Lê Bá Ước sinh năm 1931, tại Rạch Giá, Kiên Giang, tham gia kháng chiến năm 1945. Ông từng là Chính ủy kiêm Đoàn trưởng Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác vang tiếng một thời. Do yêu cầu nhiệm vụ giải phóng Sài Gòn, đầu năm 1974 Sư đoàn 2 Đặc công được thành lập.
Khi toàn Sư đoàn 2 Đặc công đang khẩn trương triển khai phương án phối hợp với Quân đoàn 4, một mệnh lệnh hỏa tốc được chuyển đến: Trung ương Cục miền Nam yêu cầu dừng ngay kế hoạch và triệu tập Trung tá Lê Bá Ước - Chính uỷ Sư đoàn về trụ sở Bộ tư lệnh Quân đoàn 2 ở Biên Hòa để nhận nhiệm vụ mới. Tại đây, Thiếu tướng Nguyễn Hữu An chỉ thị, Sư đoàn phải đánh chiếm tuyến từ sông Buông, cầu Đồng Nai, Rạch Chiếc đến cầu Sài Gòn nhằm mở đường cho quân đoàn đột phá thẳng vào Dinh Độc Lập; đồng thời giữ vững bến phà Cát Lái, sông Lòng Tàu và toàn bộ hệ thống cầu huyết mạch. Từ nhiệm vụ phá 20 cây cầu, Sư đoàn 2 Đặc công quay sang bảo vệ cầu để tiếp bước đoàn quân chiến thắng.
Thực hiện mệnh lệnh, Sư đoàn 2 chia làm hai cánh. Cánh hướng đông do Phó sư đoàn trưởng Tống Viết Dương và Chính ủy Lê Bá Ước chỉ huy. Đúng 20 giờ ngày 26-4-1975, Trung đoàn 116 tiến đánh cầu Đồng Nai, chốt giữ địa bàn Long Hưng - An Hòa - Bến Gỗ. Hai ngày đêm liên tục, chiến sĩ đặc công chiến đấu trong tình thế một chống nhiều, vừa đói, vừa thiếu đạn nhưng vẫn kiên quyết bám cầu trước những đợt phản kích ồ ạt của địch bằng pháo binh lẫn xe tăng.
Ngày 29-4, địch phá sập cầu sông Buông ngăn chặn xe tăng của ta tiến công, buộc Lữ đoàn xe tăng 203 phải khắc phục khó khăn tiến dần theo Quốc lộ 15 đến Bến Gỗ, vừa chạy vừa bắn quét ra hai bên đường, vào cả đội hình của Trung đoàn 116 đang chốt giữ. Hai đơn vị không nhận ra nhau vì trời còn tối không nhìn rõ màu cờ. Tại ngã ba Bến Gỗ, các chiến sĩ đặc công canh gác hô mật khẩu “Hồ Chí Minh”, đúng ra phải đáp “Muôn năm” nhưng do anh em đơn vị tăng nhớ nhầm mật khẩu ở trận Bình Thuận nên đáp “19 tháng 5”. Lập tức, tổ B40 của đặc công bắn liền hai phát, may mà không trúng. Thấy không yên tâm, chiến sĩ chốt giữ hỏi lại mật khẩu lần nữa thì đơn vị tăng đáp đúng “Muôn năm”. Lúc này, hai bên mừng rỡ nhảy ra khỏi công sự, xuống xe tăng ôm chầm lấy nhau trong niềm vui khôn xiết.
Lữ đoàn 203 phải cơ động gấp trong khi bộ binh chưa kịp tới, đường nội đô lại xa lạ. Bởi vậy, Phó sư đoàn trưởng Tống Viết Dương đề xuất phương án táo bạo là dùng đặc công thay bộ binh dẫn đường cho xe tăng. Sự phối hợp linh hoạt ấy giúp chiến dịch không chậm dù chỉ một phút.
8 giờ 30 sáng 30-4, đội hình hỗn hợp tăng - đặc công áp sát Thủ Đức. Địch ở trường võ bị bắn trả dữ dội, buộc lực lượng ta đánh vòng sườn, kết hợp dân quân địa phương đè bẹp ổ kháng cự chỉ trong nửa giờ. Tiếp đó, tại hồ An Phú, một xe tăng M-48 của địch bị bắn cháy; hai máy bay A-37 lao đến ném bom hòng phá cầu xa lộ nhưng trượt mục tiêu, cầu vẫn đứng vững.
Vượt cầu Thị Nghè, đến đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, đội hình tăng - đặc công lao thẳng vào trung tâm thành phố. Từ xa, đồng chí Lê Bá Ước nhìn thấy chiếc xe tăng mang số hiệu 390 húc đổ cánh cổng chính Dinh Độc Lập. Đặc công lập tức tỏa đi, bắt giữ lực lượng bảo vệ, giữ an toàn các khu vực trọng yếu. Đúng 11 giờ 30 phút, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc dinh, cả dân tộc hòa chung một nhịp tim chiến thắng./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét