Việt Tân đăng tải bài viết của nhạc sĩ Tuấn Khanh, nội dung bài viết là sự kích động thù địch, bài Trung Quốc và bôi nhọ lãnh đạo Đảng và nhà nước ta. Y cho rằng: “Đừng nghĩ Việt Nam chỉ có kẻ thù là Bắc Kinh với nụ cười nham hiểm trên môi họ, mà kẻ thù của chúng ta nằm ngày trên đất nước mình với những thỏa hiệp, ham danh lợi, phản bội, và sẵn sàng bán rẻ tổ quốc với những lời ngụy biện ngu xuẩn”. Cổ nhân dạy “khuyển mã bất khá giáo hóa thành nhân”. Thế nhưng cũng có đôi lời gửi đến Việt Tân và nhạc sĩ Tuấn Khanh:
Năm 938,
khi Ngô Quyền chiến thắng Quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, giành lại độc lập
cho đất nước ta thì trước đó nhân dân ta đã phải chịu kiếp sống của kẻ tôi đòi
hơn 1000 năm Bắc thuộc. Kể từ đó đến nay đã trãi qua 1083 năm với bao biến cố
và thăng trầm của lịch sử; lúc hưng thịnh cũng như lúc suy tàn; có lúc là thù,
lúc lại lại bạn. Tuy nhiên với những ai am tường về lịch sử của dân tộc có thể
nhận thấy một điều rằng cha ông ta đã rất khôn khéo trong việc chung sống hòa
bình với người Trung Quốc - người láng giềng phương Bắc khổng lồ! Chung sống
hòa bình vì bách tính của Đại Việt chứ không phải là lệ thuộc Bắc phương.
Tổ tiên
ta đã rất tinh anh khi hiểu rõ rằng dù đến hàng triệu năm sau thì dân nước Nam
ta và Trung Quốc vẫn sẽ là hàng xóm láng giềng, đó là điều bất biến! So về thế
và lực thì chúng ta phải thừa nhận rằng họ mạnh hơn ta trên hầu hết các lĩnh
vực ngoại trừ lòng yêu nước! Vậy nên khi đánh thắng chúng rồi, các bậc tiền
nhân cấp ngựa xe, thuyền bè, lương thảo cho chúng về nước, cử sứ thần qua hòa
hiếu với chúng. Không phải là chúng ta đớn hèn mà đó là vì tiền nhân lấy đại
cục làm trọng nên đem đại nghĩa để đối trọng với hung tàn, lấy chí nhân để loại
trừ cường bạo. Mục đích cuối cùng là thái bình cho tổ quốc, vì cuộc sống của
bách tính nước Việt mà thôi! Vì sách động binh đao, gây thù chuốc oán không
phải là hồng phúc cho muôn dân trăm họ!
Việt Nam
ngày nay kế tục tiền nhân, Đảng và nhà nước ta luôn khôn khéo lựa chọn cho đất
nước bước đi đúng đắn; với chính sách “viễn giao, cận giao” chúng ta sẵn sàng
làm bạn, là đối tác với tất cả các nước trên thế giới trên nguyên tắc tôn trọng
độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, hợp tác cùng phát triển, thêm bạn bớt
thù với mục đích chính là tạo môi trường thuận lợi cho công cuộc xây dựng và
bảo vệ tổ quốc, tất cả vì nhân dân Việt Nam. Trong đó, Trung Quốc là một trong
những nước có mối quan hệ ngày càng phát triển với chúng ta; điều này thể hiện
bằng Quan hệ đối tác chiến lược toàn diện Việt – Trung. Đây là mối quan hệ bình
đẳng, sòng phẳng vì nhân dân hai nước, vì hòa bình, hợp tác của khu vực và trên
thế giới; hoàn toàn khác so với luận điệu của bọn phản quốc khi chúng cho rằng
Việt Nam lệ thuộc Trung Quốc, bán đất đai, biển đảo cho Trung Quốc và sẽ bị sát
nhập vào Trung Quốc…
Cái gọi
là “thỏa hiệp, ham danh lợi, phản bội, và sẵn sàng bán rẻ tổ quốc với những lời
ngụy biện ngu xuẩn” như Tuấn Khanh nói, vậy xin hỏi: Ai đã lãnh đạo nhân dân
Việt Nam “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào!, đánh bại chính Trung Quốc năm
1979”, thu giang sơn của tổ tiên sau bao năm bị bọn ngụy quân, ngụy quyền hết
bán cho Pháp lại dâng cho Mỹ? Ai đã lãnh đạo nhân dân xây dựng một đất nước điêu
tàn vì khói lửa của chiến tranh; người dân đói rét, thất học nhiều mà trở thành
một đất nước được cả thế giới nể trọng! Ai đã lãnh đạo nhân dân chiến đấu và
chiến thắng kẻ thù xâm lược để bảo đảm giang Sơn muôn dặm không mất một tất cho
Tây, cho Tàu, vẫn đang đấu tranh để đòi lại Hoàng Sa (do ngụy Sài Gòn làm mất
năm 1974) bằng luật pháp quốc tế? Nếu không có Đảng Cộng sản Việt Nam thì liệu
tổ quốc này có còn tồn tại theo một thể thống nhất?
Thực tế,
đám tàn dư ngụy quân, ngụy quyền đã chống đối chế độ Cộng sản nhiều đời và
nhiều lần trong lịch sử hiện đại. Chúng “trung thành” Pháp, Mỹ, Úc, Canada chứ
không phải trung thành với nước Việt. Chúng yêu bản thân và vì lợi ích cá nhân
hơn là yêu nước. Mục đích tối thượng của chúng là lật đổ Nhà nước Việt Nam để phục
hận vì những lợi ích gắn liền với giặc ngoại xâm của chúng bị mất sạch sau khi
Việt Nam thắng Mỹ. Chúng muốn trở về rửa hận, lấy lại những gì đã mất, tranh
quyền giành ghế. Mối quan hệ phức tạp Việt - Trung chính là một trong những
chiêu bài để chúng bám lấy và lợi dụng. Đó là bản chất của đám lưu vong và
những kẻ chết não như Tuấn Khanh, thực chất chẳng bao giờ có chuyện các người
yêu nước!
Chúng ta
nên tranh thủ luật pháp quốc tế, sự ủng hộ của thế giới nhằm bảo vệ chủ quyền
biển đảo, giữ gìn hòa bình và sự ổn định trong khu vực. Dù vậy, chúng ta vẫn
sẵn sàng cầm súng chiến đấu nếu Trung Quốc nổ súng gây chiến tranh, đe dọa
quyền lợi quốc gia và sự tồn vong dân tộc; tuy nhiên đó là biện pháp bất đắc
dĩ, biện pháp cuối cùng khi không còn sự lựa chọn nào khác. Chúng ta luôn trân
trọng hòa bình. Vì thế, ta không hy sinh và dùng chủ quyền đánh đổi hòa bình
phụ thuộc. Những năm tháng chống Trung Quốc (1979-1989) đã cho chúng ta thấy
rất rõ sự nhất quán trước sau như một, chúng ta vừa đánh để giành chủ quyền vừa
tìm cách giữ cho nó trong sự kiểm soát, không để bất kỳ thế lực thứ ba nào lợi
dụng, khoét sâu, kích động để leo thang cuộc chiến, cố gắng vãn hồi hòa bình,
cố gắng tránh xung đột quy mô lớn. Đó là bài học lịch sử mà mỗi chúng ta cần
nắm rõ để đập tan mưu đồ của bọn phản quốc!
Cổ nhân
có câu “làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết mà lấy đại cục làm trọng” Những
người Cộng sản Việt Nam luôn lo đến cái lợi lớn nhất của đất nước, cái tổng thể
chung, lâu dài, bền vững, không để những tiểu tiết làm hư đại sự, không vì muốn
thỏa mãn những cảm tính, tự ái, không để bị kích động nhất thời mà làm hỏng
chuyện lớn. Còn những kẻ chống đối, cơ hội chính trị, từng theo chân giặc vẫn
luôn miệng tuyên truyền dối trá, nâng quan điểm về những cái gọi là “đại họa
mất nước”, “Cộng sản bán nước cho giặc”, “Cộng sản đang bị Hán hóa”, “Việt Nam
sẽ bị sát nhập vào Trung Quốc”. Những người vì nhẹ dạ cả tin hãy tỉnh ngộ đi!
Chúng ta đoàn kết, thống nhất để lộ bản mặt xấu xa và đê hèn của các tổ chức
phản động lưu vong ở nước người và lũ phản phúc đang làm tay sai cho chúng ở
trong nước như tên giặc Tuấn Khanh./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét