Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: NGHE LỜI ÔNG BA QUỐC, THƯỢNG TƯỚNG NGUYỄN CHÍ VỊNH THOÁT LƯỠI HÁI TỬ THẦN TRONG BẠO LOẠN CAMPUCHIA NĂM 1997!

     Năm 1997, cuộc xung đột giữa hai đồng Thủ tướng Campuchia Norodom Ranariddh và Hun Sen bất ngờ nổ ra, đẩy tình hình nước bạn vào vòng xoáy đảo chính đầy hỗn loạn. Khi đó, Nguyễn Chí Vịnh vừa được bổ nhiệm Cục trưởng Cục 12 gần một năm. Sáng ấy, nghe chú Văn Duy hỏi: “Đêm qua, Campuchia đảo chính, tình hình thế nào?”, ông sững lại vì hoàn toàn chưa nắm được tin. Chú Duy bồi tiếp “Ô hay, Cục trưởng 12 giờ này không biết gì à?” khiến ông toát mồ hôi. Nguyễn Chí Vịnh lập tức chạy đi tìm liên lạc để nắm tình hình.

Sau khi nhận chỉ thị của đồng chí Sáu Nam, Nguyễn Chí Vịnh chuẩn bị lên đường sang Campuchia giúp nước bạn. Ngày lên đường, ông Ba đứng trước đầu xe, đưa Nguyễn Chí Vịnh một sợi dây gai xâu vài chục chỉ vàng, “vũ khí cuối cùng” của lính đặc nhiệm từ những năm 1977 và lời dặn dò phòng khi không còn chính quyền, không còn xe, không còn gì ngoài chính mạng sống mình với lời dặn:
- Bất kỳ tình huống nào nguy hiểm, cậu phải rút ngay.

Khi sang đến Campuchia, Nguyễn Chí Vịnh vẫn nhớ như in những lời ông Ba căn dặn trước đó. Ông Ba thường nói, trong những chuyến đi như thế này một khi đã mất an toàn thì câu chuyện coi như kết thúc, không có cơ hội thứ hai để rút kinh nghiệm. Vì thế, người làm nghề buộc phải tự tưởng tượng trước mọi tình huống, tự đặt mình vào những kịch bản xấu nhất để còn biết đường sống sót.

Ông Ba hay ví dụ bằng những điều rất thực tế. Ngồi trên xe, khi có chuyện xảy ra, điều tối kỵ nhất là dính chùm. Ông nói: “Khi có động, mở cửa xe ra là bốn người phải chạy bốn hướng. Chạy tản mới có cơ may sống. Còn cứ quây lại với nhau là chết cả chùm”. 

Ông Ba còn dạy, thủ trưởng luôn ngồi ghế trước. Không phải để oai mà vì khi địch nhắm bắn từ bắn tỉa đến AK, M79, B40 hay B41 bao giờ nó cũng nhằm vào cửa sau bên phải. Ông phân tích thêm, nếu bị chặn đường, thấy xe địch chắn phía trước thì chắc chắn phía sau đã có chuẩn bị. Lúc đó, dừng lại là chết, lùi lại cũng chết. Muốn sống thì cứ đè mà đi. Sau này, Nguyễn Chí Vịnh cũng dặn anh em đúng y như thế. 

Và rồi điều ông Ba nói đã trở thành sự thật. Cuối năm 1997, giữa lúc Phnom Penh hỗn loạn nhất, xe Nguyễn Chí Vịnh bị một chiếc bốn chỗ chắn ngang, phía sau như có hàng chục con mắt chờ tấn công, tình thế không khác gì ông Ba dặn. Cậu Đông lái xe cho Nguyễn Chí Vịnh không cần đợi lệnh, đạp ga, cho chiếc Land Cruiser lao thẳng vào xe chắn, ghếch bánh lên rồi trườn qua. Xe thoát tình huống nguy hiểm trong gang tấc. 

Từ năm 1997 đến 1999, tổ C98 do Cục trưởng Nguyễn Chí Vịnh làm Tổ trưởng đã lập được nhiều chiến công, hỗ trợ chính quyền bạn đứng vững qua các cuộc chính biến 1997 và bầu cử 1998. Đến năm 1999, khi tình hình chính trị của bạn đã ổn định thì tổ C98 rút về nước và giải tán, kết thúc nhiệm vụ.

Năm 2006, để ghi nhận những thành tích đặc biệt xuất sắc của tổ công tác khi thực hiện nhiệm vụ quốc tế, Đảng và Nhà nước đã trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho tổ C98./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét