Tuyên
ngôn của Đảng Cộng sản (viết tắt là Tuyên ngôn) do C. Mác và Ph. Ăngghen soạn
thảo, lần đầu tiên được công bố trước toàn thế giới vào tháng 2 năm 1848, là
tác phẩm kinh điển của chủ nghĩa xã hội khoa học và là “một trong những cuốn
sách gối đầu giường của những người công nhân có tri thức” (Lênin). Trong Tuyên ngôn, C. Mác
và Ph. Ăngghen đã trình bày những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa xã hội khoa
học, đặt nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hoạt động của phong trào cộng sản
và công nhân quốc tế. Tuyên ngôn đánh dấu sự ra đời của chủ nghĩa Mác với ba bộ
phận cấu thành: triết học, kinh tế chính trị học và chủ nghĩa xã hội khoa học;
trở thành cương lĩnh chính trị của giai cấp công nhân thế giới, có ý nghĩa
chiến lược đối với công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị ở
nước ta hiện nay.
Trong 174 năm qua, phong
trào cộng sản và công nhân quốc tế đã trải qua những thăng trầm của lịch sử,
“chịu đựng sự tàn phá” và chống đối từ nhiều phía của kẻ các thế lực thù địch.
Thế nhưng, Tuyên ngôn vẫn thể hiện sức sống mãnh liệt của tác phẩm vĩ đại, giữ
vẹn nguyên giá trị khoa học, cách mạng và thông điệp của toàn thể nhân loại:
phấn đấu thực hiện lý tưởng cộng sản.
Thực tế chứng minh rằng,
các thế lực thù địch càng ra sức chống phá bao nhiêu thì giá trị, ý nghĩa và
tầm ảnh hưởng của Tuyên ngôn càng tỏa sáng bấy nhiêu, càng khẳng định sức sống
bất diệt của một công trình khoa học vĩ đại, có sức sống xuyên thế kỷ, định
hướng tương lai. Thái độ, quan điểm, sự hận thù của những người chống phá Tuyên
ngôn trước đây và hiện nay đều giống nhau là ở chỗ, đã tự thú nhận sự bất lực
của mình nhưng vẫn ngoan cố không chịu đầu hàng chân lý. Vì vậy, trước sự chống
phá và họa hại vẫn còn đó, những người cộng sản cần thực hiện lời dạy của
V.I.Lênin: “không lơ là, mất cảnh giác, không được vứt bỏ vũ khí” mà phải tiếp
tục chiến đấu để bảo vệ chân lý khoa học và nền tảng tư tưởng của Đảng.
Các thế lực thù địch vẫn
nhai lại điệp khúc cũ, với những luận điểm sai trái và giọng điệu hết sức ngông
cuồng, phi lý, không thể chấp nhận, cần phải vạch trần sự ngụy biện xảo trá,
giả dối ấy. Lý do làm cho các thế lực thù địch cuồng điên “như đỉa phải vôi”,
kiên quyết chống đối Tuyên ngôn đến cùng là vì trong Tuyên ngôn, C. Mác và Ph.
Ăngghen đã chỉ ra: (1) Tính tất yếu bị phủ định, phải diệt vong của chủ nghĩa
tư bản và tất thắng của chủ nghĩa cộng sản. (2) Kêu gọi giai cấp vô sản toàn
thế giới liên hiệp lại để đấu tranh xóa bỏ áp bức, bóc lột, bất công; xây dựng
chế độ xã hội mới tốt đẹp: chủ nghĩa cộng sản. (3) Chỉ ra con đường xây dựng
chủ nghĩa xã hội và vai trò, sứ mệnh lịch sử toàn thế giới của giai cấp công
nhân là “đào huyệt chôn chủ nghĩa tư bản”, v.v.. Vì vậy, chúng “không thể chịu
đựng những áp lực từ Tuyên ngôn” nên tìm mọi cách ngăn cản sự ảnh hưởng của
Tuyên ngôn bằng bất cứ giá nào.
Đối với cách mạng Việt
Nam, Tuyên ngôn có vị trí đặc biệt quan trọng, trước hết là sự tiếp thu tinh
thần cách mạng trong bản Tuyên ngôn của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc thông qua việc
đọc và tiếp thu nội dung tư tưởng qua các tác phẩm của V.I. Lênin. Nhờ đó,
Người đã tìm thấy con đường cứu nước, cứu dân, giải phóng dân tộc là cách mạng
vô sản; đã lựa chọn mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội. Vì
vậy, Đảng, Bác Hồ đã lãnh đạo nhân dân ta giành những thành tựu to lớn, có ý
nghĩa lịch sử trên con đường vừa kháng chiến, vừa kiến quốc, xây dựng quốc gia
hùng cường, thịnh vượng, phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc. Vì lẽ đó, tư
tưởng của Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét