Thứ Tư, 25 tháng 3, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: 🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳HƠN CẢ MỘT TƯỢNG ĐÀI🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳

     Về quê hương địa đạo Củ Chi, ghé vào xã Phước Hiệp, thăm Nhà tưởng niệm Bà mẹ Việt Nam anh hùng - Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Rành. Người dân quanh vùng thường gọi má bằng những cái tên thân thương: “Má Tám Rành”, “Bà mẹ Củ Chi”, “Bà mẹ Đất thép”, “Bà má Dũng sĩ”. Ngoài ra, do ghiền trầu từ thời trẻ, nên má còn được gọi là “Má Tám Trầu”.
Tuổi thơ nhọc nhằn!
Cô bé Rành chào đời năm 1900 trong một gia đình nông dân nghèo, sẵn có truyền thống yêu nước ở ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Hóc Môn, tỉnh Gia Định (nay thuộc huyện Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh). Bấy giờ, ở Nam kỳ, hội kín phát triển mạnh, đặc biệt là phong trào “Thiên Địa hội” của Phan Xích Long nổ ra tại Sài Gòn đã có tác động mạnh mẽ đến các tầng lớp nhân dân. Năm 1913, người cha của Rành bị thực dân Pháp bắt vì tội “làm quốc sự”, bị đày ra Côn Đảo và biệt tích. Nhà chỉ có hai anh em, quá nghèo và cực khổ, nên người anh của Rành đi ở trừ nợ từ trước. Ngày ngày, Rành đi mò tôm, xúc cá, mang ra chợ kiếm cái đắp đổi qua ngày. Nỗi đau mất cha còn chưa kịp nguôi ngoai, thì người mẹ đột ngột qua đời. Với món nợ truyền kiếp, nhưng “gia sản” chỉ có căn lều rách te tua như lều vịt, nên dù mới 14 tuổi, Rành bị tay xã trưởng cho người lôi về nhà hắn. Quãng đời đi ở đợ làm công, đói rách, cơ cực không sao kể xiết. Nhưng cô bé Rành cứ thế vụt lớn lên thành một thiếu nữ biết tự trọng, giàu tình cảm và cứng cỏi.
Mười tám tuổi, Rành gặp anh hương sư Nguyễn Văn Cầm (Tám Cầm), quê ở ấp Bàu Công, xã Tân Mỹ, huyện Đức Hòa, Long An, về dạy học trong vùng. Rồi họ nên vợ, nên chồng. Hai năm sau, tại ấp Trại Đèn, đứa con trai đầu lòng chào đời. Rồi anh Tám được cử về miền Tây trông coi một ngôi trường vừa mới mở. Tại đây, Tám Cầm gặp được những người cùng chung chí hướng, yêu nước, ghét Tây.
Dâng hiến cho cách mạng và kháng chiến
Trong vòng 22 năm (1920-1942), má Nguyễn Thị Rành sinh hạ 10 người con, 8 trai, 2 gái. Năm 1941, thầy giáo Cầm quyết định nghỉ dạy để có điều kiện hoạt động cách mạng, tham gia Việt Minh. Vợ chồng má luôn giáo dưỡng con cái biết sống tử tế, giàu tình thương và có nghĩa khí; anh chị làm gương cho em út. Cách mạng Tháng Tám 1945 thành công, thực dân Pháp trở lại gấy hấn, đánh chiếm Sài Gòn, rồi mở rộng ra toàn xứ Nam bộ. Nguyễn Văn Dúng, người con lớn đã giấu cha mẹ gia nhập bộ đội, anh được phân công làm Xã đội trưởng xã Phước Hiệp. Má nói với đàn con: Đứa nào lớ quớ theo giặc, tao chém! Năm 1947, má Tám Rành tham gia Hội Phụ nữ Cứu quốc xã. Trong lúc chỉ huy anh em đánh bọc hậu một đơn vị địch, anh Hai Dúng hy sinh, để lại người vợ trẻ và đứa con trai. Thương con đứt ruột, má xót xa cho con dâu còn quá trẻ và đứa cháu đích tôn thơ dại. Nhưng không gì cản được các con của má lần lượt nối tiếp nhau cầm súng đánh giặc. Năm 1954, má Nguyễn Thị Rành làm Hội trưởng Hội Mẹ chiến sĩ và là Chính trị viên Xã đội Phước Hiệp. Những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Pháp, vợ chồng má nhận thêm một tin xé ruột: người con thứ 2 là Nguyễn Văn Sóc, tiểu đội trưởng đặc công hy sinh tại Long An.
Trong thời kỳ đen tối của cách mạng miền Nam, Củ Chi là một trong những nơi bị địch đàn áp khốc liệt, nhất là sau khi có đạo luật phát xít 10/59, Ngô Đình Diệm lê máy chém đi khắp miền Nam. Ngoài việc tham gia “đội quân tóc dài”, đấu tranh trực diện với địch, má Tám còn đào hầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho du kích… Địch bắt nhốt má nửa tháng trời tại đồn quận lỵ Củ Chi, để hòng dụ Nguyễn Văn Vé người con thứ 4 ra hồi chánh. Và thêm một khúc ruột của má bị cắt lìa, chiến sĩ du kích Năm Vé anh dũng hy sinh. Nuốt nước mắt vào trong, vợ chồng má kêu cả đàn con đến trước thi hài của Năm Vé và nói như dao chém đá: “Mấy đứa bây coi gương của anh Hai, anh Ba, thằng Năm. Coi đó mà trả thù cho tụi nó!”. Cuối năm 1960, Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ra đời, gần giáp Tết, má Tám Rành cùng một số người trong Hội Mẹ chiến sĩ được mời dự hội nghị do Huyện ủy Củ Chi tổ chức bên bờ sông Vàm Cỏ Đông. Ngắm lá cờ nửa đỏ nửa xanh, lòng má bừng lên một tinh thần mới!
Năm 1965, Mỹ đổ quân vào miền Nam Việt Nam. Cùng với việc xây dựng căn cứ Đồng Dù, địch tăng cường chà xát, biến Củ Chi thành vùng trắng, bình địa. Sau khi bẻ gãy 2 trận càn với quy mô cực lớn là Crimp (Cái bẫy) và Cedar Falls “bóc vỏ trái đất”, tại Đại hội Anh hùng chiến sĩ thi đua toàn Miền lần thứ 2 (tháng 9/1967), Củ Chi được tặng danh hiệu “Đất thép Thành đồng”. Cùng trong năm này, má Rành ba lần nhận tin dữ. Chiến sĩ Nguyễn Văn Hè, người con thứ 5 bị địch khui hầm, trúng đạn chỉ cách nhà mẹ chừng vài trăm thước. Tiếp đến, đứa cháu nội Nguyễn Văn Rưng (con anh Hai Dúng), tiểu đội phó đặc công, hy sinh. Người con thứ 8, Nguyễn Văn Nâng, Xã đội trưởng Phước Hiệp bị pháo địch dập trúng. Là chính trị viên xã đội, má nuốt nước mắt, cắn chặt môi, nén lòng để giữ vững tinh thần cho các chiến sĩ du kích tiếp tục chiến đấu.
Tết Mậu Thân 1968, ông giáo Tám đau yếu phải về quê nội dưỡng bệnh. Một mình má Tám sửa soạn ban thờ cúng gia tiên. Trước 5 bát nhang, má lầm rầm khấn: Các con sống làm chiến sĩ, chết anh hùng vì dân vì nước, ráng phù hộ cho anh em đánh giặc. Rồi má lấy chéo khăn rằn chấm nước mắt… Ra giêng, má Tám Rành đứt đoạn thêm hai khúc ruột nữa. Chiến sĩ Nguyễn Văn Sướng, con thứ 7, vừa ngã xuống; tiếp đến Nguyễn Văn Huội, con thứ 6 hy sinh trong trận nhổ đồn địch ở An Nhơn Tây. Nhận tin dữ, má ôm con dâu và đứa cháu nội (con Bảy Huội) vào lòng, ngỡ mình không sống nổi. Bọn ác ôn đưa má Tám về đồn, giở trò dọa dẫm đủ đường, suốt tuần lễ, má không ăn, chỉ nhai trầu, uống nước cầm hơi. Cuối cùng chúng đành chào thua và thả bà Tám Trầu “cứng cổ”. Huyện ủy, Huyện đội Củ Chi lo cho sự an nguy của má Tám, nhưng má không chịu. Má nói với anh em, tụi bây báo với cấp trên, Tám Rành này còn giọt máu cuối cùng vẫn một lòng một dạ với cách mạng!
Đầu năm 1969, trong một trận đột nhập căn cứ địch, quân ta diệt nhiều tên. Khi đơn vị lui quân, chiến sĩ Nguyễn Văn Luông, người trai út của má Rành ở lại cản hậu và trúng đạn. Trước tột cùng nỗi đau, cả 8 người con trai cùng đứa cháu đích tôn hy sinh, năm sau, ông giáo Tám Cầm về với ông bà tổ tiên. Năm 1970, thêm đứa cháu ngoại là chiến sĩ Huỳnh Văn Cường, con chị Nguyễn Thị Săng (con thứ 3 của má), hy sinh tại Mộc Hóa, Long An.
Dường như má Rành đã khô kiệt nước mắt. Con người má quánh đặc nỗi đau. Nhưng không chỉ lao vào hoạt động, má như cây cột trụ làm chỗ dựa vững chắc cho con dâu, con gái kiên cường sống. Ngày 29/4/1975, từ sáng sớm má Tám đã xuống đường. Má treo cờ đỏ sao vàng lên ngọn cây điệp ở đầu ấp Phước Hòa, xã Phước Hiệp, mở màn cho cuộc nổi dậy giành chính quyền của nhân dân xã nhà.
Tượng đài bất tử
Ngày 6/11/1978, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ký quyết định tuyên dương danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho đồng chí Nguyễn Thị Rành, vì đã “làm được nhiều thành tích đặc biệt xuất sắc về chiến đấu và phục vụ chiến đấu, góp phần cùng toàn dân đưa sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ cứu nước đến thắng lợi hoàn toàn”. Ngày 26/1/1979, má Tám Rành qua đời. Năm 1983, vợ chồng má được truy tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất. Đến năm 1994, má Rành được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, vì có 8 người con và 2 cháu nội, ngoại hy sinh cho Tổ quốc. Để ghi nhớ công ơn của “Bà mẹ Đất thép”, Ủy ban nhân dân Thành phố quyết định chọn con đường đẹp nhất Củ Chi mang tên Nguyễn Thị Rành. Đường dài gần 20km, từ ngã rẽ quốc lộ 22 thuộc ấp Bàu Đưng, xã Tân An Hội, kéo qua Trung Lập Hạ, Nhuận Đức, An Nhơn Tây và kết thúc tại điểm đầu tỉnh lộ 8, xã Phú Mỹ Hưng. Trên con đường này, có một trạm y tế mang tên má Tám.
Đại hội đại biểu Phụ nữ Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ IX (2011-2016) ra nghị quyết chọn công trình Nhà tưởng niệm Bà mẹ Việt Nam anh hùng - Anh hùng LLVTND Nguyễn Thị Rành là 1 trong 6 công trình trọng điểm của nhiệm kỳ 2011-2016. Công trình được khởi công từ tháng 7/2012 và khánh thành cuối tháng 1/2013 trên nền nhà cũ của má. Giai đoạn 2 mở rộng được hoàn thành vào tháng 10/2016, với tổng diện tích 5.609 m2. Kinh phí xây dựng do cán bộ, hội viên Hội Liên hiệp Phụ nữ 24 quận, huyện, các đơn vị và Mạnh thường quân đóng góp. Bên trong nhà có phù điêu chân dung má Tám Rành. Phía trên bàn thờ là ảnh Bác Hồ với câu nói của Người: “Nhân dân ta rất biết ơn các bà mẹ hai miền Nam - Bắc đã sinh đẻ và nuôi dạy những thế hệ anh hùng của nước ta”. Tiếp đến là bài vị thờ chồng má, cùng 8 con trai, 2 cháu liệt sĩ. Phía trước trang thờ, trên hai cột được chạm khắc cặp câu đối: “Trước sau một dạ anh hùng, quê nghèo đất thép; Con cháu mười người Liệt sĩ, tay trắng lòng son”. Gia tài của “Bà mẹ Củ Chi” được lồng trong tủ kính là 5 cái chén đĩa, 1 cây đèn bão, 1 cái cối giã trầu bằng đồng bé tẹo và một xấp dày giấy báo tử… Chỉ vậy thôi, nhưng dân tộc này, đất nước này sẽ trường tồn mãi mãi bởi những người mẹ như má Nguyễn Thị Rành. Mất con nhưng còn nước! Đức hy sinh của má Tám Rành không gì sánh nổi, vâng, có lẽ nó còn hơn cả một tượng đài...!
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: BÍ MẬT SAU NHỮNG VỤ “BẮT CÓC CUNG NỮ” CỦA VUA THÀNH THÁI

     Vua Thành Thái từng âm thầm xây dựng một đội nữ binh núp bóng cung nữ với mưu đồ chống thực dân Pháp. Tuy nhiên, lý do vì sao nhà vua lại chọn “nữ binh” thay vì “nam binh” thì không phải ai cũng biết.

Cuốn “Chuyện tình vua chúa hoàng tộc Việt Nam” có viết: “Lợi dụng cái yếu của xã hội trọng nam khinh nữ, khi người ta ít chú ý đến võ lực của nữ, mà trong tam cung lục viện, số nữ lại đông nhất vì triều đình có quyền tuyển nữ. Vậy nên Thành Thái nghĩ đến việc dùng lực lượng phái đẹp chống Pháp, giành độc lập”.

Để che mắt kẻ thù, ông đóng vai vị vua hám sắc, cho cận vệ dàn cảnh “bắt cóc” các thiếu nữ từ những vùng lân cận, đưa vào cung cấm.

Mỗi đội quân gồm 50 người, sau khi huấn luyện thuần thục sẽ được bí mật trả về địa phương chờ ngày khởi sự, nhường chỗ cho đợt tuyển quân mới.

Để đảm bảo kinh phí và giữ bí mật, nhà vua còn cho các nữ binh dệt vải và tổ chức phiên chợ ngay trong Đại Nội. Đồng thời, ông cũng phối hợp với họa sĩ Lê Văn Miến, nghiên cứu và đúc vũ khí cho lực lượng này.

Khi kế hoạch đang tiến triển thuận lợi với 4 đội quân (khoảng 200 người) thì sự việc bị bại lộ do sự phản bội của một số đại thần.

Trước sức ép của Khâm sứ Pháp Levécque, vua Thành Thái buộc phải giả điên, xé bản vẽ vũ khí để bảo vệ thuộc hạ.

Chính quyền thực dân nhân cơ hội này ép ông thoái vị, đồng thời ra điều kiện: nếu muốn giữ ngai vàng phải ký vào giấy xin lỗi và công khai thú nhận mưu đồ chống đối trước quốc dân.

Nhưng thay vì nghe lời chúng, Thành Thái đã ném thẳng tờ tuyên cáo thảo sẵn ấy xuống đất và chấp nhận kiếp lưu đày để giữ trọn lòng yêu nước.

Dẫu đội nữ binh chưa có cơ hội thực chiến, lịch sử vẫn ghi nhận hình tượng một vị vua khí tiết, luôn sục sôi tinh thần chống Pháp, quyết không cúi đầu làm bù nhìn mất nước./.
QV-ST!

TIỆC BUFFET LỊCH SỬ "YÊU NƯỚC CHỨ KHÔNG YÊU ĐẢNG" - MỜI CHỌN MÓN!

     Qua nay kẻ hèn này có lên 02 bài viết bóc tách cái bản chất thật sự của luận điệu "Yêu nước chứ không yêu Đảng", phần đông đều tán đồng ủng hộ, nhưng đâu đó vẫn nhiều ý kiến vẫn còn chấp niệm với quan điểm nhất quyết là thời nay có thể yêu nước chứ không cần thiết phải yêu Đảng. Với đủ mọi loại lý lẽ từ chửi cùn đến dùng AI phân tích máy móc logic hình thức về một vấn đề khoa học chính trị vốn phức tạp với hệ thống lý luận và bối cảnh lịch sử - cụ thể của nó. Tôi cũng không lấy làm phiền lòng vì chuyện đó vì hệ quy chiếu và xuất phát điểm nhận thức của mỗi người mỗi khác.

Cơ mà sáng nay tôi lại thấy phơi phới trong bụng vì hôm qua sau buổi giảng, tui nghe loáng thoáng các bạn sinh viên khen thầy giảng hay lại còn đẹp trai, hẹ hẹ, gì chứ được khen là tui khoái lắm. Nên hôm nay tôi rộng lượng chiêu đãi các bạn "yêu Tổ quốc 4000 năm chứ không nhất thiết phải yêu chế độ" một bữa buffet lịch sử, vừa để ôn bài vừa cho các bạn tha hồ lựa chọn.

Thế này đi, coi như là tôi đồng ý với các bạn quan điểm đó. Nhưng mà, yêu thì phải có đối tượng, không thể yêu một thứ vô hình hài. Để chiều lòng cái sự "tỉnh táo" ấy, chúng ta hãy cùng thực hiện một chuyến du hành ngược dòng thời gian, đi tìm xem trong suốt chiều dài lịch sử, có cái "Việt Nam" nào phù hợp với gu thẩm mỹ chính trị đứng ngoài hệ điều hành của các bạn hay không nhé. Món ngon ở cuối!

Let's go!!!

🍗 Trạm dừng chân thứ nhất: Thời kỳ hoang sơ "ăn lông ở lỗ".
Nếu bạn ghét sự quản lý của chính quyền, ghét mọi hệ thống tổ chức, thì có lẽ thời Cộng sản nguyên thủy là thiên đường. Ở đây không có Đảng, không có Nhà nước, không có pháp luật. Bạn được tự do tuyệt đối trong hang đá, sáng đi săn bắn hái lượm, chiều chạy trốn thú dữ. Tuy nhiên, có một vấn đề nhỏ: lúc này chưa hề có khái niệm “quốc gia” hay “biên giới”. Bạn chỉ là một sinh vật đang tìm cách sinh tồn đơn thuần. Yêu nước kiểu gì khi thực thể “Nước” còn chưa hình thành?

Nhưng nếu bạn bảo thời này thiếu tiện nghi và "mọi rợ" quá, mà vẫn khao khát cái tự do tuyệt đối ấy, thì mời bạn hướng đến chế độ Cộng sản chủ nghĩa – giai đoạn phát triển cao nhất của xã hội loài người, nơi "làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu". Ơ, nhưng tới đây thì có gì đó hơi "cấn". Chẳng phải các bạn đang phủ định Đảng Cộng sản sao? Nếu đã không thích Đảng, thì cái xã hội đích thực mà Đảng hướng tới chắc các bạn cũng chẳng mong chờ gì mấy. Vậy là loại ngay giả thuyết đầu tiên.

🍉 Trạm 2: Thời Văn Lang – Âu Lạc.
Nhà nước sơ khai đã xuất hiện, không có Đảng, chỉ có Vua Hùng và các Lạc hầu, Lạc tướng. Thế nhưng, thực tế là diện tích đất nước bấy giờ bé tẹo, rừng thiêng nước độc chiếm đến 90%. Bạn lỡ miệng phê bình triều đình một câu như Mai An Tiêm là lập tức bị tống ra đảo hoang tự trồng dưa hấu ngay, chẳng có cơ hội nào để đòi dân chủ hay nhân quyền. Chưa kể các bộ tộc lân bang cứ dăm bữa nửa tháng lại xách gậy gộc qua "hỏi thăm" nhau. Muốn yêu cái dải đất hình chữ S toàn vẹn như bây giờ ư? Mơ đi, vì lúc đó phương Nam vẫn còn là rừng rậm chưa khai phá và quốc gia thì quá đỗi mong manh.

⛓️ Trạm 3: Ngàn năm Bắc thuộc.
Đây là giai đoạn "không có Đảng" dài nhất lịch sử. Nhiều bạn bảo không cần thể chế độc lập, chỉ cần "yêu dân tộc" là được, vậy mời bạn về đây. Thực tế là buổi sáng bạn phải lặn xuống biển mò ngọc trai trong cảnh xiềng xích, chiều lên rừng săn voi lấy ngà cống nạp cho thiên triều. Phản kháng ư? Nó dìm cho trong bể máu ngay lập tức. Bạn có muốn yêu một cái Việt Nam thân phận nô lệ, đến cái tên nước còn bị xóa sổ để thay bằng "An Nam đô hộ phủ"? Chắc chắn là không "chill" chút nào rồi.

⚔️ Trạm 4: Thời kỳ phong kiến độc lập tự chủ.
Hẳn nhiều người sẽ reo lên: “Đây rồi, yêu nước thời này là chuẩn nhất!”. Cả nghìn năm xưng Vương xưng Đế, đánh thắng ngoại xâm thần thánh với những chiến công lẫy lừng: Ngô Quyền đại phá quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, Lý Thường Kiệt với bản tuyên ngôn "Nam quốc sơn hà", Trần Hưng Đạo ba lần đại thắng quân Mông Nguyên rung chuyển thế giới, hay Quang Trung đại phá quân Thanh thần tốc. Thời đại ấy để lại cho chúng ta di sản văn hóa đồ sộ, lòng tự tôn dân tộc và tinh thần bất khuất.
Nhưng phải nói thật: yêu nước thời này gắn chặt với ý niệm “Trung quân”. Vua là đại diện duy nhất của quốc gia. Thử bảo yêu nước mà không trung với vua, ghét triều đình xem? Nhẹ thì chém đầu thị chúng, còn phần đông là tru di cửu tộc, gia phả về zero ngay lập tức. Lúc này không có khái niệm “công dân” như bây giờ, chỉ có “con dân”, láo nháo đòi dân chủ quan phủ lại cho 100 trượng hoặc bêu đầu cổng thành ngay.

Và cũng phải nhìn thẳng sự thật: thời phong kiến không phải lúc nào cũng “thịnh trị”. Lúc yên ổn thì cũng có lúc loạn lạc kinh hoàng như Loạn 12 sứ quân, Nam – Bắc triều, Trịnh – Nguyễn phân tranh khiến dân lành lầm than. Chưa kể những ông vua bán nước, vì ngai vàng mà sẵn sàng khom lưng quỳ gối trước lân bang, "cõng rắn cắn gà nhà", "rước voi giày mả tổ" khiến dấy động can qua, dân đen bị lắm phen bị “nướng trên ngọn lửa hung tàn”.

Tuy nhiên, tinh thần dân tộc quật cường, ý chí chống ngoại xâm, văn hóa đoàn kết, nghĩa tình tích lũy nghìn năm ấy lại chính là những giá trị được kế thừa mạnh mẽ nhất dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chẳng phải Đảng chính là người tiếp nối xuất sắc nhất cái hào khí đó để đưa dân tộc vượt qua những cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc xâm lược hay sao? Nếu bạn nói bạn yêu cái “tinh thần dân tộc” được trao truyền qua nhiều đời ấy, mà lại phủ nhận tổ chức đang kế thừa và phát triển nó hiệu quả nhất trong thực tế thì thật có vấn đề về tư duy và tình cảm.

🗼 Trạm 5: Thời Pháp thuộc.
Mọi chuyện còn khó nói hơn nữa, bởi vì... không có nước để mà yêu. Việt Nam bị xóa tên trên bản đồ, bị chia làm ba kỳ hòng "chia để trị". Người dân làm phu phen, đồn điền, hóa thân vào đất nước trên những gốc cao su, hầm mỏ, sống và ch.ết đều khổ hơn súc vật. Phản kháng thì bị dìm trong máu. Yêu nước thời này là yêu trong đau khổ, bế tắc. Còn nếu sống “ổn” thời đó, thường chỉ có một kiểu: làm tay sai, mật thám, chỉ điểm cho Tây. Mà cái hạng đó bảo “tôi yêu nước”... nghe nó khập khiễng đến buồn cười.

Rồi lịch sử chuyển bước. Một lực lượng xuất hiện, tập hợp nhân dân giành lại độc lập, thống nhất đất nước. Lần đầu dân ta được đi bầu cử, được thực hiện quyền dân chủ, biết con chữ thay vì rượu cồn, thuốc phiện. Hỏi người dân thích đất nước thời nào hơn, lịch sử đã trả lời hộ bạn rồi.

🇻🇳 Trạm 6: Đến đây, bạn lại nói: “Ừ, tôi vẫn yêu nước. Nhưng tôi không yêu Đảng.”
Thế thì thử nhìn một phương án khác: miền Nam trước 1975. Ở đó có chế độ khác, có đảng khác. Nhưng đổi lại là gì? Là lệ thuộc viện trợ Mỹ, đảo chính liên miên, chiến tranh kéo dài, dồn dân vào ấp chiến lược, thảm sát và bất ổn. Nếu người dân thực sự “yêu” cái chế độ đó, thì đã không có địa đạo Củ Chi, không có Mặt trận Giải phóng, không có hàng triệu người đứng lên đánh đổi mạng sống để xóa bỏ nó. 

Nếu không có Đảng Cộng sản đánh đuổi Pháp, buộc các nước phải ký Hiệp định Geneva thì cũng chẳng bao giờ có cái chính quyền bù nhìn do Mỹ dựng nên để bạn ngồi đó mà hoài niệm. Vậy cái “nước” mà bạn muốn yêu ở đó - có thật sự được chính người dân thời đó yêu không? Hay chỉ là sự hoài niệm của một số ít người ăn trên ngồi chốc trên nỗi đau đồng bào?

🛑 Trạm 7: Đi một vòng quá khứ, có vẻ… không có đáp án nào trọn vẹn. Thế thì quay về hiện tại.
Bạn nói yêu nước Việt Nam hôm nay, nhưng không yêu Đảng. Vậy bạn đang kỳ vọng cái gì? Một tương lai khác? Chắc là thích đa nguyên đa đảng đúng không? Nghe có vẻ hấp dẫn đấy... nhưng đặt vào thực tế Việt Nam - một đất nước địa chính trị nhạy cảm, trải dài từ bắc xuống nam, hẹp về chiều rộng, từng có lịch sử bị chia cắt bới thực dân mà đa đảng thì chắc chắn sẽ phân hóa: miền Bắc một đảng, miền Trung một đảng, miền Nam một đảng. Nước lớn nhảy vào thao túng, ông lớn phía Bắc kiểm soát phía này, tư bản phương Tây thâu tóm phía nọ, thậm chí dựng lên những nhà nước tự trị để dễ bề chia cắt. Đất nước lại rơi vào cảnh chia năm xẻ bảy, phe phái bắn giết lẫn nhau, bạn làm gì còn "đất nước chữ S toàn vẹn" để mà yêu.

Còn nếu là một đảng khác nắm quyền mà vẫn giữ đúng chính sách độc lập, tự chủ và bảo vệ dân nghèo như hiện nay - thì đó chính là Đảng Cộng sản rồi, chỉ khác cái tên thôi. Còn nếu đảng đó chọn hướng khác, ví dụ một chế độ Cộng hòa nghiêng hẳn về một phe để "chọn bên", hãy nhìn gương Ukraine bài Nga để nghiêng về phương Tây rồi bây giờ tan hoang như thế nào.

Từ bỏ sự ổn định hiện có, từ bỏ một cơ đồ đã phải đổi bằng bao máu xương và nước mắt của cha ông để xây dựng hòng đổi lấy một cái "mơ hồ bất định", liệu đó có gọi là khôn ngoan? Hay nói thẳng ra đó là sự ngu dốt, là tội nhân thiên cổ! Lịch sử dân tộc không phải là một "phép thử" để sai thì xóa game làm lại. Cái giá phải trả là sự lầm than của hàng triệu con người và tương lai của cả dân tộc đấy, đừng đùa!!!

Cuối cùng, nếu tất cả các món trên bạn đều không yêu thì chắc bạn chỉ yêu nước Mỹ? Ơ nhưng mà ở Mỹ mà yêu nước thì lại càng phải yêu đảng đó thôi. Không yêu sao bầu cho Dân chủ hay Cộng hòa? Rồi vì ủng hộ đảng này ghét đảng kia mà chửi nhau, mạt sát, biểu tình phản đối nhau như dân chợ búa. Không yêu sao lại có cả bài hát “Hãy bầu cho Tổng thống Trump”? Ở đâu cũng thế, muốn yêu nước thì phải gắn liền với cái thể chế đang vận hành quốc gia đó.

Sau cùng loạt bài này nên kết lại ở đây, ai hiểu cũng đã hiểu, ai không hiểu cũng cố mà vừa tức vừa hiểu đi. 3 bài có lẽ đủ để chỉ mặt, gọi tên thực chất của những luận điệu “yêu nước nhưng không yêu Đảng”. Đừng tưởng mình "tư duy độc lập", đó thực chất là chiêu bài tâm lý chiến núp bóng hòng chia rẽ dân tộc. Những kẻ rêu rao câu này hoặc là mù quáng, ngu dốt hoặc có tâm địa xấu xa, xảo trá muốn biến đất nước thành một cơ thể không có bộ não lãnh đạo để dễ bề thao túng.

Yêu nước chân chính là phải tỉnh, phải trân trọng những gì đang có và vững tin vào con đường mình đang đi. Đừng để đến lúc mất nước rồi mới ngồi đó mà hối hận, lúc đó thì...cái nịt cũng không có mà yêu!

Như mọi khi, thấy hay thì đọc không like cũng được nhưng copy bê đi chỗ khác ghi nguồn giúp mình nhé. Không làm bị trĩ ráng chịu!
QV-ST!

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2026

BẠN CÓ BIẾT: BAO NHIÊU SẢN PHẨM VIỆT NAM RA ĐỜI LÀ BẤY NHIÊU SỰ HẸP HÒI NÉM ĐÁ CỦA KHÔNG ÍT NGƯỜI VIỆT?

     Bkav sau khi ra mắt Bphone đã bị soi mói từng chân lông kẽ tóc theo kiểu “bới lông tìm vết” để tìm cho ra những “khuyết tật” của nó, bị cư dân mạng vùi dập không thương tiếc, chê bai chất lượng sản phẩm đủ điều; hay thời điểm VinFast ra mắt 2 mẫu xe đầu tiên, không ít người dè bỉu cho rằng “chẳng ai dại gì đi chọn xe Việt Nam. Làm sao chọi lại được với Toyota, BMW”…

Liệu có ở một đất nước nào khác mà một sản phẩm do người nước đó làm ra lại bị chính những người dân nước mình vùi dập lên bờ xuống ruộng như vậy hay không? 

Nhìn lại đất nước mình nghĩ mà buồn. Đặt chân tới Hàn Quốc, đâu đâu cũng thấy hình ảnh của Samsung, Huyndai; tất cả phim Hàn Quốc chúng ta xem từ nhân vật giàu có đến nghèo khó đều dùng sản phẩm của nước họ; Nhật Bản thì những chiếc ô tô Toyota, Honda chạy đầy đường, người dân dùng hàng điện tử Sony do chính họ sản xuất, làm ra. Hãy nhìn đất nước người ta mà xem, mỗi cá nhân chịu thiệt thòi một chút thì đã sao nào?

Muốn trở thành một dân tộc lớn thì mỗi cá nhân phải nghĩ lớn. Tài năng thì làm chủ, ít tài hơn thì ủng hộ người chủ đó bằng cách tiêu thụ sản phẩm của họ sản xuất ra. 

Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm “nhem nhuốc” của thời mới khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà làm ra những sản phẩm tinh xảo sau này? Chịu biết bao búa rìu, ném đá từ dư luận không thương tiếc như thế, ấy vậy mà dõi theo những hành động của vị tỷ phú Phạm Nhật Vượng mới biết ông dành tâm huyết, nhiệt huyết để thay đổi đất nước này như thế nào.

Khi người Việt chi bộn tiền mua bất động sản ở nước ngoài, làn sóng di cư báo động thì những khu đô thị quy mô, tầm cỡ của Vingroup mọc lên, đẹp chẳng kém gì Singapore hay Hong Kong; Toà nhà Landmark 81 đã sừng sững mọc lên giữa trời Sài Gòn và đã ghi dấu trở thành toà tháp cao thứ 8 trên thế giới; Nhà máy sản xuất ô tô VinFast chỉ mất 650 ngày để hoàn thành… Hãy nhìn xem, Đặng Lê Nguyên Vũ, cuộc đời, sự nghiệp và triết lý của ông với khát vọng quốc gia, khát vọng toàn cầu rất lớn khi ông bày binh bố trận diện rộng khởi nghiệp kiến quốc đường dài ra sao?.

Mới đây, phát biểu tại lễ khánh thành Nhà máy sản xuất ô tô VinFast Thủ tướng nhắn nhủ rằng: “Doanh nghiệp Việt Nam phải có khát vọng cùng dân tộc với niềm tự hào sâu sắc về tiềm năng con người Việt Nam. Phải dám nghĩ, dám làm, phải có tinh thần cách mạng dấn thân, nói phải đi đôi với làm, làm thì phải khẩn trương, làm đến nơi đến chốn”. Người Việt Nam đã từng làm nên nỏ thần thời An Dương Vương hàng ngàn năm về trước; đã từng làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ chấn động địa cầu; đã từng xây dựng đường Trường Sơn huyền thoại để mở đường cho chiến dịch Đại thắng mùa Xuân 1975… Và bây giờ những tỷ phú mang trọng trách gánh vác nền kinh tế như Phạm Nhật Vượng (VinGroup), Nguyễn Thị Phương Thảo (Vietjet), Lê Viết Lam (SunGroup), Trần Đình Long (Hòa Phát), Trần Quý Thanh (Tân Hiệp Phát)… hôm nay phần nào mang hình ảnh của những chiến binh năm xưa, nếu như không có khát vọng, lý tưởng phụng sự, tinh thần, bản lĩnh đóng góp vào sự phát triển của đất nước./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: UKRAINA CÓ BỊ XÂM LƯỢC KHÔNG?

     Nhiều kẻ truyền thông phương Tây, thường rêu rao “Nga là kẻ xâm lược Ukraina“, vậy có đúng không?

Phải quay ngược thời gian xem, từ năm 1992, Ukraina có xứng đáng với sự ưu đãi của LX không ? Những gì được hưởng thì chúng đem bán (20% đất nông nghiệp bị bán cho EU), bí mật QS như đóng tầu sân bay, tầu ngầm, máy bay, xe tăng, pháo tên lửa tầm xa…, bán cho TQ, bị Mỹ và phương Tây hứa hẹn rủ rê lập cái tiểu đoàn tân phát xít, khủng bố, diệt chủng, bài Nga, đánh sang 30 làng biên giới Nga.., kinh tế phụ thuộc, chính trị rối loạn, đảo chính, cách mạng mầu… nổ ra, xé nát tan hoang mảnh đất Ukraina yên bình xinh đẹp. Chưa kể gần như toàn bộ TP Odessa bị bán ngầm cho đế quốc thực dân pháp, Anh, Balan…, chúng xây dựng TP ngầm dưới lòng đất Odessa, chưa nói để cho Balan đào địa đạo ngầm xuyên từ Balan sang Ukraina ở miền Tây…, NATO đang xây dựng những căn cứ QS và chưa loại trừ sẽ trang bị cả vũ khí hạt nhân KỀ CỔ khống chế Nga.

Nước Nga đã nhẫn nhịn, đã LÙI đến mức không còn chỗ để lùi. Vậy nên CDQSĐB của Nga buộc phải thực hiện để nhổ đi “cái gai, ung nhọt, quả bom hẹn giờ” Ukraina để tự bảo vệ mình từ sớm từ xa. Ukraina nếu là một nước trung lập, thì họ sẽ có rất nhiều lợi thế: làm ăn với cả phương Tây, Nga, lại được sự bảo trợ an ninh của cả Nga, Anh, Pháp, Mỹ (hiệp ước giải giáp vũ khí hạt nhân năm 1991), nhưng Ukraina đã đi ngược lại sự kì vọng của LX (cũ), Ukraina không xứng đáng được hưởng những ưu đãi mà LX đã ban cho ( bán đảo Crimea, 2 tỉnh ly khai, TP biển Odessa…) Nga cần lấy lại.

Thời xưa VN ta Lý thường Kiệt đánh sâu vào TQ để trượt tiêu ý chí xâm lược của TQ, năm 1978 khi quân Ponpot quấy nhiễu, thường xuyên đánh sang các tình tây nam của VN, VN ta cũng nhẫn nhịn, đàm phán nhiều lần, nhưng bản chất diệt chủng của Ponpot không sửa, chúng còn mạnh tay sát hại dã man đồng bào ta, VN buộc phải hành động tiêu diệt, đây cũng là chiến lược phòng thủ từ xa của VN, không thể gọi là xâm lược.

Nói vậy để dẫn chứng cho một số người nhẹ dạ cả tin ,tuyên truyền chống phá của thế lực phản động là rất dai dẳng và cố hữu. VN ta luôn đoàn kết một lòng dưới sự lãnh đạo sáng suốt của chính Đảng duy nhất “ĐẢNG CS VN”, Đảng, quân đội của nhân dân, do dân và vì dân; không một thế lực phản động nào xuyên tạc và thay đổi được!

QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: IRAN VỪA TIẾT LỘ CƠ CHẾ CHẾT NGƯỜI - TẤN CÔNG ĐẢO KHARG VÀ LỰC LƯỢNG HOUTHI ĐÓNG CỬA EO BIỂN BAB AL-MANDAB. 🚨🚨🚨

     Các quan chức Iran vừa nói với hãng tin Tasnim: nếu Mỹ phát động cuộc tấn công quân sự vào đảo Kharg, Iran sẽ kích hoạt lực lượng Houthi để phong tỏa eo biển Bab al-Mandab.

Không phải lời đe dọa. Là lời hứa. Được công bố thông qua các phương tiện truyền thông nhà nước.

Hãy suy ngẫm kỹ điều đó.

💀 Đảo Kharg — nơi xử lý 90% lượng dầu xuất khẩu của Iran
💀 Eo biển Bab al-Mandab — chiếm 10% TẤT CẢ thương mại toàn cầu
💀 Lực lượng Houthi đã chứng minh họ có thể đóng cửa nó — họ đã làm được điều đó vào năm 2024
💀 Hải quân Mỹ KHÔNG THỂ ngăn chặn họ lúc đó. Với SỐ LƯỢNG tàu ÍT HƠN hiện nay, chắc chắn họ không thể ngăn chặn họ trong thời chiến.
💀 Iran đang báo trước cho Mỹ: đụng đến Kharg, và nền kinh tế thế giới sẽ phải trả giá.

⚠️ Năm 2024, Mỹ đã chi 1 tỷ đô la để cố gắng ngăn chặn các cuộc tấn công của lực lượng Houthi vào tàu thuyền trên Biển Đỏ. Nỗ lực này đã thất bại. Các tàu thuyền phải chuyển hướng đi vòng qua châu Phi. Chi phí tăng 400%. Đó là khi eo biển vẫn còn MỞ một phần.

⚠️ Nếu Bab al-Mandab đóng cửa HOÀN TOÀN — kênh đào Suez sẽ trở nên vô dụng. Mỗi con tàu từ châu Á đến châu Âu sẽ mất thêm 3 TUẦN thời gian di chuyển. Chuỗi cung ứng toàn cầu sẽ BỊ ĐỨT VỠ.

Các phương tiện truyền thông đang chiếu cho các bạn thấy "Mỹ đang lên kế hoạch cho chiến dịch tại đảo Kharg".

Họ KHÔNG cho bạn thấy rằng Iran đã nói rõ với thế giới chính xác điều gì sẽ xảy ra nếu họ thử làm vậy.

Đây là cái bẫy:

→ Mỹ chiếm đảo Kharg để cắt nguồn thu dầu mỏ của Iran
→ Iran kích hoạt lực lượng Houthi
→ Houthis đóng Bab al-Mandab
→ Eo biển Hormuz đã là khu vực cấm đi lại
→ Giờ thì CẢ HAI điểm nghẽn đều đã bị đóng lại
→ 30% lượng dầu mỏ của thế giới — ĐÃ BIẾN MẤT
→ 10% tổng lượng vận chuyển toàn cầu — ĐÃ BIẾN MẤT
→ Giá dầu lên tới hơn 200 đô la. Giá xăng đạt 12 đô la/gallon. Suy thoái toàn cầu xảy ra trong VÀI NGÀY.
→ Mỹ "thắng" đảo Kharg nhưng toàn bộ nền kinh tế thế giới sụp đổ.

Iran không cần phải đánh bại quân đội Mỹ. Họ cần làm cho cái giá phải trả để giành chiến thắng trở nên không thể chịu đựng được.

Và nó vừa cho bạn biết cái giá phải trả: toàn bộ mạng lưới vận chuyển toàn cầu.

Đây không phải là kế hoạch chiến tranh. Đây là một vụ bắt con tin. Và con tin chính là nền kinh tế thế giới./.
QV-ST!

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: NỮ BIỆT ĐỘNG DUY NHẤT ĐÁNH VÀO DINH ĐỘC LẬP BÔNG HỒNG THÉP BƯỚC VÀO CỬA TỬ Ở TUỔI 18!

     Có những người con gái tuổi 18 mơ về tình yêu…
Còn bà - chọn bước vào lằn ranh sinh tử.

Từ một cô gái Củ Chi nhỏ bé, bà trở thành nữ biệt động duy nhất trong tổ đánh thẳng vào Dinh Độc Lập Tết Mậu Thân 1968. Giữa những người lính gan góc, bà là người con gái duy nhất… nhưng chưa bao giờ cho phép mình yếu đuối.

Để hoạt động bí mật, bà từng phải giả làm một cô gái Sài Gòn yêu kiều, đi bên cạnh đồng đội như một cặp tình nhân. Không ai biết rằng, trong chiếc túi xách của người con gái ấy không phải son phấn… mà là tài liệu và vũ khí.

Trước ngày bước vào trận đánh có thể không trở về, bà lặng lẽ đi chụp một tấm ảnh. Không phải để làm kỷ niệm…
Mà để nếu hy sinh, gia đình còn có một tấm hình đặt lên bàn thờ.

Khi tiếng súng nổ vang giữa trung tâm Sài Gòn, cô gái tuổi đôi mươi ấy đã chiến đấu như một người lính thực thụ. Không còn là một thiếu nữ nữa… mà là một chiến sĩ sẵn sàng đổi tuổi xuân lấy độc lập.

Điều kỳ lạ nhất là…
Bà đã hai lần bước vào Dinh Độc Lập.

Một lần trong khói lửa chiến tranh năm 1968.
Một lần trong ngày đất nước hòa bình 30/4/1975.

Từ cửa tử… bà đã đi tới ngày toàn thắng.

Có những bức ảnh phục dựng không chỉ để thấy lại một gương mặt…
Mà để chúng ta hiểu rằng:
Đằng sau ánh mắt bình dị ấy là cả một thời tuổi trẻ đã gửi lại cho Tổ quốc.

❤️ Xin cúi đầu trước người nữ biệt động năm ấy…
Một bông hồng… nhưng được tôi luyện bằng thép./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: AI DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN HƠN AI?

     Đại diện của Trung Quốc, Dominic Li, đã gây chấn động tại phiên họp của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc khi đưa ra những lời phát biểu đanh thép.

Tại phiên họp này, tôi muốn hỏi tất cả các vị: Tại sao nước Mỹ, một quốc gia do “những người của Epstein” điều hành lại tự cho mình quyền lên mặt dạy chúng ta phải làm gì? Ai cho phép nước Anh, một quốc gia đã bắt giữ 12.000 công dân của chính mình vì những bài đăng trên mạng xã hội, dạy chúng ta về quyền tự do dân sự? Tại sao các nước NATO lại lên giọng dạy bảo chúng ta về nhân quyền trong khi hoàn toàn làm ngơ trước tội ác diệt*chủng của chủ nghĩa phục quốc Do Thái ở Gaza? Họ là ai mà dám nói về công lý? Chúng ta sẽ không để bị bịt miệng bởi những quốc gia coi nhân quyền chỉ là con bài mặc cả và công cụ của chính sách đối ngoại. Chúng ta sẽ không nghe theo những kẻ lợi dụng nhân quyền như một thứ vũ khí, trong khi chính bàn tay của họ nhuốm m*áu người Palestine và Iran, điều mà dường như họ luôn cố tình quên đi.

Chúng ta sẽ đấu tranh cho đến khi tất cả các quốc gia được đối xử bình đẳng, cho đến khi thói đạo đức giả bị lên án, và cho đến khi nạn diệt*chủng chấm dứt. Hòa bình không chỉ bằng lời nói mà phải bằng hành động./.
QV-ST!

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2026

NGÀY NAY CÓ CÁI GỌI LÀ "YÊU NƯỚC NHƯNG KHÔNG YÊU ĐẢNG" KHÔNG!?

     Tối cuối tuần, nằm lướt mạng xã hội cho nhẹ đầu, lại vô tình gặp mấy cái video quen quen:
“Yêu nước chứ không cần yêu Đảng”,
“Tổ quốc có trước, Đảng có sau”,
“Phải phân biệt chế độ với Tổ quốc”...

Nghe thì tưởng mới, nhưng thật ra là cũ đến mức… cũ rích.
Chợt nhớ lại, cách đây hơn một năm, mình từng làm một video trên TikTok phân tích khá kỹ về cái gọi là “yêu nước không yêu Đảng”. Video đó cũng viral một thời, tranh luận đủ kiểu. Tưởng đâu nói vậy là rõ rồi, ai cần hiểu thì đã hiểu.

Nhưng không. Những luận điệu này vẫn có “đất sống” của nó. Vẫn có những người ngày ngày ra rả lặp lại, vẫn có người vỗ đùi cái đét rồi gật gù nghe theo. Thôi thì, nhân tiện gặp lại, viết lại vài dòng để nói cho rõ – cho tới nơi tới chốn – cái bản chất thật sự của cái luận điệu này là gì.

Nào vào việc 👇👇👇

Trước hết phải hỏi cho rõ: Ai nói và nói nhằm mục đích gì? Chắc chắn không phải những ai nghiên cứu nghiêm túc, cũng không phải người dân lao động bình thường, hiếm lắm. Người dân thuần túy khi chưa có cảm tình hoặc chưa hiểu về Đảng họ lại không phát biểu kiểu này, mong có cơ chế tốt để làm ăn phát triển thôi. 
Phần lớn số hay ra rả luận điệu này là thế lực phản động, lưu vong, cơ hội chính trị, hoặc những “trí thức mạng” giả danh tư duy độc lập để nhai lại kịch bản “cách mạng màu” đã soạn sẵn.

Nguy hiểm hơn cả là một bộ phận giới trẻ – học sinh, sinh viên – do thiếu nền tảng thực tiễn, thấy lạ tai thì tưởng “phát kiến mới”, thấy trái chiều thì ngỡ “sâu sắc”. Họ không hay biết mình đang bị biến thành công cụ cho âm mưu chia rẽ niềm tin, dùng chính lòng yêu nước để chống lại dân tộc mình.

Những kẻ tung ra luận điệu này thực chất chẳng yêu Đảng, cũng chẳng yêu đất nước đang tồn tại hôm nay. Họ nhân danh lòng yêu nước để ngụy biện.

Hãy bóc tách thẳng thừng: Họ yêu cái Tổ quốc nào? Yêu cái thuộc địa bị xé ba kỳ dưới ách thực dân Pháp? Cái “mù mịt tăm tối” nơi chị Dậu phải bán con, anh Pha chết đói? Hay họ đang nuối tiếc một chế độ ngụy quyền tay sai đã bị lịch sử đào thải, vẫn ảo tưởng phục dựng cái thây ma VNCH?

Cái nghịch lý nằm ở đây: Thực thể đang chèo lái dân tộc đi lên thì họ phủ nhận sạch trơn; còn bóng ma quá khứ thì được tô vẽ đủ đường. Đó không phải phản biện – đó là giả danh, tráo trở, là sự phản bội trá hình, núp bóng "yêu nước"!

Nhìn lại lịch sử, sẽ thấy ngay cái sự “có vẻ hợp lý” ấy thực ra rất hời hợt. 

Đúng, dân tộc Việt Nam tồn tại hàng nghìn năm trước khi có Đảng. Nhưng cũng chính lịch sử đó cho thấy, trước khi có một đường lối đúng đắn, phong trào yêu nước tuy liên tục bùng lên nhưng đều rơi vào bế tắc. Từ các cuộc khởi nghĩa nông dân, đến phong trào Cần Vương, Đông Du, Duy Tân, Việt Nam Quốc dân đảng… tất cả đều mang trong mình tinh thần yêu nước, nhưng cuối cùng đều thất bại vì thiếu một con đường đúng và một lực lượng đủ tầm dẫn dắt. Đất nước mà chúng "yêu" bị xóa tên trên bản đồ thế giới, sống đời nô lệ thuộc địa cho thực dân.

Chỉ đến khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời năm 1930, lịch sử mới chuyển sang một bước ngoặt khác. Từ Cách mạng Tháng Tám năm 1945 khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đến hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, giành độc lập, thống nhất đất nước, rồi lại đánh Tàu, đánh Pol pot xâm phạm ở biên giới, giữ yên bờ cõi, đó không phải là những biến cố ngẫu nhiên. Đó là kết quả của một đường lối chính trị đúng, của một tổ chức đủ bản lĩnh và khả năng tập hợp, dẫn dắt toàn dân tộc đi qua những thời khắc sinh tử. 

Nếu không có Đảng, đất nước này giờ là gì? Một thuộc địa kiểu mới, lệ thuộc mãi mãi? Một quốc gia bị chia cắt vĩnh viễn như bán đảo Triều Tiên? Hay một vùng đất bị “trao trả” như món quà thực dân – kiểu Israel-Palestine vẫn chìm trong xung đột triền miên, Ấn Độ-Pakistan chia cắt rồi chiến tranh liên miên, hay hàng loạt nước châu Phi đến tận hôm nay vẫn đói nghèo triền miên, nội chiến bắn nhau hàng ngày, trẻ em chết đói giữa bom đạn? Phủ nhận Đảng chính là phủ nhận máu xương cha ông, phủ nhận hàng triệu liệt sĩ đã nằm xuống để chúng ta hôm nay được sống.

Sau chiến tranh, đất nước bước vào giai đoạn xây dựng trong muôn vàn khó khăn. Từ một nền kinh tế kiệt quệ, bị tàn phá nặng nề, Việt Nam từng bước đổi mới, hội nhập, phát triển. Ngày hôm nay, khi nói đến một đất nước ổn định, đời sống người dân được cải thiện, vị thế quốc tế ngày càng nâng cao, thì đó không phải là thứ tự nhiên mà có. Đó là kết quả của cả một quá trình lãnh đạo, điều hành, tổ chức và lựa chọn con đường phát triển đúng đắn.

Đặt trong bối cảnh thế giới hiện nay, điều đó càng rõ hơn. Myanmar nội chiến; Bangladesh, Nepal hỗn loạn sau các cuộc lật đổ của Gen Z; Trung Đông thì kinh hoàng trong biển lửa Mỹ-Israel-Iran... Tất cả đều đang trả giá bằng máu cho sự bất ổn chính trị. So sánh không phải để tự mãn, mà để thấy rằng sự ổn định, hòa bình và phát triển không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả phải đánh đổi và gìn giữ.

Còn Việt Nam? Chúng ta vẫn có một cuộc sống bình thường nhưng đáng quý: sáng cà phê, chiều công việc, tối bạn bè, du lịch, sinh hoạt trong một môi trường ổn định, an toàn. Đó chính là minh chứng sống động cho thành quả lãnh đạo ấy – một sự ổn định vững vàng mà nhiều nơi trên thế giới đang thèm khát.

Thế nhưng, lắm kẻ kể cũng lạ, lúc sung sướng thì hô “không yêu Đảng”; lúc khó khăn bão lũ, dịch bệnh, xung đột quốc tế tác động lại gào lên “Đảng đâu rồi, Chính phủ làm gì đi!”. Đạo lý nằm đâu? Lòng biết ơn nằm đâu? Một con người tử tế không thể bạc bẽo với tổ chức đã mang lại độc lập, thống nhất, tự do cho chính mình!

Thực tiễn chính là thước đo chân lý sắc bén nhất và đập tan mọi ngụy biện. “Yêu nước không yêu Đảng” chẳng khác nào nói “yêu gia đình nhưng ghét bỏ cha mẹ”, “thích ăn cơm nhưng coi thường người trồng lúa”. Đó là logic quái đản, phi đạo lý, vô ơn đến mức không thể bào chữa!

Về mặt lý luận, lại càng không đứng vững. Không có một quốc gia nào tồn tại mà không gắn với một chế độ chính trị, một lực lượng lãnh đạo cụ thể. “Yêu nước” trong mọi hoàn cảnh lịch sử đều gắn với việc bảo vệ và xây dựng quốc gia trong khuôn khổ chính trị – xã hội cụ thể của nó, chứ không phải là một cảm xúc trừu tượng, đứng ngoài mọi thiết chế. Nói “yêu nước không cần yêu Đảng” thực chất là đang nói điều gì?

Nếu đã thừa nhận đất nước hôm nay – với độc lập, thống nhất, phát triển – thì không thể phủ nhận vai trò của lực lượng đã lãnh đạo tạo ra những điều đó. Không thể vừa đứng trên nền tảng của một quá trình lịch sử cụ thể, vừa phủ nhận chính quá trình ấy. Đó không phải là phản biện, mà là một sự mâu thuẫn trong nhận thức.

Không chỉ ở lý luận, mà thực tiễn cũng cho thấy sự gắn bó không thể tách rời ấy. Trong chiến tranh, những người ngã xuống là nhân dân và trong đó cũng có hàng vạn đảng viên. Ngày hôm nay, đầu sóng ngọn gió chống thiên tai, bảo vệ biên giới, cứu dân bão lũ chính là công an, quân đội, dân quân, biên phòng – tất cả đều là con em nhân dân, đều là đảng viên gắn bó máu thịt. Đảng không từ trên trời rơi xuống, Đảng chính là tổ chức của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Đại hội XIV vừa qua đã khẳng định rõ ràng: Đảng lấy hạnh phúc của nhân dân làm thước đo chuẩn mực cao nhất cho mọi thành công lãnh đạo, coi “dân là gốc”, mọi đường lối phải hướng tới lợi ích quốc gia – dân tộc và hạnh phúc nhân dân làm mục tiêu tối thượng. Đảng và Nhân dân, Tổ quốc là một thực thể thống nhất không thể tách rời – thực tiễn đã chứng minh, cấm cãi.

Chính vì vậy, cái gọi là “tách Đảng ra khỏi Tổ quốc” thực chất là một thủ đoạn. Từ “không yêu” → “không tin” → “xa rời” → “chống đối”. Đó là quá trình dẫn dắt có chủ đích. Nói thẳng: đây không phải là một quan điểm độc lập, mà là một phần của chiến lược tuyên truyền nhằm chia rẽ và làm suy yếu từ bên trong.

Cũng cần nhìn nhận một cách thẳng thắn: ở bất kỳ quốc gia nào, trong bất kỳ chế độ nào, cũng luôn tồn tại những vấn đề, những hạn chế khiến người dân chưa hài lòng. Việt Nam không phải ngoại lệ. Nhưng điều quan trọng là cách mà Đảng, Nhà nước và Chính phủ lựa chọn – đó là nhìn thẳng vào sự thật, thừa nhận những tồn tại, kiên quyết chỉnh đốn, làm trong sạch bộ máy và tiếp tục hoàn thiện mình trong quá trình lãnh đạo đất nước. Ngay cả khi chịu tác động từ những biến động quốc tế, từ chiến sự, khủng hoảng kinh tế toàn cầu, đời sống có lúc còn khó khăn, thì rõ ràng chúng ta vẫn đang sống trong một môi trường hòa bình, ổn định và đáng sống hơn rất nhiều so với những nơi đang chìm trong bom đạn, bất ổn. Nhìn nhận điều đó không phải để tự mãn, mà để thấy giá trị của sự ổn định và trách nhiệm trong việc giữ gìn nó.

“Yêu nước không yêu Đảng” không phải là tư duy mới, càng không phải biểu hiện của trí tuệ hay cấp tiến. Đó là luận điệu xảo ngôn, yếu lịch sử, lỏng lẻo logic, và độc hại về mục đích đến mức phải vạch mặt chỉ tên. Điều đáng lo không phải là bản thân câu nói, mà là cách nó thẩm thấu vào nhận thức, đặc biệt là với giới trẻ. Khi những cách nhìn phiến diện được lặp lại đủ nhiều, nó dễ tạo ra một trạng thái mơ hồ về lịch sử, về vai trò của các lực lượng trong xã hội, từ đó dẫn đến những lệch lạc sâu hơn về nhận thức và thái độ.

Yêu nước là một giá trị lớn, nhưng không phải là một khái niệm tùy tiện muốn hiểu thế nào cũng được. Yêu nước, trước hết, là hiểu đúng lịch sử của chính đất nước mình, là nhìn nhận công bằng những gì đã tạo nên hiện tại, và là trân trọng những giá trị đang có trong một thế giới còn nhiều bất ổn. Còn nếu nhân danh “yêu nước” để phủ nhận nền tảng đã tạo ra đất nước ấy, thì đó không còn là yêu nước, mà chỉ là một cách nói nghe có vẻ hay, nhưng rỗng về nội dung và nguy hiểm về hệ quả.

Giữa rất nhiều thông tin trái chiều hôm nay, sự tỉnh táo không nằm ở việc lặp lại những câu nói “có vẻ đúng”, mà nằm ở khả năng nhìn xuyên qua lớp vỏ đó để thấy bản chất vấn đề. Và đó mới là điều mỗi người, đặc biệt là người trẻ, cần tự trang bị cho mình./.
QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: GIỮA LÒNG ĐẠI TÂY DƯƠNG, MỘT BÓNG ĐEN LẶNG LẼ TRÔI!

     Tên nó: Anatoly Kolodkin tàu chở dầu chính thức thuộc Chính phủ Nga, mang theo 730.000 thùng dầu thô Urals. Không phải tàu buôn vô danh, không đổi cờ, không lịch trình giả. Chỉ một đường thẳng: hướng Cuba.

Đó không còn là chuyện dầu. Đó là bài kiểm tra quyền lực.

Nếu con tàu cập cảng Matanzas vào đầu tháng 4, lệnh cấm vận hơn nửa thế kỷ của Mỹ sẽ bị xé toạc trước mắt thế giới. Một con tàu duy nhất, nhưng mang theo thông điệp rõ ràng: “Trừng phạt của các ông chỉ là giấy.”

Washington đang lưỡng lự. Có tiếng kêu gào: “Chặn nó. Ép quay đầu. Thậm chí đánh chìm.”

Nhưng đánh chìm một tàu chính phủ Nga giữa biển quốc tế sẽ không còn là vụ dầu mỏ nữa. Đó sẽ là bước chân đầu tiên vào đối đầu trực tiếp giữa hai cường quốc hạt nhân. Không tổng thống nào muốn mở màn một cuộc khủng hoảng toàn cầu chỉ vì 730.000 thùng nhiên liệu.

Ván cờ thật sự nằm ở đây:

Nga muốn chứng minh: “Sân sau của Mỹ vẫn có lối vào.”

Cuba chỉ cần thêm 30 ngày điện và hơi thở để sống sót.

Mỹ phải chọn giữa việc giữ uy tín trừng phạt và nguy cơ domino vượt khỏi kiểm soát.

Lịch sử từng nhắc chúng ta: năm 1962, cũng chỉ vài con tàu ngoài Đại Tây Dương đã khiến cả hành tinh nín thở.

Hôm nay chưa đến mức ấy.

Nhưng Anatoly Kolodkin là lời nhắc lạnh lùng nhất: trong địa chính trị, sức mạnh thật sự không nằm ở diễn văn. Nó nằm ở những tính toán im lặng, ở những con tàu nhỏ bé lướt qua đại dương.

Đôi khi, chỉ một bóng đen mang dầu cũng đủ phơi bày cách thế giới vận hành: không phải bằng khẩu hiệu, mà bằng quyền lực trần trụi.

Trong 1 diễn biến khác: Cuba từ chối cho phép Đại sứ quán Mỹ nhập dầu để chạy máy phát điện./.

QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: TỐI HẬU THƯ 48 GIỜ VÀ "CƠN ÁC MỘNG KHÁT" TẠI VÙNG VỊNH!

     TT Donald Trump vừa kích nổ "ngòi nổ hạt nhân" ngoại giao với tối hậu thư 48 giờ: Iran phải mở cửa Eo biển Hormuz hoặc đối mặt với các cuộc không kích hủy diệt. Tuy nhiên, Tehran đã đáp trả bằng một đòn hiểm hóc nhắm thẳng vào "tử huyệt" sinh tồn của toàn khu vực: Hệ thống khử mặn nước biển.

Đây không còn là cuộc chiến giành dầu mỏ, mà là cuộc chiến giành quyền được sống. Trong một khu vực khô cằn nhất hành tinh, các con số thống kê đã vẽ nên một kịch bản thảm khốc:

. Sự lệ thuộc tuyệt đối: Trong khi nước khử mặn chỉ chiếm 2-3% lượng tiêu thụ tại Iran, thì con số này là 90% ở Kuwait, 86% ở Oman và 70% ở Saudi Arabia. Mất các nhà máy này, những siêu đô thị như Dubai hay Doha sẽ "chết khát" chỉ trong vài ngày.

. Gót chân Achilles: 60% năng lực khử mặn toàn cầu tập trung tại đây. Các nhà máy này là mục tiêu cố định, dễ tổn thương trước UAV và tên lửa, nhưng lại mang tính sống còn hơn cả các mỏ dầu.

. Nghịch lý tiêu dùng: Dân vùng Vịnh tiêu thụ tới 400 lít nước/ngày, gấp gần 3 lần mức trung bình của Pháp. Sự hoang phí này khiến cơn hoảng loạn xã hội sẽ bùng phát tức thì nếu nguồn cung bị gián đoạn.

Khi TT Trump đe dọa làm Iran "tối thui", Tehran phản đòn bằng cách khiến cả vùng Vịnh "khô héo". Đây là giai đoạn một mất một còn đúng nghĩa: Mỹ dùng hỏa lực để mở cửa biển, nhưng Iran dùng "cơn khát" để bắt con tin là sự sinh tồn của toàn bộ đồng minh Mỹ.

Trung Đông đang đứng trước một vực thẳm nhân đạo mà ở đó, nước ngọt mới chính là vũ khí hủy diệt hàng loạt cuối cùng./.



QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: CẬP NHẬT BIẾN ĐỘNG: KỊCH BẢN ĐỐI ĐẦU TOÀN DIỆN ĐANG CẬN KỀ!

     Cuộc đối thoại giữa giáo sư Seyed M. Marandi và Glenn Diesen phơi bày một thực tế rằng thế giới đang đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc xung đột không có đường lui, nơi mọi quy tắc thông thường đã bị gạt qua một bên.

1. RỦI RO ĐÁNH VÀO CÁC HẠ TẦNG CHIẾN LƯỢC SINH TỬ
Tình hình đã leo thang đến mức chưa từng có khi các cơ sở năng lượng đặc biệt trở thành mục tiêu:

- Tác động vào hệ thống hạt nhân: Việc phía Is-ra-eo nhắm đến các nhà máy điện tại Bushehr và Natanz đã mở ra một tiền lệ cực kỳ rủi ro. Giáo sư Marandi khẳng định hành động này vượt xa khuôn khổ quân sự thông thường, có thể dẫn đến hệ lụy môi trường và an toàn sinh thái trên quy mô toàn cầu.

- Phản ứng từ phía Bá Tư: Để đáp trả, Bá Tư đã đưa khu vực thành phố Dimona - nơi đặt các cơ sở nhạy cảm của đối phương - vào tầm ngắm. Đây là thông điệp rõ ràng: Nếu hạ tầng cốt lõi của Bá Tư bị đe dọa, không một tọa độ nào ở phía bên kia eo biển được coi là vùng an toàn.

2. TỐI HẬU THƯ 48 GIỜ VÀ KỊCH BẢN PHẢN ỨNG CHUYỂN TIẾP
Lão Don vừa đưa ra yêu cầu yêu cầu Bá Tư mở lại eo biển Hormuz trong vòng 48 giờ, kèm theo cảnh báo về các cơ sở năng lượng lớn nhất.

- Lời đáp từ phía Bá Tư: Giáo sư Marandi cho biết quân đội Bá Tư đã đưa ra xác nhận: Nếu đe dọa này được thực thi, toàn bộ các nhà máy năng lượng và hệ thống khử mặn nước biển dọc khắp các quốc gia vùng Vịnh sẽ đối mặt với tình trạng ngưng hoạt động hoàn toàn.

- Hệ quả: Điều này đồng nghĩa với việc vô hiệu hóa khả năng duy trì sự sống tại các quốc gia này, vì họ hoàn toàn phụ thuộc vào nguồn nước ngọt từ các nhà máy lọc nước biển.

3. SỰ ĐỨNG TRẦN CỦA CHUỖI CUNG ỨNG KINH TẾ TOÀN CẦU
Nếu một cuộc đối đầu tổng lực nổ ra, hậu quả sẽ vượt xa mọi dự tính:

- Khủng hoảng năng lượng diện rộng: Việc đình trệ hạ tầng tại vùng Vịnh sẽ khiến nguồn cung dầu khí thế giới rơi vào trạng thái tê liệt. Chi phí năng lượng không chỉ tăng vọt mà sẽ trở nên khan hiếm tuyệt đối, dẫn đến sự đình trệ dây chuyền của các ngành công nghiệp.

- Thách thức an ninh lương thực: Cuộc xung đột này sẽ gây ra tình trạng đứt gãy nguồn cung phân bón và hóa chất nông nghiệp (do thiếu hụt nguyên liệu thô), dẫn đến nguy cơ mất an ninh lương thực cho hàng tỷ người trên thế giới.

4. VỊ THẾ CỦA LÃO DON VÀ SAI LẦM CHIẾN LƯỢC CỦA ĐẾ CHẾ
Giáo sư Marandi chỉ ra rằng các quyết sách hiện tại đang thiếu đi sự nhất quán cần thiết:

- Sụt giảm lòng tin: Những thông điệp thay đổi liên tục khiến phía Bá Tư không còn đặt niềm tin vào bất kỳ thỏa thuận hay cam kết nào từ Oa-sinh-tơn.

- Đánh giá sai năng lực đối phương: Việc Mẽo tin rằng mình có khả năng kiểm soát mức độ leo thang là một sai lầm. Thực tế, Bá Tư mới là bên có khả năng tác động mạnh mẽ lên toàn bộ tài sản của đối phương trong khu vực nhờ hỏa lực drone và tên lửa vượt xa các báo cáo tình báo phương Tây.

5. SỨC MẠNH NỘI TẠI VÀ TRỤC LIÊN MINH KHÁNG CHIẾN
Sự đồng thuận quốc gia: Trái với mong đợi, người dân Bá Tư đang thể hiện sự đoàn kết cao độ cho một cuộc chiến bảo vệ chủ quyền.

Các quân bài dự phòng: Các lực lượng tại Yemen, Iraq và Lebanon vẫn chưa tung hết năng lực thực tế. Nếu tình hình đi quá giới hạn, toàn bộ các căn cứ tại Iraq và các cơ sở tài nguyên tại Azerbaijan cũng sẽ nằm trong danh sách xử lý ưu tiên.

💡 NHẬN ĐỊNH TỔNG LỰC:
Giáo sư Marandi kết luận rằng chúng ta đang chứng kiến sự rạn nứt sâu sắc của một hệ thống cũ. Sự cứng rắn thiếu tính toán đang đẩy thế giới vào một "Đại suy thoái phiên bản 2026" với mức độ nghiêm trọng hơn quá khứ. Đây không phải là cuộc chiến để tìm ra người thắng, mà là một hành trình tự bào mòn sức mạnh của phương Tây do chính những sai lầm trong chiến lược của nhóm điều hành tại Đầm Lầy./.
Ảnh minh họa/ConceptArt
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: NHỚ LẠI “TIẾNG BOM TRƯỚC THỜI KỲ ĐỔI MỚI”!

     Tôi còn nhớ vào năm 1986, khi ấy bố tôi đang công tác nên thường xuyên mang báo về nhà. Hôm ấy, tôi thấy ông lẳng lặng mở tủ cất riêng một tờ báo vào trong. Với bản tính tò mò lại yêu thích báo chí, tôi đã "lén" lấy ra xem; thì ra đó là tờ báo Tiền Phong số ra ngày 25/3/1986. Giở trang nhất, tôi sững sờ thấy bài thơ: “Mùa xuân nhớ Bác” của tác giả Phạm Thị Xuân Khải - sinh viên năm thứ hai khoa Ngữ văn, K21 Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.

Tôi đọc ngấu nghiến, hớp từng câu, từng chữ cho đến khi thuộc làu. Lần đầu tiên tôi được đọc một tác phẩm hay đến thế, chân thật và dũng cảm đến thế. Đó là một sự kiện hiếm có của cả người viết lẫn tòa soạn lúc bấy giờ. Xem xong, tôi nhẹ nhàng gấp tờ báo định đút vào cặp mang đến lớp khoe với bạn bè, nhưng nhớ đến cử chỉ cẩn thận của bố, tôi lại không dám. Đành lấy bút nắn nót sao chép bài thơ lên trang giấy trắng.

Sáng hôm sau, lòng tôi thấp thỏm chờ đến giờ ra chơi để mang “trái bom” này làm nóng sân trường. Ai dè, vừa rút ra khoe, thằng bạn đi học cùng đường (dưới tôi một lớp) đã bô bô:

• Làm đếch gì có báo nào dám đăng bài phản động như vậy! Công an xích cổ ngay. Mày cẩn thận đấy, tội lưu hành, sao chép tài liệu phản động có ngày đi tù như chơi!

Tôi gân cổ cãi nhau với nó đến mức suýt "tặng" cho nó viên gạch, vậy mà nó vẫn oang oang: “Mày nói phét!”. Lý lẽ của nó cũng làm tôi hơi dờn dợn, nhụt chí khoe khoang. Tôi bấm bụng: "Ngày mai tao sẽ mang hẳn tờ báo đến cho chúng mày sáng mắt ra".

Thế nhưng khi đến lớp, tôi đã thấy từng tốp chụm đầu thì thầm bàn tán về một mảnh giấy. Tôi chạy lại xem và nhận ra mình đã quá muộn trong "công tác thông tin". Bài thơ “Mùa xuân nhớ Bác” đã được phát tán rộng rãi. Người xem, kẻ bình luận thì thầm như đang “buôn bạc giả”. Có bạn lại hí hoáy tốc ký lại lời thơ. Ai cũng có vẻ sợ sệt, lén lút, dường như vẫn chưa thể tin một bài thơ như thế lại hiện diện trên trang nhất báo Tiền Phong – cơ quan ngôn luận của Trung ương Đoàn.

Ngày ấy, trong tôi luôn thường trực câu hỏi: “Bà Phạm Thị Xuân Khải là ai mà dũng cảm thế?”. Tôi ngưỡng mộ chị, háo hức được gặp người mà trong mắt tôi là một "thần tượng" đầy hào quang, giống như cách đám trẻ bây giờ đam mê những ngôi sao ca nhạc.

Năm 1989, khi đang học tại Hà Nội, một buổi chiều ngồi uống trà đá vỉa hè cùng thầy giáo Đặng Xuân Giao trên phố Hàng Đậu, tôi bắt gặp một người phụ nữ nước da ngăm đen, tóc ngắn ngang vai, dáng vẻ nhanh nhẹn đi vào. Thầy tôi đứng dậy chào rồi nhiệt tình kéo ghế mời. Một giọng miền Trung đặc sệt cất lên:

• Cảm ơn anh, em đi với mấy người bạn ạ!

Chị nhẹ nhàng ngồi xuống bàn bên cạnh. Tôi đoán chị phải là nhân vật quan trọng lắm nên thầy mới nhiệt tình thế. Khi chị đứng lên ra về, chị vẫn không quên quay lại bàn chúng tôi nở nụ cười thân thiện. Như một cái máy, tôi đứng dậy cúi đầu chào lễ phép. Thầy khẽ hỏi:

• Em cũng biết chị Khải hả?

• Em không ạ! – Tôi ngơ ngác.

• Người nổi tiếng thế, các em nên biết! Chị ấy là tác giả bài thơ “Mùa xuân nhớ Bác” đấy.

Tôi bật dậy reo lên khiến mọi người xung quanh giật mình:

• Chị Phạm Thị Xuân Khải phải không thầy? Sao thầy không bảo em sớm!

• Chị ấy giờ sống khép kín, không muốn ai nhận ra đâu. Mình cùng học chung trường nên mình biết.

Tôi thốt lên đầy tiếc nuối. Vì quá ngưỡng mộ, tôi kéo ngay thầy đến quán vịt om sấu gần đó "hầu rượu" để nghe chuyện về chị. Qua lời thầy, tôi mới biết chị là con gái ông Phạm Chấn Hưng – một cán bộ cao cấp của Ban Tổ chức Trung ương Đảng khi đó. Chị từng là Thanh niên xung phong tại chiến trường B. Sau khi xuất ngũ, chị được Tỉnh ủy Bình Định tuyển chọn đi học để bồi dưỡng lãnh đạo. Tương lai đang rạng rỡ, vậy mà tất cả đã thay đổi sau “tiếng bom” trước thềm Đại hội VI – bài thơ gây chấn động cả nước.

Ngày ấy, tôi không hình dung nổi làm sao bài thơ lại "trèo" qua được "bức tường sắt" của sự bảo thủ, trì trệ lúc bấy giờ. Mãi sau này, những tình tiết ấy mới được hé lộ qua lời tự thuật của chị.

Bài thơ được viết vào đầu xuân Bính Dần, khi chị là sinh viên năm hai, trăn trở trước vận mệnh đất nước. Thời điểm đó, nền kinh tế đang gặp vô vàn khó khăn, sự quan liêu, biến chất của một bộ phận cán bộ làm cuộc sống người dân thêm chồng chất gian truân. Quên sao được những bát cơm đầy sắn, những tấm áo vá chằng vá đụp, hay nạn trộm cắp nổi lên khắp nơi.

Trong một đêm thức trắng, chị đã trút bầu tâm huyết vào những vần thơ mộc mạc. Và chỉ chị mới đủ can đảm gửi bài thơ đó cho ông Lê Đức Thọ (lúc đó là Ủy viên Bộ Chính trị). Chính những vần thơ ấy đã làm lay động vị lãnh đạo cao cấp. Ông đã chuyển lời cho ông Vũ Mão (Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn) gợi ý báo Tiền Phong đăng bài. Tổng biên tập Đinh Văn Nam khi ấy đã rất thận trọng, cử nhà báo Nguyễn Xuân Ba đi xác minh danh tính tác giả trước khi đưa ra quyết định "động trời": Cho "nổ" trái bom ấy vào rạng sáng 25/3/1986.

Hiệu ứng của nó như một cơn sóng thần. Báo bán sạch trong buổi sáng, hàng vạn bản photocopy được chuyền tay nhau. Người dân Việt lần đầu tiên thấy nỗi lòng mình được bày tỏ công khai trên mặt báo.

Song, “Trực ngôn nghịch nhĩ” (lời thẳng khó nghe). Làn sóng phản đối chị cũng rất dữ dội từ những người nắm quyền bính. Những "cái đầu nóng" quy chụp chị là phản động, đòi kỷ luật, đòi tống giam. Ngay cả quê nhà Bình Định – nơi cử chị đi học – cũng không còn trải thảm đỏ. Họ chờ đón chị bằng những lời đe dọa. Ông Lê Đức Thọ đã phải khuyên: “Cháu ra trường đừng về Nghĩa Bình vội, để tình hình tạm lắng xuống đã”.

Chị phải sống cảnh "du mục" tại Hà Nội, lương bị cắt, ký túc xá không được ở, xa chồng con trong nỗi nhớ nhung đau thắt. Nhưng chị không cô đơn. Độc giả và bạn bè luôn dang tay bao bọc chị. Chị sống ẩn dật giữa sự náo nhiệt của thời kỳ Đổi mới mà chính chị là một trong những người "phát hỏa". Sau này, chị được nguyên Thủ tướng Phạm Văn Đồng ân cần bảo: “Chính phủ đã nghe và đang sửa”. Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng mời chị đến dùng cơm và đàm đạo thế sự.

Phải là người trong cuộc mới hiểu hết nỗi đau của người dũng cảm. Bản thân tôi cũng từng đứng lên phản ánh sai phạm để rồi nhận lại sự đe dọa, điêu đứng. Tôi thấu hiểu cái giá của sự thật lớn đến nhường nào.

Mười năm tha hương, chị mới dám trở về Bình Định, rồi lại vào TP. Hồ Chí Minh lập nghiệp với hai bàn tay trắng. Người phụ nữ ấy đã tự tay đánh vữa, đặt từng viên gạch xây nên tổ ấm cho mình và các con. Trời không phụ người có tâm, ngôi nhà hạnh phúc đã hình thành từ chính mồ hôi và nhân cách của chị.

Đã hơn 30 năm trôi qua, đất nước đã lột xác vươn mình. Chúng ta từ một nước thiếu ăn đã trở thành cường quốc xuất khẩu gạo. Thế nhưng, nỗi lo về một bộ phận cán bộ tự chuyển hóa, trở thành những "ông quan cách mạng" vẫn còn đó.

Lời thơ của chị Phạm Thị Xuân Khải vẫn còn nguyên giá trị thời đại:

“Đồng chí không bằng đồng tiền / Bằng lòng còn hơn bằng cấp / Có ai thấu chăng và ai phải sửa?”

Sự “cầu an”, “thụ động” của một bộ phận giới trẻ và trí thức hôm nay là một điều đáng ngại. Nếu ai cũng chọn bình yên, ai cũng hẹp hòi ích kỷ, thì ai sẽ đấu tranh với cái xấu?

Hôm nay, trong không khí đổi mới và quyết tâm làm sạch bộ máy của Đảng và Nhà nước, tôi lại nhớ về bài thơ ấy. Mong rằng tinh thần của “Mùa xuân nhớ Bác” sẽ tiếp tục tiếp thêm sức mạnh để chúng ta xua tan mây mù, hướng tới một mùa xuân khải hoàn mãi mãi./.

QV-ST!

CÂU CHUYỆN QUỐC TẾ: PEZESHKIAN "Ý ĐỊNH XÓA SỔ IRAN CHO THẤY SỰ TUYỆT VỌNG CỦA KẺ THÙ"!

     Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian đã đáp trả những bình luận gần đây của Tổng thống Mỹ Donald Trump, khẳng định rằng chúng thể hiện sự tuyệt vọng và bất lực trước quyết tâm kiên định của dân tộc Iran.

Trong một bài đăng trên tài khoản X của mình, Pezeshkian nhấn mạnh rằng quan điểm xóa bỏ sự tồn tại của Iran là biểu hiện của việc không chịu hợp tác với một quốc gia có ý nghĩa lịch sử quan trọng.

Tổng thống nhận định rằng những lời đe dọa thù địch như vậy chỉ càng làm cho công chúng thêm đoàn kết.

Ông cũng khẳng định rằng eo biển Hormuz vẫn mở cửa cho tất cả các quốc gia, ngoại trừ những quốc gia có hành động gây hấn đối với Iran.

Ông Pezeshkian sau đó cảnh báo rằng Iran sẽ phản ứng dứt khoát trước những tuyên bố và lời đe dọa thiếu suy nghĩ, đồng thời hứa hẹn sẽ đáp trả mạnh mẽ trên chiến trường đối với bất kỳ hành động khiêu khích nào./.
QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: THỦ TƯỚNG PHẠM MINH CHÍNH ĐẶT HOA TẠI TƯỢNG ĐÀI CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH Ở MOSKVA!

     Trong chương trình thăm chính thức Liên bang Nga, sáng 23/3 theo giờ địa phương, tại thủ đô Moskva, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính và Đoàn công tác đã tới đặt hoa tại Tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh và Tượng đài liệt sĩ vô danh.

Đặt hoa tại Tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính và Đoàn công tác kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ Chủ tịch Hồ Chí Minh - vị lãnh tụ vĩ đại, Người anh hùng dân tộc, Danh nhân văn hóa thế giới, người đặt nền móng đầu tiên cho quan hệ hữu nghị giữa nhân dân hai nước Việt Nam - Liên Xô, nay là Liên bang Nga; nguyện luôn giữ gìn, phát huy tình cảm thủy chung với đất nước, nhân dân Nga; xây dựng quan hệ Việt Nam - Liên bang Nga ngày càng đi vào chiều sâu, thực chất, bền chặt, hiệu quả.

Tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh tọa lạc tại Quảng trường Hồ Chí Minh ở quận Akademichesky, là một công trình mang đậm dấu ấn lịch sử và văn hóa, thể hiện tình hữu nghị sâu sắc giữa Việt Nam và Liên bang Nga, được khánh thành nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tác phẩm do nhà điêu khắc Vladimir Efimovich Tsigal và kiến trúc sư Roman Grigoryevich Kananin thiết kế, với cảm hứng từ hình ảnh Mặt Trời và cây tre - biểu tượng của sức sống và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam - để tạo nên thiết kế độc đáo cho tượng đài.

Tượng chính được đúc bằng đồng và đá, khắc họa chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh mỉm cười hiền hậu trong một vòng tròn lớn tượng trưng cho Mặt Trời tỏa sáng. Dưới chân tượng là hình ảnh một chàng trai Việt Nam trong tư thế chuẩn bị bật dậy, phía sau là hai cây tre uốn cong và hoa quả nhiệt đới, biểu trưng cho sức mạnh và sự kiên cường của dân tộc Việt Nam. Trên chân đế của tượng đài có khắc dòng chữ bằng tiếng Nga, trích câu nói nổi tiếng của Chủ tịch Hồ Chí Minh: Không có gì quý hơn độc lập, tự do.

Ngày nay, Tượng đài Hồ Chí Minh tại Moskva không chỉ là một công trình nghệ thuật mà còn là nơi gặp gỡ, tưởng niệm của cộng đồng người Việt tại Nga, đặc biệt trong các dịp lễ kỷ niệm quan trọng. Đây cũng là điểm đến thu hút du khách quốc tế, góp phần thắt chặt hơn nữa mối quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và Liên bang Nga.

Sáng cùng ngày, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính và Đoàn công tác tới đặt hoa tại Tượng đài liệt sĩ vô danh ở Vườn Alexander, bên bức tường phía Tây của Điện Kremlin; bày tỏ ngưỡng mộ, trân trọng những liệt sĩ vô danh của Hồng quân Liên Xô đã hy sinh trong Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại của Liên Xô trước đây và nay là Liên bang Nga từ những năm 1941–1945.

Tượng đài là một trong những công trình tưởng niệm thiêng liêng nhất của nước Nga, được khánh thành vào ngày 8/5/1967. Đài tưởng niệm gồm một khối đá porphyry đỏ sẫm, trang trí bằng cành nguyệt quế và mũ sắt đặt trên lá cờ bằng đồng. Phía trước là ngôi sao 5 cánh bằng đá labradorite, từ trung tâm phát ra Ngọn lửa Vĩnh cửu – được thắp từ ngọn lửa tại Quảng trường Mars ở Leningrad – tượng trưng cho ký ức bất diệt về những người đã ngã xuống. Dưới ngọn lửa là dòng chữ bằng đồng: Tên anh không ai biết, chiến công anh bất tử. 

Từ năm 1997, theo sắc lệnh của Tổng thống Nga, nghi thức đổi gác của Trung đoàn Kremlin được tổ chức hằng giờ tại đây, thay cho vị trí cũ trước Lăng Lenin. Nghi lễ này trở thành biểu tượng trang nghiêm, thu hút đông đảo du khách và người dân đến tưởng niệm./.




QV-ST!

TÌM HIỂU GIÚP BẠN: TOÀN VĂN PHÁT BIỂU KHAI MẠC HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG 2 KHÓA XIV CỦA TỔNG BÍ THƯ TÔ LÂM!

     Sáng 23/3, Hội nghị lần thứ 2 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV đã khai mạc trọng thể tại Thủ đô Hà Nội. Tổng Bí thư Tô Lâm chủ trì, phát biểu khai mạc Hội nghị. Xin trân trọng giới thiệu toàn văn phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm.

Thưa các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên T rung ương Đảng,

Thưa các đồng chí Đại biểu dự Hội nghị.

Hôm nay, Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ 2 - Khóa XIV khai mạc trong bối cảnh toàn Đảng, toàn dân, toàn quân đang phấn khởi, vui mừng, tin tưởng trước sự thành công rất tốt đẹp của Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và kết quả cuộc bầu cử Quốc hội khóa XVI và Hội đồng Nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031. Thay mặt Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Tôi nhiệt liệt chào mừng các đồng chí Ủy viên Trung ương, các đồng chí Đại biểu về dự Hội nghị, xin gửi tới các đồng chí lời chúc sức khỏe, hạnh phúc và thành công.

Thưa toàn thể các đồng chí,

Hội nghị lần này sẽ xem xét, thảo luận và quyết định nhiều nội dung đặc biệt quan trọng, có ý nghĩa nền tảng đối với nhiệm vụ triển khai thắng lợi Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng, trực tiếp liên quan đến chất lượng lãnh đạo, cầm quyền và sức chiến đấu của Đảng; liên quan đến hiệu lực, hiệu quả hoạt động của cả hệ thống chính trị; liên quan đến sự phát triển nhanh, bền vững của đất nước trong giai đoạn 2026–2031 và những năm tiếp theo. Những vấn đề được bàn và quyết nghị tại Hội nghị Trung ương 2 chính là những "hành lang pháp lý" , những "quy tắc vận hành" , những "nguyên tắc kỷ luật" , những "chuẩn mực hành động" để đưa Nghị quyết của Đảng vào cuộc sống, tạo nền tảng vững chắc hiện thực hóa hai mục tiêu chiến lược 100 năm của dân tộc.

Nội dung Hội nghị cần giải quyết rất nhiều, rất rộng, rất khó, đều là những việc phải làm, cần làm ngay, không thể chậm trễ. Chúng ta sẽ thảo luận về Chương trình làm việc toàn khóa của Ban Chấp hành Trung ương khóa XIV; Quy chế làm việc của Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư; Quy định thi hành Điều lệ Đảng; Quy định về công tác kiểm tra, giám sát, kỷ luật đảng; Quy chế làm việc của Ủy ban Kiểm tra Trung ương; Quy định về công tác chính trị, tư tưởng trong Đảng; Tổng kết một số nghị quyết lớn của Trung ương về kiểm tra, giám sát, về phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực; Xem xét công tác nhân sự lãnh đạo các cơ quan nhà nước nhiệm kỳ 2026–2031; Cho ý kiến về kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2026–2031, kế hoạch tài chính quốc gia, kế hoạch đầu tư công trung hạn 2026–2031 và một số vấn đề hệ trọng khác. Đây là những công việc của Đảng nhưng cũng là công việc của đất nước, của dân tộc, của nhân dân; là những quyết định liên quan đến chất lượng thể chế, chất lượng bộ máy, chất lượng cán bộ, chất lượng điều hành và chất lượng phát triển đất nước trong giai đoạn mới.

Hội nghị Trung ương 2 diễn ra trong bối cảnh tình hình thế giới, khu vực tiếp tục biến động rất nhanh, rất mạnh, rất khó dự báo. Cạnh tranh chiến lược giữa các nước lớn ngày càng gay gắt. Những xung đột về địa chính trị, địa kinh tế, công nghệ, năng lượng, chuỗi cung ứng, dữ liệu và thị trường đang làm thay đổi sâu sắc môi trường phát triển của các quốc gia. Trong nước, sau thành công của Đại hội XIV và cuộc "Tổng tuyển cử lần thứ 16" chúng ta đứng trước thời cơ lớn để bứt phá, nhưng cũng đối mặt với những yêu cầu rất cao về đổi mới mô hình tăng trưởng, tốc độ tăng trưởng, hoàn thiện thể chế, nâng cao chất lượng cán bộ, tổ chức lại không gian phát triển, vận hành hiệu quả mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, xây dựng bộ máy tinh gọn, hiệu lực, hiệu quả và khơi thông mọi nguồn lực cho phát triển. Đại hội XIV đã xác định rất rõ: phải phát triển nhanh hơn, bền vững hơn, phải nâng cao toàn diện đời sống nhân dân, củng cố tự chủ chiến lược, phấn đấu đến năm 2030 trở thành nước đang phát triển có công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình cao, đến năm 2045 trở thành nước phát triển, thu nhập cao. Muốn vậy, Đảng phải mạnh hơn, tổ chức phải chặt chẽ hơn, kỷ luật phải nghiêm hơn, phương thức lãnh đạo phải đổi mới hơn, hành động phải quyết liệt hơn.

Tôi muốn nhấn mạnh 4 yêu cầu lớn đối với Hội nghị lần này.
Thứ nhất: phải nhận thức thật sâu sắc rằng đây là Hội nghị đặt nền móng vận hành cho cả nhiệm kỳ . Chương trình làm việc toàn khóa, quy chế làm việc, quy định thi hành Điều lệ Đảng, các quy định về kiểm tra, giám sát, kỷ luật, về công tác tư tưởng, về cơ chế phối hợp, về nhân sự chủ chốt của bộ máy nhà nước... là " kết cấu" của tổ chức, là "mạch dẫn" của quyền lực, là "chuẩn mực" để giữ vững nguyên tắc, là "cơ chế" để kiểm soát quyền lực, là "công cụ" để phát huy dân chủ đi đôi với giữ nghiêm kỷ luật, kỷ cương. Chúng ta phải chuẩn bị tốt để tạo nền nếp, nhịp độ, hiệu lực, tăng sức chiến đấu cho cả nhiệm kỳ. Vì vậy, từng nội dung phải được xem xét thật kỹ, đối chiếu thật sát với Điều lệ Đảng, với Hiến pháp, với yêu cầu xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, với yêu cầu xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh toàn diện và với thực tiễn sinh động của cuộc sống.

Thứ hai: phải quán triệt thật sâu sắc tinh thần đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng. Đảng ta là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội; sự lãnh đạo của Đảng là tuyệt đối, trực tiếp, toàn diện. Chính vì vậy, phải không ngừng đổi mới phương thức lãnh đạo để sự lãnh đạo ngày càng đúng hơn, trúng hơn, khoa học hơn, hiệu quả hơn. Đổi mới để Đảng lãnh đạo bằng tầm nhìn chiến lược tốt hơn, bằng thể chế đồng bộ hơn, bằng kiểm tra, giám sát chặt chẽ hơn, bằng nêu gương mạnh mẽ hơn, bằng lựa chọn cán bộ chuẩn xác hơn, bằng phân cấp, phân quyền rõ ràng hơn, bằng đôn đốc thực hiện sát hơn, bằng tổng kết thực tiễn kịp thời hơn, bằng phản ứng chính sách nhanh hơn trước những biến động lớn của thế giới và yêu cầu phát triển trong nước. Đổi mới phương thức lãnh đạo là để tăng cường năng lực cầm quyền, năng lực tổ chức thực hiện, sức chiến đấu và uy tín, vị thế của Đảng trong điều kiện mới.

Thứ ba: phải "định vị" thật đúng vị trí của công tác kiểm tra, giám sát, kỷ luật đảng và phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực. Đây không chỉ là công việc "giữ gìn nội bộ" , mà là vấn đề sống còn của Đảng, là điều kiện tiên quyết để giữ vững niềm tin của nhân dân, giữ vững kỷ luật, sự thống nhất trong toàn Đảng, bảo đảm cho đường lối đúng được thực hiện nghiêm, cho quyền lực được kiểm soát chặt chẽ, cho cán bộ được rèn luyện và sàng lọc thường xuyên. Tổng kết 20 năm thực hiện các nghị quyết về tăng cường công tác kiểm tra, giám sát và về phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực phải làm với tinh thần rất quyết liệt, thẳng thắn, rất khoa học, rất thực tiễn, nhân văn; thấy rõ cái được để phát huy, thấy rõ cái chưa được để sửa, thấy rõ khoảng trống thể chế, khoảng trống giám sát, khoảng trống trách nhiệm để kịp thời bổ sung, hoàn thiện. Phải làm sao để kiểm tra, giám sát trở thành một phương thức lãnh đạo thường xuyên, chủ động, có sức răn đe, cảnh tỉnh, phòng ngừa và giáo dục; để công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí đi vào chiều sâu, chặt chẽ hơn về cơ chế, mạnh mẽ hơn về hành động, hiệu quả hơn về kết quả.

Thứ tư: phải gắn thật chặt công tác xây dựng Đảng với nhiệm vụ phát triển đất nước và nâng cao đời sống nhân dân. Mọi quy chế, quy định, mọi chủ trương, mọi quyết định của Trung ương phải hướng tới một đích đến: làm cho Đảng mạnh hơn, để đất nước phát triển nhanh hơn, bền vững hơn; làm cho bộ máy hoàn thiện hơn để phục vụ nhân dân tốt hơn; làm cho cán bộ trong sạch, vững vàng hơn để dân tin hơn; làm cho cơ chế vận hành rõ hơn để địa phương chủ động hơn; làm cho nguồn lực được khơi thông mạnh hơn để nền kinh tế tăng trưởng nhanh hơn; làm cho các mục tiêu đến năm 2030 và 2045 có cơ sở hiện thực hơn. Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2026–2031, kế hoạch tài chính quốc gia, kế hoạch đầu tư công trung hạn lần này phải được xem xét không chỉ bằng tư duy quản lý thông thường, mà bằng tư duy chiến lược để tạo ra tự chủ chiến lược, tạo ra động năng, động lực trước yêu cầu phát triển đất nước trong môi trường quốc tế biến động sâu sắc. Chúng ta phải có tầm nhìn dài hạn, hành động quyết liệt, phân bổ nguồn lực đúng trọng tâm, khơi thông mọi nguồn lực để tăng trưởng, tạo không gian phát triển mới rộng mở và nhất là tạo được động lực, năng lực, điều kiện cho chính quyền địa phương 2 cấp vận hành hiệu quả, sáng tạo, phục vụ người dân và doanh nghiệp ngày một tốt hơn, hoàn thiện hơn.

Điều đặc biệt quan trọng là chúng ta phải bàn và tìm ra phương cách để tăng trưởng GDP trên 10% trong cả nhiệm kỳ 2026-2031 và những năm tiếp theo. Nhiệm vụ phát triển đất nước là nhiệm vụ bao trùm, xuyên suốt. Xác định đúng mô hình phát triển và tạo tốc độ tăng trưởng kinh tế là vấn đề rất trọng tâm, cốt lõi. Vấn đề cấp bách hiện nay là chống khủng hoảng kinh tế và chống chiến tranh xung đột. Ngăn chặn được hai đe dọa đó là tiền đề để chúng ta thành công trong nhiệm vụ phát triển đất nước hôm nay và trong tương lai.

Thưa các đồng chí,

Tôi đề nghị từng đồng chí Ủy viên Trung ương phát huy cao nhất trí tuệ, bản lĩnh, trách nhiệm trước Đảng, trước nhân dân, trước lịch sử; nghiên cứu thật kỹ tài liệu, phát biểu thật ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề, rõ chính kiến, rõ lập luận, rõ kiến nghị, rõ phương án lựa chọn để khi đã quyết thì thống nhất rất cao. Trung ương phải thật sự là trung tâm đoàn kết, là nơi hội tụ trí tuệ, đột phá về tư duy chiến lược, nghiêm về kỷ luật phát ngôn, về kỷ luật tổ chức, mạnh mẽ về tinh thần dám nghĩ, dám quyết, dám làm, dám chịu trách nhiệm trước Đảng và nhân dân.

Tôi đề nghị trong suốt quá trình Hội nghị, các đồng chí phải giữ vững nguyên tắc, giữ nghiêm kỷ luật, kỷ cương, phát huy dân chủ đi đôi với đề cao trách nhiệm để các quyết định được thông qua phải thật sự là kết tinh của trí tuệ tập thể, của thực tiễn sinh động, của tầm nhìn chiến lược và của tinh thần đổi mới, mở đường cho phát triển, củng cố niềm tin, tăng cường sự lãnh đạo của Đảng và tạo thêm sức mạnh cho toàn hệ thống chính trị.

Đại hội XIV của Đảng đã chỉ ra đường hướng phát triển mới của đất nước. Hội nghị Trung ương 2 có trách nhiệm biến tinh thần, khát vọng, quyết tâm và phương hướng lớn của Đại hội XIV thành cơ chế vận hành, thành khuôn khổ tổ chức, thành nguyên tắc hành động, thành năng lực cầm quyền thực chất của Đảng trong toàn bộ nhiệm kỳ.

Với tinh thần đó, tôi tuyên bố khai mạc Hội nghị lần thứ hai Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIV.

Chúc Hội nghị của chúng ta thành công tốt đẹp.

Xin trân trọng cảm ơn các đồng chí./.
QV-ST!