- Đồng bào các tôn giáo là bộ phận của dân tộc
Bởi lẽ:
Một là, đồng bào
các tôn giáo trước hết là người Việt
Nam. Vì vậy, ở đồng bào theo tôn giáo có tình yêu quê hương, đất nước, lòng tự
hào và ý thức dân tộc sâu sắc. Họ đều mong muốn xoá bỏ áp bức, bóc lột, bất
công xã hội, khao khát có cuộc sống tự do, ấm no, hạnh phúc. Điều đó phù hợp
với mục tiêu, lý tưởng cách mạng. Mặt khác, sự nghiệp cách mạng là sự nghiệp
của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng. Đây chính
là cơ sở để tập hợp lực lượng, xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân vì sự nghiệp
cách mạng.
Hai là, trong quá
trình cách mạng, đồng bào các tôn giáo ngày càng nhận thức sâu sắc lợi ích của bản
thân và của dân tộc mình, tôn giáo mình gắn bó với lợi ích của toàn dân tộc và
của cách mạng; tự do tín ngưỡng, tôn giáo phải gắn liền và phụ thuộc vào độc
lập, tự do của Tổ quốc; Tổ quốc có độc lập, thống nhất thì tôn giáo mới có tự
do. Sự thống nhất lợi ích đó là “điểm tương đồng” căn bản, tạo động lực để đồng
bào các dân tộc, các tôn giáo một lòng, một dạ theo Đảng làm cách mạng trong
đấu tranh giải phóng dân tộc trước đây, trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội
chủ nghĩa hiện nay.
- Thực hiện
đoàn kết đồng bào các tôn giáo khác nhau; đoàn kết đồng bào theo tôn giáo và
đồng bào không theo tôn giáo.
Cơ sở của
đoàn kết là: “Lấy mục tiêu xây dựng một nước Việt nam hoà bình, độc lập, thống
nhất, toàn vẹn lãnh thổ, dân giầu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh làm
điểm tương đồng; xoá bỏ mặc cảm, định kiến về quá khứ, thành phần giai cấp,
chấp nhận những điểm khác nhau không trái với lợi ích chung của dân tộc; đề cao
tinh thần dân tộc, truyền thống nhân nghĩa, khoan dung… để tập hợp, đoàn kết
mọi người vào mặt trận chung, tăng cường đồng thuận xã hội”[1].
- Kiên quyết đấu tranh chống những hành động gây chia
rẽ, làm suy yếu khối đại đoàn kết, làm tổn hại đến lợi ích quốc gia dân tộc
Đây là lập
trường có tính nguyên tắc trong quan điểm về công tác tôn giáo và quan điểm,
chính sách tôn giáo của Đảng và Nhà nước ta. Trong mọi trường hợp, cần phân
biệt rõ đâu là vấn đề tôn giáo, đâu là vấn đề các thế lực thù địch lợi dụng
chống phá để có biện pháp xử lý đúng đắn.
[1] Đảng cộng sản Việt Nam: Văn kiện Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XI, Nxb CTQG, H. 2011, tr. 239- 240.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét