Hiện nay, “Diễn biến hòa bình” có nhiều cách gọi khác nhau, đó là “chuyển hóa hòa bình”, “biến đổi hòa bình”,“cạnh tranh hoà bình”, “vượt trên hòa bình”, “chính sách giải phóng”, “chiến thắng không cần chiến tranh”, “chiến tranh không có tiếng súng”, “phương pháp phi vũ trang”… Có thể khẳng định “Diễn biến hòa bình” là cuộc chiến tranh - cuộc đấu tranh về hệ tư tưởng, thể chế chính trị. Chiến lược “diễn biến hòa bình” liên tục được điều chỉnh, bổ sung trở thành một chiến lược tổng hợp, dùng biện pháp “phi vũ trang” là chủ yếu nhằm chống phá, tiến tới lật đổ chế độ chính trị ở các nước xã hội chủ nghĩa.
Ở Việt Nam, thực hiện âm mưu “diễn biến hòa bình” các thế lực thù
địch đặc biệt coi trọng việc phá hoại tư tưởng, coi đó là mũi nhọn, là con
đường ngắn nhất dẫn tới sự xói mòn về niềm tin của nhân dân với Đảng, với chế
độ xã hội chủ nghĩa. Bên cạnh các đặc trưng chủ yếu như: tuyên truyền xuyên tạc
nhằm phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh; phủ nhận vai trò
lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; đẩy mạnh hoạt động xuyên tạc lịch sử; thực
hiện âm mưu “phi chính trị hóa” quân đội và công an…
Đáng chú ý, thời gian gần đây, các thế lực thù địch tích cực đẩy
mạnh thực hiện một số thủ đoạn chống phá mới, đó là: Tìm cách đẩy nhanh quá
trình “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ, đưa ra những luận điệu lập
lờ, lẫn lộn giữa hai mặt tích cực và tiêu cực, giữa tư tưởng xã hội chủ nghĩa
và tư bản chủ nghĩa đến đảng viên và nhân dân. Khuyến khích những quan điểm
lệch lạc và những khuynh hướng xã hội “dân chủ” kiểu Mỹ và phương Tây hòng làm
cho người dân thấy hoài nghi về “xã hội Việt Nam” và mơ tưởng về một “xã hội
khác” được cổ xúy là tốt đẹp hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét