kinh phí mua thiết bị mà còn đầu tư vào hạ tầng đảm bảo như đường điện, đường truyền, hệ thống bảo vệ... Khi lắp đặt cũng cần tổ chức Trung tâm chỉ huy ở Bộ Tư lệnh Biên phòng đến Biên phòng các tỉnh.
Công an lắp camera trên các tuyến giao thông đã có sẵn cột điện, chỉ cần mua máy về lắp cũng trầy trật mới làm được chứ không dễ. Trong khi đó, địa bàn biên giới hiểm trở, thăm thẳm, hạ tầng không có. Đó là chưa kể khu vực biên viễn khí hậu khắc nghiệt, mưa đá, mây mù có thể hạn chế tầm quan sát.
Nhưng sử dụng quân như hiện tại - chỉ dựa vào sức người khiến chúng tôi rất trăn trở. Lần nào họp tôi cũng đưa vấn đề này ra để bàn. Trước mắt, Quân đội trình Chính phủ phương án lắp camera ở một số địa bàn trọng điểm, là điểm nóng về xuất nhập cảnh trái phép để thực hiện thí điểm trước.
Bên cạnh lắp camera dọc biên, Bộ Quốc phòng cũng đang nghiên cứu kinh nghiệm của một số nước là dựng hàng rào dây thép gai cao để ngăn chặn mọi xâm nhập trái phép. Với đặc điểm đất liền đất, trời liền trời, tình trạng những người địa phương thành thạo địa bàn dẫn đường cho người xuất nhập cảnh trái phép đang gây khó khăn lớn

SỰ NGUY HẠI KHÔNG THỂ XEM THƯỜNG CỦA TÌNH TRẠNG SỐ ĐÔNG IM LẶNG


Người Việt Nam có đặc trưng tâm lý duy tình, trọng nghĩa. Tính cách dĩ hòa vi quý có ưu điểm là góp phần xây dựng môi trường giao tiếp ứng xử thân thiện. Tuy nhiên, mặt trái của tâm lý này cũng làm cho con người dễ rơi vào trạng thái tự chấp nhận hoàn cảnh, bằng lòng với số phận, từ đó thiếu ý thức phản tỉnh, dũng khí phê phán những biểu hiện, hành vi sai trái, tiêu cực. Khi cán bộ, đảng viên có thái độ sống như vậy vô hình trung thủ tiêu tinh thần đấu tranh chân chính, không tạo động lực tích cực thúc đẩy cá nhân và tập thể cơ quan, đơn vị, phát triển theo chiều hướng tiến bộ.

Khi im lặng biến thành bạc hoen, đồng gỉ...

Những biểu hiện nổi cộm của tâm lý dĩ hòa vi quý trong một bộ phận cán bộ, Đảng viên đã được nhận diện trong Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII là: “Ngại va chạm, đoàn kết xuôi chiều, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh”. Khi ai đó có thái độ sống mũ ni che tai, thực hiện phương châm ứng xử “im lặng là vàng” cứ nghĩ rằng mình thể hiện sự nhã nhặn, khiêm nhường, không thích tranh đua với người khác, nhưng đó là suy nghĩ phiến diện. Bởi trên thực tế, im lặng có khi không hẳn là vàng ròng, mà có thể biến thành bạc hoen, đồng gỉ làm ảnh hưởng đến sự phát triển lành mạnh của tập thể. Khi đó, sự im lặng trở thành đáng sợ. Thái độ im lặng đáng sợ trong một bộ phận cán bộ, Đảng viên cũng là một trong những nguyên nhân làm cho tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống thêm trầm trọng. Bởi bản chất của sự im lặng đáng sợ là không dám đối mặt với hiện thực, không tự vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình, không đủ bản lĩnh, dũng khí để đấu tranh với những biểu hiện sai trái, tiêu cực ngay trong nội bộ mình. Chỉ vì thái độ nể nang, né tránh, ngại va chạm của cán bộ, Đảng viên, công chức, viên chức mà không ít cơ quan, tổ chức, đơn vị tuy được khoác tấm áo “đoàn kết, thống nhất” hào nhoáng bên ngoài, còn thực tế bên trong thì rối ren, vì bao lợi ích, phe nhóm xâu xé nhau một cách tinh vi. Chỉ đến khi cấp trên có thẩm quyền và cơ quan chức năng vào cuộc kiểm tra, thanh tra, làm rõ vấn đề thì mới bộc lộ tính chất nguy hại của sự im lặng nội bộ, im lặng tập thể.

Phê phán tình trạng im lặng đáng sợ là đấu tranh với cái sai, cái ác

Vì sao lại xảy ra tình trạng im lặng đáng sợ của một bộ phận cán bộ, Đảng viên? Một mặt, do tâm lý văn hóa ứng xử cả nể, duy tình của người Việt còn ăn sâu vào nhận thức, tư tưởng nên không ít cán bộ, Đảng viên đã duy trì trạng thái an phận thủ thường, mũ ni che tai, ngại va chạm, dễ người dễ ta; mặt khác cũng do nhiều nơi cán bộ lãnh đạo có tư tưởng độc đoán, gia trưởng, chuyên quyền, vi phạm nghiêm trọng dân chủ, luôn tìm mọi cách để vừa gây áp lực, vừa chống chế mọi ý kiến phê bình, đấu tranh thẳng thắn, trung thực của cán bộ, Đảng viên, nhân viên cấp dưới. Nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là thái độ sống thờ ơ, bàng quan, bạc nhược, được chăng hay chớ, thiếu bản lĩnh, dũng khí của một bộ phận cán bộ, Đảng viên. Im lặng là một thái độ ứng xử, một kỹ năng sống của con người. Sự im lặng có lúc cũng cần thiết đối với cán bộ, Đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo quản lý, vì im lặng để lắng nghe người khác thảo luận, phát biểu, góp ý, phê bình, bày tỏ tâm tư, băn khoăn, thắc mắc; im lặng để chia sẻ, đồng cảm với người khác trong những hoàn cảnh, tình huống phù hợp với đạo đức cộng đồng. Và sự im lặng lúc này được coi là thái độ ứng xử văn minh. Nhưng chúng ta không thể không suy ngẫm về câu danh ngôn đại ý: Một vài kẻ lắm mồm không đáng sợ bằng số đông những người im lặng. Cái số đông những người im lặng này rất đáng sợ, bởi lẽ nó thể hiện một thái độ buông xuôi, bàng quan, né tránh, không chịu trách nhiệm trước cộng đồng, xã hội. Không ngẫu nhiên mà cách đây hơn 5 thế kỷ, nhà triết học nổi tiếng của nước Đức là Martin Luther (1483-1546) đã đưa ra triết lý: “Người ta không chỉ phải có trách nhiệm với những gì mình nói ra, mà phải có trách nhiệm những gì mình im lặng, không chịu nói ra”. Còn nhà dân chủ người Mỹ Martin Luther King (1929-1968) cũng từng nhận định: “Thế giới chịu nhiều đau khổ không chỉ do sự tàn bạo của những kẻ xấu mà còn do sự im lặng của những người tốt”.

Đối với cán bộ, Đảng viên, nếu thể hiện sự im lặng đến mức thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh thì lâu ngày sẽ tích tụ thành trơ lỳ cảm xúc, trơ lỳ thái độ và từ đó sẽ vô hình trung trở thành kẻ đồng lõa với cái xấu, dung túng cho cái sai và tiếp tay cho cái ác lộng hành. Khi cán bộ, Đảng viên không bày tỏ thái độ, hành động gì trước một sự việc đáng lẽ phải có thái độ phản ứng kịp thời, vì lợi ích chung, thì đó là biểu hiện của sự vô trách nhiệm với tập thể, tổ chức, cơ quan, đơn vị và hơn thế, vô trách nhiệm trước Đảng và nhân dân. Do đó, kiên quyết vạch trần, đấu tranh phòng, chống tình trạng số đông im lặng là một trong những việc làm cần thiết để góp phần xây dựng các tổ chức đảng trong sạch, vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức và đạo đức. Muốn phòng ngừa căn cơ được tình trạng này, cần tiếp tục thực hiện đồng bộ các giải pháp như: Giáo dục, rèn luyện nâng cao bản lĩnh chính trị, trách nhiệm công vụ cho cán bộ, Đảng viên; phát huy dân chủ trong đảng và trong xã hội; coi trọng văn hóa phản biện lành mạnh; thực thi chặt chẽ các quy định về kiểm soát quyền lực, nhất là kiểm soát quyền lực cá nhân người đứng đầu; tăng cường giám sát, kiểm tra và xử lý nghiêm minh các trường hợp vi phạm dân chủ, độc đoán, chuyên quyền...

 


Làm rõ đúng - sai, công khai hành xử



Đúng và sai, đồng nghĩa với tốt và xấu. Chỉ vỏn vẹn hai từ ấy thôi, mà trong cuộc sống đời thường biết bao nhiêu điều cần thiết phải đưa ra mổ xẻ, phân tích để làm cho ra nhẽ đâu là chân thật, đâu là dối trá.


Dư luận thời gian gần đây đặc biệt quan tâm và vô cùng phấn khởi trước thái độ không khoan nhượng của Đảng và Nhà nước ta về việc chống tham nhũng, lãng phí. So với trước đây, “Bao Công” thời nay xuất hiện ngày càng nhiều, đặc biệt là từ đầu nhiệm kỳ Đại hội XII của Đảng. Điều đó cho thấy, không có bao che, dung túng, không có vùng cấm, không có một sự “ưu ái” nào cho bất cứ ai. Nói cách khác là không có sự chống lưng, đỡ đầu nào đối với các hành vi vi phạm kỷ luật của Đảng, pháp luật của Nhà nước.

VIỆT NAM VÀ KHÁT VỌNG VƯƠN LÊN VỚI MỘT VỊ THẾ MỚI

 Như vậy là đất nước đã đi qua một năm vất vả, đầy khó khăn, đối diện nhiều thách thức, trong đó chủ yếu do đại dịch Covid-19 gây ra. Những thiệt hại là rất lớn, xảy đến với hầu hết ngành và lĩnh vực, đời sống của người dân bị ảnh hưởng trên diện rộng... Nhưng cũng ở thời điểm trước thềm Xuân Tân Sửu, chúng ta hoàn toàn có quyền tự hào, hãnh diện về những gì đã vượt qua và làm được bằng bản lĩnh và quyết tâm, là hành trang bước vào năm mới 2021 với niềm tin, sự đồng lòng và khát vọng lớn hơn.

Duy trì tốt vị thế “ngôi sao đang lên”
Năm 2020 vừa qua, dịch Covid-19 đã đẩy cộng đồng doanh nghiệp vào tình thế khó khăn, bất lợi chưa từng có bởi sự đứt quãng nguồn cung và thu hẹp về thị trường tiêu thụ; những ngành bị thiệt hại rất lớn là du lịch, hàng không, dệt may... Trước tình hình đó, Chính phủ, các bộ, ngành, địa phương đã vào cuộc, với tinh thần sâu sát, đồng hành cùng doanh nghiệp, vì người lao động.
Có thể nói, những gì có thể làm được, vận dụng được nhằm hỗ trợ doanh nghiệp đều đã được đưa ra bàn thảo trong các nghị trình của các cấp, ngành. Cứ thế, từng bước liên tục, các giải pháp từ cải cách thể chế đến giảm thiểu và rút ngắn thời gian thực hiện nghĩa vụ thuế, hải quan, giảm lãi suất, hoãn một số nghĩa vụ cho doanh nghiệp đã đến với các đơn vị sản xuất, kinh doanh. Đó cũng là sự hỗ trợ, góp phần giảm bớt khó khăn cho người lao động.
Trên thực tế, các doanh nghiệp cũng xác nhận chất lượng môi trường kinh doanh vẫn trên đà cải thiện trong khi Việt Nam duy trì tốt vị thế “ngôi sao đang lên” trong mắt đối tác, nhà đầu tư quốc tế. Nhiều tập đoàn, công ty lớn, tầm vóc thế giới đang tìm đến Việt Nam để hiện thực hóa giấc mơ kinh doanh, vì tiềm năng, nhất là quy mô thị trường cùng khả năng chống chịu của nền kinh tế trước những diễn biến bất lợi đã được khẳng định. Hơn 60% doanh nghiệp Nhật Bản tại Việt Nam xác nhận sẽ tiếp tục mở rộng quy mô hoạt động, trong khi giới đầu tư châu Âu như Đức, Pháp… hay Mỹ chung nhận định Việt Nam là điểm đến hấp dẫn cho việc dịch chuyển dòng vốn; dựa trên cơ sở có mức độ an toàn hơn hẳn so với các khu vực khác trong bối cảnh dịch Covid-19 tiếp tục hoành hành.
Năm 2020 còn đi vào lịch sử vì thành tích xuất khẩu ấn tượng, với tổng kim ngạch 281,5 tỷ USD và mức xuất siêu hơn 19,1 tỷ USD. Như vậy, nước ta lại ghi dấu ấn đậm nét khi đạt thặng dư lớn trong quan hệ giao thương quốc tế. Ngày càng nhiều con tôm, con cá, hạt gạo, quần áo, máy tính và điện thoại thông minh “Made in Vietnam” đã đến tay người tiêu dùng nước ngoài, kể cả những thị trường khó tính nhất như Mỹ, châu Âu, Nhật Bản...
“Thân thiện, an toàn và đầy tiềm năng” là cụm từ được giới đầu tư - kinh doanh nhắc nhiều lần về Việt Nam trong năm 2020 và điều đó thể hiện tầm vóc, uy tín của đất nước đang tiếp đà tăng tiến dù trong hoàn cảnh bất lợi. Điều này cũng được thể hiện qua những phát biểu ấn tượng của Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc về khát vọng một tương lai hùng cường của đất nước, đi lên từ tổng hòa các nguồn lực, tận dụng cơ hội cũng như đồng hành cùng làn sóng của cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư và chuyển đổi số toàn cầu; đặc biệt là cơ hội từ các hiệp định thương mại tự do mang lại.
Cụm từ “đổi mới thể chế kinh tế” luôn được nhắc đến, là yêu cầu và cũng để thúc giục các cấp, các ngành trong cả năm 2020, để hậu thuẫn cho phong trào khởi nghiệp trên diện rộng, làm bệ đỡ nuôi dưỡng khát vọng vươn lên, vươn xa của cộng đồng doanh nghiệp. Dù gặp khó khăn nhưng "bức tranh" doanh nghiệp vẫn sáng hơn qua từng tháng, từng quý khi cả nước đón nhận khoảng 135 nghìn doanh nghiệp đăng ký thành lập mới. Rõ ràng, chất lượng môi trường kinh doanh, hiệu quả của các giải pháp hỗ trợ doanh nghiệp đang đi vào cuộc sống, phát huy tác dụng. Thực tế trên cũng lý giải vì sao kết quả cải cách thể chế của hầu hết tỉnh, thành phố trong bảng xếp hạng năng lực cạnh tranh cấp tỉnh (PCI) gần đây đều có sự chuyển biến tích cực. Trong kết quả chung ấy, Hà Nội vẫn duy trì thứ hạng trong nhóm 10 địa phương dẫn đầu cả nước bên cạnh sự quyết tâm hỗ trợ doanh nghiệp hiệu quả, thiết thực hơn trong thời gian tới.
Sẵn sàng cùng bước vào chặng đường mới
Bắt nguồn từ sự đúng đắn trong điều hành, với những quyết sách phù hợp và kịp thời, Việt Nam đã duy trì tốt tốc độ tăng trưởng thông qua phục hồi kinh tế đều qua từng quý. Chủ trương kiên trì mục tiêu ổn định kinh tế vĩ mô, tập trung hỗ trợ doanh nghiệp từng bước mang lại kết quả đích thực và dư luận quốc tế đã phấn khích khi tiếp nhận thông tin Việt Nam trở thành nước hiếm hoi có thể duy trì mức tăng trưởng dương trong khi hầu hết phần còn lại của thế giới rơi vào cảnh suy giảm. Hơn thế, ngay đầu tháng cuối cùng của năm 2020, Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) đã đưa ra dự báo kinh tế Việt Nam sẽ tăng 2,3% thay vì 1,8% như dự đoán trước đó (thực tế, Việt Nam đạt
mức tăng trưởng GDP năm 2020 là 2,91%). Đây là điều thú vị khi một trong những tổ chức kinh tế hàng đầu công bố sự điều chỉnh ngoạn mục này, cho thấy sức vươn của nền kinh tế Việt Nam. Những yếu tố đầu vào được ADB viện dẫn là do Việt Nam tập trung đẩy mạnh đầu tư công, tiêu thụ trong nước cải thiện khá nhanh, xuất khẩu tốt... Đó cũng là những giải pháp mà Việt Nam đã làm khá thành công để bảo đảm “mục tiêu kép” vừa phòng, chống dịch vừa hỗ trợ doanh nghiệp phục hồi sản xuất, kinh doanh, duy trì đà tăng trưởng kinh tế, bảo đảm an sinh xã hội.
Những ngày cuối năm 2020 cho thấy tình hình đại dịch Covid-19 vẫn diễn biến phức tạp nhưng đã xuất hiện một số yếu tố quan trọng có thể mang lại sự lạc quan cho năm kế hoạch 2021. Đó là nhiều quốc gia triển khai tiêm vắc xin phòng Covid-19 cho người dân; một số khu vực, nền kinh tế lớn - đầu tàu của thế giới đều có kịch bản cho phục hồi và tăng trưởng; các gói hỗ trợ kinh tế và hướng vào doanh nghiệp sẽ được bung ra...
Trong bối cảnh đó, Việt Nam lại có cơ hội tái khẳng định vị thế là điểm đến cho đầu tư an toàn và thuận lợi nhờ môi trường kinh doanh được cải thiện liên tục theo hướng hội nhập và minh bạch; đơn giản hóa và thân thiện với doanh nghiệp. Đó là yếu tố cần và đủ, là bệ đỡ vững chắc để lan tỏa, phát huy những tiềm năng tổng hợp và cũng là cách triển khai thực hiện yêu cầu kêu gọi đầu tư phục vụ tăng trưởng.
Từ những gì đã đối diện, vượt qua, chúng ta đúc rút kinh nghiệm, củng cố niềm tin để đi tới ngày mai. Ngay thời điểm giã từ năm cũ, ta vẫn nghe tiếng máy âm vang trên công trường, nhiều dự án hạ tầng, khu du lịch tổng hợp đang hồi sinh và cả nước cũng tiếp tục đón nhận nhiều dự án mới triển khai để trở thành động lực bảo đảm quốc kế dân sinh trong tương lai gần.
Tin tưởng rằng, cùng với sự hỗ trợ của các cấp, các ngành, cộng đồng các doanh nghiệp sẽ tận dụng tốt cơ hội, vượt qua khó khăn, đẩy mạnh sản xuất, kinh doanh đóng góp tích cực vào sự tăng trưởng của đất nước. Năm mới Tân Sửu 2021 đang hiển hiện phía trước, với những vận hội mới. Việt Nam cùng thế giới xốc lại hành trang, nuôi dưỡng khát vọng, thể hiện bản lĩnh, sẵn sàng cùng nhau bước vào chặng đường mới với hy vọng mới.

LỜI HỨA KHÔNG THÀNH CỦA NGƯỜI LÍNH NGÃ XUỐNG Ở MẶT TRẬN HÀ TUYÊN

 "Hắn nói với mẹ, bao giờ về sẽ đóng cho mẹ một chiếc giường mô-đéc. Ăn Tết xong hắn đi mà không biết vợ vừa hoài thai...", người mẹ ứa nước mắt kể về đứa con trai đã nằm lại nơi biên giới phía Bắc.

85 tuổi, bà Nguyễn Thị Trung (xóm Hạ Khê, xã Hưng Tây, Hưng Nguyên, Nghệ An) vẫn nhớ như in về người con trai cả - liệt sĩ Hà Huy Danh (SN 1956).
19 tuổi, người anh của 7 đứa em lên đường nhập ngũ. Sau thời gian chiến đấu ở chiến trường Lào, anh Hà Huy Danh được đơn vị cử đi học. Năm 1979, anh Danh lập gia đình với chị Nguyễn Thị Hương (SN 1959). Chưa kịp có với nhau mặt con thì trước tình hình bành trướng của quân xâm lược Trung Quốc, đơn vị anh Danh lên đường tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Biền biệt mấy năm, đến Tết năm 1984, anh Danh được nghỉ phép về nhà. "Hắn về mang theo 1 bì gạo. Đó là cái Tết mà cả nhà không phải lo đói ăn", bà Trung nhớ lại.
Đó cũng là năm đầu tiên gia đình dựng được 1 căn nhà, dù nhỏ thôi nhưng không còn phải chịu cảnh mưa dột tứ mùa. Đứng trong căn nhà mới, anh ngắm nghía từng góc rồi nói: "Giờ mà có chiếc giường mô-đéc đặt vào đây thì hết ý mẹ nhỉ. Lần sau con về, con sẽ đóng cho mẹ một cái giường, để mẹ nằm cho thẳng lưng". Thời đó, chiếc giường mô-đéc là cả một gia tài.
Ăn Tết xong cũng là khi trả hết phép, anh Danh lại lên đường mà không hề biết người vợ đã hoài thai đứa con đầu lòng sau hơn 4 năm chờ đợi. "Hồi ấy làm gì đã có điện thoại, mệ Hương (bà Trung gọi con dâu cả của mình như thế) viết thư thông báo tin vui. Thằng Danh viết thư về dặn, nếu đẻ con trai thì đặt tên Biên, đẻ con gái thì đặt tên Thùy để kỷ niệm những năm tháng chiến đấu trên biên thùy", bà Trung kể.
Tháng 10/1984, cô bé Hà Thị Thùy cùng chiếc cằm chẻ giống bố như đúc chào đời trong vòng tay của mẹ và ông bà. Thời điểm đó, chiến sự trên tuyến biên giới phía Bắc đang diễn ra hết sức ác liệt. Những lá thư của anh Danh gửi về thưa dần rồi mất hút.
Đêm nằm mơ thấy người con trai cả về, mặc chiếc áo may ô, bà bảo con vào ăn cơm nhưng anh bảo "con phải đi đây mẹ ạ". Là người mẹ, bà Trung có những dự cảm không lành nhưng không dám nói với ai.
Từ đó chiều nào người mẹ cũng đi ra ngõ, ngóng ra đường, chờ hình ảnh đứa con khoác chiếc ba lô trở về. Nhưng hình ảnh ấy chẳng bao giờ trở thành hiện thực. Năm 1985, gia đình nhận được giấy báo tử từ đơn vị: Liệt sĩ Hà Huy Danh đã hi sinh trong cuộc chiến giữ chốt ở mặt trận Hà Tuyên.
Bà đau từng khúc ruột khi đứa con trai cả giỏi giang, hiền lành của mình đã không thể trở về. Nén nỗi đau vào trong, bà cố tỏ ra cứng cỏi, động viên con dâu gắng gượng để thay chồng nuôi con. Lần hồi trong khó khăn, thiếu thốn, người con dâu của bà ở vậy thờ chồng, nuôi con khôn lớn.
Bà cắt cho con dâu một mảnh vườn, dựng nhà gần mình để "có gì còn chạy qua, chạy lại". Nay cô cháu gái đã yên bề gia thất, có công việc ổn định ở Hà Nội, mấy năm nay, con dâu bà chuyển hẳn ra đó để tiện trông cháu.
"Năm mô mẹ con, bà cháu mệ Hương cũng về ăn Tết. Có nhà riêng đấy nhưng mẹ con hắn cứ ở bên này với bà. Chúng nó vừa đi lúc trưa cả đấy", bà Trung không giấu được niềm tự hào khi kể về người con dâu và đứa cháu nội của mình.
Thương con dâu, cháu nội bao nhiêu thì bà thương người con trai của mình bấy nhiêu. "Mỗi khi nhắc đến thằng Danh nước mắt lại ứa ra, nghĩ mà thương con đứt ruột. Hồi đó đói lắm, con ra đi bữa cơm cho no cũng không có mà ăn. Giờ gia đình mình no đủ cả rồi, các em thành đạt, không thiếu gì thì con không còn...", người mẹ ngậm ngùi lấy khăn lau nước mắt.
Anh không về, mẹ đau đớn, buồn thương suốt thời gian dài nhưng người mẹ ấy vẫn mạnh mẽ động viên những đứa con trai còn lại lên đường thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc. Tiếp bước anh trai, 5 người em của liệt sĩ Hà Huy Danh đều kinh qua thời gian công tác ở trong quân đội, nhiều người gắn bó cả cuộc đời với nghiệp quân ngũ.
Mẹ bảo, ai cũng sợ mất mát, ai cũng sợ hi sinh thì làm gì có hòa bình, độc lập hôm nay. Mất đi đứa con trai yêu quý, mẹ đau lắm nhưng mẹ cũng tự hào bởi trên dải đất biên cương bình yên của Tổ quốc có một phần máu xương của con trai mẹ...

LỜI BÁC HỒ DẠY NGÀY 18/02

 “Các cô, các chú phải trau dồi cả đức cả tài, không có đức thì vô dụng, không có tài thì làm gì cũng khó”

Là căn dặn của Chủ tịch Hồ với các sinh viên khi Người đến thăm khu Việt Nam học xá, trong bối cảnh sau thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, miền Bắc bước vào giai đoạn xây dựng chủ nghĩa xã hội, kiết thiết nước nhà, là hậu phương vững chắc cho chiến trường miền Nam chống đế quốc Mỹ xâm lược.
Lời căn dặn trên không chỉ khẳng định giá trị cơ bản của một con người là tài và đức mà còn đòi hỏi mỗi sinh viên Việt Nam, chủ nhân tương lai của nước nhà phải trau dồi cả đức, cả tài; phải nhận thức sâu sắc mối quan hệ hữu cơ giữa đức và tài. Đức chính là đạo đức, là tư cách tác phong, là lòng nhiệt tình, là những khát vọng chân thiện, mỹ… Tài chính là tài năng, là kiến thức, là hiểu biết, là kỹ năng, kỹ xảo, là kinh nghiệm sống để con người có thể hoàn thành công việc của mình một cách tốt nhất, đặc biệt là trong những hoàn cảnh khó khăn, những tình huống phức tạp. Tài và đức là những phạm trù khác nhau nhưng gắn bó chặt chẽ không thể tách rời. Đức và tài bổ sung, hỗ trợ cho nhau để con người trở thành toàn diện, đạt hiệu quả cao trong quá trình làm việc và cống hiến. Đức được coi là hàng đầu, là cái gốc của người cách mạng. Chính vì thế, thiếu đức con người trở thành vô dụng, thiếu tài người ta làm việc gì cũng khó. Cách nói của Bác rất giản dị và cụ thể, giúp ta nhận thức đúng đắn hơn về vai trò quan trọng của đức, của tài trong phẩm chất, năng lực của mỗi con người. Lời căn dặn ấy, chính là động lực mạnh mẽ thôi thúc các sinh viên Việt Nam không ngừng phấn đấu vươn lên rèn đức, luyện tài, vì ngày mai lập nghiệp, góp sức kiến thiết nước nhà, xây dựng miền Bắc xã hội chủ nghĩa, đấu tranh giải phóng miền Nam thống nhất Tổ quốc.
Hiện nay, tình hình thế giới, khu vực và trong nước tuy có nhiều thuận lợi, nhưng khó khăn, thách thức luôn đặt ra với sự nghiệp đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Lời căn dặn: “Các cô, các chú phải trau dồi cả đức cả tài, không có đức thì vô dụng, không có tài thì làm gì cũng khó” vẫn còn giữ nguyên giá trị không chỉ với các sinh viên Việt Nam mà còn có ý nghĩa sâu sắc đối với mỗi quân nhân trong quân đội. Thấm nhuần sâu sắc lời dạy của Người, mỗi quân nhân trong Quân đội nhân dân Việt Nam luôn phát huy bản chất “Bộ đội Cụ Hồ” tích cực học tập, rèn luyện cả đức và tài; tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng; chấp hành nghiêm đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, kỷ luật quân đội; xây dựng bản lĩnh chính trị vững vàng, kiên định, rèn luyện phẩm chất đạo đức, lối sống; không ngừng nâng cao trình độ, năng lực, phương pháp tác phong công tác; nâng cao chất lượng huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, làm chủ vũ khí trang bị, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao, góp phần xây dựng Quân đội nhân dân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa trong tình hình mới.