Hiện nay, thế giới đang chứng kiến nhiều sự thay đổi sâu sắc. “Do tác động của đại dịch COVID-19, thế giới rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng nhiều mặt. Cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư phát triển mạnh mẽ, tạo đột phá trên nhiều lĩnh vực, mang đến cả thời cơ và thách thức đối với mọi quốc gia. Các nước điều chỉnh chiến lược và phương thức phát triển nhằm thích ứng với tình hình mới”. Cạnh tranh chiến lược giữa các nước lớn tiếp tục diễn biến phức tạp, dưới nhiều hình thức mới, phức tạp và quyết liệt hơn, làm gia tăng rủi ro đối với môi trường kinh tế, chính trị, an ninh quốc tế. Hợp tác, cạnh tranh, sự va chạm, cọ xát, đấu tranh và sự tùy thuộc lẫn nhau giữa các nước, các trung tâm quyền lực ngày càng gia tăng. Trong cách thức tiến hành, các nước lớn coi trọng sử dụng “quyền lực thông minh”, kết hợp giữa “quyền lực cứng” (chỉ huy, cưỡng bức, định đoạt dựa trên sức mạnh kinh tế, quân sự) với “quyền lực mềm” (khả năng thuyết phục, thu hút, tạo ảnh hưởng dựa trên sự hấp dẫn của giá trị) một cách uyển chuyển, khôn khéo. Trong bối cảnh quốc tế và các khu vực diễn biến phức tạp, khôn lường đó, để thực hiện mưu đồ của mình, các thế lực thù địch tiếp tục điều chỉnh chiến lược “diễn biến hòa bình” dưới một bộ mặt mới, ngày càng bộc lộ rõ sự tinh vi, xảo quyệt và vô cùng thâm độc.
Cho dù có “bộ mặt mới” thì
bản chất thực sự của chiến lược “diễn biến hòa bình” vẫn là hoạt động chống phá
của các lực lượng thù địch; vẫn là một kiểu “chiến tranh không có tiếng súng”
nhưng vô cùng nguy hiểm với tính chất chính trị phản động, dân tộc chủ nghĩa,
toàn cầu, phi vũ trang. Đã từng cay đắng thất bại trong chiến tranh, nay các
thế lực thù địch lớn tiếng tuyên bố sẽ “thắng trong hòa bình”, “thắng bằng kinh
tế thị trường” và Việt Nam vẫn là tiêu điểm, vẫn hội tụ đủ các yếu tố là trọng
tâm chống phá của những thủ đoạn mới trên đây. Bởi lẽ, là một nước xã hội chủ
nghĩa luôn tiên phong trong phong trào độc lập dân tộc, không chịu lệ thuộc vào
bên ngoài, Việt Nam nắm giữ vị trí địa kinh tế - chính trị - quân sự chiến lược
quan trọng trong khu vực, lại nằm ở vị trí địa - chiến lược, trung tâm của cạnh
tranh chiến lược gay gắt giữa các nước lớn. Hơn nữa, những thành tựu hơn 36 năm
tiến hành công cuộc đổi mới, hội nhập quốc tế đã tăng cường vị thế, uy tín,
tiềm lực, thực lực và sức mạnh tổng hợp của đất nước ta, tuy nhiên trong nội
bộ, hiện tượng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tiêu cực, tệ
nạn xã hội... còn diễn biến khá phức tạp. Thêm vào đó, thay đổi được chế độ
chính trị, bộ máy cầm quyền ở Việt Nam, các thế lực thù địch sẽ có nhiều lợi
thế khi thực hiện các mưu đồ chính trị mới trong thế giới đương đại. Vì vậy,
đấu tranh phòng, chống chiến lược “diễn biến hòa bình” vẫn là cuộc đấu tranh
giai cấp, đấu tranh dân tộc, tiếp tục diễn ra vô cùng phức tạp, quyết liệt trên
tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội.
Vấn đề quan trọng có ý
nghĩa định hướng chiến lược trong
cuộc chiến này là phải tăng cường nghiên cứu, dự báo, đánh giá và nhận diện
đúng bộ mặt thật, “bình mới, rượu cũ” của chiến lược “diễn biến hòa bình”; đồng
thời, xác định đấu tranh phòng, chống, làm thất bại “diễn biến hòa bình” là
nhiệm vụ trọng tâm, cấp bách hàng đầu trong các nhiệm vụ quốc phòng, an ninh
của mọi tổ chức, mọi lực lượng, các cấp, các ngành, các địa phương. Về cơ bản
lâu dài, kiên quyết đấu tranh, kiên trì quán triệt, thực hiện tốt mục tiêu,
nhiệm vụ, quan điểm, phương châm, giải pháp đấu tranh phòng, chống “diễn biến
hòa bình” của Đảng và Nhà nước đã xác định, trong đó, tăng cường công tác thông
tin, tuyên truyền, thống nhất nhận thức và tư tưởng, hành động, đề cao tinh
thần cảnh giác cách mạng trong toàn Đảng, toàn dân, toàn quân là cơ sở nền
tảng. Thực hiện đồng bộ các giải pháp ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư
tưởng, chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển
hóa” trong nội bộ là giải pháp đột phá, nhất là khi “diễn biến hòa bình” đã
chuyển trọng tâm, thay vì tác động từ bên ngoài vào sang tiến hành các hoạt
động chống đối tại chỗ, thúc đẩy chúng ta “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong
nội bộ. Mũi nhọn xung kích chính là vũ khí phê phán thông qua đẩy mạnh đấu
tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, bảo vệ vững chắc nền tảng tư
tưởng của Đảng. Và cho dù “diễn biến hòa bình” có thay đổi phương thức, điều
chỉnh thủ đoạn, diễn biến theo chiều hướng nào, mang bộ mặt nào đi nữa thì mục
tiêu cuối cùng của họ không có gì khác là hạ thấp, phủ nhận vai trò lãnh đạo
của Đảng, hòng xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Vì vậy, tập trung xây
dựng Đảng vững mạnh, nâng cao năng lực lãnh đạo, đấu tranh phòng, chống “diễn
biến hòa bình” gắn với ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị,
đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ là vấn đề mang
tính nguyên tắc, giữ vai trò quyết định trong bảo vệ vững chắc độc lập, chủ
quyền và chế độ xã hội chủ nghĩa của Việt Nam trong tình hình mới./.
TMT 03.3
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét