Xuyên
suốt 92 năm hình thành và phát triển, bằng đường lối đáp ứng lợi ích, nguyện vọng
chính đáng của Nhân dân và bằng chính sự gương mẫu của đội ngũ đảng viên, Đảng
Cộng sản Việt Nam đã quy tụ được sức mạnh của Nhân dân, lãnh đạo Nhân dân làm
nên nhiều thắng lợi to lớn.
Đảng
lãnh đạo bằng chủ trương, đường lối, vì vậy những chủ trương, đường lối đúng đắn
của Đảng sẽ đáp ứng được lợi ích, nguyện vọng chính đáng của Nhân dân. Khi Đảng
trở thành Đảng cầm quyền, các chủ trương, đường lối của Đảng sẽ được thể chế
hóa, cụ thể hóa thành chính sách, pháp luật của Nhà nước. Trong suốt quá trình
lịch sử của mình, những chủ trương, đường lối đúng đắn của Đảng đã quy tụ và
phát huy được sức mạnh vĩ đại của Nhân dân. Tuy nhiên, Đảng không phải là cái
gì trừu tượng mà Đảng là một thực thể sống. Đã là một thực thể sống, ngoài những
chủ trương, đường lối đúng đắn không phải Đảng không có những sai lầm. Chủ tịch
Hồ Chí Minh đã từng khẳng định: “… Chỉ có hai hạng người không mắc khuyết điểm:
Là đứa bé còn ở trong bụng mẹ và người đã chết bỏ vào quan tài. Có hoạt động
thì khó tránh khỏi khuyết điểm. Nhưng khi có khuyết điểm thì phải thật thà tự
phê bình, hoan nghênh người khác phê bình và kiên quyết sửa chữa”. Đảng Cộng sản
Việt Nam đã vượt lên chính mình trong nhiều quyết định lịch sử và vì vậy mà uy
tín của Đảng đã được khẳng định trong Nhân dân.
Ngược
dòng lịch sử, một câu hỏi đặt ra là vì sao người dân khi ấy tin Đảng như vậy.
Câu hỏi không khó để trả lời, đó là ngoài những chủ trương, đường lối đáp ứng lợi
ích, nguyện vọng chính đáng của Nhân dân thì đội ngũ đảng viên của Đảng thật sự
là những người gương mẫu. Nói dân tin Đảng là cái gì đó rất trừu tượng, người
dân nhìn Đảng qua lăng kính của mình, đó là qua đội ngũ đảng viên của Đảng, nhất
là những đảng viên giữ các cương vị lãnh đạo cao. Chắc hẳn mỗi người chúng ta đều
biết rằng trước năm 1945, “nghề” làm Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam là
nghề nguy hiểm nhất trong xã hội. Cả 4 Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng đều bị thực
dân Pháp bắt, kết án tù, hi sinh và bị giết hại. Hầu hết các nhà cách mạng lớp
đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam đều bị chế độ thực dân Pháp giành tặng cho
nhiều năm tù đày. Thế nhưng, lớp trước ngã xuống thì lớp sau nối tiếp bởi “người
ta thì thầm một cái tên, đập nhịp theo trái tim của người ta: Nguyễn Ái Quốc.
Nguyễn Ái Quốc ở trong lòng của mỗi người nô lệ… Họ ở trong trái tim của một
anh hùng mãi mãi, vô địch trong thời gian và không gian. Ấy là Nhân dân. Mỗi một
làn sóng ụp vào kẻ thù là một bài học. Làn sóng trước tan vỡ thì tiếp theo làn
sóng sau…”.
Rất
nhiều người, trong đó có những trí thức lớn đi theo cách mạng sau này kể lại, họ
hầu như chưa biết chủ nghĩa Mác là gì, họ cũng chưa biết về Lênin, thế nhưng họ
thấy những người tù cộng sản sống đẹp quá và đặc biệt chứng kiến những người cộng
sản hiên ngang trước cái chết nên họ tin và đi theo. Niềm tin buổi ban sơ mới cụ
thể, thiết thực và đẹp biết bao nhiêu. Đến cái quý giá nhất của con người là mạng
sống mà những người cộng sản kiên cường ấy đã sẵn sàng hi sinh vì lý tưởng cao
đẹp là độc lập cho dân tộc, hạnh phúc cho Nhân dân thì thử hỏi còn gì đẹp hơn
thế.
Nhờ
niềm tin ấy mà dân đã đi theo Đảng suốt hơn chín mươi năm qua. Từ một đất nước
bị đô hộ, Việt Nam đã trở thành một đất nước sánh vai với bạn bè năm châu.
Từ
một đất nước không được ai công nhận sau Cách mạng tháng 8 thì nay Việt Nam đã
có quan hệ với 189/193 quốc gia thành viên của Liên hợp quốc. Từ một đất nước bị
lệ thuộc thì nay Việt Nam đã tham gia sâu rộng vào sân chơi lớn của toàn cầu,
tiếng nói của Việt Nam trên nhiều diễn đàn lớn của quốc tế đã được trân trọng,
lắng nghe. Từ một dân tộc phải gánh chịu thảm trạng, nạn đói năm 1945 làm chết
hàng triệu người thì suốt nhiều năm qua, Việt Nam trở thành đất nước xuất khẩu
gạo hàng đầu thế giới. Đảng Cộng sản Việt Nam từ một chính đảng bị đặt ra ngoài
vòng pháp luật thì nay đã có quan hệ với gần 250 chính đảng ở trên 110 quốc gia
trên thế giới…
Nếu
nói Việt Nam là một nước nhỏ thì bây giờ không còn đúng nữa, bởi Việt Nam đã là
một trong 40 nền kinh tế lớn nhất thế giới và dân số đứng thứ 15 của thế giới.
Nếu so với chính chúng ta trong cùng một thời điểm thì những thành tựu mà chúng
ta đạt được là quá lớn. Thế nhưng, nếu so sánh với các quốc gia khác cùng xuất
phát điểm như Việt Nam hẳn nhiên những đảng viên tâm huyết và có trách nhiệm với
Đảng, với đất nước và dân tộc không thể không sốt ruột. Một đảng được Hiến pháp
hiến định là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội vì vậy tất cả mọi thành công
hay thất bại ở đất nước này đều có sự can hệ của Đảng và Đảng là lực lượng duy
nhất ở Việt Nam gánh phần trách nhiệm của mình trong những thành công và chưa
thành công ấy.
Đại
hội XIII của Đảng không chỉ hoạch định đường lối phát triển đất nước giai đoạn
2021 - 2015 mà còn đề ra tầm nhìn định hướng phát triển đất nước với các mốc thời
gian xa hơn là tới kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng 2030 và 100 năm thành lập nước
2045. Từ nay đến năm 2030 là 8 năm, 8 năm cho một mục tiêu trở thành nước đang
phát triển, có công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình cao. Mục tiêu ấy có đạt
được hay không thì mấu chốt quyết định vẫn nằm ở: các chủ trương, đường lối
đúng đắn của Đảng và sự gương mẫu của đội ngũ đảng viên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét