Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

CHA ÔNG TA ĐÁNH GIẶC: CHUYỆN ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ VIỆC HOÁN CẢI MÁY BAY VẬN TẢI THÀNH MÁY BAY NÉM BOM XUÂN MẬU THÂN 1968!

     Trong ký ức của những người lính không quân năm ấy, IL-14 không chỉ là chiếc máy bay vận tải hai động cơ cánh quạt do Liên Xô viện trợ; nó là “cánh chim thép” mang theo ý chí quyết thắng của miền Bắc hướng về chiến trường Trị - Thiên rực lửa. Tốc độ chỉ 380 km/giờ, tầm hoạt động 700 km, cấu trúc thuần túy vận tải, vậy mà đến cuối 1967, những chiếc máy bay già nua ấy đã được Trung đoàn 919 cải biến thành phương tiện ném bom và thả đạn đầy táo bạo.

Trong xưởng kỹ thuật đơn sơ ngày đó, tổ cơ khí do anh hùng LLVTND Nguyễn Tường Long phụ trách ngày đêm cặm cụi. Dưới thân và cánh IL-14, bốn giá bom được lắp thêm để có thể treo 4 quả 100 kg hoặc 2 quả 250 kg. Sàn khoang hành khách được khoét thủng, gắn 27 ống chứa đạn cối; phía bên trong dựng khung giá cho 50 ống cối 120 mm. Cơ chế thả bom, thả cối… chỉ bằng dây cáp, chốt hãm và sức người. Nhưng chính từ sự mộc mạc ấy, ba chiếc IL-14 đã kịp hoàn thiện để xung trận đúng dịp Mậu Thân.

Lực lượng tham gia chiến dịch gồm 6 tổ lái của Đại đội IL-14 và các phi công tăng cường. Mỗi tổ chỉ 5 người: lái chính, lái phụ, dẫn đường, cơ giới, thông tin. Tất cả đều phải kiêm cả nhiệm vụ thả bom, thả cối. Riêng các tổ thả dù tiếp tế phải mang thêm hai chiến sĩ dù. Hai tốp được hình thành: một chuyên ném bom đồn Mang Cá, một thả hàng vào thung lũng Tam Giang (Phước Tích, phía tây Huế).

Thời điểm xuất kích tối ưu là 15 - 16 giờ, để khi hoàng hôn buông xuống, IL-14 kịp áp sát mục tiêu, vừa tránh radar, vừa có đủ nhiên liệu quay về. Nhưng thời tiết tháng 2/1968 miền Bắc lại cực xấu khi trời lạnh, mù dày, mưa phùn, tầm nhìn hạn chế.

Đêm 7/2/1968, cả 6 tổ bay được lệnh cất cánh dù thời tiết rất tồi tệ. Đồng chí Phan Khắc Hy có mặt tại sân để động viên, tiễn từng tổ bay lên đường. Đại đội trưởng Nguyễn Văn Bang, sôi nổi và gần gũi, còn dúi khăn dù cho đồng đội để chống lạnh.

Tốp ném bom vào Mang Cá, tốp thả dù vào Phước Tích. Nhưng mây thấp, đạn phòng không dày đặc, máy bay địch quần thảo khiến việc xác định mục tiêu gần như bất khả. Tổ của anh Phan Kế đã vĩnh viễn không trở về. Dù tổn thất, không ai chùn bước. Đại đội trưởng Bang đề nghị nếu không tìm thấy Mang Cá, cho phép đánh mục tiêu phụ như Tà Cơn hoặc Cửa Việt.

Chỉ trong một tuần ngắn ngủi tháng 2/1968, Đại đội IL-14 mất 20 cán bộ, chiến sĩ. Những cánh IL-14 ấy đã hoàn thành những chuyến bay ném bom đầu tiên dội lên đầu căn cứ quân sự Mỹ - ngụy. Dù giản dị, thô sơ và yếu ớt, IL-14 vẫn trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, nơi ý chí vượt lên trên cả giới hạn của máy móc và con người. Những tổ bay thực hiện nhiệm vụ gần như cảm tử, sẵn sàng hy sinh khi xuất kích, góp phần làm hoang mang, chia rẽ trong lòng nước Mỹ sau Xuân Mậu Thân 1968./.
QV-ST!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét