Mặc dù mục tiêu cao nhất,
suy đến cùng của chiến lược “diễn biến hòa bình” là lật đổ chế độ chính trị xã
hội của các nước “không cùng quỹ đạo”, nhưng hiện nay, do sự tác động của các
mối quan hệ quốc tế phức tạp, đa tầng nấc, nhiều cấp độ giữa các nước, các tổ
chức, sự chế ước của các quy tắc, chế định quốc tế, khu vực; khi chưa lật đổ
được chế độ chính trị thì “diễn biến hòa bình” sẽ nhằm đến mục tiêu thấp hơn là
thay đổi đường lối, chính sách; cài cắm lực lượng thân cận vào bộ máy cầm
quyền; làm phức tạp hóa thành phần lãnh đạo; thay đổi tính chất quốc gia, dân
tộc khác theo hướng phục vụ lợi ích của chủ thể tiến hành. Trong đó, thay đổi
bộ máy cầm quyền nước khác là mục tiêu trọng yếu hiện nay và để làm được điều
này, chiến lược “diễn biến hòa bình” đã có những điều chỉnh mới gắn với “công
nghệ lật đổ” cực kỳ tinh vi, phản động.
Từ sự ra đời của học thuyết
chính trị “phản kháng phi bạo lực” (phản kháng hòa bình)(3), ngay
lập tức, các “nhà dân chủ”, “nhà tiến bộ xã hội” phương Tây coi đó là “bảo bối
thần kỳ”, “công cụ hữu hiệu” để lật đổ chính quyền ở nhiều quốc gia trong không
gian hậu Xô-viết thông qua cái gọi là “cách mạng sắc màu” vào những năm 2004 -
2006; sau đó thay đổi chính thể của hàng loạt quốc gia ở khu vực Trung Đông,
Bắc Phi vào năm 2011 với cái tên mĩ miều “Mùa xuân Ả rập”. Đó không có gì khác
là bạo loạn phi vũ trang bắt nguồn từ “diễn biến hòa bình”, là “kỹ năng lật đổ”
thời kỳ hậu Chiến tranh lạnh - một “dị bản” của việc kết hợp “diễn biến hòa
bình” với bạo loạn lật đổ. Và hiện nay, “dị bản” ấy tiếp tục được “hoàn thiện”,
phát triển thành một kịch bản dựng sẵn với “công thức” lật đổ qua các
bước:
Một là, hình
thành các hoạt động “phản kháng mềm” trong nội bộ đối phương do sự cộng hưởng
theo các phương tiện truyền thông; kích động tâm lý đám đông, tổ chức người dân
tụ tập, tuần hành, biểu tình, “bất tuân dân sự”, đi ngược lại chính sách hiện
hành, chống đối chính phủ, gây mất ổn định an ninh chính trị, trật tự, an toàn
xã hội, tạo ra các “điểm nóng”, bất ổn.
Hai là, nội
công ngoại kích, bên trong thì biểu tình, bạo động; bên ngoài thì tập hợp đồng
minh, các tổ chức quốc tế, các tổ chức phi chính phủ... đồng loạt gây sức ép
trên tất cả các lĩnh vực buộc chính quyền đương thời phải từ chức, giải
tán.
Ba là, tạo cớ
để can thiệp, tiến hành bạo loạn trực tiếp lật đổ chính quyền nhưng núp dưới
danh nghĩa “bảo vệ người dân”, “đấu tranh vì tự do, dân chủ”, “vì công
lý”...
Bốn là, cài cắm
lực lượng đối lập, nhanh chóng tổ chức một cuộc trưng cầu ý dân, bầu cử; công
khai ủng hộ, công nhận chính quyền mới của lực lượng đối lập chịu sự kiểm soát
của họ.
Điểm mấu chốt trong kịch bản này là họ cố tình “bới móc”, lôi ra điểm yếu trong bộ máy cầm quyền của đối phương; thậm chí không ngần ngại thêm thắt, bịa đặt các khuyết điểm; sẵn sàng gán tất cả những sai trái, tiêu cực trong xã hội; châm ngòi cho làn sóng chống đối trong nước và làm cho bộ máy ấy dường như đã biến chất, “lỗi thời, không phù hợp”, do đó sẽ bị thay thế và đó là “lẽ thường tình” theo đúng quy luật. Cho nên, một bộ máy cầm quyền thân cận do họ dựng lên nhưng lại được “hợp pháp hóa” thông qua một cuộc bầu cử theo luật định vô cùng tinh vi và họ luôn tự hào coi đây là sản phẩm sáng tạo của “công nghệ lật đổ” thông qua biểu tình, đảo chính bằng mô hình “bạo lực đường phố”. Theo đó, có tới “198 hành động phản kháng phi bạo lực”(4), nhưng trong đó bao hàm cả các hành động vô nhân đạo, bị pháp luật nhiều nước nghiêm cấm như làm tiền giả, in sao tài liệu giả, cướp bóc, ám sát, khủng bố... chứ không hoàn toàn phi bạo lực và không loại trừ sau đó sẽ lan rộng, bùng phát thành một kiểu dạng “chiến tranh lai ghép” mới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét