Trước hết, các thế lực thù địch đi sâu tuyên truyền, gieo rắc tâm lý cho rằng: “CNXH không chấp nhận tôn giáo, xóa bỏ tôn giáo; công dân theo đạo không được xét, kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam”; cố gắng tạo ra khoảng cách cũng như dùng các thủ đoạn làm tăng sự đối kháng giữa tôn giáo với đời sống hiện thực để kích động tôn giáo chống lại Đảng, Nhà nước và sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta. Bên cạnh đó, các thế lực thù địch không những phủ nhận những kết quả trong công tác tôn giáo mà còn ra sức lợi dụng tôn giáo, coi tôn giáo là vũ khí lợi hại để chống phá sự nghiệp cách mạng với nhiều chiêu thức thâm độc, tinh vi, xảo quyệt; khi thì bí mật, lúc thì trắng trợn, công khai.
Thứ hai, xây dựng các tổ chức lấy danh xưng tôn giáo cùng với
việc thiết lập các trang mạng xã hội như: Youtube, facebook, blog… để phát tán,
đăng tải các video, hình ảnh, bài viết với danh nghĩa các tôn giáo để đả kích,
nói xấu chế độ, bôi nhọ lãnh tụ, các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước. Họ đi
sâu vào những mặt trái của xã hội để quy kết, hạ thấp thanh danh của Đảng, Nhà
nước ta, thậm chí cố tình “diễn trò”, lợi dụng về đức tin và sự gắn kết cộng
đồng của tôn giáo nhằm lôi kéo, tập hợp lực lượng chống phá cách mạng hay tìm
mọi cách chia rẽ các tôn giáo với nhau, chia rẽ người có tôn giáo với người
không có tôn giáo, nhằm phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, làm giảm sút
lòng tin của một bộ phận nhân dân với hệ thống chính trị.
Thứ ba, các tôn giáo ở Việt Nam đều có mối quan hệ quốc tế
sâu sắc. Đây chính là “mảnh đất màu mỡ” để các thế lực thù địch lợi dụng, sử
dụng mọi chiêu trò để vu khống Đảng, Nhà nước ta “xâm phạm quyền tự do, đàn áp
tôn giáo”; từ đó, kêu gọi các tổ chức, cộng đồng quốc tế lên tiếng, can thiệp.
Thứ tư, lôi kéo, cổ súy, hậu thuẫn cho một số linh mục, chức
sắc tôn giáo có nhiều tham vọng chính trị và lợi dụng đức tin của các tín đồ đã
tuyên truyền, xuyên tạc hết sức phản động về Đảng, chế độ, chính quyền các cấp;
ngang nhiên phát thư ngỏ trên mạng xã hội, kêu gọi, kích động một bộ phận nhân
dân có đạo gây rối.
Thứ năm, Việt Nam là quốc gia đa dân tộc song phát triển
không đều về kinh tế, văn hóa, xã hội. Đời sống dân trí và các hoạt động xã hội
giữa thành thị với nông thôn, miền xuôi với miền núi, vùng có đạo và không có
đạo còn có sự chênh lệch. Các dân tộc thiểu số sống ở vùng sâu, vùng núi cao,
địa bàn có vị trí chiến lược nhưng điều kiện kinh tế - xã hội còn khó khăn. Dựa
vào đặc điểm địa lý; khó khăn về kinh tế, văn hóa, xã hội ở các vùng dân tộc
thiểu số, các thế lực thù địch đã lợi dụng để hình thành, phát triển những tôn
giáo cực đoan, dị dạng trái với các giá trị văn hóa của tôn giáo, đi ngược lại
thuần phong mỹ tục của dân tộc, từ đó thúc đẩy kết hợp chống phá sự nghiệp cách
mạng cả về vấn đề dân tộc và tôn giáo.
Trước những vấn đề trên cần nhìn nhận như sau:
Một là, cần thấy rằng, trong lịch sử xã hội loài người, tôn
giáo có vị trí, vai trò lớn, có những đóng góp quan trọng vào giá trị văn hóa
nhân loại và ở Việt Nam cũng vậy. Trong tiến trình đi lên CNXH, tôn giáo luôn
được thừa nhận và bảo vệ theo đúng quan điểm của Đảng, Nhà nước ta. Sinh thời
Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn quan tâm đến tôn giáo, Người khẳng định mỗi tôn giáo
đều có những ý nghĩa tốt đẹp, trong đó: “Chúa Giêsu dạy: Đạo đức là bác ái.
Phật Thích Ca dạy: Đạo đức là từ bi. Khổng Tử dạy: Đạo đức là nhân nghĩa”. Đồng
bào các tôn giáo từ xưa đến nay là bộ phận không thể tách rời trong cộng đồng
các dân tộc Việt Nam. Năm 1952, trong Báo cáo tại Hội nghị lần thứ 3 của Ban
Chấp hành Trung ương Đảng khóa II, khi đề cập đến Tôn giáo, Chủ tịch Hồ Chí
Minh viết:“Phần lớn đồng bào tôn giáo, nhất là các tầng lớp lao động đều yêu
nước kháng chiến”. Hiện nay, các tôn giáo ở Việt Nam đã xây dựng đường hướng
hành đạo gắn bó với dân tộc. Các tổ chức tôn giáo tập hợp đông đảo tín đồ trong
khối đại đoàn kết toàn dân tộc, góp phần xây dựng quê hương, đất nước giàu đẹp,
như:“Đạo pháp - Dân tộc - Chủ nghĩa xã hội”của Phật giáo;“Sống phúc âm giữa
lòng dân tộc”của Công giáo;“Sống phúc âm phụng sự Thiên Chúa, phục vụ Tổ quốc
và dân tộc”của đạo Tin lành;“Nước vinh, đạo sáng”của đạo Cao Đài;“Vì đạo pháp,
vì dân tộc”của Phật giáo Hòa Hảo...
Hai là, kế thừa tư tưởng đó của Người, trong quá trình lãnh
đạo, quản lý đất nước, Đảng, Nhà nước ta vừa quan tâm, chăm lo, bảo đảm quyền
tự do, tín ngưỡng tôn giáo, vừa tuyên truyền, giáo dục nâng cao nhận thức cho
nhân dân về đường lối, chính sách tự do tín ngưỡng, tôn giáo, vừa quan tâm tạo
điều kiện, môi trường thuận lợi để các tôn giáo hoạt động, phát triển bình đẳng
trong khuôn khổ pháp luật. Điều này thể hiện rõ trong quan điểm của Đảng, chính
sách của Nhà nước ta.
Tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo
là một chính sách nhất quán của Đảng ta kể từ khi thành lập đến nay, là một nội
dung cốt lõi trong quan điểm, chính sách của Đảng về tín ngưỡng, tôn giáo.
Trong các giai đoạn cách mạng, quan điểm, nhận thức của Đảng về tín ngưỡng, tôn
giáo luôn có sự bổ sung, phát triển cho phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh, thực
tiễn cách mạng Việt Nam, cũng như thực tiễn xây dựng và phát triển đất nước.
Điều 24 Hiến pháp 2013 ghi rõ: “Mọi người có quyền tự
do tín ngưỡng, tôn giáo”. Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo được nhìn nhận là
quyền tự nhiên của con người - tức đã là con người, ai cũng được thụ hưởng, đó
là quyền bẩm sinh của con người, con người sinh ra đã có quyền đó. Một điểm nữa
để khẳng định rõ hơn chính sách tôn trọng, bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn
giáo là việc có nhiều hơn những người theo tôn giáo được kết nạp Đảng.
Văn kiện Đại hội XII chỉ rõ: “Số đảng viên mới kết nạp
là đoàn viên thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, nữ, trí thức, học sinh, sinh
viên, dân tộc thiểu số, người theo tôn giáo, người lao động trong các thành
phần kinh tế và chủ doanh nghiệp tư nhân tăng hơn so với khóa trước”.
Ba là, tính tới nay, theo Cục An ninh Nội địa (Bộ Công an),
Việt Nam đã công nhận 43 tổ chức thuộc 16 tôn giáo với 60 cơ sở đào tạo với
55.000 chức sắc, 145.000 chức việc, 29.000 cơ sở thờ tự. Khoảng 95% dân số Việt
Nam có đời sống tín ngưỡng tôn giáo, trong đó có 26 triệu tín đồ, chiếm 27% dân
số cả nước; có hơn 8 ngàn lễ hội tín ngưỡng tôn giáo hàng năm, thu hút sự tham
gia đông đảo của các tín đồ và quần chúng nhân dân. Tính đến năm 2018, có 12
báo, tạp chí liên quan tôn giáo. Phần lớn các tổ chức tôn giáo đều có website
riêng.
Việc ra đời các tổ chức tôn giáo phản ánh sự quan tâm
của Nhà nước Việt Nam trong thực hiện nhất quán quyền tự do tín ngưỡng, tôn
giáo, đồng thời khẳng định Việt Nam không phân biệt giữa người có tín ngưỡng,
tôn giáo hay không; không phân biệt hay kỳ thị bất kỳ tôn giáo nào dù nội sinh
hay được truyền từ nước ngoài, dù là tôn giáo đã ổn định lâu dài hay mới được
công nhận.
Trong hơn 5 năm qua, hơn 3.000 đầu ấn phẩm tôn giáo
được xuất bản với hơn 10 triệu bản in, hàng triệu CD, DVD bằng nhiều ngôn ngữ,
nhiều hoạt động tôn giáo quốc tế lớn được tổ chức ở Việt Nam như Đại lễ Phật
đản Vesak, 500 năm cải chính đạo Tin lành…Điều đáng nói, tự do tôn giáo các dân
tộc thiểu số luôn được bảo đảm: Năm 2017, Giáo hội Phật giáo Việt Nam triển
khai xây dựng Học viện Phật giáo Nam tông Khmer tại Cần Thơ; ở Bình Phước và
Tây Nguyên có 33 tổ chức, hệ phái, nhóm Tin lành đang sinh hoạt tại 304 chi hội
và hơn 1.300 điểm nhóm; ở Tây Bắc có 693 điểm nhóm Tin lành, 8 Hội thánh cơ sở
được thành lập; nhiều điểm nhóm của người dân tộc thiểu số theo Hội thánh
Lutheran, Hội Liên hữu Baptist Việt Nam đã đăng ký sinh hoạt tập trung...
Quan trọng hơn, các tôn giáo được tự do hành lễ, dù ở
nhà riêng hay các nơi thờ tự; được tạo điều kiện mở mang cơ sở vật chất, tu sửa
nơi thờ tự, được mở các trường đào tạo những người hoạt động tôn giáo chuyên
nghiệp, đáp ứng nhu cầu phát triển của Giáo hội, được Nhà nước tạo điều kiện
phát triển các quan hệ giao lưu quốc tế…Các tổ chức tôn giáo được Nhà nước công
nhận và cấp đăng ký hoạt động đã xây dựng và thực hiện đường hướng hành đạo đậm
chất nhân văn tôn giáo và trách nhiệm với đất nước, dân tộc.
Phủ nhận quan điểm của Đảng, chính sách của Nhà nước cũng
như những kết quả đạt được trong công tác tôn giáo - điều này xuất phát từ bản
chất, mục tiêu cao nhất của các thế lực thù địch là lật đổ chế độ chính trị của
các nước tiến bộ không đi theo quỹ đạo của họ, mà trước hết là các nước XHCN
bằng chiến lược “Diễn biến hòa bình”, bạo loạn lật đổ.
NQR
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét